Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chợt nhận ra em cần anh biết nhường nào

2016-10-28 01:30

Tác giả: Nguyễn Thị Minh Ngân Giọng đọc: Hằng Nga

blogradio.vn - Những đêm không ngủ, trong ánh sáng mờ của đèn đường chiếu qua khe cửa, mới nhận ra mình cần ai đó biết nhường nào. Cần một tin nhắn chúc ngủ ngon, cần một cái siết tay thật chặt cho mùa gió, cần những ủi an mỗi khi hờn giận vu vơ. Và cần thêm nhiều lắm, để biết mình còn có thể yêu thương thêm ai đó khi trái tim đã vụn vỡ nhiều đi, vì những đớn đau chẳng rõ hình hài.

***

Đêm qua, em vừa mơ một giấc mơ rất đáng sợ. Cái cảm giác thức giấc giữa đêm mà mặt nhòe nước, không biết mình đã khóc vì điều gì trong mơ thật cô đơn và hoang vắng đến nao lòng. Khoảng không đen đặc quánh làm em sợ, chỉ ước có ai đó hôn nhẹ lên trán, nắm lấy bàn tay và nói ổn thôi, tất cả sẽ ổn thôi. Vậy mà vẫn vùi mặt vào gối khóc tiếp cho cơn đau chỉ níu dài từ giấc mơ.

Những đêm không ngủ, trong ánh sáng mờ của đèn đường chiếu qua khe cửa, mới nhận ra mình cần ai đó biết nhường nào. Cần một tin nhắn chúc ngủ ngon, cần một cái siết tay thật chặt cho mùa gió, cần những ủi an mỗi khi hờn giận vu vơ. Và cần thêm nhiều lắm, để biết mình còn có thể yêu thương thêm ai đó khi trái tim đã vụn vỡ nhiều đi, vì những đớn đau chẳng rõ hình hài.

Chợt nhận ra em cần anh biết nhường nào

Mùa này, Tây Nguyên nhiều gió, lạnh và hanh hao, xiết lấy da thịt. Đêm, gió lùa vào từng góc nhỏ, như cuốn lấy sự cô đơn rồi mang ra phơi trong mùa gió. Vài hôm nữa thôi, ven đường sẽ vàng cánh dã quỳ, trời sẽ trong và xanh với nắng lấp lánh. Vẫn ước một lần, được cùng ai đó sánh đôi bên những cung đường dốc thoai thoải của miền đất đỏ, mà sao bấy lâu vẫn đi về chỉ riêng mình em tìm bóng em thôi.

“Đợi mùa dã quỳ đi cùng.”

Có người đã nói với em, đã hẹn em những điều bình dị ấy, và em vẫn đợi. Biết người còn nhớ lời hẹn ước cùng em khi dã quỳ đã chuyển mình bung cánh nơi này không?

Những khi thức giấc giữa đêm, em tự pha cho mình tách cà phê ấm, ngồi bật nhạc và nhớ anh. Chỉ ước mơ có anh ngồi đây, bên tách cà phê này, cùng em sẻ chia những cơn mơ màu xám, lau cho em giọt nước mắt mà em cũng chẳng biết mình khóc vì điều gì. Thôi thì tự mình ùa ra gió, để gió xoa dịu đi những giọt nước vẫn vô tình rơi, nhưng gió lạnh, lạnh lắm, lạnh xoáy vào tận tim. Làm sao để nói em nhớ anh biết bao? Làm sao để biết được anh có giữ lời như anh vẫn hứa hay để em đợi đến khi dã quỳ rã cánh héo khô dưới nắng vàng?

Chợt nhận ra em cần anh biết nhường nào

Em đã từng nói rằng điều em ao ước là được ngồi bên anh, nghe anh kể những câu chuyện về tuổi thơ mình. Ước được sưởi ấm anh như một ổ rơm nhỏ như ngày xưa ngoại hay đặt anh vào đấy mà ủ ấm những giấc mơ anh. Chúng mình đều có một miền tuổi thơ lấp đầy hình ảnh ngoại. Và em cũng muốn kể cho anh nghe những ngày thơ ấu em đã trải qua, những tháng ngày cô đơn của một đứa con gái hay tủi thân về số phận mình. Điều em tìm kiếm ở người đàn ông của riêng mình không chỉ là người yêu, mà có lẽ em cần hình ảnh của một người cha nữa. Để em có thể nhõng nhẽo, làm nũng, làm một đứa trẻ, đề bù đắp cái tuổi thơ thèm khát lắm một lần được có ba. Nghe thật buồn cười phải không khi ở tuổi này, một đứa con gái gần 30 tuổi như em chưa hề biết được ba yêu tương sẽ ngọt ngào thế nào. Làm sao để nói lên những mơ ước nhỏ nhoi, khờ dại mà em đã đi tìm bao tháng năm qua?

Hãy kể em nghe những câu chuyện của anh, những chuyện vui và chuyện buồn, để em biết mình còn có thể yêu thương nhiều thêm nữa. Hãy cho em biết anh vẫn gần bên em, là người em có thể ôm chặt lấy trong đời này. Hãy cho em một lần được yêu, như tình yêu đầu thuở còn vụng dại. Được không anh?

Gió lại về, ồn ào và xôn xao bên hiên nhà. Giá như gió mang anh về, để em biết mình cùng dã quỳ vẫn đợi anh là một niềm hạnh phúc. Dù cuộc đời vẫn nhiều xót xa ở đâu đó, ngoài kia, nhưng em vẫn tin khi mình về gần nhau, nối những yêu thương lại bên nhau thì nơi này vẫn còn có một yêu thương luôn đong đầy.

