Phát thanh xúc cảm của bạn !

Qua đi mối tình đầu đẹp nhưng mong manh ( Thì thầm 211 )

2012-12-04 21:04

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team

Người ta thường nói thời gian sẽ làm lành tất cả, nhưng làm gì có vết thương nào không để lại sẹo đâu chứ cũng chỉ là làm ta bớt đau hơn mà thôi. 20 tuổi của 1 đứa con gái thật nhiều cảm xúc, 20 tuổi nó đã có được một tình yêu đầu cách đây 3 năm về trước, một tình yêu đầu long lanh, giản đơn, nhiều màu hồng. Tối nay trời trở lanh hơn, một mình trong căn phòng ấm áp của nó, khẽ mĩm cười rồi nhẹ nhàng mở ra những kí ức nó đã gói gém cất giữ 1 nơi sâu trong trái tim bao nhiêu năm nay của nó.

Ngày đó, 17 tuổi với 1 đứa con gái chưa từng có chút cảm xúc nào dành cho bọn con trai cả 11 năm đi học, nhưng rồi gặp anh với 1 hoàn cảnh chẳng thể ngờ đến phải gọi là khá vớ vẩn nhưng rồi những cuộc nói chuyện qua điện thoại những tin nhắn hàng ngày rồi dần quen rồi trở nên không thể thiếu mỗi ngày như thế từng ngày qua đi nó và anh đã yêu nhau, 17 tuổi nó có 1 tình yêu đầu đúng nghĩa. Sự quan tâm, vỗ về, chia sẽ nó đã quen với như thế… Anh trở thành 1 phần quan trọng trong cuộc sống nó.

Thì thầm 211  được thực hiện bởi Bum Bum, Vân Bi và Nhóm sản xuất Dalink Studio
Thì thầm bên bàn phím
Ảnh minh họa

Một ngày, nó cứ nghĩ rằng sẽ không bao giờ nó quên được nhưng rồi giờ đây tất cả đã phai nhòa. Check mail, 4 thư chưa đọc trong đó có thư anh, vội vàng clik vào để đọc, như bao lần khác nghĩ rằng sẽ là những món quà anh tặng như bao lần…. một bài hát, một thiệp điện tử hay đơn giản chỉ vỏn vẹn 3 chữ "Anh yêu em" ngọt ngào. Nhưng lần này thì không phải là món quà nào cả, 2 từ để chỉ về nội dung bức mail của anh CHIA TAY. Sống mũi cay cay, mắt mờ đi rồi nước mắt lăn dài rơi xuống bàn phím, gì nhỉ? chia tay, không 1 lý do chỉ thế thôi. Bao nhiêu đêm khóc thầm đau rát trái tim nó, những tháng ngày đó qua đi không dễ dàng 1 chút nào với nó.

Rồi kết thúc 12 năm cuộc đời học trò, chia tay tất cả ở mái trường cấp 3 đó với những luyến tiếc. Như bao đứa bạn cùng trăng lứa khác của nó, kì thi Đại học đến rồi qua đi nó vào học 1 trường ở Đà Nẵng, bắt đầu với những xô bồ của cuộc sống này, xa ba mẹ xa đi cái tổ ấm bao bọc nó 18 năm qua. Cuộc sống một mình, tự lập bắt đầu với nó. Đối với anh, nó cứ thế thôi những lúc nhớ anh muốn ôm anh thật chặt nhưng đâu có thể được, 1 năm rồi 2 năm rồi thời gian trôi đi lặng lẽ từng ngày từng giờ tình yêu nó dành cho anh vẫn thế, vẫn thật nhiều, trái tim đau nhói khi vô tình gặp nhau lúc đi chợ tết cùng mẹ. Nó quen với việc nước mắt vô thức rơi mà không thể kiểm soát được, nó chai lỳ với trái tim quặn thắt này…
Học hành, bạn mới, những gì cuộc sống mới mang lại cho nó… để vơi đi nổi nhớ về anh về tình yêu đầu về nổi đau đó. Một ngày kia, gặp lại nhau nó và anh cùng nhìn nhau nhưng chỉ có sự im lặng rồi bước qua nhau, một lời đề nghị “ mình làm lại từ đầu em nhé”.

