Thơ Radio: Chúng ta cần tình yêu hay cần người thấu hiểu?

Tác giả: timbuondoncoi, Xuân Hiếu, Cao Nam Minh Giọng đọc: Tuấn Anh

Anh tự nhận mình là một kẻ khó hiểu. Và khi biết mình khó hiểu, anh cũng chấp nhận sự cô đơn như một lẽ thường. Cô đơn trong tình yêu, cô đơn trong đời. Nhưng dù sao, anh vẫn là kẻ may mắn gặp được những người thấu hiểu mình. Cô là một trong số đó. Cả anh và cô có một sự thấu hiểu sâu sắc đến độ như thể “bước ra từ trong nhau”. Cũng vì thế nên anh luôn chênh vênh giữa hai lựa chọn: Hoặc giữ cô trong khoảng cách của một tri âm, tri kỷ, hoặc kéo cô lại gần, trở thành tình nhân, để rồi hoàn toàn có thể đánh mất cô mãi mãi như những mối tình đã qua trong đời.

Các bạn thân mến, đã bao giờ các bạn ở trong những lựa chọn khó khăn như vậy? Chúng ta cần tình yêu hay cần người thấu hiểu? Đôi khi, chúng ta tham lam và muốn có tất cả, để rồi chẳng còn lại gì. Thơ Radio của tuần này sẽ mang tới cho bạn những bài thơ đầy cảm xúc về chủ đề thấu hiểu và yêu thương. Hy vọng bạn sẽ tìm thấy cho mình câu trả lời sau những vần thơ.

Thơ Radio: Chúng ta cần tình yêu hay cần người thấu hiểu?

Vui đi em nắng đã lên rồi (timbuondoncoi)

Thức dậy đi em, em đã ngủ vùi quá lâu trong đau khổ!
Thức dậy đi em, em nhìn xem nắng đã lên rồi!

Ở ngoài kia còn cả bầu trời
sao em lại co mình trong khoảng không chật hẹp?
Em sợ gì mà không bước tiếp
ngần ngại gì mà chẳng dũng cảm đứng lên?

Đâu phải ai cũng may mắn có một tình yêu để lãng quên
đâu phải tình yêu nào cũng đều mang tên trọn vẹn
Em đã từng có một thời kỷ niệm
một thời yêu… thế là quá đủ rồi!

Em nhìn kìa...
mây vẫn đang nhẹ nhàng trôi
cây vẫn vươn mình đón ánh mặt trời
chim vẫn hòa ca trên muôn lối
và biết bao người đứng dậy từ nỗi đau!

Em đừng để năm tháng qua mau
Thời thanh xuân chẳng thể nào quay trở lại
Tuổi trẻ sẽ bỏ em mà ra đi mãi
Bởi chẳng có gì là không tàn phai!

Trái đất này chưa từng vì ai mà ngừng quay
Cuộc đời này cũng không ai có thể thay em mà sống
Hãy ngước lên nhìn bầu trời cao rộng
Thế gian này rồi sẽ có một người luôn sống vì em...
Em à, thức dậy đi em!


“Thế gian này rồi sẽ có một người luôn sống vì em” – Tình yêu bỏ em đi, ta sẽ mang tình yêu trở lại cho em. Em chỉ mất đi một người không còn yêu thương em. Nhưng em vẫn còn một người luôn thấu hiểu em. Bởi thế, hãy thức dậy đi em – những vần thơ của timbuondoncoi có lẽ sẽ rọi chiếu những tia nắng mới cho tâm hồn độc giả. Bài thơ tiếp theo – bài thơ Anh Mơ của Cao Nam Minh cũng là một giấc mơ chung của tất cả chúng ta. Có một người thấu hiểu, có một người yêu thương, và cùng chung sống dưới một mái nhà.

Thơ Radio: Chúng ta cần tình yêu hay cần người thấu hiểu?

Anh mơ (Cao Nam Minh)

Anh mơ
một ngôi nhà nhỏ đơn sơ
và những đứa con thơ bụ bẫm
một căn bếp xinh xinh đầm ấm
trong những ngọt ngào, anh cầm lấy tay em

Cùng nhau nấu những bữa ăn ngon bên những ánh đèn
ta tạm quên những bon chen cuộc sống
sớm mai sẽ về cùng với tiếng chim kêu trong khu vườn đủ rộng
trái tim mình cũng đủ rộng để thương nhau

Anh mơ
sẽ mãi chẳng có những đớn đau
những giọt nước mắt sẽ được lau bằng những ân cần xây đắp
ngọn lửa tình hai chúng ta cùng thắp
cháy mãi nghe em, hạnh phúc đã đến rồi

Anh tin rằng là những giấc mơ sẽ không vội cuốn trôi
những dấu yêu sẽ không phai nhạt theo năm tháng
em vẫn là em, vẫn duyên dáng dịu dàng
tiếng hát vẫn ngân vang trong ngôi nhà nhỏ bé

Anh mơ mộ giấc mơ là lớn lao hay là nhỏ bé
trong những dịu nhẹ khát yêu thương
trong những cô đơn thổn thức giữa đêm trường
mơ cùng em trên con đường hạnh phúc!

