Phát thanh xúc cảm của bạn !

Em và tôi, mỗi người một nửa cuộc đời

2016-11-18 01:30

Tác giả: Giọng đọc: Tuấn Anh

blogradio.vn - Lần đầu tiên bản năng muốn được che chở của một người đàn ông trong tôi trỗi dậy khi ở bên em. Tôi thấy em dịu dàng và bé nhỏ, tôi thương cả cái ngang bướng không thể chịu nổi của em. Nhưng cuối cùng thì em và tôi – mỗi người một nửa cuộc đời – có phải vì như thế mà tôi và em không khi nào là của nhau? Chúng ta không thể hòa cùng làm một.

***

Em và tôi – mỗi người một nửa cuộc đời” – Có phải vì như thế mà tôi và em không khi nào là của nhau? Tôi vẫn hy vọng là tôi có thể đủ sức quên em, tôi vẫn mong rằng tôi có thể bình thản nhìn em ra đi như tôi đã từng cố thể hiện trong lần cuối cùng mình gặp mặt. Tôi lẩn thẩn mất rồi! Tôi vẫn cười em là trẻ con và yếu đuối mà sao tim tôi đau thế này khi nghĩ về em?

Em và tôi: một đêm trăng sáng, một ngày chiều tàn.
Em - sao mai đầu non, còn tôi – sao hôm mỗi tối.
Em và tôi: xa nhau thấy nhớ, gần nhau giận hờn.
Em và tôi: những tiếng ca vui, những khúc nhạc buồn.

Em đã đến bên tôi như một món quà thiêng liêng mà Thượng đế đã thương tình trao cho tôi, như một sự đền bù vì đã lỡ để tôi chịu nhiều đau khổ và tẻ nhạt trong cuộc sống này. Tôi đúng là một gã điên và gàn, không bao giờ thừa nhận thực tế là tôi cảm thấy hạnh phúc vì có em.

Tôi lại nói: chắc ông Trời gửi nhầm! Lẽ ra ông ấy nên gửi cho tôi một thiên thần để an ủi thì lại vứt xuống đầu tôi một “cục đá ngang bướng”. Tôi nói dối thế mà em lại tin. Chắc em buồn và trách tôi lắm. Đúng là “xa nhau thấy nhớ, gần nhau giận hờn” phải không em? Nhưng em biết không? Tôi cũng giận em lắm! Vì "cục đá ngang bướng" ấy đã rơi trúng tim tôi, để lại đấy một vết thương sâu hoắm, đau đớn vô cùng.

Em và tôi: một niềm vui mới đến, một nỗi buồn xa xôi.
Em xôn xao niềm vui, còn tôi mênh mang nỗi nhớ,
Em và tôi: một bông hoa sắc thắm, một cành khô không chồi…

em và tôi

Em và tôi là hai thế giới hoàn toàn sai biệt. Sai biệt đến từng chi tiết. Em vẫn bảo tôi rằng sao cuộc sống của tôi không có chút màu sắc nào cả. Và em - thật liều lĩnh - lại hứa rằng sẽ tô màu lại bức tranh tâm hồn xám xịt của tôi. Để rồi vì lời hứa ấy, em đã rơi nước mắt và quyết định kết thúc câu chuyện ngắn ngủi của chúng ta.

Em đã nghĩ là em không thực hiện được lời hứa. Không! Tôi lừa em đấy, cô bé thật thà ạ! Tôi đã cố phủ định những kỷ niệm tuyệt vời tôi đã từng có khi ở bên em. Em biết không? Em đã thực sự làm được điều em đã hứa với tôi, em đã em đến cho tôi những cảm giác dịu dàng và ấm áp, em làm tôi cảm thấy cuộc đời này đáng yêu biết nhường nào, em còn khiến tôi bắt đầu mơ về những giấc mơ màu hồng đẹp đẽ, trong đó có ánh mắt hồn nhiên của em.

