Phát thanh xúc cảm của bạn !

CXAN 228: Thành thị của em hai mươi

2014-11-07 14:40

Tác giả: Nguyễn Thị Minh Ngân Giọng đọc: Hằng Nga

CXAN - Mùa đông năm ấy đã qua lâu rồi, chiếc khăn anh quàng cho em trong chiều đông ấy cũng đã theo anh về miền xa lắm. Anh đã chọn cho mình một chuyến đi dài về nơi không có em, có lẽ anh sẽ vui vì anh được sống một cuộc đời khác, em hi vọng sẽ hạnh phúc và trọn vẹn hơn quãng đời anh đã sống trên thế gian này, em tin thế.

***

“Về lại con phố ấy có người thân
Tìm lại đêm tháng tư mưa dầm
Tìm mẹ trên phố xưa gánh hàng rong
Nơi tuổi thơ nghèo”.


Một chiều xa quê, em bên anh ngồi nghe ca khúc này, em khóc, đã khóc thật nhiều vì nhớ nhà, nhớ mẹ, và giờ đây khi nghe lại ca khúc ấy, em lại nhớ anh.

Mùa đông năm ấy đã qua lâu rồi, chiếc khăn anh quàng cho em trong chiều đông ấy cũng đã theo anh về miền xa lắm. Anh đã chọn cho mình một chuyến đi dài về nơi không có em, có lẽ anh sẽ vui vì anh được sống một cuộc đời khác, em hi vọng sẽ hạnh phúc và trọn vẹn hơn quãng đời anh đã sống trên thế gian này, em tin thế.

thành thị của em hai mươi

“Về lại con phố ấy có người thương
Tìm người em gái xa xôi ngày nào
Thành thị loang khói bay ngỡ màn sương
Giăng phủ xa mờ”


Về lại con phố xưa, chỉ mình em lang thang trên những con đường đã in dấu chân của hai đứa. Ghế đá đó, đoạn đường đó đã in bóng anh, chiều lạnh, sương giăng giăng mắt nhớ, tay em lạnh chỉ biết tự ôm chặt lấy đôi vai mình, nhớ anh, nhớ những chuyến xe buýt dài để có thể gặp anh. Có những ngày đông em sợ ra ngoài, chỉ muốn chìm vào nỗi nhớ như những ngày còn anh bên đời. Đông rồi cũng tàn, ngày đông nào cũng qua để đón những nhành mai cho mùa xuân mới, em cũng phải đón những hương xuân của cuộc đời, em không thể chìm đắm trong mùa đông u ám mãi được, dù rằng em rất muốn cuộc đời mình chỉ dừng lại ở những ngày đông để nhớ về những màu xưa cũ.

“Có những mùa đông lạnh mà nghe sao ấm áp
Chiếc áo mẹ đan rộng dài
Có những niềm vui giản dị nồi cơm than ấm mẹ chờ
Tiếng bước chân cha về, từ chiến trường”.


Những ngày đông ấy, mình đã ngồi bên nhau để cùng nhau chia sẻ quãng thời thơ ấu, anh kể em nghe về tuổi thơ của anh bên ông bà nội, anh chẳng được ở cạnh ba mẹ vì cuộc sống quá khó khăn. Chẳng ai có thể hiểu một đứa trẻ phải xa ba mẹ từ bé ấy nghĩ những gì, buồn những gì. Em cũng chỉ biết tưởng tượng ra tuổi thơ của anh thế thôi, rồi em muốn cùng anh vun đắp cho những ngày tháng tiếp theo của cuộc đời, để bù đắp một phần của tuổi thơ anh. Kí ức về tuổi thơ của em cũng đâu có gì vui, ừ thì hai đứa trẻ bất hạnh có thể sưởi ấm nhau những ngày đông lạnh nơi xa quê này lắm chứ. Em cứ ngu ngơ mà tin rằng mình có thể che chở cho nhau, có thể cùng nhau đi hết những ngày còn lại của cuộc đời, để biết rằng đời còn có những niềm vui rất giản đơn, nhưng rồi dự định, mơ ước lại trôi tuột khỏi tầm tay khi anh đã mang tất cả đi về miền xa lắm. Anh đã chấm dứt cuộc sống của mình, mang theo những nỗi đau của cuộc đời đã mang đến cho anh và mang theo cả những mơ ước giản đơn của một cô bé mới hai mươi tuổi, là em.

