Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cảm ơn anh đã đi cùng em một đoạn đường

2017-08-15 01:30

Tác giả: Tâm An Giọng đọc: Titi

blogradio.vn - Nếu đi được cùng nhau đến cuối con đường thì đó là hạnh phúc, còn nếu chỉ đi được một đoạn đường thì đó là kỷ niệm.

***
Cảm ơn anh đã đi cùng em một đoạn đường

Có những người ngỡ như sẽ đồng hành cùng ta cả cuộc đời, cuối cùng cũng chỉ có thể đi cùng ta một đoạn đường. Có một câu hát mà mỗi khi nhớ lại, tôi vẫn thấy có chút xót xa ở trong lòng: “Anh nói sẽ đưa em đi suốt cuộc đời mà sao không đưa nổi chặng đường em đi?”. Khi chia tay, bao nhiêu lời hứa hẹn cũng theo gió xa bay. Cuộc đời là những chuỗi hành trình, gặp gỡ rồi lại chia ly là chuyện thường tình. Nếu đi được cùng nhau đến cuối con đường thì đó là hạnh phúc, còn nếu chỉ đi được một đoạn đường thì đó là kỷ niệm. Kỷ niệm đó sẽ khiến chúng ta luôn trân trọng mỗi khi nhớ về. Trong chương trình của tuần này, mời bạn đến với lá thư được gửi đến từ bạn Tâm An.

Đi qua năm tháng thanh xuân cùng em luôn có anh bên cạnh. Vui có, buồn có, hạnh phúc hay tổn thương chúng ta đều cùng nhau trải qua. Năm tháng dài rộng ấy, thanh xuân đẹp đẽ ấy tưởng chừng mãi mãi cho đến tận sau này. Em từng mong muốn, tin tưởng và an định với lòng mình như thế.

Sau bao nhiêu thêu dệt, vun vén cho một tình yêu để rồi cuối cùng ta chọn cho mình bước chân rẽ lối. Thế giới bé nhỏ chia cắt bởi hai phần: anh từ bỏ, em đau thương. Hoàn toàn không có một phiên tòa nào đủ yêu thương để gắn kết. Em im lặng, anh rời xa. Thử thành thật với lòng mình có bao giờ anh nuối tiếc? Chắc hẳn là không rồi. Còn em thì có, rất rất nhiều. Anh vẫn quan tâm, lo lắng cho em nhưng đó không còn là tình yêu nữa. Là thói quen, là trách nhiệm, lòng thương cảm đối với người đã từng yêu sao? Còn cách định nghĩa nào hơn thế không anh? Vô tình nắm lấy tay nhau để rồi thờ ơ buông lạnh. Em đau lòng, tổn thương, em khóc. Khóc vì xót xa, cay đắng cho tình cảm của chính mình.

Trên đời này ai dám bảo toàn rằng chân thành sẽ nhất định được đền đáp? Người ta nói rằng, trong tình yêu phải đúng người, đúng thời điểm thì mới lâu bền. Còn em, em chỉ cần đúng người. Còn thời điểm do anh và em định đoạt. Chúng ta chọn ở bên nhưng cuối cùng chỉ mình anh chọn thời điểm để rời xa em. Yêu thương bao nhiêu mới đủ giữ anh ở lại? Tim anh đã nguội lạnh rồi, ấm áp nơi em cũng chỉ còn là vô nghĩa.

Em không thể dối lòng mình. Em không đủ vô tình để quên những gì đã từng tồn tại. Không đủ lạnh nhạt nhìn anh mà tim thôi không đau nhói. Nước mắt vẫn cứ chực trào mỗi lúc nhớ về từng khoảnh khắc có nhau. Nhưng nỗi đau nào rồi cũng phải qua đi, em cần anh đã là không thể nữa rồi. Em cần thời gian. Anh đi đi. Duyên nợ đã trả hết cho nhau rồi, cứ thế mà rời xa. Mai này có gặp nhau trên đường đời tấp nập kia, em vẫn sẽ gọi tên anh đong đầy như thế. Cảm ơn đã ở bên, cùng em đi hết một đoạn đường sóng gió. Cảm ơn thanh xuân tươi đẹp của em từng có anh. Tạm biệt người đã không thể đi cùng em phần đời còn lại. Cuộc sống này không có anh, nắng vẫn đợi em nơi cuối con đường.

