Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đừng chạm vào cây mùa lá rụng

2017-09-25 09:00

Tác giả: Giọng đọc: Titi

blogradio.vn - Cây mùa rá rụng vốn dĩ đã mong manh, yếu đuối như thế, đừng chạm vào để lá rơi thêm mà đau những tâm hồn. Tâm hồn mỗi người cũng mong manh như lá mùa thu vậy, nếu có thể tránh cho nhau những lay động không cần thiết thì tốt biết bao nhiêu.

***
Đừng chạm vào cây mùa lá rụng

Từ ngày cô đến thị trấn này ở, cũng đã ba năm nhưng xung quanh không ai biết đến sự hiện diện của cô. Bởi ngày nào cô cũng dậy sớm, đi ra khỏi nhà khi mọi người chưa tỉnh ngủ. Đến đêm khi đường phố lên đèn, nhà nhà đang say giấc thì cô mới trở về. Thời gian còn lại cô tự thưởng cho mình một giấc ngủ thật dài.

Đêm nay, sau một cơn mưa mát lạnh, cô vẫn một mình về nhà như mọi khi. Một chiếc lá khẽ rơi trước mặt, rồi đáp xuống một cách nhẹ nhàng trên băng ghế đá. Cô gác chống xe, khẽ ngồi trên băng ghế đó, nhặt chiếc lá lên trong sự yên tĩnh. Những ký ức cô trốn tránh từ lâu lại hiện về, rõ nét từng chút một.

Ba năm trước, khi cô là sinh viên năm thứ hai, cô mãn nguyện với những gì mình đang có. Một gia đình yên ấm, những người bạn thân, một người bạn trai yêu thương cô. Cuộc sống hạnh phúc giản dị ấy, cô không mong gì hơn. Nhưng tất cả đã rời xa cô trong phút chốc.

Cha bị tai nạn lao động, không còn khả năng làm ra tiền. Một mình mẹ bươn chải lo tiền thuốc cho cha rồi nuôi thêm đứa em nhỏ đang đi học. Cô phải bỏ dở chuyện học để giúp gia đình. Lúc đó cô cần lắm sự sẻ chia nhưng cuộc đời lại không cho ta những gì ta muốn. Đúng vào ngày sinh nhật cô, cũng là lúc cô chuẩn bị rời mái trường đại học, bạn trai đã hứa đến đón cô nhưng rồi anh không đến.

Cô đã chờ rất lâu cho đến khi nhận được cuộc điện thoại của một người bạn báo tin cha của bạn trai cô vừa mới mất. Bàng hoàng, cô vội vã gọi lại cho anh nhưng anh không bắt máy. Một lúc sau em gái anh trả lời: “Chị đừng gọi cho anh của tôi, anh ấy không muốn gặp chị nữa, chị là tai họa của gia đình tôi. Vì đi gặp chị mà anh tôi đã bỏ cha tôi một mình trên xà lan, vì chị mà cha tôi đã trượt chân đập đầu vào mũi neo, vì chị mà cha tôi đã chết, chị vừa lòng chưa?”

Bỏ điện thoại xuống, một mình cô lững thững từ giảng đường đại học bước ra, bầu trời đen kịt và đầy gió khiến lòng cô trống rỗng.

Đừng chạm vào cây mùa lá rụng

Một mình cô chậm rãi bước đi giữa lòng thành phố, sao hôm nay lòng cô nặng quá, mọi vật yên tĩnh quá, sao lá rơi nhiều quá, sao mình cô đơn quá...Nỗi nhớ về một mái ấm gia đình, về những người bạn học thời cấp ba, về người con trai sau bao năm gắn bó bỗng ùa về trong cô.

Hôm nay, khi gia đình cô đã yên ấm thì lòng cô vẫn còn thiếu vắng. Hôm nay là sinh nhật cô, một cơn mưa, một chiếc lá rơi hay một cuộc điện thoại của anh làm cô nhớ. Anh và cô đã có biết bao kỷ niệm đẹp, nhưng vì gia đình anh không thích cô, hay vì lý do gì khác nữa mà anh đã rời bỏ cô không một lời giải thích. Bao lần cô cố gắng tìm gặp anh, anh cho cô những cuộc hẹn nhưng rồi anh không tới. Nhưng hôm nay, những suy nghĩ về anh không còn làm cô đau đớn nữa. Với cô, giờ đây nó là kỷ niệm.

Cầm chiếc lá trên tay cô nghĩ lá đã xa cành thì không bao giờ trở lại được, có thương tiếc mấy thì đó cũng là quy luật. Chợt man mác nhớ đến câu thơ:

“Đừng chạm vào cây mùa lá rụng
Nhắc suốt đời cũng chỉ bấy nhiêu thôi” (*)

Cây mùa rá rụng vốn dĩ đã mong manh, yếu đuối như thế, đừng chạm vào để lá rơi thêm mà đau những tâm hồn. Tâm hồn mỗi người cũng mong manh như lá mùa thu vậy, nếu có thể tránh cho nhau những lay động không cần thiết thì tốt biết bao nhiêu.

Cô mỉm cười rồi lặng lẽ bước vào nhà. Cô tin ngày mai cô sẽ hạnh phúc khi cô biết đối diện, tha thứ, mở lòng mình để tận hưởng những gì mình đang có. May mà lòng với vẫn còn đó sự bao dung, để họ biết yêu và được yêu khi còn có thể.

