Phát thanh xúc cảm của bạn !

Blog Radio 441: Chỉ cần chúng ta yêu nhau!

2016-05-07 08:08

Tác giả: Cactus Giọng đọc: Chit Xinh

 blogradio.vn - Đây là câu chuyện về tình yêu, lỗi lầm và sự tha thứ. Những việc làm sai lầm trong quá khứ đôi khi có thể ảnh hưởng lớn đến hiện tại và tương lai của một con người người. Nó có thể hủy hoại một tình yêu, cũng có thể chứng minh cho ta thấy đâu mới chính là tình cảm chân thành thật sự. Tình yêu chân thành giống như bông hoa giọt tuyết cuối mùa đông. Sau khi chịu đủ rét buốt và giá lạnh, vào lúc tia nắng xuân đầu tiên xuất hiện, những cánh hoa sẽ nở rộ và đẹp rực rỡ như chưa hề bị băng tuyết vùi lấp.

"Chỉ cần chúng ta yêu nhau, bố mẹ cuối cùng cũng sẽ hiểu thôi. Chẳng lẽ em lại không thể vì tình yêu của chúng ta mà dũng cảm cùng anh đối mặt sao?"

***
Bản nghe tại kênh youtube chính thức của Blog Radio - Theo dõi kênh Youtube của Blog Radio để không bỏ lỡ những video dành tặng tâm hồn bạn! 

Một lần nữa, cái chai lại xoay vòng. Và lần này, nó dừng lại, hướng về phía tôi.

- Sự thật hay hành động? – Có tiếng reo hò của một đám đông nào đó bên tai tôi.

Tôi ngồi yên, đôi mắt nhìn chăm chú vào cái chai thủy tinh rỗng đang đặt trước mặt.

- Sự thật! – Tôi đáp.

- Hãy nói ra bí mật lớn nhất của bạn!

Lại có tiếng người nói xôn xao. Tôi không rõ đó là ai bởi lẽ lúc ấy bản thân đang bị thu hút bởi cái chai thủy tinh trong suốt đặt trên mặt bàn. Cái chai dài, thon gọn, miệng chai hướng thẳng về phía tôi. Là tôi, tại sao lại là tôi? Là sự thật? Tại sao lại là sự thật? Tại sao? Đầu óc tôi quay cuồng, choáng váng, cảm giác như có ai đó đang dùng tay bóp chặt lồng ngực. Không thể thở được nữa. Không thể…

Tôi giật mình mở mắt, bất giác có chút ít hoảng sợ trong suy nghĩ. Nhìn ra ngoài trời, chỉ thấy một màn đêm đen kịt. Hẳn là trời đang mưa. Có tiếng những giọt nước vỗ mạnh vào mái tôn và gió đang lùa qua khe cửa sổ. À, thì ra tôi đang ở trong phòng. Hóa ra đó chỉ là một giấc mơ, một giấc mơ kỳ lạ. Thật may vì tôi vẫn chưa nói ra bí mật lớn nhất của mình. Thật may nhưng cũng thật đáng thương. Một cảm giác trống rỗng len lỏi trong trái tim. Không hiểu sao nước mắt lại rơi….

Blog Radio 441: Chỉ cần chúng ta yêu nhau!

Sáng hôm sau, trời vẫn mưa rả rích. Cảm giác ám ảnh từ giấc mơ đêm qua vẫn đeo bám lấy tôi không buông. Gió tràn vào phòng, chạm nhẹ lên ngực áo tôi. Bỗng có cảm giác bản thân lại chơi vơi giữa những thứ cảm giác xưa cũ, những ký ức xưa cũ và những hoài niệm xưa cũ. Cứ tưởng mọi thứ đã bị cuốn trôi đi xa lắm nhưng hôm nay một lần nữa chúng lại làm tôi đau, rất đau.

