Phát thanh xúc cảm của bạn !

Vì tháng 8 có người anh yêu (Thì thầm 386)

2014-08-20 21:00

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Bum Bum

Thì thầm bên bàn phím  - Những tháng 8 đã qua, những tháng 8 sau này, dẫu không có chút man mác, chút nao lòng vương vấn trong mùi hương hoa sữa ngọt ngào, của gió heo may xao xác như mùa thu như những vùng đất khác, anh vẫn sẽ đi bên em, nắm tay em và cùng em hát vu vơ một câu tình ca đã cũ “Tháng 8 mùa thu lá khởi vàng chưa nhỉ” khi thu về phải không anh?

***

Lời tựa: Tháng 8 đã qua được hơn một nửa rồi nhưng những cảm xúc của cá nhân mình vẫn vẹn nguyên như khi tháng 8 đặt bước chân đầu tiên đến. Có thể vì mình là một cô gái sinh vào tháng 8 nên duyên nợ với tháng này dường như nhiều hơn cả. Mình viết vội vài dòng tản mạn dành tặng cho mình và cho rất nhiều người sinh vào tháng 8 hoặc yêu tháng 8. Chúc mọi người luôn vui, hạnh phúc và sẽ phát sóng nhiều chương trình hấp dẫn khác, trở thành món ăn tinh thần động viên thật nhiều người như mình."


                                        

Tháng 8 về rồi anh!



Về trên cây bàng bên hiên nhà sớm nay chợt bừng lên nhiều màu sắc: Màu vàng hươm như sợi nắng khô giòn vắt qua nền trời xanh trong hay màu đỏ ối như màu ráng chiều những khi tan lớp hai đứa đạp xe về cùng nhau. Cây bàng ấu thơ vu vơ trầm ngâm những điều gì em không rõ mà mỗi lần gió ghé qua nhà là ào ào như trút hết cả nỗi lòng xuống nền sân lạnh. Em nhặt lá bàng, đếm tuổi mình theo mùa lá.

Tháng 8 về trên lớp áo trẻ trung của cây me già đã đi qua không biết bao nhiêu năm tháng. Vẫn vẹn nguyên màu vỏ nâu sần sùi, im lặng cất trong lòng những sương gió nắng mưa của cuộc đời đợi tháng 8 về để thả vào gió chiếc áo cũ kĩ và xúng xính khoác lên người màu áo mới xanh như ngọc bích. Anh có thấy màu mắt em dường như cũng xanh hơn mỗi lần ngước lên nhìn vòm lá rì rào đó?

Tháng 8 ngày gió. Gió đuổi nhau chạy mải miết trên đồng, thi thoảng ghé qua hiên nhà  làm rớt lại một chút xôn xao. Em đưa tay hứng lấy những nôn nao khi tháng 8 về bên bậc cửa. Em gom hết những hoài niệm trong veo, ngây thơ ngày nào len lén thả lên trời những lần gió nổi rồi nghe lòng lặng đi khi vẳng lại trong tiếng gió câu hát ai đó ru hời xao động cả ban trưa:

Gió mùa thu mẹ ru con ngủ
Năm canh dài thức đủ năm canh


Tháng 8 về trên những hạt lúa thơm mùi đất, bùn, mồ hôi. Cánh đồng làng vàng hươm một màu no ấm. Lấp lánh trong đôi mắt của mẹ, của ba, của những người dân một nắng hai sương vất vả quê mình là nụ cười của ngày mùa màng rộn ràng hạnh phúc sau ba tháng trời chờ đợi, mong ngóng. Nắm tay em đi giữa đồng làng mênh mông gió lộng anh có nghe tim mình rung động nhịp nào chưa?

Tháng 8 về em chờ đợi những cơn mưa. Con mưa đầu tiên bắt đầu cho một mùa mưa dai dẳng. Tám tháng ròng nắng cháy bỏng tay, khô gầy màu mắt. Mưa đầu mùa về mát lạnh tinh khôi, hồi sinh cho biết bao nhiêu mầm xanh đang lớn. Em sẽ gieo tình yêu mình vào một ngày tháng 8, đợi nó nảy mầm, bén rễ, vươn cao, có thể đơm bông và kết thành hoa trái ngọt ngào.