Nó, tình cảm của nó hình như giờ đây đã không còn dành cho anh thật nhiều như trước nữa, tình yêu vẫn còn nơi đây nhưng đã vụn vỡ, nó không đủ tự tin để trao đi trái tim vụn vỡ chỉ mới liền lại cho anh nữa. giá như điều này xảy ra 2 năm về trước chắc chắn rằng nó sẽ không chần chừ mà đồng ý làm lại từ đầu với anh nhưng giờ đây yêu thương nhạt nhòa, chỉ là vẫn còn chữ yêu nhưng chữ yêu đó đã được thời gian làm nhạt nhòa rồi, blog radio đã từng nói rằng “ tình yêu nếu không được nuôi dưỡng từ 2 trái tim rồi cũng sẽ héo mòn theo năm tháng”.

Thế đấy, tưởng như không thể thở nổi với trái tim vụn vỡ này, tưởng như sẽ chỉ yêu mỗi mình anh như thế, nhưng rồi cũng qua đi, cuộc sống xa nhà xa ba mẹ, cuộc sống tự lập có đôi khi nó đóng kín cửa với gương mặt tràn nước mắt, đôi khi thôi, đôi khi nó nhớ về anh như mũi kin đâm phải trái tim nên đau, nên khóc thôi mà. Như thế và nó biết rằng nó đã quên được anh nhưng vết sẹo đó mãi vẫn nằm trong trái tim nó về một tình yêu đầu, dù là trái tim nó giờ đây đã trở về với nhịp đập bình thường nhưng sẽ rất lâu rất lâu nữa trái tim nó mới có thể mạnh dạn mà mở cửa mà đón nhận tình cảm của ai đó dành cho nó, thật sự dành cho nó và là của nó mà thôi.

Qua đi một tình yêu đầu, để nó có thể biết được tình yêu là gì? Như thế nào? Để sau này nó yêu nó sẽ yêu nhiều hơn, chính chắn hơn tình yêu đầu này, thế thôi! cứ như là thoáng qua vậy để nó biết rằng nó đã từng yêu và được yêu.

Cảm ơn anh vì đã yêu nó, cảm ơn anh đã đến rồi đi qua đời nó sâu sắc nhưng cũng nhẹ nhàng như thế… thời gian rồi nó sẽ trưởng thành hơn, chính chắn hơn, tình yêu của nó vẫn đợi nó ở tương lai xa vời kia, rồi nó sẽ tìm thấy rồi nó sẽ hạnh phúc, khi đó tình yêu đó là của nó, của mình nó và sẽ không bao giờ mất đi nữa..

Girlphaphachsieuquay@

 
(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền đc sử dụng trong chương trình tại forum nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn.
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Đừng đánh đổi thanh xuân vì bất cứ ai

Replay Blog Radio: Đừng đánh đổi thanh xuân vì bất cứ ai

Ai cũng có cho mình một tuổi thanh xuân duy nhất. Đừng trao nó vào tay ai cả, dù là người yêu mình hay người mình thương. Bởi lẽ tuổi thanh xuân ấy sẽ chết nếu nó rơi khỏi chính tay người nắm giữ.

Blog Radio 704: Chỉ tại thời gian quá thật thà

Blog Radio 704: Chỉ tại thời gian quá thật thà

Thời gian, dài hay ngắn, đáng trân trọng hay không cũng như nhau cả thôi, đó là đối với một người đã dành ra rất nhiều năm tháng và đổi lại sự trống rỗng.

Replay Blog Radio: Anh không phải là người duy nhất đợi em

Replay Blog Radio: Anh không phải là người duy nhất đợi em

Nếu bây giờ chúng tôi cứ bước đi mãi về phía trước là có thể bỏ lại tất cả ở phía sau. Thì ra, chẳng có ai mãi đứng một chỗ để đợi chờ. Có thể trong cuộc đời này, anh không phải là người duy nhất đợi em, nhưng lại là người khiến em phải ghi nhớ nhất...

