Phát thanh xúc cảm của bạn !

Blog Radio 163: Yêu lại từ đầu

2011-04-20 17:04

Tác giả: Giọng đọc: Chit Xinh, Gà Quay

"Hàng tuần vẫn đọc bài, vẫn nghe Blog Radio mà lâu rồi không viết bài nào gửi. Hôm nay Mintaro xin gửi đến chương trình câu chuyện của mình. Mình muốn qua câu chuyện này gửi đến một cô gái, như một lời xin lỗi..."
 
 
"Ngày ta yêu nhau
 
Là một ngày đầy nắng
 
Em nhìn anh ngồi yên lặng
 
Tình yêu mình sẽ đầy nắng phải không anh?"
 
 
“Anh không phải là một chàng lẵng tử, không phải là một chàng trai nổi bật, anh bình thường như bao nhiêu chàng trai khác. Anh yêu thơ, yêu sự bình yên giản dị, yêu sự tự do. Anh là một chàng Nhân Mã một trăm phần trăm với một nụ cười tỏa nắng -em đã yêu anh từ những sự bình thường như thế. Hơn nữa vì, em tin rằng anh yêu em”.
 
Khi nghe được những lời này từ cô, anh hiểu mình đã tìm được người con gái của đời mình. Anh hạnh phúc. Không ngờ tại nơi xa quê hương, anh lại tìm được cho mình một nửa.
 
Cô đến với anh trong một buổi chiều đầy nắng, một cô gái tinh nghịch với khuôn mặt tròn, đôi mắt sáng và mái tóc dài tỏa hương trong nắng. Anh yêu mái tóc cô, ngay từ lần đâu tiên ấy.
 
Cô trong mắt anh như một tờ giấy trắng, nghịch ngợm, tươi vui. Nhưng rồi, mỗi ngày gần nhau làm anh nhận ra cô gái ấy cũng thật nhạy cảm, thật yếu đuối. Anh luôn muốn mình sẽ là người trở che cho cô. Yêu anh nhé, tóc dài ơi!
 
“Tóc em vương nắng vàng
 
Cho lòng anh chơi vơi
 
Sao ta yêu nhiều thế
 
Cô bé tóc dài ơi…”
 
  • Sinh nhật cô…
 
Cả một ngày dài anh tất bật trong công việc, quán ăn chìm trong mùi xào nấu. Trong đầu anh luôn nghĩ mình thật tệ, chẳng làm được gì cho cô trong ngày quan trọng này. Biết làm sao được khi anh phải lao đầu vào vòng luẩn quẩn của du học sinh, vừa lo học hành vừa lo kiếm sống nơi đất khách. Thôi đành đợi khi nào anh xong việc, mình sẽ đi ăn một bữa thật vui nhân ngày sinh nhật em vậy. Hy vọng em sẽ không trách anh, tóc dài nhé!!!
 
Cô lặng lẽ ngồi trước màn hình máy tính. Đêm, không một tiếng động. Yên tĩnh đến lạnh lùng. Thế là ngày sinh nhật đã qua, chẳng có gì ngoài một bữa ăn mà cô đã cố tỏ ra vui ve. Cô không muốn anh buồn, cô biết anh phải vất vả cả ngày rồi. Nhưng giá như… cô đã hy vọng năm nay mình sẽ có một sinh nhật tuyệt vời để quên đi cái sinh nhật lần thứ 20 đáng ghét kia, vậy mà… Chẳng lẽ anh không hiểu cô ư, chẳng nhẽ anh không thể nghỉ một buổi làm ư? Vẫn biết rằng anh phải kiếm tiền, nhưng tiền đôi khi đâu là tất cả. Đêm,không có nắng, không có nụ cười tỏa nắng của cô. Lang thang trong màn đêm. Bóng cô dài dưới ánh đèn đường, chơi vơi…
 
“Anh vội vàng bỏ mất
 
Một cái nhìn xa xôi
 
Cho lòng ai lặng lẽ
 
Tóc buồn đi chơi vơi”
 
  • Ngày cô về nước…
 
Cô khóc hết nước mắt. Cô sợ phải xa anh. Chợt thấy lòng thật yếu mềm. Nhưng anh vẫn bình thản, vẫn lặng lẽ giúp cô dọn dẹp…
 
- Anh đã hết nước mắt rồi,em ạ! Có lẽ anh đã khóc nhiều, hay là anh không thể khóc. Nhưng thật lạ, lòng anh đau nhói mà không có một giọt nước mắt là sao?
 
Anh định không tiễn cô ra sân bay. Cô bàng hoàng nhận ra anh quá vô tâm.
 