thành thị của em hai mươi

Hai mươi, nơi thành thị xô bồ, em đã mất anh, mất một niềm tin, mất một điểm tựa, mất những gì gọi là yêu thương, em trơ trọi, em chẳng còn gì ngoài nước mắt và một trái tim hoang dại đi tìm anh. Em về tìm anh bên nấm mộ chưa kịp xanh cỏ, em chẳng còn thiết tha gì chỉ muốn nằm bên anh mãi mãi trong buổi chiều loang màu khói rạ ấy, chỉ muốn được nắm tay anh bước qua ranh giới của sự sống và cái chết, để có thể tin rằng tình yêu có thể nối liền chúng ta, nhưng chẳng thể được.

Hai mươi, thành thị sao xa lạ với em quá, em chỉ muốn về phố núi, để úp đầu vào ngực mẹ, khóc như một đứa trẻ để biết rằng em và anh cùng là những con người được sinh ra nơi núi rừng này, nhưng anh lại chẳng về với núi mà lại ra đi ở một nơi xa lạ như thế. Những ngày sau của em chỉ còn biết đến hoài niệm về anh, và một nỗi ân hận muộn màng, giá mà…ai cũng có thể mơ ước rằng mình được quay lại để thay đổi một điều gì, nhưng có thể không khi tất cả là định mệnh rồi, chúng ta chẳng bao giờ có thể bên nhau để cùng nhau nâng đỡ những tổn thương của tuổi thơ, để dìu nhau đi qua sóng gió cùng nhau đi hết cuộc đời.

Hai mươi, em sống cuộc sống của một người con gái đi qua nỗi đau của một trái tim nát tan, chỉ muốn đi theo anh. Em đã nghĩ mình có thể không đứng vững được nếu cứ một mình trải qua mùa đông dài mà không có anh, đã có lúc em gục ngã thực sự. Nhưng con người ta không thể sống mà không bước tiếp dù là những bước đi loạng choạng đớn đau. Em muốn tìm ánh sáng nơi phía cuối con đường mà anh đã bỏ em, tàn nhẫn để em đi một mình. Em đã muốn mình chẳng còn sức để đi tiếp, em muốn mình nằm im để nghe tiếng vọng của đất, của cỏ cây, để mong ước rằng một lần cuối được nghe thấy anh cười.

thành thị của em hai mươi

Đã xa rồi những ngày em mới hai mươi, em đã đi qua những ngày đó, dù là đớn đau cũng đã qua rồi. Trái tim em đã chẳng còn nguyên lành, nhưng hi vọng nó cũng sẽ đập những nhịp đập yêu thương, để em sẽ bước tiếp cuộc đời cùng những gì mà số phận dành cho em, vì em biết đó mãi mãi sẽ không là anh, dù em rất buồn vì điều đó.

Ngủ ngoan anh nhé, giấc mơ về thành thị của em vẫn còn vương hương cốm xanh năm nào, vẫn còn nguyên tiếng cười của anh mỗi lần đón em, vẫn còn nguyên hơi ấm bàn tay. Em sẽ sống cuộc sống của em, của anh nữa, và sẽ yêu như tình yêu anh vậy, anh nhé. Yêu thương ơi hãy cứ an nhiên ngủ ngoan cùng những giấc mơ về một ngày hạnh phúc, vì em sẽ tiếp tục hàn gắn những vết nứt của tuổi thơ mình, để mình biết yêu thêm cuộc đời này đã ban cho ta một cuộc sống, dù là có vui buồn cay đắng.

Tạm biệt anh, những ngày đông đã xa rồi!
  • Lâm Hạ
  • Bài hát sử dụng trong CXAN 228: Thành thị (Thùy Chi)
  • Cảm xúc âm nhạc được thực hiện bởi Hằng Nga và Dalink Studio Group.


Click vào đây để theo dõi thông tin chi tiết


Để những câu chuyện, tâm sự và phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của blogradio.vn. Bạn đừng quên địa chỉ email blogradio@dalink.vn và trên website blogradio.vnblogviet.com.vn.

yeublogradio

Nguyễn Thị Minh Ngân

Xin giữ tim ngọt ngào.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Mình còn nợ nhau một duyên phận

Replay Blog Radio: Mình còn nợ nhau một duyên phận

Liệu giữa người với người cần bao nhiêu duyên mới đủ để gặp nhau? Em và anh cần nợ nhau thêm bao nhiêu ân tình mới có thể bên nhau đến cuối đời?