Tôi ngước mắt nhìn lên chiếc giá đựng sách đã cũ kỹ ngay phía đối diện. Giữa tầng tầng lớp lớp những quyển sách kia, lọt thỏm trong những trang giấy đã úa màu thời gian là một quá khứ, một ký ức mà tôi luôn cố phủ nhận. Phải, tôi đã luôn muốn trốn chạy nhưng hôm nay, trong cái tiết trời ảm đạm của một ngày cuối đông, bỗng nhiên tôi lại muốn được chạm vào dĩ vãng một lần nữa.

Tôi bước từng bước chậm rãi đến bên cạnh chiếc giá gỗ rồi đưa tay lấy quyển sách màu đỏ nằm ở tầng thứ ba. Lật nhanh những trang giấy mỏng, cuối cùng tôi cũng tìm thấy chiếc bao thư màu nâu đã cháy xém một góc. Tôi đã có lúc muốn đốt nó nhưng rồi lại không thể. Cái thứ ký ức bi thương ấy đến bây giờ vẫn cứ ám ảnh tôi theo một cách nào đó. Cầm trong tay chiếc phong bì, tôi không thể nào thôi nghĩ về những ngày tháng đầy nước mắt trong quá khứ.

Vẫn đang miên man trong những thứ hoài niệm xưa cũ, thì chợt điện thoại đổ chuông làm tôi bất giác giật mình. Thì ra là Thành… Giữa lúc tâm trạng đang rối bời như thế này thì cuộc gọi của anh lại càng làm tôi cảm thấy bất an hơn. Lưỡng lự đôi chút, cuối cùng tôi cũng quyết định bắt máy.

- Alo! Em nghe.

- Em hả? Lát nữa anh đến chở em đi uống café nhé. Anh có chuyện muốn nói.

- Vâ… vâng… _ Tôi miễn cưỡng đáp lại, trong lòng không khỏi cảm thấy lo lắng.

- Thế em sửa soạn đi. Khoảng 20 phút nữa anh đến.

Nói rồi, Thành cúp máy, để lại tôi một mình với khoảng không trống rỗng và vô định. Nhìn ra ngoài trời, mưa vẫn rơi rả rích.

Kể từ khi Thành đề nghị chuyện ra mắt gia đình, trong lòng tôi luôn thấy bất an và lo lắng. Thứ quá khứ xưa cũ tưởng như đã ngủ yên và bị chôn vùi vĩnh viễn thì đột nhiên lại trỗi dậy khiến lúc nào tôi cũng cảm thấy nơm nớp lo sợ. Trong mắt Thành, tôi luôn là một cô gái dịu dàng và trong sáng nhưng… sự thật không phải thế. Tôi đã không dám thừa nhận quá khứ của mình vì sợ mất anh. Nhưng hôm nay… đã đến lúc tôi phải ngừng sợ hãi. Sẽ là không công bằng cho tất cả mọi người nếu tôi cứ tiếp tục lừa dối Thành như thế này.

Sau rất nhiều lần đắn đo, dằn vặt, cuối cùng tôi cũng quyết định thử dũng cảm một lần. Cầm chặt bì thư màu nâu trong tay, tôi hít một hơi thật sâu và tự nhủ với lòng rằng sẽ nói thật tất cả với Thành, dù cho có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa.


Một tiếng sau, tại quán café Snowdrop…

- Anh đã nói với bố mẹ về chuyện của hai đứa mình rồi. Tuần sau em có thời gian rảnh không? Cùng anh về quê thăm bố mẹ. – Thành đề nghị, giọng nói trầm ấm một cách kỳ lạ.

Tôi nhìn anh chăm chú, không biết phải mở lời thế nào. Cảm giác có gì đó cứ nghẹn ứ trong cổ họng và trái tim thì dường như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Phải mất khoảng năm phút tôi mới có thể lên tiếng:

- Thật… thật ra… Hôm nay… trước khi gặp mặt gia đình anh…. Em cũng có chuyện muốn nói.