Tháng 8 về, nép mình vào vòng tay mẹ, nghe lại những câu chuyện xưa cũ: Về ngày bão về, về ngày em sinh ra, về những điều ước mơ có lớn lao có giản đơn ba mẹ gửi gắm vào em. Rồi ngửa mặt lên trời ngắm sao đêm, vu vơ ước những điều rất thật. Giữa cuộc đời nhiều tính toán chật vật, em chỉ muốn một điều là được yêu thương.

Tháng 8 tinh khôi trong tiếng ve sót lại của mùa tựu trường. Cặp sách, bạn bè, thầy cô, trường lớp. Áo trắng tinh khôi như mây về phố. Ta cùng nhau đi qua hết những năm tháng học trò. Anh ngây thơ hay giả vờ không biết ngày tháng đó có một đôi mắt vẫn luôn kiếm tìm anh qua những dãy hành lang dài.

Tháng 8 về em viết bức thư tình đầu tiên. Đợi bước chân ai về qua xóm nhỏ. Người đến người đi tình thư vẫn còn bỏ ngỏ. Nhớ nhớ quên quên năm tháng cũng nhạt nhòa. Chỉ còn chùm dạ lý lan ngày xưa anh hái tặng em vẫn nồng nàn mỗi tối. Chút tình đầu vương vấn mãi không thôi.

Ngày tháng 8 xa quê, anh dúi vào tay em lá thư viết vội. Đường đời trăm lối vẫn mong chúng ta sẽ đi chung một đường. Em chỉ nhớ mình chẳng thốt nổi một câu nào. Giọt nước mắt rơi khẽ trên nụ cười hạnh phúc. Em đợi anh!



Em hỏi anh “Tại sao anh yêu tháng 8?”. Anh chỉ cười “Vì tháng 8 có người anh yêu”. Dẫu con gái tháng 8 có khó chiều, khó hiểu biết bao nhiêu, anh vẫn sẽ không nản lòng chứ? Dẫu em sẽ có lúc nắng lúc mưa, có lúc vui lúc buồn bất chợt, đôi lúc mong manh và hiền ngoan như chút nắng xôn xao ban mai gửi đến và nhiều khi cũng bướng bỉnh đến bực mình như cái nắng dữ dội lúc giữa trưa. Anh vẫn sẽ không buông tay em mà, đúng không anh?

Tháng 8 lại về rồi! Anh có nghe lòng xao xuyến? Có thấy bâng khuâng khi cùng em đi hết cánh đồng làng? Những tháng 8 đã qua, những tháng 8 sau này, dẫu không có chút man mác, chút nao lòng vương vấn trong mùi hương hoa sữa ngọt ngào, của gió heo may xao xác như mùa thu như những vùng đất khác, anh vẫn sẽ đi bên em, nắm tay em và cùng em hát vu vơ một câu tình ca đã cũ “Tháng 8 mùa thu lá khởi vàng chưa nhỉ” khi thu về phải không anh?

    RAINY
18.08.2014




  • Thì thầm được gửi từ bạn Ngọc Trâm

Mời bạn lắng nghe thì thầm Chúng ta là gì trong cuộc đời nhau

Thì thầm số 386 được thể hiện qua giọng đọc Bumbum và Nhóm sản xuất Dalink Studio

(...)





Click vào đây để tìm hiểu thêm thông tin chi tiết

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radicũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.








Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Sao em chưa về… tháng 12

Replay Blog Radio: Sao em chưa về… tháng 12

Nhất định sẽ có một khoảnh khắc mà ta biết trước rằng ta sắp mất đi một ai đó rất quan trọng trong cuộc đời mình. Tất cả còn lại chỉ là ta sẽ lựa chọn ôm lấy họ hay ôm lấy nỗi thương nhớ về họ trong phần đời phía sau

Từ ngày đó em ngừng hỏi thăm anh

Từ ngày đó em ngừng hỏi thăm anh

Từ ngày đó em ngừng hỏi thăm anh Những câu chuyện cũng dần trôi vào quên lãng Ngày đầu gặp nhau dưới cơn mưa lãng mạn Em thôi nhắc về kĩ niệm cũ ngày xưa.