“Nhưng em hiểu không, anh ghét cảnh chia tay nhiều lắm.Anh không dám nhìn em vẫy tay chào anh, càng không muốn nhìn em khóc khi phải xa anh. Anh quen giấu những cảm xúc trong lòng mình. Giấu nhiều đến mức lạ lùng, chẳng giống ai…”
 
Nhưng cô vẫn năn nỉ anh đi ra sân bay cùng cô. Buồn cười không anh, có cô gái nào khi yêu lại phải năn nỉ người yêu mình như em không anh? Có cô gái nào yêu khi đi xa lại không tìm được một giọt nước mắt của chàng trai mình đặt trọn trái tim vào?
 
“Sao anh không khóc cho lòng nhẹ
 
Bình thản nhìn trong nắng bay bay
 
Người đi mắt chợt nhòa thêm lệ
 
Kẻ về, trong lặng lẽ heo may”
 
  • 1 tuần sau…
 
Hàng ngày anh vẫn lên mạng, chat với cô. Kể cả những ngày mệt mỏi rã rời anh cũng lê mình đến cạnh cái máy tính. Anh ghét cái vòng luẩn quẩn của cuộc sống, nó làm anh không thể làm được bao nhiêu điều anh muốn làm cho cô. Nhiều lúc anh muốn bỏ đi ngủ,nhưng mỗi khi anh thấy biểu tượng mặt cười của cô, thấy sự sốt sắng như bà vợ đón chồng sau một ngày làm mệt mỏi, anh lại bật cười, bao mệt mỏi tan biến theo những vạt nắng chiều còn sót lại.
 
Cô sợ tình yêu một ngày sẽ biến thành trách nhiệm. Là trách nhiệm của anh sau mỗi ngày mệt mỏi lại phải lên mạng gặp cô. Cô muốn một tình yêu trẻ mãi, một tình yêu bùng cháy từ con tim. Cô sợ sự lão hóa của tình yêu. Cô sợ anh coi cô như một phần của công việc.
 
“Em muốn yêu bằng con tim rực cháy
 
Em muốn yêu bằng nỗi nhớ dứt day
 
Em muốn yêu và em muốn say
 
Bằng men tình ngày anh đầu tiên ấy”
 
  • Một tháng sau…
 
Anh ngại ngần tắt máy tính. Mệt mỏi rồi em ơi, anh muốn nghỉ ngơi. Anh biết em sẽ buồn, sẽ trách anh. Nhưng hôm nay thực sự anh rất mệt, mệt mỏi vì cái vòng luẩn quẩn anh đang lao đầu vào. Đôi khi anh cảm thấy em cũng là một phần trong cái vòng ấy. Không, làm sao có thể như thế được, em là người anh yêu…
 
  • Ba tháng sau…
 
“Hy vọng ở anh không phải là những món quà đắt tiền hay là những bông hồng vàng rực rỡ. Em chẳng bao giờ dám hy vọng như thế vì em biết những đồng tiền anh kiếm được không dễ dàng gì. Nhưng vì em đã yêu và coi anh như một phần cuộc sống nên rất muốn anh trải qua những ngày quan trọng nhất một cách đầy ý nghĩa và vui vẻ. Ngày sinh nhật em đã mong anh có thể mang đến cho em một ngày nhiều niềm vui để có thể quên đi cái sinh nhật năm 20 tuổi đáng ghét kia, để em có thể cảm nhận được rằng vẫn có người yêu mình nhiều đến thế.
 
Ngày xa anh, em khóc hết nước mắt, em muốn ở bên anh từng phút từng giây, vậy mà anh lại…
 
Anh đừng nghĩ mình sẽ không làm được gì cho em. Anh chưa kịp làm thì đã vội vàng cho là như thế rồi. Em sợ tình yêu mình không được cháy bằng con tim,nó sẽ lão hóa mất...”
 
 Đọc những dòng của cô, anh lặng người! Bây giờ chính là lúc mình bị rơi vào một cái vòng luẩn quẩn của mình
 
- Anh cần có thời gian suy nghĩ
 
-Vâng, chỉ mong anh hiểu, dù chỉ là một chút thôi, những gì em nói. Em có thể chờ đợi…
 
Đi lạc bước trong đường dài hỗn loạn
 
Chợt giật mình tôi đánh mất hồn tôi
 
Quay lại tìm trong bồi hồi ký ức
 
Lại thấy mình trong những yêu thương
 
Đêm đầu tiên…
 
Đêm thứ hai…
 
Đêm thứ ba…
 
Căn phòng ngập khói thuốc sau nhứng đem thức trắng. Anh chợt nhận ra mình thèm một giọng nói, thèm một tiếng cười. Anh nhận ra mình đã sai rồi. Anh đã đánh mất chính mình vì những lo toan đời sống. Anh đã yêu cô thật nhiều mà lại chẳng đem lại cho cô được bao nhiêu. Những cái vòng luẩn quẩn anh đã biện minh cho mình cũng do chính anh đã tạo ra nó thôi. Nhưng anh không thể từ bỏ
con đường đã chọn…
 
Phải dừng lại thôi, anh không muốn cô buồn. Muộn còn hơn không, em nhỉ. Mong em hiểu cho anh…
 
 
Trời ngoài kia bắt đầu hửng sáng
 
Anh nhấc điện thoại lên:
 
- Em đó à?
 