Thơ Radio: Chúng ta cần tình yêu hay cần người thấu hiểu?

Giá cuộc đời này là một giấc mơ, để ta có thể tỉnh giấc mỗi khi mệt mỏi, chán chường. Giá giấc mơ kia là cuộc đời, để ta có thể mãi bên nhau, để mọi thứ chẳng bao giờ đổi thay, phai tàn. Sau bài thơ Anh mơ, tác giả Cao Nam Minh cũng phải đối diện với khoảnh khắc thức giấc – khi ta nhận ra, cuộc đời chẳng như mơ. Mời bạn cùng đến với bài thơ

Chúng ta muốn nhiều hơn hay cần một người thấu hiểu (Cao Nam Minh)

Chúng ta đã chẳng còn đi tìm
Một nhành hoa màu tím
Khi người đã lặng im
Khi người không còn nhớ

Chúng ta chôn giấu một giấc mơ
Những kỷ niệm dang dở
Cơn mưa tháng Bảy rơi trên phố
Mình - xa...

Chúng ta tự sưởi ấm mình trong những tháng năm qua
Bằng nỗi cô đơn mà chính trái tim mình cũng không hiểu được hết
Có khi nào người dừng lại hỏi rằng: Trái tim ta có mệt
Khi đã yêu và nhớ cũng thật nhiều

Chúng ta muốn nhiều hơn hay chỉ cần một người thấu hiểu
Những cái nắm tay và chiếc hôn còn thiếu
Mình để đó ở một góc phố mưa bay
Vào một ngày tháng Bảy đầy giông bão

Gió thì vẫn lao xao
Lá vẫn hát rì rào
Chỉ một câu chào nhau thôi cũng khó
Những nỗi lòng chúng ta chẳng hẹn cùng nhau bày tỏ
Người - quên - đi...

Chỉ là thoáng chốc chúng ta thấy trong một nhành lá thầm thì
Cánh hoa vương lại một câu chuyện xưa cũ
Chúng ta nghĩ rằng: Mình cho đi yêu thương thì sẽ nhận lại đủ
Những đong đầy và chẳng có dối gian...!

Có những giấc mơ mà Tuấn Anh nhớ mãi, một cách rõ ràng, sống động. Như một ký ức có thật trong đời chứ không phải một giấc mơ nữa. Nhưng dù có cố gắng hồi tưởng, tìm kiếm, Tuấn Anh vẫn chẳng bao giờ có thể gặp lại giấc mơ nọ. Cuộc đời ta cũng vậy. Những thứ đã trôi qua, là qua đi mãi mãi. Mọi khoảnh khắc đều không thể lấy lại. Bởi thế, đừng lang thang tìm kiếm thứ đã qua, đừng vùi mình trong bóng tối cô đơn, cố gắng mơ lại một giấc mơ đã nhạt màu. Có lẽ tác giả Xuân Hiếu cũng chung cảm xúc với Tuấn Anh khi viết bài thơ Đừng tự vui mình trong bóng tối cô đơn.

Thơ Radio: Chúng ta cần tình yêu hay cần người thấu hiểu?

Đừng tự vùi mình trong bóng tối cô đơn (Xuân Hiếu)

Đừng tự vùi mình trong bóng tối cô đơn
Khi trái tim còn khát khao rung động
Khi ánh mắt muốn kiếm tìm hi vọng
Và đôi tai vẫn nghe tiếng nhạc đời.

Đừng nghĩ mình là mảnh hồn chơi vơi
Chỉ vô hình giữa dòng đời hiu quạnh
Cứ bước đi với niềm tin vững mạnh
Ở nơi nào chắc có cánh tay người.

Cô đơn đâu song hành cùng nụ cười
Nhưng làm cho nụ cười thêm hạnh phúc
Cô đơn cũng là dư vị của cảm xúc
Không thể thiếu lúc ta đã trưởng thành.

Nếu là gió cứ cho sự mát lành
Mặc kệ núi chắn ngang, cánh hoa tàn hờ hững
Đầu ngẩng mắt nhìn tai nghe vững
Chọn con đường không còn những cô đơn...


Nếu thời gian đứng lại, nếu mọi thứ mãi ngưng đọng trong một khoảnh khắc, dù đó là một khoảnh khắc hạnh phúc, có thể ta sẽ đánh mất thêm nhiều những thứ đang chờ ta phía trước, đánh mất cả sự bất ngờ làm nên sự thú vị của cuộc sống này. Nếu ta cứ ôm mãi trong tay những hoài niệm, hồi ức, đôi tay ta đâu còn chỗ để nắm lấy một bàn tay khác, một cơ hội khác?

