Phát thanh xúc cảm của bạn !

Quê hương là nơi dạy tôi cách trưởng thành

2016-11-13 01:35

Tác giả: Đoàn Hòa Giọng đọc: Hằng Nga

Quê hương mỗi người chỉ một

Như là chỉ một mẹ thôi

Quê hương nếu ai không nhớ

Sẽ không lớn nổi thành người

Quê hương không chỉ là nơi chôn nhau cắt rốn của ta, đó còn là nơi dạy cho ta những bài học đầu đời, rồi những bước đi chững chạc, trưởng thành trên con đường đời.

***

Mẹ vẫn thường bảo tôi rằng có đi đâu xa hay làm gì đi chăng nữa thì vẫn phải nhớ đến quê hương nguồn cội của mình. Đừng bao giờ nghĩ rằng mình lớn lên để thoát khỏi vùng quê ấy, dù nghèo thì đó vẫn là nơi mình đã sinh ra, lớn lên và trưởng thành.

Ai cũng nói làng quê nào cũng giống nhau, cũng có những cánh đồng, có lũy tre, có bờ đê xanh cỏ, nhưng để nói đến cảm xúc thì chẳng đâu bằng quê mình. Sau những tháng ngày lặn lội bon chen ở Hà Nội, tôi đã hiểu một ngày bình yên ở quê nhà đáng quý biết nhường nào. Những tất bật ấy khiến người ta mỏi mệt và chán nản biết bao.

Còn quê tôi, nơi chẳng có những khói bụi, những tắc đường, những tiếng thở dài buổi đêm muộn. Nhớ quê tôi những mùa gặt, nhà ai cũng phải ra đồng từ sớm để tránh cái nắng gay gắt của mùa hè miền Trung. Những chiếc nón trắng nhấp nhô trên cánh đồng bạt ngàn lúa vàng ruộm, những tiếng í ới trêu chọc nhau, tiếng cười nói vang lên để xua tan cái mệt nhọc. Chốc chốc mẹ tôi lại ngưng tay, đưa ống tay áo quệt ngang trán khiến những giọt mồ hôi chưa kịp tan tạo thành một vệt dài. Rồi mẹ lại cười, nụ cười của người nông dân được mùa, nụ cười của người mẹ biết rằng năm nay con mình sẽ không bị đói. Thương thế đấy, thương giọt mồ hôi rơi nhanh xuống ruộng lúa còn gặt dang dở. Còn cha tôi, lượm từng guồi lúa bó lại, vác lên vai đi thoăn thoắt. Bó lúa ấy là công sức của cha, của mẹ, là những nhọc nhằn đã đến lúc nhận lại thành quả. Chiều về, lúa sẽ được trẩy ra thành từng đống to. Đó cũng là lúc lũ trẻ con chúng tôi tha hồ mà nghịch đống rơm vừa đập. Thôi thì đủ trò, ném nhau, tung rơm lên người nhau, rồi cả làm ông bù nhìn nữa. Dường như đó chính là niềm vui lớn lao mà chúng tôi có hồi đó.

Quê hương là nơi dạy tôi cách trưởng thành

Nhớ quê tôi những mùa lạc, cả cánh đồng lạc xanh bát ngát. Nhưng ngày hè nóng, cha mẹ tôi vẫn thường dậy đi nhổ lạc từ khi gà còn chưa gáy. Cha tôi tay xách chiếc đèn pha, mẹ tất tả vác cuốc đi sau. Xuống đến ruộng thì đã thấy những chiếc đèn khác. Mọi người vừa nhổ lạc, vừa nói chuyện với nhau cho quên mệt nhọc. Khi trời sáng lên, mẹ về trước để chuẩn bị cơm nước và lo cho mấy chị em tôi, còn cha vẫn cố gắng nhổ nốt chỗ lạc. Rồi chúng tôi lại rủ nhau chạy xuống đồng, theo cha nhổ lạc. Những củ lạc tươi còn ngai ngái mùi hăng nồng của đất được rũ xuống. Rồi chúng chính là nguồn tài chính cho những bộ quần áo mới, cho những sách vở và tiền để đóng học phí cho chị em tôi trong năm học tới. Nhìn gương mặt cha sáng bừng trong nắng, tôi biết cha đã hạnh phúc biết bao khi có thể lo cho chị em tôi cuộc sống đủ đầy hơn. Cuộc sống ở quê vất vả là thế, nhọc nhằn là thế, nhưng chưa bao giờ cha mẹ nói với chúng tôi rằng cố gắng lớn lên để thoát ra khỏi mảnh đất cằn cỗi ấy. Bởi vì ở đó chính là nhà, là cha, là mẹ, là những người yêu thương tôi, là nơi cho tôi tuổi thơ bình yên, nơi cho tôi những bài học đầu tiên để trưởng thành.

