Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tháng tám, nhớ mưa và nhớ anh

2017-08-16 01:30

Tác giả: Giọng đọc: Titi

blogradio.vn - Tôi nhớ tháng tám ngày đó, nhớ mưa và nhớ cả anh. Rồi thời gian sẽ xóa nhòa đi mọi thứ phải không? Hạt mưa kia sẽ cuốn trôi bao kỉ niệm à? Rồi khi mưa tan sẽ còn lại gì? Bâng khuâng, tiếc nuối, hay chấp nhận?

***
Tháng tám, nhớ mưa và nhớ anh

Chiều mưa! Con phố nhỏ yên tĩnh đến lạ. Tháng tám lại về, mùa của nhũng yêu thương, những hồi ức và cả những rung động bất ngờ. Gió thổi se lạnh, vài chiếc lá theo làn mưa rơi xuống hiên thềm. Thật đẹp! Thật dịu êm. Rain! Bản nhạc không lời thật hợp. Khuấy nhẹ ly cà phê, tôi nhìn bầu trời qua khung cửa sổ. Tôi yêu những chiều mưa như thế đặc biệt là chiều mưa tháng tám. Nó làm cảm xúc trong tôi ùa về.

Tôi nhớ tháng tám ngày đó, nhớ mưa và nhớ cả anh. Rồi thời gian sẽ xóa nhòa đi mọi thứ phải không? Hạt mưa kia sẽ cuốn trôi bao kỉ niệm à? Rồi khi mưa tan sẽ còn lại gì? Bâng khuâng, tiếc nuối, hay chấp nhận?

Nỗi nhớ cuốn vào tôi thít chặt, mặc cho tôi vũng vẫy, cũng không thể thoát ra khỏi nó. Cũng là chiều mưa tháng tám, tôi gặp anh - mối tình đầu của tôi. Anh là thầy dạy tôi, nhưng cũng là người tôi yêu. Có lẽ vì thế mà giữa chúng tôi như có bức tường vô hình dựng lên, đẩy chúng tôi ra xa nhau. Nếu có thể tôi muốn đập tan nó để đến gần anh. Và cũng đôi lần tôi nghĩ: Tôi yêu anh có gì là sai đâu!



Dẫu biết tình yêu không phân biệt tuổi tác, giai cấp, địa vị, nhưng cũng chỉ là lý thuyết, thực tế thì muôn trùng cách trở. Tôi nhớ giọng nói trầm ấm của anh, phong thái anh giảng bài, và cả ánh mắt anh nhìn tôi. Mỗi ngày mưa tôi lại nhớ.

Yêu nhau hai năm tình yêu không dài, nhưng đủ để khác sâu anh vào trái tim tôi. Tình yêu của chúng tôi ở "lưng chừng hạnh phúc". Anh với tôi như một bản tình ca buồn, không có những nốt vút cao, luyến láy, mà là những nốt trầm trĩu nặng. Làm sao có thể nồng nàn, mãnh liệt khi cả hai vẫn chưa bỏ xuống được thân phận thầy - trò. Là một người thầy nên anh muốn tôi dành nhiều thời gian vào học tập.

Lần thứ n tôi tự nói với mình rằng: Tình yêu này có két quả gì đâu, kết thúc đi để anh đi tìm hạnh phúc mới. Nhưng con người vốn rất ích kỉ, tôi vẫn muốn giữ anh cho riêng mình, và thấy buồn khi anh thân thiết với người con gái khác. Có lẽ, tôi vẫn hi vọng phép màu kì diệu phá vỡ sự tĩnh lặng giữa tôi và anh. Nhưng không có phép màu nào cả, vì đâu phải trong truyện cổ tích. Anh nói yêu tôi, nhưng tôi không có cảm giác an toàn, và thực sự cũng không tin tưởng, bởi sự khác biệt giữa chúng tôi quá lớn. Có lẽ vậy mà tôi muốn dừng lại, tôi muốn anh được hạnh phúc, tôi tin thời gian sẽ làm tôi quên được anh.

Bắt đầu tình yêu trong tháng tám chiều mưa và cũng lại tháng tám chiều mưa tôi quyết định dừng lại. Nhưng trong lòng lại gào thét không muốn xa anh. Nhiều khi tôi cũng không hiểu bản thân mình, hiểu những suy nghĩ của mình. Tôi muốn gì? Tôi nghĩ muốn được anh quan tâm, nhưng anh quá lạnh lùng, quá vô tâm. Tôi muốn anh nhớ những ngày hẹn mà anh thường hay quên. Tôi chọn gì đây? Tiếp tục hay dừng lại?

Tháng tám, nhớ mưa và nhớ anh

Mưa à! Mưa có hiểu lòng tôi? Những cái nắm tay bước vội trên phố ngoài kia, dù gió thét gào, dù mưa bão, nhưng ánh mắt họ vẫn ấm áp đến lạ. Nhìn lại mình tôi cười buồn: ngồi lặng thinh quán vắng một mình, ly cà phê nguội lạnh, mưa hắt qua cửa số ướt hết vạt áo, vài hạt mưa còn vương trên tóc. Lạnh! Cảm giác lạnh của sự cô đơn.