Thành nheo mắt nhìn tôi, vẻ khó hiểu:

- Sao em trông có vẻ căng thẳng thế? Em yên tâm đi. Mẹ anh không quá khắt khe đâu. Chỉ cần hiền lành như em là được rồi.

- Không… không phải chuyện đó! Em… thật ra…

- Có gì cứ nói đi! Anh nghe đây. – Thành cười, nhìn tôi chờ đợi.

Tôi từ từ rút trong túi ra chiếc phong bì màu nâu rồi đặt lên bàn, ngay trước mặt anh.

- Đây! Có cái này… em nghĩ anh nên xem nó trước khi quyết định tiến xa hơn. – Tôi chậm rãi nói từng từ với anh như đã luyện tập ở nhà từ trước.

Thành đưa tay mở phong bì ra. Gương mặt anh biến sắc và bắt đầu trở nên lạnh lẽo, u ám một cách kỳ lạ.

- Thế này là sao? Em… rốt cuộc… muốn nói gì với anh? – Thành hỏi tôi, giọng điệu lạc lõng và mơ hồ.

Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh và bắt đầu kể câu chuyện của mình. Nhưng có vẻ mọi thứ không được như tôi mong đợi. Bằng chứng là nói chưa được mấy câu thì mọi vật trước mắt tôi đã trở nên ướt nhòe và tôi chẳng còn nghe rõ được giọng của chính mình nữa. Tiếng khóc của tôi hòa lẫn vào tiếng mưa tạo nên một bản hợp âm buồn bã đến kỳ lạ. Tôi cũng chẳng còn nhớ chính xác lúc đó mình đã nói những gì nữa. Mọi thứ dường như bị đảo lộn và cảm giác ngột ngạt, bức bối dần xâm chiếm lấy cả không gian.

Blog Radio 441: Chỉ cần chúng ta yêu nhau!

Sau khi nghe hết câu chuyện của tôi, Thành vẫn ngồi yên, mắt nhìn chăm chú vào chiếc phong bì màu nâu, không nói một lời nào. Thái độ này… làm tôi càng thêm bất an hơn. Liệu anh đang cảm thấy gì lúc này? 

Là phẫn nộ hay bi thương? 

Là tức giận hay thất vọng? 

Là thờ ơ hay đau khổ? 

Tôi không rõ nữa. Người ta có thể cảm thấy gì được khi bị lừa dối suốt một thời gian dài như thế? Anh có thể tha thứ tất cả và chấp nhận con người thật của tôi không? Thật lòng tôi không dám nghĩ đến. Thành không nói gì nên tôi cũng chẳng thể cất lời. Chúng tôi cứ ngồi như thế rất lâu, rất lâu. Tất cả đều chìm trong im lặng, chỉ có bầu trời là vẫn khóc…

Trời mỗi lúc một lạnh hơn nhưng vẫn chưa đủ sức để đóng băng trái tim tôi nên nó vẫn cảm thấy đau, rất đau…

Đã hơn một tuần rồi chúng tôi không liên lạc với nhau. Có lẽ mọi thứ đã thật sự kết thúc. Anh không hề trách cứ hay nặng lời với tôi. Câu cuối cùng Thành nói chỉ là: “Trước kia không nói, tại sao bây giờ lại nói?”. Điều đó… chính tôi cũng muốn biết câu trả lời. Tại sao lại nói ra? Có thể là vì điều gì được nhỉ? Là vì day dứt. Vì thấy tội lỗi và mặc cảm. Hay cũng có thể vì đó đơn giản là sự thật, mà đã là sự thật thì dù có tồi tệ đến đâu cũng cần phải đổi mặt. Tôi cũng không rõ nữa… Nhưng bất kể lý do là gì thì kết cục chẳng phải đã quá rõ ràng rồi hay sao? Tôi bây giờ lại trở về với thế giới không anh, lại sống với sự cô độc của chính mình, lại cố gắng để tồn tại, cố gắng để không gục ngã.

