Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thơ Radio: Những chuyện tình dang dở

2017-09-29 09:01

Tác giả: Người Viết Thơ Đau, Vũ Nino, Phương Thảo, Dandelion Giọng đọc: Titi, Tuấn Anh

Tình chỉ đẹp những khi còn dang dở
Đời mất vui khi đã vẹn câu thề

Có ai đó nói rằng, những mối tình dang dở mới chính là những mối tình đẹp nhất, gây nhiều tiếc nuối nhất, khiến người ta thương nhớ nhất. Không phải ngẫu nhiên, những chuyện tình được nhân loại say sưa kể đi kể lại luôn là những chuyện tình dở dang, từ Ngưu Lang – Chức Nữ tới Romeo và Juliet. Có lẽ bởi người ta tìm thấy câu chuyện của mình trong chuyện tình dở dang nọ. Không phải ai cũng có một chuyện cổ tích với kết thúc viên mãn, hạnh phúc mãi mãi về sau. Thanh xuân ai cũng đã từng yêu, có những tình yêu đi cùng ta đến cuối đời nhưng cũng có tình yêu ta chẳng thể giữ lại. Có nhiều lý do khiến câu chuyện chẳng thể trọn vẹn: do thời gian, khoảng cách, do người thứ ba, do âm dương cách biệt … Dẫu không đến được với nhau nhưng vẫn giữ trong lòng những kỷ niệm đẹp… Ngày hôm nay, hãy cùng Thơ Radio kể những câu chuyện nọ bằng ngôn ngữ của thơ ca nhé!

Thơ Radio: Những chuyện tình dang dở

Còn đâu những thiết tha (Phương Thảo)

Tiếng vĩ cầm.
Trong làn khói toả nhẹ hương
Vang vọng đâu đây những nốt nhạc buồn
Tiếng vĩ cầm từ đâu xa vắng
Vọng về quá khứ dịu êm

Tiếng vĩ cầm tha thiết vang lên
Kề bên những tiếng cười của tớ
Cậu mỉm cười rạng rỡ
Véo mà tớ thì thầm
Nào ngờ
Tớ chợt lặng câm
Trầm ngâm trong ly biệt
Tiếng vĩ cầm vọng lên da diết
Không nguôi
Tớ và cậu cách nhau hai thế giới
Mãi xa những khoảng trời bình lặng
Nắng vẫn vàng, vĩ cầm lặng vang
Những bài ca đi cùng năm tháng
Lệ tớ nhẹ tuôn trên từng nốt nhạc
Buồn vương trên vĩ cầm

Còn đâu những bàn tay ấm
Đâu những cái ôm thật chậm
Đâu những bước chân âm thầm
Còn đâu nữa
Tiếng vĩ cầm da diết đêm đêm
Bỏ quên những dấu chân bên thềm
Quên những lời thề còn đọng lại
Tiếng vĩ cầm vẫn vang xa mãi
Vọng về những tiếng gọi xa xăm.

Vĩnh biệt cậu, vĩ cầm của tớ...
Người đã xa nhưng tiếng đàn còn ở lại, vang vọng đâu đây. Bản nhạc ngày ấy vẫn lặp đi lặp lại trong tiềm thức. Nếu câu chuyện của Phương Thảo là khúc vĩ cầm thương nhớ người xa khuất, thì Chuyện tình cây lá và gió của tác giả Dandelion lại là một bản tình ca buồn về mối tình của lá và cây.

Thơ Radio: Những chuyện tình dang dở

Chuyện tình cây lá và gió (Dandelion)

Gió lượn lờ trời đất
Nhẹ nhàng và bảnh bao
Rót lời mời ngọt ngào
Lao xao cả đám lá

"Anh thương em Lá ạ
Hãy ngả vào lòng anh
Anh dìu nằm mây xanh
Du hành khắp thế giới"

"Ôi những điều mong đợi
Đã từ lâu lắm rồi
Chỉ là buông tay với
Sánh cùng chàng chung đôi"

Lá rung động bồi hồi
Khẽ lắc mình buông thả
Chàng Gió ôm vào đời
Đưa khắp miền xa lạ

Chàng Cây dõi theo Lá
Im lặng chẳng một lời
Một giọt buồn trên má
Nghĩ về ngày Lá rơi.