© Mai Thanh Anh Thư – blogradio.vn

Giọng đọc: Titi
Thực hiện: Hằng Nga, Tuấn Anh
Minh họa: Tuấn Anh

Chú thích: (*) Bài thơ Mùa lá rụng của Olga Berggoltz.

Đừng chạm vào cây mùa lá rụng

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 715: Chỉ vì thương nên cho qua hết những mập mờ

Blog Radio 715: Chỉ vì thương nên cho qua hết những mập mờ

Tình yêu là sự rung động của trái tim trước khi lý trí kịp lên tiếng. Ngoảnh đầu nhìn lại, biết rằng mọi thứ hồ nghi đều đã phơi bày ra trước mắt, nhưng chỉ vì đó là người mình thương mà chấp nhận lao vào vòng tay ấy, bỏ qua hết những mập mờ.

Replay Blog Radio: Để anh là tình cuối của em

Replay Blog Radio: Để anh là tình cuối của em

Đối với nhiều người, mối tình đầu luôn là mối tình khiến người ta nhớ nhất, nuối tiếc và day dứt nhiều nhất. Nhưng tình cuối mới là tình yêu chúng ta cần trân trọng nhất. Bởi người đó chính là hiện tại và tương lai của mình, là người sẽ đồng hành cùng mình trong suốt chặng đường còn lại của cuộc đời.

Replay Blog Radio: Cứ yêu dẫu ngày mai có ra sao

Replay Blog Radio: Cứ yêu dẫu ngày mai có ra sao

Cả cơ thể chúng tôi đều đã run rẩy trong hạnh phúc. Cuối cùng thì tôi và cậu ấy đã để yêu thương dẫn lối, chấp nhận đánh cược với số phận. Chúng tôi rồi sẽ đi đến đâu? Tôi không rõ, nhưng ngay giây phút này kỷ niệm cũ đã không còn quan trọng nữa rồi.

Blog Radio 714: Khi người ta yêu mình đơn phương

Blog Radio 714: Khi người ta yêu mình đơn phương

Yêu một người mà không được đáp lại sẽ rất đau. Nhưng nếu ai đó yêu mình mà mình không thể đáp lại là một cảm giác thế nào?

Replay Blog Radio: Bên tôi nghĩa là luôn ở trong trái tim tôi

Replay Blog Radio: Bên tôi nghĩa là luôn ở trong trái tim tôi

Chợt nhớ một câu nói rất đúng: “Ở bên ai đó, nghĩa là ở trong tim họ”. Mà ở trong tim một người, nghĩa là mình hiện lên khi tâm thức họ cần một điểm tựa. Không phải cảm giác của bờ tường lạnh lẽo, không phải cảm giác của một người đã phũ phàng quay đi mà là một người cho họ mượn tấm lưng. Khi tựa vào nhau như thể, cả hai sẽ không chênh vênh.

Replay Blog Radio: Từ bây giờ anh sẽ không làm gì khiến em đau

Replay Blog Radio: Từ bây giờ anh sẽ không làm gì khiến em đau

Trong tình yêu, chia tay chưa phải là điều tệ nhất. Điều buồn nhất là người ấy bỗng dưng biến mất mà chẳng nói một lời nào. Cứ như họ đã bốc hơi khỏi cuộc đời ta. Cứ như thể những gì đã qua chưa từng tồn tại. Và điều tệ hơn là người bị bỏ lại, chẳng thể cảm thấy nguôi ngoai. Chờ đợi họ, đi tìm họ hay bước qua để đến với hạnh phúc mới? Liệu phải làm gì để không tiếc nuối?

Blog Radio 713: Dìu nhau qua mùa dịch

Blog Radio 713: Dìu nhau qua mùa dịch

Ai cũng mong an ổn đi qua dịch bệnh, nhưng nếu ai cũng muốn bình yên thì ai sẽ là người đương đầu với gian khó? Khi chúng ta vẫn ngồi đây, an toàn và bình yên thì tức là ngoài kia đã có ai đó kiên cường nơi đầu sóng ngọn gió.

Replay Blog Radio: Chỉ là vết thương này đủ để đau

Replay Blog Radio: Chỉ là vết thương này đủ để đau

Tình yêu có thể khiến ta cảm thấy hạnh phúc tột cùng nhưng cũng có thể mang tới những nỗi đau không thể nào nguôi ngoai. Yêu càng sâu thì lưu luyến càng lâu và chia tay sẽ càng thêm đau đớn. Người từng yêu thương, chăm sóc mình như vậy, rốt cuộc vì điều gì mà lại đổi thay?

Replay Blog Radio: Thế nào là tình yêu đích thực?

Replay Blog Radio: Thế nào là tình yêu đích thực?

Nếu như tình yêu khiến cho người ta có cảm giác như được sống trên thiên đường thì hôn nhân lại kéo họ trở lại với mặt đất. Những lo toan rất đời thường của cuộc sống khiến cho những hương vị ngọt ngào, lãng mạn của tình yêu phai nhạt dần, và người ta sống với nhau đơn giản vì trách nhiệm. Liệu sau khi kết hôn tình yêu có còn tồn tại?

Blog Radio 712: Tình yêu như một cơn cảm lạnh

Blog Radio 712: Tình yêu như một cơn cảm lạnh

Một mối tình có thể ám ảnh ta một thời gian dài nhưng cũng chỉ như một cơm cảm lạnh do ướt mưa. Cơn mưa nào rồi cũng sẽ tạnh, cơn cảm lạnh nào rồi cũng sẽ qua.

back to top