Quê hương dạy tôi biết rằng sẽ chẳng có nơi nào bình yên hơn thế. Đâu đâu cũng có những cạm bẫy, cuộc đời sẽ có những chông gai, thế nhưng vượt qua chúng sẽ là hạnh phúc. Và quê hương sẵn sàng dang tay đón tôi về lại khi đã quá mệt mỏi khổ đau. Quê hương ôm tôi vào lòng, và cơn gió ấy rì rào như khe khẽ hát ru tôi vào giấc ngủ.

Quê hương dạy tôi biết rằng sẽ chẳng có nơi nào thương tôi hơn thế. Những trận đòn roi của cha, những lời quát mắng của mẹ chính là vì tình thương, vì mong mỏi tôi được lớn khôn hơn thế nữa. Xã hội ấy, người ta sẵn sàng khen tôi, nhưng cũng sẵn sàng vùi dập khi tôi mắc lỗi. Sẽ chẳng có ai ôm tôi vào lòng mà xoa dầu vào những vết lằn roi, cũng chẳng có ai nói với tôi bài học sau những lời mắng mỏ.

Quê hương là nơi dạy tôi cách trưởng thành

Quê hương dạy tôi cách đi trên đoạn đường đầy sỏi đá. Chông chênh đấy, vấp ngã đấy nhưng rồi cũng biết cách tự đứng lên thôi. Trên đường đời có bao nhiêu còn đường còn khó đi hơn, gập ghềnh hơn, ngoằn nghèo hơn, nhưng rồi có sự lựa chọn nào khác cho tôi đâu. Tiếp tục đi để vượt qua chúng hay quay đầu nhìn lại nơi bắt đầu. Khi ấy chính là lúc tôi nhớ đến con đường làng đầy sỏi đá.

Quê hương dạy tôi cách để biết thương một người và cho đi tình thương ấy mà không hề đòi nhận lại. Thương như cách cha đã thương tôi, như mẹ đã thương tôi, và còn tôi thương như thương nụ cười mẹ ngày mùa gặt.

Quê hương dạy tôi biết đến nơi có nụ cười, có niềm tin và hy vọng hơn là những ngày mỏi mệt nơi thành phố tấp nập đông người. Bước đi giữa hàng vạn hàng ngàn người, nhưng chẳng ai cho tôi nổi một nụ cười quen thuộc. Chỉ có những ánh mắt dò xét, những cái nhìn chằm chằm xét nét chứ chẳng như ở quê hương, nơi nụ cười luôn thường trực trên gương mặt những người quê hồn hậu. Người ta cười vì thân quen, cười để chào hỏi, cười để nhờ vả và cười vì yêu thương.

Quê hương là nơi dạy tôi cách trưởng thành

Thế đó, quê hương cho tôi những bài học trưởng thành nhưng lại chẳng hề đòi hỏi gì từ người con xa quê ấy cả. Chẳng trách móc, chẳng giận hờn, cũng chẳng có những mệt mỏi lo toan trong niềm bình yên ấy. Nơi ấy có những trưa hè ru tôi vào giấc ngủ, có tiếng sáo diều của lũ trẻ vẫn nô đùa dưới đồng mặc trời nắng.

Quê hương như người bà bao dung rộng lượng luôn mỉm cười đón cháu vào lòng. Quê hương như người mẹ sẵn sàng bỏ qua cho ta tất cả.

Quê hương như người chị vẫn ngày hai buổi cõng tôi đến trường như ngày bé. Quê hương như người bạn vẫn lắng nghe tôi chuyện trò những chiều hè bé dại.

Quê hương như người thầy dạy tôi bài học trưởng thành, cho tôi biết khó khăn của cuộc đời, cho tôi biết nhọc nhằn của tiếng thở dài, của giọt mồ hôi vẫn rơi ngày vất vả. Bởi thế mà tôi biết lớn lên, biết vượt qua tất cả trên đôi chân mạnh mẽ này.

© Hòa Khỉ - blogradio.vn

Các bạn có những dòng tâm sự hãy chia sẻ cùng Blog radio bằng cách gửi email về địa chỉ blogradio@vnnplus.vn hoặc đăng ký làm thành viên và gửi bài trực tiếp tại trang web blogradio.vn nhé.

Family radio do nhóm Blog Radio thực hiện. Xin chào và hẹn gặp lại.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 727: Gặp lại nhau khi mùa hoa nở nhé!

