Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mong manh như hương ai quen dịu dàng thoáng qua

2016-10-21 01:30

Tác giả: Giọng đọc: Hằng Nga

blogradio.vn - Em vẫn sẽ tiếp tục bước đi trên con đường quen thuộc, vẫn ghé những quán cà phê chúng ta hay ngồi và làm những điều mà hai ta còn dang dở chưa thực hiện được. Và đến một ngày nào đó nếu em có sánh bước bên người con trai nào khác thì xin anh cũng đừng buồn. Em chỉ là muốn viết tiếp câu chuyện tình yêu của chúng ta, để nó có một kết thúc thật đẹp như anh từng mong muốn. Và em sẽ chẳng bao giờ quên anh. Em yêu anh cả trong cơn mơ, giữa ngập tràn những nỗi nhớ.

***

Vậy là thời gian anh rời xa em không còn tính bằng ngày nữa mà được tính bằng năm rồi anh nhỉ. Mọi chuyện cứ ngỡ như mới hôm qua đây thôi, nhưng sao ngoảnh lại đã là dĩ vãng. Thời gian đôi khi thật tàn nhẫn với chính em. Hay chính em đã hờ hững với thời gian? Trong khi em vẫn còn lưu giữ những hoài niệm về anh thì hình bóng anh đã xa em mãi mãi. Có lẽ tại em cố chấp không chịu buông bỏ hay vì tình yêu em dành cho anh vẫn còn. Để rồi hôm nay, đi trên con đường quen thuộc em với anh thường đi, bao kỉ niệm xưa cũ ùa về. Nước mắt em lại rơi vì những lầm lỡ xưa cũ đã không thể cho em cơ hội sửa chữa những sai lầm của một thời nông nổi, bồng bột dại khờ.

Và em biết, em còn nợ anh một lời cảm ơn, một lời xin lỗi. Ba năm là một khoảng thời gian không dài cũng không ngắn nhưng cũng đủ để em dần quên anh, xóa hình bóng anh trong kí ức. Nhưng em biết sâu thẳm trong trái tim em, em vẫn nhớ anh nhiều lắm. Như người ta thường hay nói: cố quên là sẽ nhớ, một nỗi nhớ vô hình nhưng lại ngọt ngào với bao kí ức...

“Mong manh như hương ai quen dịu dàng thoáng qua
Khi em lang thang bên anh đường chiều nắng xa
Nghe trong tim em còn muôn lời cám ơn, lời xin lỗi
Run run đôi vai em đau ngày nào bước đi
Tin yêu em trao cho anh mất đi sao đành
Nghe bao yêu thương lâu nay dặn lòng cố quên giờ lại thiết tha”.

Mong manh như hương ai quen dịu dàng thoáng qua

Anh có biết không, trước kia em không bao giờ tin vào số phận, em chỉ nghĩ rằng mình có thể thay đổi mọi thứ chỉ cần cố gắng. Nhưng từ khi gặp anh, quen anh và yêu anh, em mới chợt nhận ra rằng có những điều sẽ mãi mãi không thể là của mình cho dù có cố gắng đến bao nhiêu cũng thế thôi.

“Long lanh sương ru trong đêm một màu mắt nâu
Ánh mắt ấy vẫn chất chứa cả trời ước mơ
Em mơ tay trong tay nhau mình lại như chưa từng xa cách
Cho em hôn đôi mi anh ướt bao đêm rồi
Cho em ôm bao cô đơn thắt tim em gầy
Cho em yêu anh hơn xưa ngày buồn đã qua lại có nhau”.