© Tâm An – blogradio.vn

Giọng đọc: Titi
Thực hiện: Hằng Nga và nhóm sản xuất Blog Radio

Cảm ơn anh đã đi cùng em một đoạn đường

Tâm An

Hãy quệt những vệt son lên đời mình, dẫu thanh xuân không rực rỡ đi chăng nữa ta vẫn luôn có một hồi ức tuổi trẻ để nhớ về ^^

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Đi qua thanh xuân nhìn lại, bạn đã thay đổi như thế nào?

Đi qua thanh xuân nhìn lại, bạn đã thay đổi như thế nào?

Có câu ai rồi cũng khác nhưng bạn có bao giờ dừng lại một chút để nhận ra mình khác như thế nào? Hàng ngày đối mặt với cái tôi của hiện tại, chính chúng ta cũng chẳng nhận ra mình đã khác xưa nhiều đến thế.

Blog Radio 732: Tạm biệt người yêu cũ, em phải kết hôn rồi

Blog Radio 732: Tạm biệt người yêu cũ, em phải kết hôn rồi

Cuối cùng tôi cũng không chịu nổi mà đứng dậy lao ra khỏi cái không gian ngột ngạt ấy, ngay khi cảm giác được những hạt mua lạnh buốt rơi trên người, tôi nhận ra mình có thể thở

Mang vết thương lòng làm bạn với màn đêm

Mang vết thương lòng làm bạn với màn đêm

Trong bóng đêm, những nỗi đau, những vết thương lòng được phơi bày ra một cách trần trụi nhất. Bạn đã bao giờ tâm sự cùng đêm?

Blog Radio 731: Cảm ơn em vì đã là người mà anh tin tưởng nhất

Blog Radio 731: Cảm ơn em vì đã là người mà anh tin tưởng nhất

Cám ơn em đã vì anh mà làm bạn, người yêu, và cả tình nhân của anh. Hãy luôn vui vẻ nhá, vì em khóc nhìn như con dở ý.

Cảm giác khi yêu người đàn ông có vợ

Cảm giác khi yêu người đàn ông có vợ

Yêu người đàn ông có vợ là phải chấp nhận tình yêu ấy luôn phải giấu giếm trong bóng tối, công khai là điều xa xỉ, càng không có chuyện họ bỏ vợ con để cưới nhân tình. Thế mà vẫn có không ít những cô gái nhẹ lòng sa ngã vào thứ tình yêu sai ngay từ lúc chưa bắt đầu ấy.

Chỉ chân thành là không đủ

Chỉ chân thành là không đủ

Có khi chỉ vì không chung đường, cùng hướng, suy nghĩ cũng khác mà dần cách xa nhau. Câu chia tay ai nói trước không quan trọng vì biết đâu đấy, kẻ nói ra câu chia tay mới là người đau nhất.

Blog Radio 730: Hạnh phúc là biết buông tay đúng lúc

Blog Radio 730: Hạnh phúc là biết buông tay đúng lúc

Sai lầm của nhiều người là để bản thân dính mắc vào tình yêu. Biết rằng trái tim người ấy không thuộc về mình mà vẫn cố giành giật bằng được cái xác rỗng. Ở bên cạnh người mình yêu và họ cũng yêu mình thì nơi đâu cũng là thiên đường.

Ai yêu nhiều hơn người đó khổ

Ai yêu nhiều hơn người đó khổ

Nếu bạn ở trong một mối quan hệ mà luôn phải giấu giếm, không thể công khai với những người xung quanh, vậy hãy tự hỏi xem người ấy có đặt bạn trong trái tim hay không, có muốn bạn bước vào thế giới của họ không?

Replay Blog Radio: Bỗng một ngày ta cảm thấy chông chênh

Replay Blog Radio: Bỗng một ngày ta cảm thấy chông chênh

Bỗng một ngày ta thấy chông chênh tới lạ, dắt xe ra khỏi nhà không biết mình muốn đi về đâu. Chỉ là đôi khi chênh chao nhớ mà thôi. Chênh chao một chút thôi.

Blog Radio 729: Để bên anh em đánh đổi cả cuộc đời

Blog Radio 729: Để bên anh em đánh đổi cả cuộc đời

Em có biết, suốt một năm qua tôi tìm kiếm em khổ sở tới mức nào không? Sao em ác thế? Cứ thế đột ngột biến mất khỏi cuộc đời tôi? Chẳng lẽ, em chưa từng thích tôi, dù chỉ một chút?

back to top