Trong những ngày này, khi mất anh rồi, tôi mới chợt nhận ra bản thân yếu đuối và hay sợ hãi đến mức nào. Giữa cái thứ bóng tối vô tận của những ngày đông, tôi dường như đang bị nhấn chìm trong nỗi cô đơn và lạc lõng.

Gần đây, khi không thể nào ngủ được, tôi lại hay đi bộ lang thang một mình. Và như một thứ ám ảnh đã ăn sâu vào tiềm thức… những con đường tôi đi luôn luôn có đích đến cuối cùng là nhà của Thành. Tôi đến đó nhưng lại chẳng để làm gì cả, cũng không thể làm gì cả. Chỉ là cứ đứng im lặng như thế rất lâu, rất rất lâu, cho đến lúc chân tê cứng đi và không còn cảm giác nữa. Khi ánh sáng nhạt màu phát ra từ cửa sổ lầu hai vụt tắt, ngôi nhà bị bóng tối nuốt chửng một cách tàn nhẫn thì cũng là lúc tôi chầm chậm lê bước trở về với cái phòng trọ cũ kỹ, tồi tàn của mình. Một ngày của tôi cứ thế, kết thúc trong câm lặng và những nỗi đau chẳng thể cất thành lời.

Trốn chạy một lần nữa…

Hình như tôi đang ngày một trở nên điên rồ hơn với những thứ cảm xúc hỗn độn về anh, về chính bản thân tôi và về thứ quá khứ bi thương đó. Chính vì thế, tôi không thể tiếp tục ở lại thành phố này được nữa. Tôi phải rời khỏi đây và chấm dứt mọi chuyện. Vào đúng lúc tôi muốn trốn chạy nhất thì một cánh cổng giải thoát lại mở ra. Tôi nhận được giấy báo trúng tuyển làm tình nguyện viên tại Sa Pa. Đây có lẽ sẽ là lựa chọn tốt nhất cho tất cả…

Tôi đến cơ quan của Thành để nói lời tạm biệt nhưng lại không dám vào, cứ lưỡng lự đứng một mình ở cổng. Có lẽ anh không muốn gặp lại tôi thêm một lần nào nữa. Vậy thì tôi còn tới đây làm gì? Phải chăng là vẫn còn muốn hy vọng, vẫn còn muốn níu kéo? Không, tôi không muốn đến đây để van nài lòng trắc ẩn trong anh. Bất giác cảm thấy sợ hãi khi phải đối mặt với Thành.

Tôi vừa định quay người, toan bước đi thì chợt đằng xa, một hình bóng quen thuộc xuất hiện ngay trước mắt tôi. Là Thành! Anh đứng đó, nụ cười vẫn rạng rỡ như ngày nào nhưng ánh mắt ấm áp của anh không phải trao cho tôi mà lại dành cho một cô gái khác. Tôi nhanh chóng đứng núp vào một góc và nhìn theo bóng Thành đi xa dần cùng với cô gái nọ. Cả hai cùng trò chuyện vui vẻ và bước vào tòa nhà nơi Thành đang làm việc. Có lẽ đó là đồng nghiệp của anh, cũng có thể là đối tác hay một ai đó khác - đặc biệt hơn… Tôi không biết và thật tâm cũng không muốn biết. Hóa ra Thành vẫn sống tốt khi không có tôi bên cạnh. Có phải anh đã thật sự quên tôi rồi không?

Vẫn biết rằng một khi đã chia ly thì ắt hẳn sẽ phải chấm dứt mọi thứ, kể cả nỗi nhớ thương. Thế nhưng… lúc này đây, không hiểu sao việc bản thân bị quẳng lại trong đống ký ức thừa thải của anh lại khiến tôi cảm thấy hụt hẫng đến vậy. Trong thứ ánh sáng yếu ớt và mỏng manh của một ngày cuối đông, khi những cơn gió khẽ lùa qua kẽ tay, tôi biết mình đã đánh mất một thứ gì đó vô cùng quý giá. Tuy vậy tôi vẫn không biết làm sao để níu giữ và cũng không thể nào níu giữ.

