Phát thanh xúc cảm của bạn !

Blog Radio 139: Ngõ Hoa Phai

2011-04-19 17:20

Tác giả: Giọng đọc: Chit Xinh, Gà Quay

Cỏ xanh ngủ kín triền đê
Dáng ai thơ thẩn lối về miền hoa


Khi sắc đỏ của cánh phượng cuối cùng tan đi trên thảm cỏ nâu xanh, thành phố đón mùa thu bằng những cơn mưa nhẹ và đều mỗi sáng. Cái nắng chiều thưa mỏng để lộ cả khoảng trời cao vút xanh.

Đi hết chân cầu là con dốc nhỏ. Cô gái chầm chậm băng qua phố chợ tấp nập buổi tan tầm. Ngõ Hoa Phai nằm chênh vênh bên phố, nhỏ hẹp và gợi đường dài xa. Nhà cô nơi cuối ngõ. Cửa sổ trông ra đường tàu, phía trái nhà là ao bèo nhỏ nở đầy những hoa màu tím.

“Tại sao em lại phải đi thực tập ở một nơi xa xôi như thế ? Anh có thể liên hệ trường khác cho em. Bỏ vụ này đi.”

“Cả một mùa xa nhau, em không sợ sẽ mất anh sao?”

“Anh không hiểu nổi em nữa. Em cứ khăng khăng giữ lấy quyết định của riêng mình đi”

Ngôi nhà ngày xưa đã thay tên đổi chủ. Cô trở về như khách lạ người dưng. Không ai quen, không ai biết.

Trong trí nhớ của cô, ngõ Hoa Phai khá ồn ào. Trẻ con đi qua khu đường tàu thường cười đùa râm ran sau chiều tan học. Một ngày, tàu chạy qua đây mấy bận, tiếng bánh xe rầm rập lăn trên đường ray, và cả tiếng còi báo hiệu từ xa những điều gì huyên náo.

Lớp học của cô thực tế chỉ có chỉ vẻn vẹn có 21 học sinh trên con số 45 sách vở. Phố huyện vẫn còn nghèo lắm. Mỗi buổi tối muộn cô vẫn ráng thức khuya hơn một chút để đi vận động từng nhà cho bọn trẻ tiếp tục đi học đều vào sáng hôm sau. Đầu tiên cô đi cùng với Quỳnh - 1 cô giáo khác và anh bảo vệ ở trường. Sau đó công việc làm Quỳnh mệt mỏi và tâm l‎í chán chường đè nặng, Quỳnh bỏ cuộc. Chỉ còn lại hai người.

Có đôi khi cô cảm thấy mình là một con bé khờ dại nhất khi liều lĩnh đem tuổi trẻ, tình yêu ra đánh cược với khoảng cách và thời gian.




Đã ba tuần rồi, cô không hề nhận được bất cứ liên lạc nào của Vũ. Những ngày đầu đến đây, cô sợ đêm, sợ những khoảnh khắc trằn trọc không ngủ được, sợ những nhắn tin sẽ không có hồi âm, sợ luôn cả những tiếng tút dài trong đêm, vô vọng và ám ảnh. Cô cảm thấy sức nặng của nỗi buồn như kéo ghìm mình xuống. Nhưng rồi, cô nghĩ thoáng đi: cô có lựa chọn của cô, Vũ có quyết định của Vũ. Cả 2 chỉ có thể tôn trọng nhau chứ đâu thể làm gì hơn.

Ngày còn bé, cô rất thích mỗi buổi đầu thu, khi con phố hoa phai còn vương vấn chút dư âm mùa cũ. Cơn mưa rào thường đổ ập xuống mỗi sáng sớm. Dưới chân đường ray tàu, nghe tiếng mưa rơi ào ào như thác dội. Thời tiết se sẽ lạnh. Cô cũng yêu luôn cái cảm giác cuộn tròn và ngủ vùi trong chăn ấm như một con mèo con biếng lười nhất …

Cô chuyển về sống ở ngôi nhà cũ, không ở cùng phòng với Quỳnh nữa mà thuê trọ nhà bé Dương. Dương mồ côi mẹ, bố chết trong trại cai nghiện, sống bơ vơ bất vất với bà. Cô bé đâm ra già trước tuổi, nhanh nhạy và tháo vát. Ở ngõ nhỏ này còn biết bao nhiêu mảnh đời như thế…

Dần dà những người lớn không còn cho rằng cô là một cô giáo phiền phức, bọn trẻ con cũng bắt đầu quen thuộc và yêu mến cô. Anh bảo vệ ở trường vẫn luôn âm thầm quan tâm mà một lời thương cũng không dám ngỏ. Cô biết những tình cảm nảy sinh trong anh. Cô cũng biết luôn cả việc vì sao anh không thể nói. Cô còn có tương lai và tuổi trẻ. Rồi kì hạn 3 tháng thực tập sẽ kết thúc, liệu cô có đủ can đảm để ở lại mãi bên phố huyện nghèo này?

