Phát thanh xúc cảm của bạn !

Em và tôi, mỗi người một nửa cuộc đời

2016-11-18 01:30

Tác giả: Giọng đọc: Tuấn Anh

blogradio.vn - Lần đầu tiên bản năng muốn được che chở của một người đàn ông trong tôi trỗi dậy khi ở bên em. Tôi thấy em dịu dàng và bé nhỏ, tôi thương cả cái ngang bướng không thể chịu nổi của em. Nhưng cuối cùng thì em và tôi – mỗi người một nửa cuộc đời – có phải vì như thế mà tôi và em không khi nào là của nhau? Chúng ta không thể hòa cùng làm một.

***

Em và tôi – mỗi người một nửa cuộc đời” – Có phải vì như thế mà tôi và em không khi nào là của nhau? Tôi vẫn hy vọng là tôi có thể đủ sức quên em, tôi vẫn mong rằng tôi có thể bình thản nhìn em ra đi như tôi đã từng cố thể hiện trong lần cuối cùng mình gặp mặt. Tôi lẩn thẩn mất rồi! Tôi vẫn cười em là trẻ con và yếu đuối mà sao tim tôi đau thế này khi nghĩ về em?

Em và tôi: một đêm trăng sáng, một ngày chiều tàn.
Em - sao mai đầu non, còn tôi – sao hôm mỗi tối.
Em và tôi: xa nhau thấy nhớ, gần nhau giận hờn.
Em và tôi: những tiếng ca vui, những khúc nhạc buồn.

Em đã đến bên tôi như một món quà thiêng liêng mà Thượng đế đã thương tình trao cho tôi, như một sự đền bù vì đã lỡ để tôi chịu nhiều đau khổ và tẻ nhạt trong cuộc sống này. Tôi đúng là một gã điên và gàn, không bao giờ thừa nhận thực tế là tôi cảm thấy hạnh phúc vì có em.

Tôi lại nói: chắc ông Trời gửi nhầm! Lẽ ra ông ấy nên gửi cho tôi một thiên thần để an ủi thì lại vứt xuống đầu tôi một “cục đá ngang bướng”. Tôi nói dối thế mà em lại tin. Chắc em buồn và trách tôi lắm. Đúng là “xa nhau thấy nhớ, gần nhau giận hờn” phải không em? Nhưng em biết không? Tôi cũng giận em lắm! Vì "cục đá ngang bướng" ấy đã rơi trúng tim tôi, để lại đấy một vết thương sâu hoắm, đau đớn vô cùng.

Em và tôi: một niềm vui mới đến, một nỗi buồn xa xôi.
Em xôn xao niềm vui, còn tôi mênh mang nỗi nhớ,
Em và tôi: một bông hoa sắc thắm, một cành khô không chồi…

em và tôi

Em và tôi là hai thế giới hoàn toàn sai biệt. Sai biệt đến từng chi tiết. Em vẫn bảo tôi rằng sao cuộc sống của tôi không có chút màu sắc nào cả. Và em - thật liều lĩnh - lại hứa rằng sẽ tô màu lại bức tranh tâm hồn xám xịt của tôi. Để rồi vì lời hứa ấy, em đã rơi nước mắt và quyết định kết thúc câu chuyện ngắn ngủi của chúng ta.

Em đã nghĩ là em không thực hiện được lời hứa. Không! Tôi lừa em đấy, cô bé thật thà ạ! Tôi đã cố phủ định những kỷ niệm tuyệt vời tôi đã từng có khi ở bên em. Em biết không? Em đã thực sự làm được điều em đã hứa với tôi, em đã em đến cho tôi những cảm giác dịu dàng và ấm áp, em làm tôi cảm thấy cuộc đời này đáng yêu biết nhường nào, em còn khiến tôi bắt đầu mơ về những giấc mơ màu hồng đẹp đẽ, trong đó có ánh mắt hồn nhiên của em.

Tôi nhớ nụ cười rạng rỡ, nhớ những câu chuyện liến thoắng không đầu, không đuôi của em, và nhớ cả những câu hỏi ngu ngơ “Nước đang lên hay đang xuống”, “Có phải trăng hôm nay là tròn nhất không?” hay “Cây này là cây gì” vớ vẩn của em… (mặc dù em là một cô gái cực kỳ thông minh và thành đạt – mọi người vẫn nói với tôi như thế).

Lần đầu tiên bản năng muốn được che chở của một người đàn ông trong tôi trỗi dậy khi ở bên em. Tôi thấy em dịu dàng và bé nhỏ, tôi thương cả cái ngang bướng không thể chịu nổi của em… và lần đầu tiên tôi thảng thốt giật mình:

Hay là tôi đang ở trong em đó,
Hay tim em về ngủ trong tim tôi?