- Vâng
 
- Mình đang yêu nhau phải không em?
 
- Vâng
 
-Mình chia tay nhé!!!
 
Một khoảng lặng dài giữa hai người, dài như cái khoảng cách năm ngàn cây số…
 
- Anh đã thay đổi?
 
- Ừ, anh đã suy nghĩ kĩ, phải thay đổi thôi!
 
- Anh thật sự muốn chia tay?
 
- Đúng
 
- Vì sao? - Anh nghe tiếng cô nghẹn ngào
 
- Để anh bắt đầu yêu em lại, bằng cả tâm hồn mình…
 
Ngoài kia, nắng đã lên, nắng vàng và đẹp rực rỡ cho một ngày mới bắt đầu…
 
  •  Blog Radio chuyển thể từ truyện ngắn của Mintaro - bangkhuangtroirongnhosongdai1012

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 794: Em thay đổi rồi chỉ có anh là không

Blog Radio 794: Em thay đổi rồi chỉ có anh là không

“Em thay đổi rồi.” Cô không nhìn anh, chỉ hơi ngừng lại một chút, rồi đi ra cửa. “Đúng, em đã thay đổi rồi, là vì anh không thay đổi.”

Ngày đẹp trời để cô đơn

Ngày đẹp trời để cô đơn

Chuyến xe cuối ngày đưa Lam rời thị xã, mưa ướt nhạt nhòa trong đêm. Bên ngoài chắc là lạnh, cô chẳng rõ nữa, chỉ thấy gió ngả nghiêng những ngọn cây như lòng cô đang giông bão. Lam chẳng còn nhớ buổi tối hôm ấy kết thúc thế nào. Cô chỉ biết rằng mình đã bỏ lại tất cả. Lam cất chai nước hoa hồng vào tủ, cất luôn những kỷ niệm cũ vào một góc nhỏ trái tim. Đau nào rồi cũng qua, ngày mai còn phải bước tiếp vì chính mình chứ. Người ta đổi thay thì mình thay đổi, còn cả cuộc đời dài phía trước kia mà.

Sống đơn giản liệu đời có thanh thản?

Sống đơn giản liệu đời có thanh thản?

Dù có sinh ra ở nơi đâu, trong bất cứ hoàn cảnh nào, ắt hẳn mỗi người đều sẽ chứng kiến muôn vàn thay đổi lớn nhỏ diễn ra xuyên suốt cuộc đời mình.

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Khi mùa xuân đến thì chỉ cần lòng người đón nhận thôi thì ở đâu rồi chắc chắn đất trời cũng nở hoa.

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Vậy là hắn được nghỉ Tết sớm hơn mọi năm rồi. Về nhà vẫn là hơn nhất. Đã bao nhiêu năm hắn chẳng thể về sớm để được ăn cái Tết dài ngày hơn, được ở cạnh gia đình lâu hơn.

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Đừng khóc. Em có anh mà. Ở bên anh nhé, được không? Tôi không đáp, chỉ vùi đầu vào trong ngực Kiên, vòng tay cũng nhẹ nhàng đặt lên tấm lưng to rộng của anh. Có lẽ, chim sáo đã tìm được bến đậu rồi…

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Có một buổi sáng nào đó, khi bạn ngước mặt lên nhìn bầu trời vẫn bắt gặp khoảng không màu xanh trong veo ấy, nhưng lòng bạn lại ướt mưa…Bởi lẽ Chúng ta chỉ cảm thấy giá trị thật sự của hạnh phúc cho đến khi chúng ta đã đánh mất hoặc sắp sửa mất nó.

Không dám mở lời yêu

Không dám mở lời yêu

Cũng đã lâu rồi con tim này không còn rung động. Có phải nó đã già cõi rồi không? Ai cũng có một thời thanh xuân tươi đẹp còn đối với tôi thanh xuân là một cái gì đó thật xa xỉ, bao nhiêu là lo toan.

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Người ta thường thích trêu ghẹp những bông hoa dại nhưng rồi vẫn trở về với những đóa hoa có danh, có phận được cắm ở trong bình. Những đóa hoa dại mong manh, không còn cách nào khác ngoài việc buộc phải trở nên mạnh mẽ, kiên cường.

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Một chuyện tình kết thúc không chỉ đến từ một phía, nếu ta tự buông bỏ với chính tình yêu của mình, nó cũng sẽ quay lưng lại với hạnh phúc của chúng ta. Khi ta không làm gì cả, tiếc nuối vẫn còn đó. Nhưng ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ.

back to top