Mượn chuyện lá chuyện cây để nói chuyện người, bóng gió, xa xôi mà vẫn xa xót, day dứt. Bài thơ tiếp theo của tác giả Diệp Trúc không có những hình ảnh ẩn dụ như vậy, thay vào đó, những xót xa day dứt nọ hiển hiện rõ trong từng câu chữ - khi mà “Ta bước qua nhau như người dưng chạm mặt/ Một bàn tay thôi nắm một bàn tay”

Thơ Radio: Những chuyện tình dang dở

Một bàn tay thôi nắm một bàn tay (Diệp Trúc)

Một ngày kia anh vẫn thấy em cười
Nhưng ánh mắt hướng về một chàng trai khác
Lối cũ đêm đêm cứ vô tình đi lạc
Nỗi nhớ rơi đầy, gọi mãi chẳng thành tên

Cuộc sống nơi này lặng lẽ lướt qua nhanh
Em giờ đã ở bên người em chọn
Kí ức xưa nhẹ như làn gió thoảng
Chẳng thể làm xao động trái tim em

Rồi một ngày tấm thiệp hồng sẽ vẫn viết tên anh
Nhưng là ở mục khách mời đến dự
Em sẽ vẫn dịu dàng như ngày còn thiếu nữ
Nhưng lộng lẫy hơn nhiều trong bộ váy cô dâu

Năm tháng đi qua trên những mái đầu
Anh rồi cũng tìm thấy niềm vui bên một người con gái khác
Nhưng có chắc anh sẽ quên một mối tình phai nhạt
Và cô ấy bây giờ liệu có hiểu những lời anh hát như em

Cuộc sống gia đình bao trắc trở, lo toan
Niềm vui trong em giờ là những tiếng cười con trẻ
Hạnh phúc đời thường của trái tim người mẹ
Như mơ ước ngày nào em từng kể với anh

Kỉ niệm xưa, giờ ngủ yên như một giấc mộng lành
Ta bước qua nhau như người dưng chạm mặt
Chẳng trói buộc mà nghe lòng quặn thắt
Một bàn tay đành lòng thôi nắm một bàn tay!

Thơ Radio: Những chuyện tình dang dở

Người dung mà không hẳn là người dung, bởi bước qua nhau đấy, mà trái tim lại ngược chiều quay lại. Làm sao quên được, khi người đã từng là cả một quãng đời ta, một thời thanh xuân của ta! Tác giả Người Viết Thơ Đau cũng thừa nhận “Chẳng bao giờ anh quên được em đâu” trong bài thơ tiếp theo.

Chẳng bao giờ anh quên được em đâu (Người Viết Thơ Đau)

Chẳng bao giờ anh quên được em đâu
Người con gái mối tình đầu đẹp đẽ
Dẫu nỗi đau như ngàn dao cắt xé
Trái tim này vẫn lưu giữ hình em

Chẳng bao giờ anh quên được cái tên
Dẫu bao đêm tự ép mình mạnh mẽ
Có những thứ không thuộc về lý trí
Nên cố quên là vẫn nhớ thật nhiều

Chuyện tình ta chẳng bao giờ anh hiểu
Sao yêu nhau lại chia nửa hẹn thề
Dẫu ta đã không còn bên nhau nữa
Trái tim này sao chưa thể phôi pha

Chẳng bao giờ anh quên được ngày xưa
Những buồn vui của chúng mình sống mãi
Như ngàn năm ánh trăng buồn hoang hoải
Như ngàn năm sóng mòn mỏi thét gào

Có ai đó từng so sánh về sự khác nhau giữa đàn ông và phụ nữ sau chia tay, rằng đàn ông có thể cảm thấy tự do, vui vẻ sau khi kết thúc một mối quan hệ, nhưng sau đó, họ sẽ dần thấy cô đơn, hối tiếc và muốn tìm lại tình yêu từng để mất. Ngược lại, phụ nữ đắm chìm trong nỗi buồn sau chia tay nhưng rồi họ sẽ dần trở lại làm cô gái yêu đời, không còn quá nghĩ suy về chuyện tình đã qua. Nếu bài thơ của Người Viết Thơ Đau khắng định “Chẳng bao giờ anh quên được em đâu” thì bài thơ tiếp theo của Trang Linh sẽ là câu trả lời thẳng thắn về những chuyện đã qua – những “yêu thương một thời, hãy để gió cuốn đi”.

Thơ Radio: Những chuyện tình dang dở

Chuyện đã qua (Trang Linh)

Nhắc làm chi nữa, chuyện đã qua
Chúng ta hôm nay như hai người xa lạ
Anh đã khác và em cũng đã khác
Chẳng còn nợ nhau một mối duyên tình!

Anh đừng trách tại sao em vô tình
Ngoảnh mặt làm ngơ khi thấy nhau trên phố
Cũng đừng trách em sao chẳng còn nhớ
Kỉ niệm ngày nào một thuở thương nhau.

Em đã không còn mang theo những niềm đau
Những hờn giận của chuyện tình dang dở
Yêu thương hôm qua đã thuộc về ngày cũ
Anh đừng nhắc mãi chuyện ngày xưa!

Hãy để thời gian là những cơn mưa
Cuốn trôi đi hết những gì đã lỡ
Đừng mang theo mình những điều trăn trở
Yêu thương một thời, hãy để gió cuốn đi!

Hà Nội, 29.06.2014.
Tặng những ai đã từng - có - chuyện - ngày - xưa!