Blog Radio 441: Chỉ cần chúng ta yêu nhau!

Sapa, một năm sau…

Có lúc thời gian làm cho con người ta quên nhau, cũng có lúc thời gian làm cho con người ta nhớ nhau. Và... điều tồi tệ nhất đó là khi thời gian trôi đi, một người quên còn một người thì vẫn nhớ.

Hôm nay lại là một ngày mùa đông như bao ngày mùa đông khác. Chẳng có gì quanh đây ngoài tuyết trắng xóa và cái lạnh đến thấu xương. Tôi lại bắt đầu công việc thường nhật của mình là lau dọn lại căn nhà cấp 4 đã cũ kỹ. Có lẽ bởi bất cẩn, tôi vô tình va phải chiếc giá sách ngay bên cạnh bàn làm việc. Một cuốn sổ nhỏ rơi ra để lộ chiếc phong bì màu nâu đã bị cháy xém một góc. Ký ức này… chẳng phải là tôi đã lãng quên rồi sao? Vậy mà hôm nay, nó lại hiện ra ngay trước mắt tôi một cách thật rõ ràng và chân thật.

Như bị mê hoặc, tôi vô thức nhặt chiếc phong bì lên rồi nhẹ nhàng rút từ đó ra một bức hình siêu âm đen trắng. Hình ảnh một bào thai hiện lên rõ mồn một khiến cho mọi thứ cảm xúc trong quá khứ lại chợt ùa về làm xốn xao trái tim tôi.

Có phải thật sự mọi thứ đã qua rồi không? Tại sao tôi vẫn cảm thấy đau như vậy? Có phải tôi không nên nói cho Thành biết việc mình đã từng phá thai không? Nếu không nói ra… chắc hẳn giờ này anh vẫn đang ở bên cạnh tôi. Nhưng… như vậy không phải là dối trá hay sao?

Đôi khi cũng tự mình chìm đắm trong những suy nghĩ vu vơ về quá khứ. Liệu rằng tôi có hối hận không với quyết định ngày hôm đó của chính mình? Có phải tôi đã từ bỏ quá dễ dàng không? Thật tâm tôi cũng không biết rõ câu trả lời. Nhưng dù sao thì giờ tôi cũng đã không còn bất cứ tư cách gì để làm phiền đến anh nữa. Đến cả tư cách được nhớ nhung, được mong đợi, tôi cũng không có nữa.

Blog Radio 441: Chỉ cần chúng ta yêu nhau!

Trong những ngày cuối cùng của mùa đông, tôi vẫn thường lên đỉnh núi phủ tuyết trắng và tìm kiếm một loài hoa mang tên “Hoa giọt tuyết”. Từ rất lâu rồi, tôi đã đem lòng yêu mến loài hoa dũng cảm, mọc ngay trong tuyết lạnh giá, giữa mùa đông ảm đạm để rồi cuối cùng bung nở những cánh trắng muốt như thiên thần khi xuân vừa mới bắt đầu. Lúc trước, khi còn yêu nhau, Thành vẫn hay bảo tôi chính là bông hoa giọt tuyết của anh ấy. Chúng tôi đã định sẽ đến châu Âu để cùng ngắm hoa giọt tuyết nở nhưng mọi chuyện đã không diễn ra như những mộng ước của tôi và Thành.