Có đôi lần em ước không có màn đêm buông xuống, hoặc đơn giản là có thể làm việc cả ngày cả đêm thôi cũng được. Em muốn mình luôn bận rộn để thôi nghĩ về anh. Khi màn đêm buông xuống, trở về trong căn phòng quen thuộc, nỗi nhớ về anh lại khiến em đau lòng. Đã bao đêm em rơi nước mắt khi nhìn lại những bức hình của anh và em. Em nhớ lắm. Nhớ những tin yêu, nhớ những cái ôm thật chặt giữa trời đông buốt giá. Em vẫn còn nhớ như in vòng tay anh ôm siết lấy em thật chặt sau mỗi lần chúng ta xa cách. Em nhớ cả những môi hôn nồng nàn chúng ta vội trao nhau giữa chốn đông người. Em nhớ lắm anh à. Trong mỗi giấc mơ của em luôn có hình bóng anh, và em đã luôn mỉm cười như thế, để rồi mỗi sớm mai tỉnh dậy không có anh bên cạnh, nước mắt em lại tuôn rơi.

Em vẫn không tin được rằng anh đã mãi mãi rời xa em thật rồi. Ánh mắt đó, cái nắm tay đó vẫn theo em cho đến tận ngày hôm nay mà đôi lần em ngỡ đã quên thật rồi. Em yêu anh cả trong giấc mơ lẫn hiện thực. Yêu đến đau lòng…Nhưng có thể thay đổi được gì không anh, có thể ngược dòng thời gian về quá khứ để cho em chuộc lại lỗi lầm, mang anh quay về bên em không anh? Em vẫn nhớ như in buổi chiều ngày hôm đó, một buổi chiều thấm đẫm máu và nước mắt, một buổi chiều với những tiếng còi xe hú inh ỏi. Bao đêm em giật mình tỉnh giấc vì mơ thấy buổi chiều định mệnh đó. Giá như em không cãi nhau với anh, không cố chấp và đừng buông tay anh và bỏ chạy thì có lẽ ngày hôm đó anh đã không rời xa em mãi mãi như thế. Em vẫn hoài nghi tình yêu của anh dành cho em, khi em trong thấy anh đi bên người cũ. Nếu như em chịu nghe anh nói, nghe lời giải thích từ anh thì mọi chuyện đã không như thế.

“Nhớ ngày nào mình giận hờn nhau phút ngây khờ
Lời nói lỡ mang đi tình yêu trách sao để mất nhau
Thế rồi một ngày kia nhận ra biết ta vụng dại
Người đã đến cho em quên đi nỗi đau ngày đó”


Em đã nghe đâu đó một câu như thế này: “Tạo hóa quyết định ai có thể bước vào cuộc đời chúng ta. Nhưng chúng ta mới là người quyết định sẽ để ai ra đi, hay giữ bên mình. Vì chúng ta sống trên đời này không phải để tìm thấy một người hoàn mỹ để yêu mà chính là để học cách yêu thương một người không hoàn mỹ một cách trọn vẹn.

Chìa khóa cho mối quan hệ dài lâu không phải ở việc tìm được đúng người để yêu, mà là học cách yêu thương người mà chúng ta đã chọn”. Có lẽ vì em không biết trân trọng anh nên ông trời đã nỡ mang anh đi mất, rời xa em mãi mãi, bắt em phải sống trong những nỗi đau và sự ân hận muộn màng. Lúc anh còn ở cạnh bên em đã không biết trân trọng, yêu thương anh nhiều hơn, để khi anh đi rồi em mới biết mọi thứ đã không thể quay lại nữa rồi.

Mong manh như hương ai quen dịu dàng thoáng qua

“Bao nhiêu cơn mơ em mơ chỉ để thấy anh
Bao nhiêu môi hôn dư âm ngọt ngào vẫn đây
Miên man tan trong vòng tay một hạnh phúc sao thật bình yên quá
Nắng vẫn khẽ hát âm áp đường chiều phố quen
Hương ai mong manh như sương giờ lại vấn vương
Run run đôi tim ngân lên, ngập ngừng khúc ca tình đắm say”.