Nợ cha nợ mẹ một tấm chồng biết bao giờ mới trả được

Nợ cha nợ mẹ một tấm chồng biết bao giờ mới trả được

Và dường như, càng già, thì người ta thường phát triển theo hai xu thế, một là cuống cà kê lên nhờ người này người kia mai mối để được leo lên xe bông về nhà chồng.

Tạm biệt người chưa kịp nói lời thương

Tạm biệt người chưa kịp nói lời thương

Giá như có thể quay lại. Tôi sẽ không cao lãnh nữa, không tỏ vẻ cao giá nữa. Vứt hết sĩ diện vớ vẩn gì đó đi, tôi sẽ lấy hết dũng cảm tỏ tình với cậu, nói cho cậu biết tôi rất thích cậu, thích rất lâu rồi. Nói cho cậu biết cậu rất đẹp trai, rất nam tính.

Đạo lý ai cũng nên biết để tránh có ngày rước họa vào thân

Đạo lý ai cũng nên biết để tránh có ngày rước họa vào thân

Trong cuộc sống này có một số người, bạn giúp họ cả trăm lần họ không có được một lời cảm ơn. Nhưng chỉ một lần không giúp, họ quay ra hận bạn. Bao nhiêu cố gắng nỗ lực bỏ ra vì người khác, thứ bạn nhận lại được không phải là sự chân thành mà chỉ là nỗi cay đắng.

Có phải lớn lên là thay nụ cười bằng những tiếng thở dài?

Có phải lớn lên là thay nụ cười bằng những tiếng thở dài?

Trưởng thành khiến người ta mệt ngoài với những cô đơn và bộn bề của cuộc đời. Đó là khi ta biết giấu nhẹm đi cảm xúc của mình, chẳng còn vui thì cười thật to hay buồn thì khóc thật lớn như ngày bé nữa. Thế nhưng, mạnh mẽ đến mấy cũng muốn được về bên mẹ để được yêu thương…

Blog Radio 628: Trái tim anh thuộc về ai?

Blog Radio 628: Trái tim anh thuộc về ai?

Ai cũng có một người trong trái tim, hễ nhắc đến là sẽ khiến cho bạn hoặc sẽ hạnh phúc, hoặc sẽ đau lòng. Có khi là cả hai thứ cùng tồn tại.

Mất đi những người bạn thân còn buồn hơn cả thất tình

Mất đi những người bạn thân còn buồn hơn cả thất tình

“Hai chữ đã từng trong tình bạn còn đáng buồn hơn cả trong tình yêu”, câu nói đó đã thật sự làm trái tim tôi hẫng đi một nhịp, một nhịp hẫng mà có lẽ bất kì ai từng mất đi một người bạn, đều có thể hiểu được.

Đông đến rồi cứ yêu đi ngại gì

Đông đến rồi cứ yêu đi ngại gì

Mùa đông, tôi vẫn có những người bạn thân kề vai sát cánh, mà sao tôi vẫn thấy lòng mình lặng thinh, trong thâm tâm tôi vẫn đang tìm kiếm điều gì đó. Tôi cũng không biết nữa?

Goo Hara tuổi 28: gửi nụ cười cho người và giữ lại nước mắt riêng ta

Goo Hara tuổi 28: gửi nụ cười cho người và giữ lại nước mắt riêng ta

Tôi tự hỏi, ngay thời khắc thông tin ra đi của Goo Hara xuất hiện trên các phương tiện truyền thông, đã có bao nhiêu trái tim của người trẻ vỡ òa thổn thức và đã có bao nhiêu tâm hồn vỡ vụn trước cái chết của một người - cũng trẻ như họ. Và tôi cũng tự hỏi, sự cô đơn, cứ hoài giết đi những tâm hồn như thế, mà chẳng một ai thấy được sao?

back to top