Những ngày gần đây, tôi hay nghe lũ trẻ trong làng truyền tai nhau về một loài hoa màu trắng nở trên núi cao, ngay trong tuyết lạnh. Có lẽ đó chính là loài hoa mà tôi đang tìm kiếm chăng? Tôi không chắc nó có tồn tại ở đây, trên vùng núi hoang vu và rét mướt này hay không nhưng chẳng hiểu sao bản thân vẫn cứ muốn tìm kiếm một điều gì đó để có thể an ủi và xoa dịu trái tim đang thổn thức vì thương nhớ của chính mình. Giống như những cánh hoa giọt tuyết trong băng lạnh, chẳng phải tôi cũng nên thử một lần hy vọng và tin tưởng hay sao?

Không biết đây đã lần thứ bao nhiêu tôi một mình băng qua những con đường lạnh giá trên núi cao để đi tìm loài hoa đó nhưng vẫn không thể thấy gì ngoài tuyết trắng và sự cô quạnh trong ý nghĩ. Có lẽ tất cả chỉ là những lời đồn đại. Chỉ có tôi là ngây thơ tin vào chúng mà thôi. Vẫn bước từng bước chậm rãi về phía trước, tôi chợt nhận ra có một vật gì đó đang nằm ngay trên mặt đất. Thì ra là một cuốn album nhỏ của ai đó đánh rơi. “Ai lại muốn lên tới tận đây rồi đánh rơi một thứ như thế này được chứ?” – Tôi tự nhủ và thử mở cuốn album ra xem có thông tin gì của người bị mất không. Nhưng… cái gì đây? Trong cuốn album cũ kỹ là những bức hình của tôi. Của chính tôi. Thật không thể nào tin được. Cảm giác có chút ít hoang đường trong suy nghĩ. Chuyện gì đang xảy ra ở đây thế này? Chẳng lẽ tôi đang bị theo dõi bởi một tay paparazzi nào đó? Nghe ra không phải là rất buồn cười hay sao?

  • Xin lỗi! Nó là của tôi. Cô… có thể trả nó lại cho tôi không?

Một giọng nói trầm ấm quen thuộc vang lên, xóa tan đi cái giá lạnh của những ngày cuối đông. Tiếng nói này… chẳng phải đã xuất hiện hàng trăm lần trong những giấc mơ của tôi đó hay sao? Tôi quay người lại, thấy Thành đang ở ngay trước mặt. Có thật đó là anh? Tôi không dám tin vào mắt mình nữa. Đây có phải là sự thật hay lại là một giấc chiêm bao? Anh không nói gì, cứ đứng đó nhìn tôi hồi lâu, khuôn mặt không rõ là ngạc nhiên hay bình thản, vui mừng hay e ngại. Chỉ biết anh đang ở đây, ngay cạnh tôi, rất gần và rất thật.

- Sao… sao anh lại đến đây?

- Anh đi tìm hoa giọt tuyết.

- Anh lên Sa Pa chỉ để tìm hoa giọt tuyết thôi sao?

- Ừ! – Thành nói, đôi mắt ánh lên những tia sáng lấp lánh như nắng mùa xuân.

- Vậy… anh tìm thấy chưa?

- Rồi!

- Thật sao? Ở đâu thế? Em cũng muốn được thấy.

Im lặng một lúc, Thành chậm rãi tiến về phía tôi rồi nói:

- Đó… chính là em!

Blog Radio 441: Chỉ cần chúng ta yêu nhau!

Tôi như không thể tin nổi những điều mình vừa nghe thấy nên hỏi lại với vẻ nghi hoặc: 

- Là… là em sao? Nhưng… tại sao?

- Chẳng phải anh đã từng nói rồi sao? Em chính là bông hoa giọt tuyết của anh!

Tôi đứng ngây người trong giây lát, nước mắt không hiểu sao bỗng nhiên lại rơi:

- Nhưng… em không xứng đáng!

Đưa tay lau nhẹ những giọt nước mắt đang lăn dài trên má tôi, Thành mỉm cười rồi nói:

- Anh thấy đáng là được.