Thuê bao không liên lạc được

Thuê bao không liên lạc được

Người ta hay ví phụ nữ là những bông hoa, mà theo Hải nếu Hương là loài hoa giấy mỏng manh dịu dàng, thì Vân lại là loài xương rồng đầy gai nhọn sắc, nhưng anh đã nhìn cô cảm mến hơn nhiều khi chính anh biết được hai việc rất nhỏ về cô.

Đừng lựa chọn an nhàn khi còn trẻ

Đừng lựa chọn an nhàn khi còn trẻ

Mọi nỗ lực của chúng ta điều mang một ý nghĩa trong cuộc đời. Nếu nó không tạo ra trái ngọt thì cũng là sự vươn sâu của gốc rễ. Từ từ từng chút một.

Cảm ơn cậu đã xuất hiện trong thanh xuân của tớ

Cảm ơn cậu đã xuất hiện trong thanh xuân của tớ

Chàng trai à, chỉ còn vỏn vẹn 3 tháng cuối để chúng ta bên nhau, hãy tiếp tục phấn đấu vì mong muốn được cứu người mà cậu hằng mong ước, tớ cũng cố gắng vì mục tiêu riêng của mình. Hãy cứ yên tâm, chỉ cần cậu quay đầu lại sẽ thấy một người luôn âm thầm ủng hộ cậu hệt như cái cách tớ lặng lẽ bước sau lưng cậu trên sân trường. Cảm ơn cậu, cảm ơn cậu vì đã khiến thanh xuân của tớ thêm đẹp đẽ. Cảm ơn vì đã trở thành một phần thanh xuân của tớ.

Replay Blog Radio: Anh có bằng lòng với một trái tim mang nhiều vết xước?

Replay Blog Radio: Anh có bằng lòng với một trái tim mang nhiều vết xước?

Sau một lần yêu thương nhiều đau đớn và mất mát, em đã khép chặt lòng mình để rồi từ đó không yêu thêm một người nào khác. Em lạnh lùng hơn, mạnh mẽ hơn, nhưng từ sâu thẳm trong lòng em, em biết chính mình cô đơn nhiều lắm.

Replay Blog Radio: Chúng ta vì điều gì mà phải xa nhau?

Replay Blog Radio: Chúng ta vì điều gì mà phải xa nhau?

Hôm nay em nhớ anh! Em đã suy nghĩ thật nhiều. Vì điều gì mà chúng ta xa nhau?

Blog Radio 703: Nửa là tri kỷ, nửa là tình yêu

Blog Radio 703: Nửa là tri kỷ, nửa là tình yêu

Có lẽ chúng ta ai cũng từng trải qua một mối quan hệ mập mờ, là thích nhưng chưa phải tình yêu. Hai người không phải tình nhân nhưng càng không phải bạn bè. Cứ như mượn nhau chốc lát trong những thoáng cô đơn để có người cùng mình cà phê, dạo phố, tâm sự chuyện đời.

Có một người luôn chờ đợi cậu

Có một người luôn chờ đợi cậu

Huyên im lặng. Cậu hiểu lúc này trong lòng Phương đang chất chứa những gì. Có lẽ cô bạn đã nhớ nơi mình đã từng sống 16 năm, nhưng lại cảm thấy hoang hoải khi không còn điều gì níu kéo ở nơi đó. Một điều gì thiêng liêng như gia đình, như tình cảm. Nỗi sợ liệu 5 năm, 10 năm nữa trở về Hải Phòng, từ chỗ thân quen, những cảm giác trong lòng cô có thay đổi trở thành xa lạ? Trong khoảnh khắc, Huyên muốn cho Phương biết Hải Phòng vẫn còn một điều níu kéo cô bạn, khiến cô bạn thấy an tâm hơn khi nghĩ về Hải Phòng của cô.

back to top