Trang, người bạn thân đến thăm cô, mang theo tin Vũ đã yêu người con gái khác. Cô hiểu đó là chuyện sớm muộn thôi nhưng không hiểu sao lòng vẫn trĩu nặng nỗi buồn. Tình cảm con người mong manh đến thế sao? Thời gian và khoảng cách có quyền lực với tình yêu đến thế sao… Những ngày xa nhau đâu đã nổi 1 mùa…

Phố Hoa Phai vào đêm, lẫn trong tiếng thở sâu và đều của bé Dương, lẫn trong giấc ngủ mỏi mệt của Trang; cô nằm nghiêng, mắt len lén khóc.

- Khủng long có thật không cô?

- Con lân có thật không cô ?

- Cô tiên có thật không cô?

Bọn trẻ con nhao nhao vây lấy cô trong buổi chiều phố huyện. Chủ nhật ấy, cô và anh bảo vệ đi theo bọn trẻ con ra đê. Tụi trẻ buộc lại đàn bò một góc, để mặc chúng thung dung gặm cỏ nhởn nhơ… Cô kể cho bọn trẻ nghe những câu chuyện cổ tích dài bất tận, về những người nghèo khổ, tốt bụng rồi sẽ được hạnh phúc. Buổi chiều trôi qua bình yên quá.

- Cô có ở lại đây mãi không cô?

Những ngước mắt nhìn cô, màu đen trong veo ngây thơ quá. Cô cười nhẹ xoa đầu đứa trẻ rồi lơ đãng nhìn bờ đê bạt ngàn xanh cỏ …




Cô không ngờ Vũ đến. Cô hờn giận, cô từ chối gặp, cô trốn chạy. Để rồi sau đó trên đường ray tàu, cô bé nhỏ, đen gầy, khóc nức nở và tấm tức trong vòng tay Vũ như đứa trẻ.

“Còn vài ngày nữa thôi nhưng anh không chờ nổi. Sắp hết 3 tháng dài rồi..

Anh chỉ muốn đón em về ngay lập tức. Em gầy và đen đi nhiều quá"



Cô thôi không khóc nữa mà kể cho Vũ nghe câu chuyện ngày xưa của mình, về nơi mà cô lớn lên, sinh sống 6 năm liền trước khi rời nơi đây lên thành phố. Tình yêu lại trở về, ấm áp hơn, nồng nàn hơn như bù đắp lại những tháng ngày bấp bênh chênh chao đã qua ấy.

Hết một mùa thu…

Vì tình yêu còn đọng lại trong kí ức tuổi thơ mà cô tìm đến nơi đây. Và cũng vì một tình yêu khác mà cô lại ra đi .

Anh bảo vệ bình thản tạm biệt cô với 1 nụ cười ấm. Anh biết người con gái ấy rồi sẽ ra đi. Nhưng bọn trẻ con, chúng ngây ngô không biết kìm nén, những ánh mắt hoang mang, giận dỗi, hụt hẫng của bọn trẻ làm cô không vui được. Có điều gì đau nhói ở trong tim.

Thành phố bước vào mùa đông, lạnh cóng. Cô và Vũ đính hôn với nhau. Nhưng tình yêu dù có mênh mang đến mấy vẫn có một khoảng buồn trống rỗng không lấp nổi.

Và rồi lá thư ấy đến, mắt cô như nhoà đi theo mỗi dòng chữ:

“…Cô tiêng là có thật. Cô dạy em biết đọc, biết viết. Cô tiêng kể cho em nghe rất nhiều truyện cổ tích về những cô tiêng khác.

Đêm, cô tiêng nằm hhóc.
 
Sáng hôm ấy có ngừi đem cô tiêng đi...”

Quỳnh gửi bài kiểm tra tập làm văn gần đây nhất của bé Dương cho cô. Cô học trò nhỏ của 3 tháng mùa thu ấy đã viết về cô – như một kỉ niệm đẹp của mình .

Cô mỉm cười sau mắt ướt, cảm thấy lòng mình nhẹ bẫng và thanh thản. Rồi cô sẽ rủ Vũ về thăm lại Ngõ Hoa Phai …


  • Blog Radio chuyển thể từ truyện ngắn Lối về miền hoa gửi từ email Phong Linh
  • Blog Viet & Nhacvietplus

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tôi 30 đã tự hỏi rằng mình có đang hạnh phúc không?

Tôi 30 đã tự hỏi rằng mình có đang hạnh phúc không?

