Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mong manh như hương ai quen dịu dàng thoáng qua

2016-10-21 01:30

Tác giả: Giọng đọc: Hằng Nga

blogradio.vn - Em vẫn sẽ tiếp tục bước đi trên con đường quen thuộc, vẫn ghé những quán cà phê chúng ta hay ngồi và làm những điều mà hai ta còn dang dở chưa thực hiện được. Và đến một ngày nào đó nếu em có sánh bước bên người con trai nào khác thì xin anh cũng đừng buồn. Em chỉ là muốn viết tiếp câu chuyện tình yêu của chúng ta, để nó có một kết thúc thật đẹp như anh từng mong muốn. Và em sẽ chẳng bao giờ quên anh. Em yêu anh cả trong cơn mơ, giữa ngập tràn những nỗi nhớ.

***

Vậy là thời gian anh rời xa em không còn tính bằng ngày nữa mà được tính bằng năm rồi anh nhỉ. Mọi chuyện cứ ngỡ như mới hôm qua đây thôi, nhưng sao ngoảnh lại đã là dĩ vãng. Thời gian đôi khi thật tàn nhẫn với chính em. Hay chính em đã hờ hững với thời gian? Trong khi em vẫn còn lưu giữ những hoài niệm về anh thì hình bóng anh đã xa em mãi mãi. Có lẽ tại em cố chấp không chịu buông bỏ hay vì tình yêu em dành cho anh vẫn còn. Để rồi hôm nay, đi trên con đường quen thuộc em với anh thường đi, bao kỉ niệm xưa cũ ùa về. Nước mắt em lại rơi vì những lầm lỡ xưa cũ đã không thể cho em cơ hội sửa chữa những sai lầm của một thời nông nổi, bồng bột dại khờ.

Và em biết, em còn nợ anh một lời cảm ơn, một lời xin lỗi. Ba năm là một khoảng thời gian không dài cũng không ngắn nhưng cũng đủ để em dần quên anh, xóa hình bóng anh trong kí ức. Nhưng em biết sâu thẳm trong trái tim em, em vẫn nhớ anh nhiều lắm. Như người ta thường hay nói: cố quên là sẽ nhớ, một nỗi nhớ vô hình nhưng lại ngọt ngào với bao kí ức...

“Mong manh như hương ai quen dịu dàng thoáng qua
Khi em lang thang bên anh đường chiều nắng xa
Nghe trong tim em còn muôn lời cám ơn, lời xin lỗi
Run run đôi vai em đau ngày nào bước đi
Tin yêu em trao cho anh mất đi sao đành
Nghe bao yêu thương lâu nay dặn lòng cố quên giờ lại thiết tha”.

Mong manh như hương ai quen dịu dàng thoáng qua

Anh có biết không, trước kia em không bao giờ tin vào số phận, em chỉ nghĩ rằng mình có thể thay đổi mọi thứ chỉ cần cố gắng. Nhưng từ khi gặp anh, quen anh và yêu anh, em mới chợt nhận ra rằng có những điều sẽ mãi mãi không thể là của mình cho dù có cố gắng đến bao nhiêu cũng thế thôi.

“Long lanh sương ru trong đêm một màu mắt nâu
Ánh mắt ấy vẫn chất chứa cả trời ước mơ
Em mơ tay trong tay nhau mình lại như chưa từng xa cách
Cho em hôn đôi mi anh ướt bao đêm rồi
Cho em ôm bao cô đơn thắt tim em gầy
Cho em yêu anh hơn xưa ngày buồn đã qua lại có nhau”.

Có đôi lần em ước không có màn đêm buông xuống, hoặc đơn giản là có thể làm việc cả ngày cả đêm thôi cũng được. Em muốn mình luôn bận rộn để thôi nghĩ về anh. Khi màn đêm buông xuống, trở về trong căn phòng quen thuộc, nỗi nhớ về anh lại khiến em đau lòng. Đã bao đêm em rơi nước mắt khi nhìn lại những bức hình của anh và em. Em nhớ lắm. Nhớ những tin yêu, nhớ những cái ôm thật chặt giữa trời đông buốt giá. Em vẫn còn nhớ như in vòng tay anh ôm siết lấy em thật chặt sau mỗi lần chúng ta xa cách. Em nhớ cả những môi hôn nồng nàn chúng ta vội trao nhau giữa chốn đông người. Em nhớ lắm anh à. Trong mỗi giấc mơ của em luôn có hình bóng anh, và em đã luôn mỉm cười như thế, để rồi mỗi sớm mai tỉnh dậy không có anh bên cạnh, nước mắt em lại tuôn rơi.