Tôi không biết tôi có từng ở trong tim em không, nhưng trái tim tôi giờ đây đang bị nỗi nhớ em cào xé:

Cách xa đâu là lãng quên
Để nhớ thương nhuộm hồng trái tim…

Ừ! Cách xa đâu phải là lãng quên. Vậy mà chúng ta vẫn chọn cách xa để mà quên nhau. Chúng ta đã chọn sai, nhưng cũng chẳng còn cách lựa chọn nào khác nữa. Em nói đúng! Chúng ta đã gặp nhau quá muộn. Tôi đã gặp em khi em không thể nào thuộc về tôi. Tôi - thằng con trai ngang tàng - dù có cố sức như thế nào đi chăng nữa thì vẫn không thể nào thay đổi được điều gì. Tôi chỉ còn biết dùng chút ít tự cao cuối cùng của mình để nói câu kết thúc cùng em, để em an tâm rời bỏ tôi…

Có tiếng hát ai như cơn gió mát
Giọt lệ nào là dòng suối trong veo…


Lúc này đây, khi viết những dòng này, tôi cầu nguyện những tâm sự của tôi không đến được với em, vì tôi sợ em nhận ra tôi… Sợ em biết rằng tôi đã yếu đuối và khờ khạo, và sợ nhất là để em biết được… thực sự tôi đã rất yêu em…

Em và tôi: mỗi người một nửa cuộc đời. Chúng ta không thể hòa cùng làm một.

Cầu chúc cho “cục đá ngang bướng” đáng yêu của tôi hạnh phúc! Hãy thật hạnh phúc nhé em!

Theo Nguyệt Vũ - Nhacvietplus

Giọng đọc: Tuấn Anh

Biên tập và sản xuất chương trình: Hằng Nga

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Khi mùa xuân đến thì chỉ cần lòng người đón nhận thôi thì ở đâu rồi chắc chắn đất trời cũng nở hoa.

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Vậy là hắn được nghỉ Tết sớm hơn mọi năm rồi. Về nhà vẫn là hơn nhất. Đã bao nhiêu năm hắn chẳng thể về sớm để được ăn cái Tết dài ngày hơn, được ở cạnh gia đình lâu hơn.

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Đừng khóc. Em có anh mà. Ở bên anh nhé, được không? Tôi không đáp, chỉ vùi đầu vào trong ngực Kiên, vòng tay cũng nhẹ nhàng đặt lên tấm lưng to rộng của anh. Có lẽ, chim sáo đã tìm được bến đậu rồi…

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Có một buổi sáng nào đó, khi bạn ngước mặt lên nhìn bầu trời vẫn bắt gặp khoảng không màu xanh trong veo ấy, nhưng lòng bạn lại ướt mưa…Bởi lẽ Chúng ta chỉ cảm thấy giá trị thật sự của hạnh phúc cho đến khi chúng ta đã đánh mất hoặc sắp sửa mất nó.

Không dám mở lời yêu

Không dám mở lời yêu

Cũng đã lâu rồi con tim này không còn rung động. Có phải nó đã già cõi rồi không? Ai cũng có một thời thanh xuân tươi đẹp còn đối với tôi thanh xuân là một cái gì đó thật xa xỉ, bao nhiêu là lo toan.

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Người ta thường thích trêu ghẹp những bông hoa dại nhưng rồi vẫn trở về với những đóa hoa có danh, có phận được cắm ở trong bình. Những đóa hoa dại mong manh, không còn cách nào khác ngoài việc buộc phải trở nên mạnh mẽ, kiên cường.

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Một chuyện tình kết thúc không chỉ đến từ một phía, nếu ta tự buông bỏ với chính tình yêu của mình, nó cũng sẽ quay lưng lại với hạnh phúc của chúng ta. Khi ta không làm gì cả, tiếc nuối vẫn còn đó. Nhưng ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ.

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Anh không biết trong lòng mình đang có cảm giác gì nữa, giống như là mất mát lại giống như là nhẹ nhõm. Có lẽ là bởi vì anh biết em vẫn đang sống một cuộc sống rất tốt, cũng có lẽ bởi vì anh nhận ra, anh vốn dĩ không có mặt trong kế hoạch của em, tương lai của em, chúng ta rồi sẽ có cuộc sống của riêng mình mà không có đối phương trong đó.

Blog Radio 789: Để anh cho em hiểu thế nào là yêu

Blog Radio 789: Để anh cho em hiểu thế nào là yêu

Một chàng trai, chưa bao giờ hứa hẹn điều gì cho tôi, nhưng lúc nào cũng âm thầm ở đấy, dõi theo từng bước chân của tôi. Thì ra, tới một ngày, bạn sẽ nhận ra, chúng ta luôn xứng đáng nhận được những điều tốt đẹp, miễn là ta dũng cảm tiến tới.

Đời thay đổi khi ta chấp nhận đổi thay

Đời thay đổi khi ta chấp nhận đổi thay

Bản lĩnh lớn nhất trong đời người là chấp nhận sự thay đổi, thậm chí là phải học được cách đổi thay chính mình để không ngừng tiến về phía trước. Hãy biết rằng, không gì trên đời này là tự có, thiên nhiên luôn bắt buộc vạn vật phải trải qua ngàn khổ nhọc mới có được điều mình cần.

back to top