Trong lúc tôi vẫn còn chưa biết phải phản ứng ra sao thì anh đã ôm tôi vào lòng rồi nói:

- Em có biết anh đã tìm em rất lâu, rất khổ sở không? Tại sao em lại bỏ đi mà không nói tiếng nào như vậy chứ? Anh nhớ em! Thật sự rất nhớ em!

Ngập ngừng một chút, Thành nói tiếp:

- Chúng mình bắt đầu lại… có được không em?

Trái tim tôi như muốn vỡ òa trước lời nói của anh nhưng có điều gì đó trong sâu thẳm tiềm thức lại ngăn cản tôi nói câu đồng ý.

- Nhưng… còn bố mẹ anh thì sao? Em… không thể…

Anh nhìn tôi, đôi mắt sâu thẳm ánh lên cái vẻ kiên định và chững chạc của một người đàn ông đã trải qua nhiều sương gió cuộc đời:

- Chỉ cần chúng ta yêu nhau, bố mẹ cuối cùng cũng sẽ hiểu thôi. Anh đã mất một năm để tìm em. Chẳng lẽ em lại không thể vì tình yêu của chúng ta mà dũng cảm cùng anh đối mặt sao?

Câu nói của Thành như một cơn gió, nhẹ nhàng lau khô những giọt nước mắt còn sót lại nơi trái tim tôi. Bất giác, mọi nghi hoặc trong lòng tôi đều tan biến hết. 

Phải! Tôi sợ hãi tương lai nhưng không có nghĩa là tôi chạy trốn định mệnh của chính mình. Vì đã là định mệnh thì dù có chạy đến đâu vẫn bị bắt được. Và vào một sớm mùa đông lạnh lẽo, tôi đã chợt nhật ra Thành chính là định mệnh của cuộc đời mình.

- Vậy… em có đồng ý làm bông hoa giọt tuyết của riêng anh không? – Thành nói rồi mỉm cười, nụ cười tưởng như có thể làm tan chảy ngay cả khối băng lạnh giá nhất.

Tôi nhìn anh rất lâu và nước mắt không hiểu sao lại rơi một lần nữa…

  • Blog Radio chuyển thể từ truyện ngắn Hoa Giọt Tuyết của Cactus
  •  Giọng đọc Chit Xinh - Phát triển bởi blogradio.vn - VNNPLUS

Cactus

Be who you are and say what you feel because those who mind don't matter and who matter don't mind

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Gặp nhau là duyên, bên nhau là nợ, có sai chính là thời điểm

Gặp nhau là duyên, bên nhau là nợ, có sai chính là thời điểm

Cổ tích ngoài đời thực không phải ai cũng gặp được. Trong tình cảm, chỉ cần một yếu tố không đúng, không đúng người, không đúng thời điểm là đã chẳng thể nắm tay nhau đi đến cuối cùng.

Đừng nghĩ mình đã già bởi tuổi trẻ chưa bao giờ là muộn

Đừng nghĩ mình đã già bởi tuổi trẻ chưa bao giờ là muộn

Khi ta còn trẻ, ta dám nghĩ, dám làm và dám thất bại. Những ai đã đi qua tuổi trẻ chắc hẳn đều cảm thấy một chút gì đó nuối tiếc. Giá như tuổi trẻ có thể kéo dài hơn. Đừng để nuối tiếc và giá như luôn tồn tại trong đầu bạn. Đừng nghĩ mình đã già bởi tuổi trẻ chưa bao giờ là muộn

Blog Radio 671: Ngày đi, tháng chạy, năm bay, hoa trôi nước chảy chẳng quay trở về

Blog Radio 671: Ngày đi, tháng chạy, năm bay, hoa trôi nước chảy chẳng quay trở về

Thời gian sẽ mang đi tất cả, chỉ trừ một bóng hình luôn hiện hữu trong trái tim mình. Nhưng dù nhớ thương thế nào, luyến lưu đến mấy cũng chẳng thể ngược dòng thời gian để sống lại những ngày tháng cũ.