Đừng ai hỏi vì sao tôi vẫn cô đơn

Đừng ai hỏi vì sao tôi vẫn cô đơn

Tôi quen với việc lạc lõng giữa con phố đông người, quen với việc những người mình tưởng là thân quen nhưng lại luôn lạnh nhạt với mình, quen cả với việc đi chơi một mình và tâm sự một mình.

Ai cũng từng có một mối tình đơn phương như thế?

Ai cũng từng có một mối tình đơn phương như thế?

Thanh xuân tớ đã bỏ lỡ điều gì? Có hối tiếc điều gì không? Tớ không chắc nữa. Đôi lúc tớ tự hỏi bản thân? Liệu ngày xưa nếu đủ mạnh mẽ tớ nói tớ thích cậu, liệu bây giờ mọi chuyện có khác không? Giữa hàng trăm vạn người, sao chỉ có mỗi cậu khiến tớ rung động? Giữa hàng nghìn hàng triệu thời gian, tại sao tất cả thời gian tớ chỉ suy nghĩ về mỗi mình cậu?

Ở tuổi 30, đừng chỉ coi tiền là giá trị duy nhất để đánh giá con người

Ở tuổi 30, đừng chỉ coi tiền là giá trị duy nhất để đánh giá con người

Đa phần những người đạt thành tựu đều là những người có ý thức về thời gian. Họ biết sử dụng thời gian vào những việc có ý nghĩa, học hỏi và phát triển bản thân. Bởi thêm một kỹ năng, cuộc sống sẽ có thêm lựa chọn.

Hãy sống như nữ hoàng, đừng chỉ biết dựa dẫm vào hoàng tử nhé con gái

Hãy sống như nữ hoàng, đừng chỉ biết dựa dẫm vào hoàng tử nhé con gái

Khi con mạnh mẽ, thì con tự biết cách biến mình thành một nữ hoàng, mà chẳng cần phải đánh rơi chiếc giày để chờ một chàng hoàng tử nào đó nhặt được.

Blog Radio 617: Kết thúc nào cho người thứ ba?

Blog Radio 617: Kết thúc nào cho người thứ ba?

Sẽ không có một cái kết tốt đẹp nào cho người thứ ba cả, rằng cô mãi mãi chỉ là người thừa trong tổ ấm đẹp đẽ của họ, rằng người như cô không xứng đáng có được hạnh phúc, mãi mãi cũng không được hạnh phúc.

Sự thật về cuộc đời Lệnh phi – phi tần được vua Càn Long sủng ái nhất

Sự thật về cuộc đời Lệnh phi – phi tần được vua Càn Long sủng ái nhất

Thanh sử biên triều cũng nhận định: “Người Càn Long yêu nhất là hoàng hậu đời thứ nhất, Hiếu Hiền hoàng hậu. Người ông tin cậy nhất là Lệnh Phi”

Replay Blog Radio: Tạm biệt ngày hôm qua

Replay Blog Radio: Tạm biệt ngày hôm qua

Người ta đi tìm hạnh phúc chứ không phải dậm chân tại chỗ để hạnh phúc tự tìm đến. Có trải qua thất bại, khổ đau ta mới nhận ra giá trị đích thực của cuộc sống. Tôi biết, ngày hôm qua nên khép lại.

Bạn thân ơi bao lâu rồi ta không gặp nhau

Bạn thân ơi bao lâu rồi ta không gặp nhau

"Yêu xa không đáng sợ bằng bạn thân ở xa, những lúc mình cần nó nhất thì nó lại không thể ở bên cạnh mình".

Thơ Radio: Thu về rồi, mình yêu nhau đi anh

Thơ Radio: Thu về rồi, mình yêu nhau đi anh

Không phải ngẫu nhiên mùa thu thường trở thành nguồn cảm hứng bất tận cho các nhà thơ, nhà văn sáng tác. Mùa thu với những làn nắng vàng như mật rót qua từng kẽ lá, mơ màng vương lên vai áo người con gái. Mùa thu với bầu trời cao xanh, lộng gió khiến tâm hồn ta bỗng thấy thư thái hơn.

back to top