Tôi nhớ nụ cười rạng rỡ, nhớ những câu chuyện liến thoắng không đầu, không đuôi của em, và nhớ cả những câu hỏi ngu ngơ “Nước đang lên hay đang xuống”, “Có phải trăng hôm nay là tròn nhất không?” hay “Cây này là cây gì” vớ vẩn của em… (mặc dù em là một cô gái cực kỳ thông minh và thành đạt – mọi người vẫn nói với tôi như thế).

Lần đầu tiên bản năng muốn được che chở của một người đàn ông trong tôi trỗi dậy khi ở bên em. Tôi thấy em dịu dàng và bé nhỏ, tôi thương cả cái ngang bướng không thể chịu nổi của em… và lần đầu tiên tôi thảng thốt giật mình:

Hay là tôi đang ở trong em đó,
Hay tim em về ngủ trong tim tôi?

Tôi không biết tôi có từng ở trong tim em không, nhưng trái tim tôi giờ đây đang bị nỗi nhớ em cào xé:

Cách xa đâu là lãng quên
Để nhớ thương nhuộm hồng trái tim…

Ừ! Cách xa đâu phải là lãng quên. Vậy mà chúng ta vẫn chọn cách xa để mà quên nhau. Chúng ta đã chọn sai, nhưng cũng chẳng còn cách lựa chọn nào khác nữa. Em nói đúng! Chúng ta đã gặp nhau quá muộn. Tôi đã gặp em khi em không thể nào thuộc về tôi. Tôi - thằng con trai ngang tàng - dù có cố sức như thế nào đi chăng nữa thì vẫn không thể nào thay đổi được điều gì. Tôi chỉ còn biết dùng chút ít tự cao cuối cùng của mình để nói câu kết thúc cùng em, để em an tâm rời bỏ tôi…

Có tiếng hát ai như cơn gió mát
Giọt lệ nào là dòng suối trong veo…


Lúc này đây, khi viết những dòng này, tôi cầu nguyện những tâm sự của tôi không đến được với em, vì tôi sợ em nhận ra tôi… Sợ em biết rằng tôi đã yếu đuối và khờ khạo, và sợ nhất là để em biết được… thực sự tôi đã rất yêu em…

Em và tôi: mỗi người một nửa cuộc đời. Chúng ta không thể hòa cùng làm một.

Cầu chúc cho “cục đá ngang bướng” đáng yêu của tôi hạnh phúc! Hãy thật hạnh phúc nhé em!

Theo Nguyệt Vũ - Nhacvietplus

Giọng đọc: Tuấn Anh

Biên tập và sản xuất chương trình: Hằng Nga

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Mưa đầu mùa rơi vào ngày yêu cuối, tình mình tan vỡ rồi phải không em?

Replay Blog Radio: Mưa đầu mùa rơi vào ngày yêu cuối, tình mình tan vỡ rồi phải không em?

Khi những hạt mưa đầu mùa rơi xuống cũng là lúc tình yêu của tôi và em vỡ tan theo những hạt mưa. Có những cuộc tình, không có biến cố nào cả, cũng chẳng có người thứ ba chen chân, người ta cứ lặng lẽ đến bên nhau rồi lặng lẽ rời xa nhau. Chỉ là chúng ta yêu nhau xong rồi.

Tình yêu chỉ dành cho những ai biết trân trọng

Tình yêu chỉ dành cho những ai biết trân trọng

Yêu là đôi khi phải học cách im lặng, cảm nhận và lắng nghe để có thể nắm chặt tình cảm trong tay. Vì tình yêu cũng nhẹ tựa như cơn gió vậy, chỉ dành cho những ai biết trân trọng mà thôi.