Blog Radio 727: Gặp lại nhau khi mùa hoa nở nhé!

Có những lời hứa giống như cánh hoa rơi trong chiều vỡ đôi, mùa hoa xưa tan, những cánh hoa tàn nhưng rồi năm sau xuân về hoa sẽ nở. Tình yêu cũng như vậy, có những mối duyên lỡ như cánh hoa tàn nhưng rồi ta luôn tìm thấy một mùa hoa khác.

Từ bây giờ em sẽ sống vì em

Từ bây giờ em sẽ sống vì em

Có những người vì quá yêu ai đó mà quên mất bản thân mình. Tình yêu phải lớn đến mức nào mới có thể bên một người không yêu mình suốt 7 năm trời mà không đòi hỏi gì. Cho đến khi kết thúc, cả thế giới dường như sụp đổ.

Đừng bỏ mặc nỗi buồn của chính mình

Đừng bỏ mặc nỗi buồn của chính mình

Chúng ta rất giỏi an ủi người khác nhưng lại luôn bỏ mặc nỗi buồn của chính mình. Chúng ta phủ nhận cảm xúc của bản thân, gạt phăng nỗi buồn sang một bên. Điều đó chỉ khiến bạn cảm thấy bứt rứt khó chịu, không sao thoải mái được. Vậy có nên chăng một lần thử chấp nhận nỗi buồn, dỗ dành và xoa dịu nó.

Blog Radio 726: Duyên tình đứt đoạn mà niệm vẫn chưa buông

Blog Radio 726: Duyên tình đứt đoạn mà niệm vẫn chưa buông

Có những người đã lìa xa cuộc đời mà “niệm” vẫn chưa tan. Niệm khiến người ta luyến lưu, tiếc nuối những điều chưa trọn vẹn.

Replay Blog Radio: Lặng yên ta bên nhau

Replay Blog Radio: Lặng yên ta bên nhau

Giữa bộn bề lo toan vất vả của cuộc sống này, mong bạn hãy lặng yên để lắng nghe tiếng đời vọng lại trong tâm hồn mình và bạn sẽ có thêm niềm tin yêu bước tiếp hành trình mà bạn lựa chọn. Bởi hạnh phúc đơn giản đến từ những khoảng khắc lặng yên ngọt ngào như thế…

Yêu người cùng công ty

Yêu người cùng công ty

Người ta có câu con thầy, vợ bạn, gái cơ quan để chỉ những đối tượng nên tránh xa trong việc hẹn hò. Thế nhưng làm sao ngăn nổi trái tim khi đã lỡ yêu một ai đó? Làm sao có thể lựa chọn được người khiến trái tim mình xao động.

Blog Radio 725: Em có còn xứng đáng với anh?

Blog Radio 725: Em có còn xứng đáng với anh?

Trong tình yêu không chỉ yêu thôi là đủ mà cần phải có niềm tin. Sự cô đơn, lòng ghen tuông mù quáng dễ khiến người ta sa vào những sai lầm rất khó sửa chữa. Chờ đến ngày tình yêu như đóa hoa nở rộ nhưng cô ấy lại không thể đón nhận nó bằng nụ cười hạnh phúc mà bằng những giọt nước mắt nấc nghẹn.

Replay Blog Radio: Sao em không về mùa dã quỳ nở mênh mang?

Replay Blog Radio: Sao em không về mùa dã quỳ nở mênh mang?

Cuộc sống hiện đại nhiều khi người ta nghi ngờ liệu còn bao nhiêu người sẵn sàng hy sinh hạnh phúc của mình cho người khác? Câu trả lời là còn rất nhiều bởi có người sẵn sàng vượt qua những dị nghị của dư luận để cứu vớt mảnh đời bất hạnh.

Blog Radio: Va phải anh giữa dòng đời vội vã (Bản Full)

Blog Radio: Va phải anh giữa dòng đời vội vã (Bản Full)

Câu chuyện kể về một cô gái quăng mình vào chuyến đi tự túc tại nơi xa lạ, sẵn sàng xù lông, giương vuốt để che giấu đi sự ngây thơ, lạc lõng và những tổn thương của mình.

Blog Radio 724: Chỉ tình yêu ở lại

Blog Radio 724: Chỉ tình yêu ở lại

Covid càn quét qua nước ta khiến nhiều thành phố như rơi vào trầm cảm, mọi thứ như hóa thạch, đóng băng. Khi Covid qua đi, nó cũng lấy đi rất nhiều thứ, mà thứ quý giá nhất là hàng chục nghìn sinh mạng. Duy chỉ còn tình yêu là ở lại.

back to top