Ngày hôm nay bước đi trên con đường ngập tràn sắc tím, lòng em đã thôi day dứt. Em biết ở trên thiên đường anh sẽ luôn mong em được bình yên và hạnh phúc. Vì anh yêu em hơn chính cả sinh mạng của mình. Nếu không, người phải ra đi ngày hôm đó là em chứ không phải anh. Em vẫn sẽ luôn yêu anh, bây giờ và mãi mãi về sau cũng luôn như thế. Và em chỉ xin anh hàng đêm hãy xuất hiện trong giấc mơ của em, để em có thể trò chuyện cùng anh, được ôm anh và được nghe những khúc hát bình yên từ anh. Với em như thế là hạnh phúc.

Em vẫn sẽ tiếp tục bước đi trên con đường quen thuộc, vẫn ghé những quán cà phê chúng ta hay ngồi và làm những điều mà hai ta còn dang dở chưa thực hiện được. Và đến một ngày nào đó nếu em có sánh bước bên người con trai nào khác thì xin anh cũng đừng buồn. Em chỉ là muốn viết tiếp câu chuyện tình yêu của chúng ta, để nó có một kết thúc thật đẹp như anh từng mong muốn. Và em sẽ chẳng bao giờ quên anh. Em yêu anh cả trong cơn mơ, giữa ngập tràn những nỗi nhớ.

“Tuổi thanh xuân giống như một cơn mưa rào, dù cho bạn từng bị cảm lạnh vì tắm mưa, bạn vẫn muốn được đắm mình trong cơn mưa ấy một lần nữa”. Và em luôn muốn được đắm mình dưới những cơn mưa như thế. Bây giờ và mãi mãi sau này, vì em biết dưới những cơn mưa đó là anh đang vỗ về, đang ôm lấy em…Em nhớ anh – chàng trai đến từ những cơn mưa.

© Hạnh Nguyên – blogradio.vn

Giọng đọc: Hằng Nga
Biên tập và sản xuất: Hằng Nga

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 671: Ngày đi, tháng chạy, năm bay, hoa trôi nước chảy chẳng quay trở về

Blog Radio 671: Ngày đi, tháng chạy, năm bay, hoa trôi nước chảy chẳng quay trở về

Thời gian sẽ mang đi tất cả, chỉ trừ một bóng hình luôn hiện hữu trong trái tim mình. Nhưng dù nhớ thương thế nào, luyến lưu đến mấy cũng chẳng thể ngược dòng thời gian để sống lại những ngày tháng cũ.

Blog Radio: Dù em có quên anh (Bản Full)

Blog Radio: Dù em có quên anh (Bản Full)

Thì ra, thời gian có thể bào mòn mọi thứ, kể cả tình yêu sâu đậm của thời thanh xuân. Thì ra, yêu càng sâu, tổn thương lại càng đậm, tới khi trái tim vụn vỡ mới nhận ra thứ tình cảm tưởng lâu bền, nồng nhiệt ấy cũng có ngày chết lặng.

Replay Blog Radio: Thứ gọi là duyên phận cũng chỉ là món nợ phải trả cho người

Replay Blog Radio: Thứ gọi là duyên phận cũng chỉ là món nợ phải trả cho người

Có những thứ bạn muốn thế nào chăng nữa cũng không bao giờ thuộc về bạn. Có những thứ bạn lưu luyến đến mấy cũng chẳng thể giữ lại bên mình. Tình yêu là bài tình ca nhưng bạn không phải người hát. Thứ gọi là duyên phận, cuối cùng cũng chỉ là món nợ phải trả cho người.