Giọng đọc: Tuấn Anh
Thực hiện: Tuấn Anh, Hằng Nga
Minh họa: Tuấn Anh

timbuondoncoi

timbuondoncoi

Một trái tim đa cảm - Mọi người thường nuôi dưỡng cô đơn để duy trì cảm hứng sáng tác. Riêng đối với mình, cô đơn lại chính là bản năng. Chỉ có thơ mới có thể khiến mình trải lòng tâm sự và cũng chỉ có thơ mới khiến mình cô đơn đến kiệt cùng.Bút danh khác: Thái Hà

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 595: Tháng tư có anh ở đây nhìn tôi mỉm cười

Blog Radio 595: Tháng tư có anh ở đây nhìn tôi mỉm cười

2019-04-20 00:00:00

Lẫn trong gió, đứng giữa cánh đồng tam giác mạch hồng rực là bóng áo trắng thật cao đang nhìn tôi đăm đắm, đôi mắt ẩn chứa ánh nhìn dịu dàng như ngày xưa.

Dù ở độ tuổi nào thì cũng nên ghi nhớ 13 nguyên tắc này nhé con gái

Dù ở độ tuổi nào thì cũng nên ghi nhớ 13 nguyên tắc này nhé con gái

2019-04-17 10:55:00

Hãy bỏ túi ngay 13 nguyên tắc dưới đây để luôn hạnh phúc nhé!

Photo Story: 9 mẩu chuyện khiến bạn phải suy ngẫm

Photo Story: 9 mẩu chuyện khiến bạn phải suy ngẫm

2019-04-16 09:00:00

Cách bạn nhìn mình quyết định giá trị của bản thân bạn. Mỗi người đều có giá trị, đừng cứ nói bản thân vô dụng.

Blog Radio 594: Tháng tư quá mong manh để nói ra một lời chân thật

Blog Radio 594: Tháng tư quá mong manh để nói ra một lời chân thật

2019-04-12 22:00:00

Phần 1 đang dừng lại ở chi tiết Uyên trở về thành phố vì một biến cố của gia đình, bỏ lại tháng tư, bỏ lại những mùa hoa tam giác mạch. Liệu mối quan hệ giữa ba người Hùng – Uyên – Tuấn rồi sẽ đi về đâu?

Blog Radio 593: Em đi rồi, để lại tháng tư ở đó

Blog Radio 593: Em đi rồi, để lại tháng tư ở đó

2019-04-05 22:30:00

Tôi mỉm cười tự giễu, trong lúc tôi ở đây, chạy trốn và rúc vào cái mai rùa để gặm nhấm nỗi đau, thì anh, có lẽ dù chỉ là một khắc sực nhớ cũng chưa chắc đã dành cho tôi.

Thơ Radio: Em từng là cả khoảng trời trong anh

Thơ Radio: Em từng là cả khoảng trời trong anh

2018-10-12 09:44:26

Mùa đông về bên ô cửa sáng nay Đàn chim nhỏ bay tìm vùng nắng ấm Những con đường mờ sương ủ mình trong hiu quạnh Góc phố lặng im bởi giấc ngủ muộn màng

Thơ Radio: 25 – làm sao cho bớt chênh vênh?

Thơ Radio: 25 – làm sao cho bớt chênh vênh?

2018-08-29 09:05:41

Tôi gieo nỗi buồn vào độ tuổi hai lăm Đem để bên hiên chờ ngày lên hong nắng Tuổi hai lăm trái tim còn non gầy, lẳng lặng Chợt sóng gió bên thềm làm đẫm lệ mắt nâu

Thơ Radio: Người từng nhắn tin với bạn mỗi tối, bây giờ ra sao?

Thơ Radio: Người từng nhắn tin với bạn mỗi tối, bây giờ ra sao?

2018-07-06 10:23:16

Người đã từng thương nhưng lại gọi bằng cái tên người lạ. Ta biết người vẫn ở đó, vẫn đọc dòng tin ta gửi. Nhưng không có một tiếng vọng nào, không một lời hồi đáp nào.

Thơ Radio: Tôi ước rằng có ai đó cần tôi

Thơ Radio: Tôi ước rằng có ai đó cần tôi

2018-06-28 09:06:05

Tôi ước rằng có người cần tôi Để hơn một lần trái tim này thổn thức Để mỗi ngày, mỗi sáng mai tỉnh giấc Tôi biết rằng có người nhớ đến tôi.

Thơ Radio: Giá có thể yêu như những ngày đầu

Thơ Radio: Giá có thể yêu như những ngày đầu

2018-05-29 08:42:47

Giá như có thể như những ngày đầu Chúng ta chưa chạm tay nhau Nên không biết thế nào là thương và nhớ Giá như có thể như những ngày gió trở Chúng ta chưa ngồi bên nhau

back to top