Những chuyện tình dở dang luôn khiến người ta day dứt bởi nó không có một cái kết trọn vẹn. Nhưng đôi khi, chính sự dở dang nọ cũng có thể là một cái kết đẹp. Vẻ đẹp của sự không trọn vẹn, và vì không trọn vẹn nên sẽ mãi còn trong ta, không chỉ những tiếc nuối, không chỉ những nỗi buồn, mà còn là những kỷ niệm đẹp, những ký ức đáng lưu giữ….

Giọng đọc: Tuấn Anh, Titi
Thực hiện: Tuấn Anh, Hằng Nga
Minh họa: Tuấn Anh

Người Viết Thơ Đau

Tôi lại về với cuộc sống trước đây Không yêu thương hay giận hờn thêm nữa Tạm thời thôi con tim này đóng cửa Muốn bình yên sau một thuở mệt nhoài

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Đợi mưa

Replay Blog Radio: Đợi mưa

Tình yêu như cơn mưa lặng thầm đến khi nào không ai hay biết. Để rồi khi mưa tạnh, trái tim vẫn ngẩn ngơ nằm đấy, trải qua bao lâu chăng nữa vẫn ướt mềm chẳng thể nào được hong khô.

Blog Radio 756: Một nửa tình yêu không xứng đáng được gọi là tình yêu

Blog Radio 756: Một nửa tình yêu không xứng đáng được gọi là tình yêu

Một nửa ly cà phê vẫn là cà phê. Một nửa chiếc bánh vẫn gọi là bánh. Nhưng một nửa tình yêu thì không đáng được gọi là yêu. Cô đã yêu anh chỉ với một nửa trái tim mình, nửa còn lại dành cho sự tính toán.

Replay Blog Radio: Có những ngày cả nỗi buồn cũng bỏ ta đi

Replay Blog Radio: Có những ngày cả nỗi buồn cũng bỏ ta đi

Trong những tháng ngày cả nỗi buồn cũng rời bỏ chúng ta mà ra đi là những phút giây thật sự rất đau khổ. Khi bóng tối bủa vây cả cuộc đời mình tôi nhận ra cả cái bóng của mình cũng rời bỏ mình trong những lúc tối tăm nhất.

Replay Blog Radio: Những lá thư bay

Replay Blog Radio: Những lá thư bay

Anh nắm chặt tay cô khẽ đặt một nụ hôn dịu dàng lên trán cô - Mối tình đầu của chúng ta đã xuất hiện từ lâu, nhưng bây giờ mới thực sự bắt đầu.

Blog Radio 755: Nếu yêu anh, xin em đừng là gió

Blog Radio 755: Nếu yêu anh, xin em đừng là gió

Người ta vẫn thường nói Thiên Bình là gió, gió lãng du, không bao giờ ở yên mãi một nơi, cơn gió đi rồi đến lúc nào đó có thể sẽ quay về chốn cũ hoặc cũng có thể không. Nhưng nếu yêu anh, xin em đừng là gió.

Anh sẽ nhớ về em một lần sau cuối

Anh sẽ nhớ về em một lần sau cuối

Tháng năm vẫn thế, vội vàng qua đi trong lặng lẽ. Cả anh và em, cả những kỷ niệm của chúng ta cũng sẽ già cỗi, cũng hóa thành một câu chuyện cổ tích mà chẳng ai thèm nhớ đến hay kể lại.

Replay Blog Radio: Nơi hạnh phúc nhất

Replay Blog Radio: Nơi hạnh phúc nhất

Khi yêu một người đã ở bên cạnh mình từ rất lâu, bạn thường tự thắc mắc tại sao trước đây mình không có những cảm xúc này với người đó.

Blog Radio 754: Ngược dòng đừng quay lưng

Blog Radio 754: Ngược dòng đừng quay lưng

Chúng tôi chưa từng hứa hẹn bên nhau mãi mãi, nhưng tôi nhận ra rằng… mình vừa mới bỏ lỡ cả một đời người!

Replay Blog Radio: Lý do nào để ta cô đơn và buồn chán?

Replay Blog Radio: Lý do nào để ta cô đơn và buồn chán?

Người cô đơn chẳng nhìn thấy được, thời gian trôi đi rất vô tình, nếu cứ ngồi mãi chán chường, nghĩa là sẽ đánh mất cả ngàn điều quý giá; đánh mất phút giây trò chuyện cùng ba mẹ, đánh mất phút giây ôm đứa bạn thủ thỉ tâm tình, đánh mất cách nhìn, cách sống; đánh mất ước ao khát vọng; và có thể một ngày, đánh mất chính trái tim.

Blog Radio 753: Em có đang hạnh phúc không?

Blog Radio 753: Em có đang hạnh phúc không?

Ngước nhìn lên bầu trời, anh như thấy Huyền đang cười với mình “Em có đang hạnh phúc không?” Anh mỉm cười, nụ cười đầu tiên sau chuỗi ngày đầy đau đớn, xót xa.

back to top