Dã quỳ vẫn đợi anh, một ngày cùng em sánh bước trên cung đường tràn ngập nắng vàng.

© Lâm Hạ - blogradio.vn

Giọng đọc: Hằng Nga
Biên tập và sản xuất chương trình: Hằng Nga

Nguyễn Thị Minh Ngân

Xin giữ tim ngọt ngào.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 665: Mình gặp nhau từ kiếp nào? (Cửa Tiệm Lãng Quên – Phần 1)

Blog Radio 665: Mình gặp nhau từ kiếp nào? (Cửa Tiệm Lãng Quên – Phần 1)

Nếu trên đời có bán thuốc lãng quên và thuốc nhớ, bạn sẽ lựa chọn loại thuốc nào? Liệu bạn muốn quên đi ký ức buồn thương hay muốn nhớ về những đoạn kỷ niệm bạn không nỡ quên?

Replay Blog Radio: Ai còn đứng lại nơi này?

Replay Blog Radio: Ai còn đứng lại nơi này?

Đời người vô thường. Giấc mộng phù du. Tháng năm thoi đưa, hoa trôi nước chảy. Ai còn đứng lại nơi này?

30 chưa phải là hết (Nothing but thirty)

30 chưa phải là hết (Nothing but thirty)

Ba mươi tuổi, có thể bạn còn những trăn trở về công việc, cũng có thể chưa tìm thấy định hướng của mình hay đôi khi vẫn ở trong những mối quan hệ không đầu không cuối. Nhưng hãy cứ tin rằng không bao giờ có gì là quá trễ, chỉ cần chúng ta có đủ sức khỏe, đủ niềm tin để bắt đầu lại. Tuổi tác không thực sự là vấn đề nếu bạn luôn mang trong mình năng lượng tích cực giúp cuộc sống tốt đẹp hơn.

Chỉ cần em mạnh mẽ, chúng ta sẽ vượt qua (Những Blog Radio hay về tinh thần chống dịch Covid-19)

Chỉ cần em mạnh mẽ, chúng ta sẽ vượt qua (Những Blog Radio hay về tinh thần chống dịch Covid-19)

Anh ước là những ngày tháng này rồi sẽ thật qua nhanh. Em có tin không, đất nước mình sẽ thắng. Mọi thứ lại hiền hoà, phố phường thôi vắng lặng. Bão giông qua đi và nắng sẽ lại về.

Tự thương mình sau những năm tháng thương người

Tự thương mình sau những năm tháng thương người

Một lời hứa vội có thể thổi bùng lên ngọn lửa đang dần lụi nhưng cũng giống như cơn mưa mùa hè, mát lạnh tức thời nhưng đi qua rồi chỉ để lại sự chơi vơi. Mấy ai dám bước qua khi vẫn cứ tồn tại lời hứa hẹn ngày cũ? Mấy ai dám đặt dấu chấm hết cho sự vô vọng của mình khi chưa có lời cuối từ người kia? Vậy nên, bắt người khác chờ đợi thực sự rất tàn nhẫn.

Blog Radio 664: Lạc nhau giữa mùa hè

Blog Radio 664: Lạc nhau giữa mùa hè

Người ta vẫn có thể lạc nhau, mất nhau ngay cả khi vẫn còn yêu nhau. Nhưng đôi khi rời xa nhau lại là cách tốt nhất để mỗi người có thể sống cuộc đời của mình và hy vọng mai sau sẽ còn gặp lại. Cứ để mùa hè dẫn lối chúng ta qua nhiều ngã rẽ khác biệt, để trái tim trưởng thành và chín chắn hơn, để biết chúng ta cần gì và cần ai.

Replay Blog Radio: Với anh em là tri kỷ còn cô ấy là hạnh phúc mai sau

Replay Blog Radio: Với anh em là tri kỷ còn cô ấy là hạnh phúc mai sau

Khi tình yêu kết thúc, mọi thứ kết thúc thì vẫn có một người bên cạnh ta, chân thành và không cần báo đáp. Có một người gọi là Tri kỷ trong đời, giống như ta đã có trong tay cả thế gian yên bình. Tuyệt vời và lạ kỳ thật!

Replay Blog Radio: Vợ, người tình, hồng nhan tri kỷ

Replay Blog Radio: Vợ, người tình, hồng nhan tri kỷ

Tay chồng nắm chặt tay vợ và người tri kỷ để ở trong tim. Thứ vợ chồng có với nhau là mái ấm, thứ tri kỷ có với nhau là một nơi cất giấu nỗi buồn không thể chia sẻ với người cùng mái ấm kia.

Gặp mặt rồi xa, thân quen rồi lạ

Gặp mặt rồi xa, thân quen rồi lạ

"Lời hứa thanh xuân vốn dĩ là bi kịch. Ước hẹn thời niên thiếu chính là bi thương. Vĩnh viễn dành cả thời gian trưởng thành cũng không thực hiện được".

Vấp ngã đủ đau tự khắc sẽ trưởng thành

Vấp ngã đủ đau tự khắc sẽ trưởng thành

Đừng vì sợ tổn thương mà vờ xem thường tình yêu. Cũng đừng vì sai sót nhỏ mà muốn bỏ cuộc. Vì trên đời này chẳng có gì là chính xác tuyệt đối cả, sai số sẽ luôn xảy ra. Đừng “tạm dừng” lâu quá nhé, đã đến lúc nhấn “tiếp tục” rồi!

back to top