Blog Radio: Dù em có quên anh (Bản Full)

Blog Radio: Dù em có quên anh (Bản Full)

Thì ra, thời gian có thể bào mòn mọi thứ, kể cả tình yêu sâu đậm của thời thanh xuân. Thì ra, yêu càng sâu, tổn thương lại càng đậm, tới khi trái tim vụn vỡ mới nhận ra thứ tình cảm tưởng lâu bền, nồng nhiệt ấy cũng có ngày chết lặng.

Replay Blog Radio: Thứ gọi là duyên phận cũng chỉ là món nợ phải trả cho người

Replay Blog Radio: Thứ gọi là duyên phận cũng chỉ là món nợ phải trả cho người

Có những thứ bạn muốn thế nào chăng nữa cũng không bao giờ thuộc về bạn. Có những thứ bạn lưu luyến đến mấy cũng chẳng thể giữ lại bên mình. Tình yêu là bài tình ca nhưng bạn không phải người hát. Thứ gọi là duyên phận, cuối cùng cũng chỉ là món nợ phải trả cho người.

Đừng nói lời chia tay khi chúng ta vẫn còn yêu

Đừng nói lời chia tay khi chúng ta vẫn còn yêu

Trong tình yêu, điều buồn nhất chính là hai người vẫn còn yêu nhưng lại phải chia tay. Họ không thể hiểu được lý do rời xa nhau sau đó lại tiếc nuối cả đời người. Tình yêu suy cho cùng cũng chỉ là một lời hứa hẹn sẽ ở bên nhau, lời hứa suy cho cùng cũng chỉ là lời nói, mà lời nói thì gió bay. “Có những người chia tay không phải vì hết yêu, mà vì quá mệt mỏi để tiếp tục tình yêu ấy.”. Bước qua những tháng ngày ngọt ngào khi chớm yêu, ai cũng sẽ có lúc trải qua giai đoạn "xuống dốc", giống như đồ thị hình sin, có lên đỉnh thì cũng có lúc xuống đáy.

Tuổi trẻ đừng từ chối cô đơn

Tuổi trẻ đừng từ chối cô đơn

Khi còn trẻ bạn hãy học cách chế ngự nỗi cô đơn, đó chính là phương pháp để cứu rỗi tâm hồn yếu đuối, để khi tuyệt vọng cũng không từ bỏ, để khi thất bại cũng không cảm thấy chán nản, để khi bị phản bội cũng không cảm thấy như mất cả thế giới. Những người cô đơn, đã tìm cách để sống trong cô đơn, như thế!

Blog Radio 670: Đớn đau đủ rồi thì tự khắc buông thôi

Blog Radio 670: Đớn đau đủ rồi thì tự khắc buông thôi

Muốn hạnh phúc, chúng ta phải biết buông bỏ. Buông bỏ quá khứ đau buồn, buông bỏ một người không thuộc về mình để đứng dậy tìm hạnh phúc.

Việc của em là giữ lửa, để anh đốt mình trong những cuộc vui (Message Story 8)

Việc của em là giữ lửa, để anh đốt mình trong những cuộc vui (Message Story 8)

Người ta chẳng thể làm gì khác với một người đã muốn quay lưng. Không biết những ai giống như tôi đang ở lưng chừng, chỉ biết nhen ngọn lửa sắp lụi tàn để cố sưởi ấm trái tim lạnh lẽo.

Replay Blog Radio: Đủ duyên sẽ gặp lại, đủ nợ sẽ tìm về

Replay Blog Radio: Đủ duyên sẽ gặp lại, đủ nợ sẽ tìm về

Bạn có tin rằng những người yêu nhau dẫu lạc mất nhau vẫn có thể tìm lại? Duyên phận có thể đến trễ nhưng kịp lúc, ấy mới là cái duyên cả cuộc đời.

back to top