Đừng nói lời chia tay khi chúng ta vẫn còn yêu

Đừng nói lời chia tay khi chúng ta vẫn còn yêu

Trong tình yêu, điều buồn nhất chính là hai người vẫn còn yêu nhưng lại phải chia tay. Họ không thể hiểu được lý do rời xa nhau sau đó lại tiếc nuối cả đời người. Tình yêu suy cho cùng cũng chỉ là một lời hứa hẹn sẽ ở bên nhau, lời hứa suy cho cùng cũng chỉ là lời nói, mà lời nói thì gió bay. “Có những người chia tay không phải vì hết yêu, mà vì quá mệt mỏi để tiếp tục tình yêu ấy.”. Bước qua những tháng ngày ngọt ngào khi chớm yêu, ai cũng sẽ có lúc trải qua giai đoạn "xuống dốc", giống như đồ thị hình sin, có lên đỉnh thì cũng có lúc xuống đáy.

Tuổi trẻ đừng từ chối cô đơn

Tuổi trẻ đừng từ chối cô đơn

Khi còn trẻ bạn hãy học cách chế ngự nỗi cô đơn, đó chính là phương pháp để cứu rỗi tâm hồn yếu đuối, để khi tuyệt vọng cũng không từ bỏ, để khi thất bại cũng không cảm thấy chán nản, để khi bị phản bội cũng không cảm thấy như mất cả thế giới. Những người cô đơn, đã tìm cách để sống trong cô đơn, như thế!

Blog Radio 670: Đớn đau đủ rồi thì tự khắc buông thôi

Blog Radio 670: Đớn đau đủ rồi thì tự khắc buông thôi

Muốn hạnh phúc, chúng ta phải biết buông bỏ. Buông bỏ quá khứ đau buồn, buông bỏ một người không thuộc về mình để đứng dậy tìm hạnh phúc.

Việc của em là giữ lửa, để anh đốt mình trong những cuộc vui (Message Story 8)

Việc của em là giữ lửa, để anh đốt mình trong những cuộc vui (Message Story 8)

Người ta chẳng thể làm gì khác với một người đã muốn quay lưng. Không biết những ai giống như tôi đang ở lưng chừng, chỉ biết nhen ngọn lửa sắp lụi tàn để cố sưởi ấm trái tim lạnh lẽo.

Replay Blog Radio: Đủ duyên sẽ gặp lại, đủ nợ sẽ tìm về

Replay Blog Radio: Đủ duyên sẽ gặp lại, đủ nợ sẽ tìm về

Bạn có tin rằng những người yêu nhau dẫu lạc mất nhau vẫn có thể tìm lại? Duyên phận có thể đến trễ nhưng kịp lúc, ấy mới là cái duyên cả cuộc đời.

Hạnh phúc sẽ cơ đợi bạn nơi cuối con đường

Hạnh phúc sẽ cơ đợi bạn nơi cuối con đường

Trong cuộc đời của người con gái, không cần có nhiều người đàn ông theo đuổi, họ cũng chẳng cần những người đàn ông luôn thề hứa thật nhiều. Cuộc đời này chênh vênh lắm, dẫu người ta có yêu nhau nhiều lắm nhưng vẫn nhẫn tâm làm đau nhau. Hãy tin khi ta mỏi chân, chắc chắn cuộc đời sẽ ban tặng cho ta một bến đỗ dịu dàng nhất.

Chúng ta của ngày mai sẽ hạnh phúc chỉ là không có nhau

Chúng ta của ngày mai sẽ hạnh phúc chỉ là không có nhau

Cho đến sau này, khi đã trưởng thành, bạn sẽ hiểu ra rằng không có thời điểm thích hợp nào cho cả hai cả. Chỉ là, bạn gặp người ấy ở năm tháng định sẵn là không thể bước cùng đường nhưng vẫn muốn nói lên một chữ “thương”. Sau này, ký ức vẫn sáng trên cuốn nhật ký đầy bụi, chỉ tiếc là không thể tìm thấy cả hai của năm cũ. Sau này, cả hai cũng không thể gần nhau như những ngày tháng đã từng. Thời gian, tuổi trẻ và những lời chưa thốt ra trên đầu môi chẳng thể đuổi kịp thanh xuân.

back to top