Em vẫn không tin được rằng anh đã mãi mãi rời xa em thật rồi. Ánh mắt đó, cái nắm tay đó vẫn theo em cho đến tận ngày hôm nay mà đôi lần em ngỡ đã quên thật rồi. Em yêu anh cả trong giấc mơ lẫn hiện thực. Yêu đến đau lòng…Nhưng có thể thay đổi được gì không anh, có thể ngược dòng thời gian về quá khứ để cho em chuộc lại lỗi lầm, mang anh quay về bên em không anh? Em vẫn nhớ như in buổi chiều ngày hôm đó, một buổi chiều thấm đẫm máu và nước mắt, một buổi chiều với những tiếng còi xe hú inh ỏi. Bao đêm em giật mình tỉnh giấc vì mơ thấy buổi chiều định mệnh đó. Giá như em không cãi nhau với anh, không cố chấp và đừng buông tay anh và bỏ chạy thì có lẽ ngày hôm đó anh đã không rời xa em mãi mãi như thế. Em vẫn hoài nghi tình yêu của anh dành cho em, khi em trong thấy anh đi bên người cũ. Nếu như em chịu nghe anh nói, nghe lời giải thích từ anh thì mọi chuyện đã không như thế.

“Nhớ ngày nào mình giận hờn nhau phút ngây khờ
Lời nói lỡ mang đi tình yêu trách sao để mất nhau
Thế rồi một ngày kia nhận ra biết ta vụng dại
Người đã đến cho em quên đi nỗi đau ngày đó”


Em đã nghe đâu đó một câu như thế này: “Tạo hóa quyết định ai có thể bước vào cuộc đời chúng ta. Nhưng chúng ta mới là người quyết định sẽ để ai ra đi, hay giữ bên mình. Vì chúng ta sống trên đời này không phải để tìm thấy một người hoàn mỹ để yêu mà chính là để học cách yêu thương một người không hoàn mỹ một cách trọn vẹn.

Chìa khóa cho mối quan hệ dài lâu không phải ở việc tìm được đúng người để yêu, mà là học cách yêu thương người mà chúng ta đã chọn”. Có lẽ vì em không biết trân trọng anh nên ông trời đã nỡ mang anh đi mất, rời xa em mãi mãi, bắt em phải sống trong những nỗi đau và sự ân hận muộn màng. Lúc anh còn ở cạnh bên em đã không biết trân trọng, yêu thương anh nhiều hơn, để khi anh đi rồi em mới biết mọi thứ đã không thể quay lại nữa rồi.

Mong manh như hương ai quen dịu dàng thoáng qua

“Bao nhiêu cơn mơ em mơ chỉ để thấy anh
Bao nhiêu môi hôn dư âm ngọt ngào vẫn đây
Miên man tan trong vòng tay một hạnh phúc sao thật bình yên quá
Nắng vẫn khẽ hát âm áp đường chiều phố quen
Hương ai mong manh như sương giờ lại vấn vương
Run run đôi tim ngân lên, ngập ngừng khúc ca tình đắm say”.


Ngày hôm nay bước đi trên con đường ngập tràn sắc tím, lòng em đã thôi day dứt. Em biết ở trên thiên đường anh sẽ luôn mong em được bình yên và hạnh phúc. Vì anh yêu em hơn chính cả sinh mạng của mình. Nếu không, người phải ra đi ngày hôm đó là em chứ không phải anh. Em vẫn sẽ luôn yêu anh, bây giờ và mãi mãi về sau cũng luôn như thế. Và em chỉ xin anh hàng đêm hãy xuất hiện trong giấc mơ của em, để em có thể trò chuyện cùng anh, được ôm anh và được nghe những khúc hát bình yên từ anh. Với em như thế là hạnh phúc.

Em vẫn sẽ tiếp tục bước đi trên con đường quen thuộc, vẫn ghé những quán cà phê chúng ta hay ngồi và làm những điều mà hai ta còn dang dở chưa thực hiện được. Và đến một ngày nào đó nếu em có sánh bước bên người con trai nào khác thì xin anh cũng đừng buồn. Em chỉ là muốn viết tiếp câu chuyện tình yêu của chúng ta, để nó có một kết thúc thật đẹp như anh từng mong muốn. Và em sẽ chẳng bao giờ quên anh. Em yêu anh cả trong cơn mơ, giữa ngập tràn những nỗi nhớ.

“Tuổi thanh xuân giống như một cơn mưa rào, dù cho bạn từng bị cảm lạnh vì tắm mưa, bạn vẫn muốn được đắm mình trong cơn mưa ấy một lần nữa”. Và em luôn muốn được đắm mình dưới những cơn mưa như thế. Bây giờ và mãi mãi sau này, vì em biết dưới những cơn mưa đó là anh đang vỗ về, đang ôm lấy em…Em nhớ anh – chàng trai đến từ những cơn mưa.