Chưa bao giờ tôi muốn rời xa nơi này đến vậy. Tôi mong chờ ngày nhập học. Bởi sự bận rộn sẽ làm tôi bớt nhớ về anh, bởi ở nơi khác không có kỉ niệm tôi và anh, hay vì bởi là sinh viên nên tôi phải trưởng thành hơn. Buông nhẹ đôi tay tất cả trở lại như ban đầu.

© Tác giả ẩn danh – blogradio.vn

Giọng đọc: Titi
Thực hiện: Tuấn Anh, Hằng Nga và nhóm sản xuất Blog Radio.
Minh họa: Hương Giang

Tháng tám, nhớ mưa và nhớ anh

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Anh có từng nhớ tới một người ngang qua đời mình chứ?

Anh có từng nhớ tới một người ngang qua đời mình chứ?

Cúc họa mi mùa này, đã bừng nở hay chưa? Tiệm cà phê, giờ đã đang mở cửa? Còn anh, anh có từng nhớ tới một người ngang qua đời mình chứ?

Năm tháng vô tình, chính mình rồi cũng khác

Năm tháng vô tình, chính mình rồi cũng khác

Không có gì trên đời là không thay đổi, chỉ là nhanh đến mức không tưởng, hay chậm đến mức không nhận ra.

Blog Radio 785: Anh sẽ yêu em đến khi rời khỏi thế gian này

Blog Radio 785: Anh sẽ yêu em đến khi rời khỏi thế gian này

Cô đã từng có một tình yêu chân thật nhưng cô đã không biết cách trân trọng nó đến khi mất đi thì sẽ không còn gì, nếu thời gian có thể quay lại cô sẽ nói với anh “Em yêu anh rất nhiều”.

Trưởng thành không đáng sợ đâu em à

Trưởng thành không đáng sợ đâu em à

Trưởng thành không phải một thời điểm, mà là cả quá trình dài, còn có cả những hạnh phúc và đau thương. Ai rồi cũng sẽ lớn, nhưng để trưởng thành hơn từng ngày, đánh đổi có, thay đổi có. Hy vọng tất cả chúng ta sẽ chiến đấu hết mình.

Yêu một người con gái nhạy cảm như ôm trọn nhánh xương rồng đầy gai

Yêu một người con gái nhạy cảm như ôm trọn nhánh xương rồng đầy gai

Giống như xương rồng và sa mạc, anh muốn được ngắm nhìn em trong mọi khoảnh khắc vui buồn đau thương bên ngoài cuộc sống, anh muốn là vùng đất thật rộng lớn chỉ để chứa riêng em. Và nếu như em là xương rồng thì anh nguyện là sa mạc rộng lớn để ôm trọn lấy em.

Blog Radio 784: Dù qua bao nhiêu lần 10 năm chúng ta vẫn bỏ lỡ

Blog Radio 784: Dù qua bao nhiêu lần 10 năm chúng ta vẫn bỏ lỡ

Mười năm sau này của sau này, tôi sẽ để cậu nắm lấy một bàn tay khác. Đời người ngắn ngủi, tồn tại những cái mười năm ấy cũng quá đủ rồi. Làm người không nên quá tham lam, nhất là trong tình yêu.

Hoa chỉ nở khi đủ mưa và nắng, hạnh phúc chỉ đến khi ta cố gắng vì yêu

Hoa chỉ nở khi đủ mưa và nắng, hạnh phúc chỉ đến khi ta cố gắng vì yêu

Chúng ta gặp nhau là một duyên phận nhưng để đi với nhau cả đời đó là sự thay đổi và cố gắng không ngừng nghỉ. Hoa chỉ nở khi đủ mưa và nắng, hạnh phúc chỉ đến khi cả anh và em cùng cố gắng yêu thương.

Cứ ngỡ tình đầu như gió mùa thổi mãi

Cứ ngỡ tình đầu như gió mùa thổi mãi

Ngày xưa, ngày tôi tuổi thanh xuân, tôi giống mẹ bảo thủ ngỡ tình đầu như cơn gió mùa thổi mãi. Những lá thư, tấm bưu thiếp và cả những mẩu bút chì tôi dùng để viết, tôi cũng gói gọn trong ngăn kéo và giữ gìn.

Blog Radio 783: Buông tay mà sao lòng đắng cay đến thế?

Blog Radio 783: Buông tay mà sao lòng đắng cay đến thế?

Hết thật rồi. Phải buông tay ra rồi. Mà sao trong lòng lại cay đắng thế này!

Lời hẹn ước đến thế giới người trưởng thành

Lời hẹn ước đến thế giới người trưởng thành

Sau cùng chúc mỗi một người chúng ta đều sẽ không lỡ hẹn với phiên bản tốt nhất của chính bản thân mình. Chúc bạn một đời an nhiên.

back to top