Tôi 30, vẫn ôm nỗi đau xưa cũ, sự trống trải đến cùng cực. Những năm tháng thanh xuân sống vội, rồi rời nhau cũng vội, để rồi tuổi 30 mang đầy những hoài niệm, những tổn thương, những day dứt mà chỉ khẽ chạm vào thôi, tim cũng thấy nhói đau.

Ai rồi cũng sẽ tìm được một người phá vỡ những nguyên tắc của chính mình

Ai rồi cũng sẽ tìm được một người phá vỡ những nguyên tắc của chính mình

Tôi đã từng nghe đâu đó có người nói rằng: “Trong cuộc sống bạn nhất định sẽ gặp một người, người ấy phá vỡ nguyên tắc của bạn, thay đổi thói quen của bạn, trở thành ngoại lệ của bạn!” Và liệu khi gặp được người đó rồi, chúng ta có bỏ lỡ nhau lần nữa…

Đời người, tuyệt đối đừng cúi đầu trước 4 điều sau

Đời người, tuyệt đối đừng cúi đầu trước 4 điều sau

Ngày hôm qua đã trở thành dĩ vãng, ngày mai cũng chẳng thể biết trước điều chi. Mỗi ngày chẳng thể đều là một ngày vui, thuận lòng như ý, nhưng mỗi ngày chúng ta đều phải có một tâm trạng thật tốt.

Nếu một ngày cảm thấy mệt mỏi, cho con về nhà với mẹ nhé!

Nếu một ngày cảm thấy mệt mỏi, cho con về nhà với mẹ nhé!

Mẹ biết không? Hà Nội đông vui và tấp nập thật đấy, nhưng những khi thành phố lên đèn, khi mọi người đã trở về với tổ ấm của mình sau một ngày dài lăn lộn với công việc, đứng một mình trên cầu Long Biên, con thấy chạnh lòng và lạc lõng biết nhường nào.

Blog Radio 622: Tình yêu năm 17 tuổi như gió cuốn mây trôi

Blog Radio 622: Tình yêu năm 17 tuổi như gió cuốn mây trôi

Năm mười bảy, mọi cô gái đều muốn mình sẽ là duy nhất trong mắt người đó. Có những khoảng cách, dù nhỏ đến mấy, chẳng hạn là khoảng cách giữa hai bàn tay nhưng mãi mãi họ vẫn không thể chạm đến được.

Trưởng thành là khi đừng bao giờ gục ngã giữa cuộc đời

Trưởng thành là khi đừng bao giờ gục ngã giữa cuộc đời

Ai sinh ra cũng có những trách nhiệm của riêng mình, đâu chỉ riêng bạn, đâu chỉ riêng tôi. Hãy nhớ, đừng bao giờ để bản thân gục ngã, giữa cuộc đời!

Replay Blog Radio: Xin em đừng lạc bước!

Replay Blog Radio: Xin em đừng lạc bước!

Em đa cảm, mà những người đa cảm sẽ dễ bó buộc mình vào những suy nghĩ vẩn vơ, rồi em sẽ khổ. Khổ rất nhiều. Điều tôi mong muốn, là em sống hạnh phúc mỗi ngày. Là mỗi ngày trôi qua, em lại thấy cuộc đời này thật đáng sống.

Ngày mình buồn nhất là ngày trời đổ mưa

Ngày mình buồn nhất là ngày trời đổ mưa

Tôi cảm nhận mình yếu đuối lạ thường và vô cùng nhỏ bé. Cho dù mạnh mẽ kiên cường thế nào thì trong tôi vẫn có một trái tim yếu đuối của một người phụ nữ, và khi mưa xuống mọi thứ xung quanh nhạt nhòa u tối, cũng là lúc trái tim tôi thổn thức, bơ vơ.

Sulli tuổi 25: Khi đóa hoa lê trong tuyết xinh đẹp lặng lẽ rời cành

Sulli tuổi 25: Khi đóa hoa lê trong tuyết xinh đẹp lặng lẽ rời cành

Nhiều người bật khóc vì sự ra đi của Sulli, không hẳn chỉ vì tiếc thương cho đóa hoa chóng tàn, mà còn vì, họ bắt gặp chính mình trong cô gái ấy.

Có nỗi buồn nào bằng cô đơn trong chính cuộc tình

Có nỗi buồn nào bằng cô đơn trong chính cuộc tình

Có quá nhiều lý do khiến tình yêu của đôi lứa nguội lạnh. Nhưng đau lòng nhất có thể chính là sự cô đơn của người con gái trong chính mối quan hệ yêu đương của họ. Họ hiểu rằng dù có bỏ công sức cố gắng đến đâu, chờ đợi đến đêu đi chăng nữa thì cũng chẳng có ý nghĩa gì đối với một người chẳng hề chịu vì họ mà thay đổi.

back to top