© Hạnh Nguyên – blogradio.vn

Giọng đọc: Hằng Nga
Biên tập và sản xuất: Hằng Nga

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Tháng tư và lời nói dối chân thành

Replay Blog Radio: Tháng tư và lời nói dối chân thành

Mỗi ngày trong cuộc sống cần có những lời nói dối đáng quý xuất phát từ con tim chân thật, để xoa dịu bao sự lo toan nặng nề.

Bao giờ cho đến tháng tư, hết thương, hết nhớ, hết tương tư người

Bao giờ cho đến tháng tư, hết thương, hết nhớ, hết tương tư người

Có phải tháng tư nên người ta vẫn hay nói dối nhau? Anh nói dối em rằng anh thích em còn em tự dối lòng mình rằng với em anh cũng chỉ là người xa lạ.

Đừng mong manh như bồ công anh trong gió hãy là xương rồng mạnh mẽ trước bão giông

Đừng mong manh như bồ công anh trong gió hãy là xương rồng mạnh mẽ trước bão giông

Khi đứng trước bão giông của ngưỡng cửa trưởng thành, bạn sẽ không ít lần thở dài mệt mỏi, muốn tạm dừng tất cả để trở về cuộc sống của một đứa trẻ vô lo, vô nghĩ. Nhưng bạn à, bạn đừng bao giờ mong manh như bồ công anh trước gió như vậy, mà hãy là xương rồng mạnh mẽ trước bão giông

Blog Radio 645: Anh có từng thương em thật lòng?

Blog Radio 645: Anh có từng thương em thật lòng?

Anh có từng thương em chút nào không, hay chỉ vì mưa làm anh yếu lòng?

Replay Blog Radio: Những ngày xanh ở lại

Replay Blog Radio: Những ngày xanh ở lại

Ngày ấy, bước đi như vậy, em biết mình là một kẻ hèn và cũng biết rằng, như thế là chẳng công bằng với anh. Suốt những năm qua, điều luôn khiến em canh cánh trong lòng, chính là lời xin lỗi này.

Tình yêu có thể đến muộn, chỉ cần chân thành là đủ

Tình yêu có thể đến muộn, chỉ cần chân thành là đủ

Việc bước qua đau thương là điều không dễ dàng nhưng có hề gì nếu bạn không ngừng cố gắng và thẳng thắn với chính cảm xúc của mình. Bạn có quyền yếu đuối và bạn cũng có quyền được người khác yêu thương, che chở. Đừng bao giờ cố gồng mình lên gánh lấy mọi thứ một mình trong khi bên cạnh có người sẵn sàng đưa vai gánh cùng bạn những điều đó. Việc gì thì việc nhưng nếu có hai người chẳng phải sẽ tốt hơn là một mình sao?

Bạn ơi giữ lấy nụ cười để khi gục ngã là người đứng lên (Cafe Radio)

Bạn ơi giữ lấy nụ cười để khi gục ngã là người đứng lên (Cafe Radio)

Ở cuộc sống tấp nập ngoài kia, khi bạn ngã, chưa chắc đã có một bàn tay nâng bạn dậy. Bạn có thể vấp ngã nhưng hãy tự đứng dậy và bước tiếp. Bạn có thể vấp ngã chứ đừng bao giờ gục ngã. Chúng ta ai cũng mang trên vai đủ thứ trách nhiệm, càng nhiều tuổi thì trách nhiệm càng cao. Khi đó, chúng ta không còn sống cho riêng mình mà sẽ có nhiều thứ phải chăm lo. Vì thế, đừng bao giờ để bản thân gục ngã. Khi thấy mệt, hãy bước chậm lại, nghỉ ngơi một chút chứ đừng bao giờ dừng lại. Bởi phía trước là bầu trời, và ngoài kia là nắng.

Thương nhưng lại là đơn phương (Love Radio)

Thương nhưng lại là đơn phương (Love Radio)

Tôi đã từng đọc đâu đó câu nói: "Cảm giác đau lòng nhất là yêu đơn phương một người đơn phương", và hóa ra tôi lại đang mắc kẹt trong chính cái vòng luẩn quẩn ấy.

Blog Radio 644: Anh có đánh rơi nhịp nào không?

Blog Radio 644: Anh có đánh rơi nhịp nào không?

Vào một ngày đẹp trời, trái tim chợt lỡ một nhịp vì một nụ cười nào đó. Băn khoăn tự hỏi trái tim của người ấy có rơi một nhịp nào để mình bắt lấy không? Khi tình yêu bắt đầu, đâu ai mong ngày sau sẽ đơn phương.

Replay Blog Radio: Thương là thương thế thôi

Replay Blog Radio: Thương là thương thế thôi

Thương là thương vậy thôi. Ai lí giải nổi lí do vì sao. Thương nhiều quá, nói chẳng đặng. Phải không?

back to top