Xếp hàng chờ hạnh phúc

Xếp hàng chờ hạnh phúc

Cuộc đời là một hành trình dài ở đó có nụ cười, có nước mắt, có vấp ngã. Và nếu chẳng may vấp ngã phải biết đứng lên để đi tiếp thôi. Vì cuộc đời này là của bạn nhưng không chỉ riêng bạn mà còn rất nhiều người đứng sau theo dõi và mong bạn hạnh phúc.

Blog Radio 660: Quên anh là điều em không làm được

Blog Radio 660: Quên anh là điều em không làm được

Một trong những nghịch lý của tình yêu là người ta cứ mãi nhớ, vẫn yêu người từng làm mình đau. Người tổn thương em là anh nhưng người không quên được anh lại là em. Đến khi nào em mới bớt suy nghĩ về anh? Đến khi nào em mới có thể thoát khỏi cái bóng của quá khứ.

Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa? (Những Blog Radio hay về tình yêu học trò)

Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa? (Những Blog Radio hay về tình yêu học trò)

Bởi vì Trái đất tròn nên những người yêu nhau sẽ trở lại bên nhau, nhưng cũng bởi Trái đất rộng lớn và tấp nập người nên lạc nhau một lần là mất nhau mãi mãi. Có cô gái đã đánh rơi tình yêu đầu của mình trên hành trình đầy khắc nghiệt của tuổi trưởng thành. Liệu một ngày họ có thể gặp lại nhau? Liệu họ có thể có một cuộc hẹn đúng nghĩa thêm một lần nữa?

Sống hết mình cho ngày hôm nay

Sống hết mình cho ngày hôm nay

Thời gian là thứ quý giá nhất mà chúng ta được cuộc đời này ban tặng, tuy vậy, thời gian của mỗi người là khác nhau, và sự cảm nhận về thời gian của mỗi người cũng khác nhau trong từng thời điểm. Ngày đi, tháng chảy, năm bay, thời gian nước chảy chẳng quay được về.

Ai rồi cũng phải lớn thôi

Ai rồi cũng phải lớn thôi

Trở thành người lớn đó là quy luật, đâu ai có thể làm trẻ con mãi được. Nếu được thì trên thế giới này chắc toàn là trẻ con, chẳng ai muốn lớn, chẳng ai muốn phải gồng gánh, phải lo toan vì cuộc sống tất bật này.

Blog Radio 659: Chúng ta là những chú chim nhỏ khao khát bầu trời tự do

Blog Radio 659: Chúng ta là những chú chim nhỏ khao khát bầu trời tự do

Chúng ta đều là những chú chim nhỏ, bị nhốt trong chiếc lồng chật hẹp của tiền tài, công việc. Bầu trời xanh kia là ước mơ, ngọn gió mát kia là cảm hứng. Dù thân thể chúng ta bị xiềng xích trong áp lực củi muối gạo dầu, trong áp lực trưởng thành và thành đạt, cũng đừng bao giờ quên đi bầu trời xanh bát ngát ngoài kia.

Tớ thích cậu rồi, cứ thế có khi yêu mất thôi (Những Blog Radio hay nhất về tình yêu học trò)

Tớ thích cậu rồi, cứ thế có khi yêu mất thôi (Những Blog Radio hay nhất về tình yêu học trò)

Tình yêu ấy mỏng manh như giọt mưa, giọt nắng, len nhẹ vào tim thấm dần từng chút một cho ta quen đi để rồi ngộ nhận như một điều tất nhiên và vô tình phủ nhận nó. Có những tình yêu như thế đấy! Chỉ là ta có nhận thấy hay không, mà thôi.

Replay Blog Radio: Tình yêu năm 17 tuổi của bạn bây giờ ra sao?

Replay Blog Radio: Tình yêu năm 17 tuổi của bạn bây giờ ra sao?

Khi 17 tuổi, ta nghĩ rằng ta phải rời xa một người để người đó được hạnh phúc hơn; nhưng ta không biết rằng, những gì ta cần làm, chỉ là ở lại bên người đó.

back to top