Phát thanh xúc cảm của bạn !

Blog Radio 405: Yêu em như mùa thu!

2015-08-28 22:30

Tác giả: Giọng đọc: Chit Xinh

blogradio.vn - Cảm giác ấy, con người ấy, tháng 8 năm ấy sẽ lại ùa về trong lòng người... Ta muốn cầm tay người, đặt yên trong tay ta một lát để sự dịu dàng, thẳm sâu làm dịu lòng ta lại. Yêu thương của mùa thu là yêu thương trong yên lặng, yêu thương bằng cả tấm lòng, bằng cả con tim. Nó bền chặt, vĩnh cửu và mãi mãi trường tồn với thời gian. Tôi yêu em như yêu mùa thu! 

***
Lá thư trong tuần: Không đề cho tháng tám

"Cuối xuân thời tiết thường giống như mùa thu..."

Chẳng hiểu thế nào mà khi xem lại những bức ảnh của mùa xuân năm nay, câu viết ấy của Pauxtopxki cứ vang mãi trong đầu tôi. Mối liên hệ dịu dàng mảnh khảnh giữa hai mùa xuân, thu. Điều gì đó vừa nảy nở, điều gì khác sắp tàn phai?

Pauxtopxki đã viết như thế trong câu chuyện nào nhỉ. Có phải trong khu vườn buổi chiều, khi Nhicolai vừa trở về từ mặt trận, anh mở cánh cổng, bước trên lối mòn sạch tuyết dẫn về mái phong đình cũ, và ở đây anh đã gặp Tachiana, người con gái mà "Nếu em còn cần đến cuộc đời tôi thì dĩ nhiên nó sẽ là của em".

Hoặc là một cuộc gặp gỡ khác, trong đêm sâu, ở một tỉnh lị bé bỏng xinh đẹp bên bờ Vonga. Anh đến gặp người thiếu phụ để chuyển cho nàng bức thư từ người chồng cũ. Cuộc trà khuya ấm cúng, mùi nước hoa thảng hoặc, xen lẫn mùi hương của hoa cúc dại được cắm trong bình; trên bàn, một tập thơ còn bỏ ngỏ ở trang số 65. Câu chuyện có vẻ như buồn cười của chàng trai, về tiếng leng keng mơ hồ khi con tàu chạy qua cánh rừng mùa thu, về ánh sáng của tơ nhện mảnh dẻ hắt lên trong nắng; về điều gì đó bất thường, không thực, như khi vô tình lạc vào một căn phòng ấm trong đêm mưa lạnh, hay bước vào cuộc đời của một người phụ nữ xa lạ, xinh đẹp, trang nghiêm.

Cảm giác ấy, con người ấy, tháng 8 năm ấy sẽ lại ùa về trong lòng người... Ta muốn cầm tay người, đặt yên trong tay ta một lát. Hãy để sự dịu dàng, thẳm sâu, mát mẻ làm dịu lòng ta lại. Yêu thương của mùa thu là yêu thương trong yên lặng, yêu thương bằng cả tấm lòng, bằng cả con tim. Nó bền chặt, vĩnh cửu và mãi mãi trường tồn với thời gian. Tôi yêu em như yêu mùa thu!

Cuối xuân, thời tiết thường giống như mùa thu...Pauxtopxki đã nói cho tôi điều ấy, từ rất lâu rồi.

Tháng tám bây giờ, đêm thường dài và gió biển ấm. Balo vẫn chưa một lần khoác vai cho hành trình xa. Tôi cảm thấy mình như một chiếc lá của cây basilic, mảnh dẻ, yếu đuối. Một chiếc lá thì làm được gì nhỉ, nhà thơ nào bảo, chỉ biết xanh đến kiệt cùng.

Sớm thật sớm đầu tuần se lạnh, đứng ở balcon ngắm thành phố, ngắm mây trời. Làng nhỏ phía xa lấp lóa, có con đường liễu hoàn diệp chạy dài bên cánh đồng hướng dương, gió mát và nỗi buồn. Lúc nãy tự dưng sao băng rơi trong tầm mắt. Vệt sao băng màu xanh biếc, vụt qua trong giây lát, chẳng kịp mang lấy điều ước nào trên vai, cứ thế mà lặng lẽ xa rời.

Mình cũng thích những cuộc rời xa. Đến và đi. Đôi lúc mê tín tự hỏi, có phải lá tử vi cung mệnh không có sao chủ, nên cái sự quyết đoán nó mỏng mảnh, mơ hồ thế nào ấy.

Cứ như một vì sao cô đơn bay trong đêm tháng tám. Nỗi cô đơn vô thường chóng vánh. Nhớ về những ngày mùa xuân. Về thảm cỏ. Hàng cây. Mặt hồ. Bức tượng trong khuôn viên. Những bông hoa dại. Thời gian là một con dao sắc, nó cứa vào tờ giấy và mang những mảnh đời tươi đẹp của ta bay đi tan tác bốn mùa.

Có đôi lúc, cô nàng thời gian cũng độ lượng hiền hòa, một đêm tháng tám thanh mát, trả lại cho ta một chút hương cũ dấu xưa còn lưu luyến trong bức ảnh ngày cũ. Tình yêu cũ. Tháng tám trìu mến, mơ hồ, xa vắng. Ta muốn cầm tay người, đặt yên trong tay ta một lát. Hãy để sự dịu dàng, thẳm sâu, mát mẻ làm dịu lòng ta lại. Để ta có đủ dũng cảm mà như ngôi sao băng xanh biếc kia, đến rồi đi vô thường.

  • © Hoa Mưa – blogradio.vn

Cảm giác ấy, con người ấy, tháng 8 năm ấy sẽ lại ùa về trong lòng người... Ta muốn cầm tay người, đặt yên trong tay ta một lát. Hãy để sự dịu dàng, thẳm sâu, mát mẻ làm dịu lòng ta lại. Yêu thương của mùa thu là yêu thương trong yên lặng, yêu thương bằng cả tấm lòng, bằng cả con tim. Nó bền chặt, vĩnh cửu và mãi mãi trường tồn với thời gian. Tôi yêu em như yêu mùa thu!

  • Cảm giác ấy, con người ấy
Tháng 8, người có hẹn với một người ở xa khi trở về thăm lại Hà Nội. Hình như đâu đó cảm giác an yên trong cuộc sống thường ngày đã không còn, trỗi dậy những khoảnh khắc của một ngày đã xa.

Tháng 8, những hàng cây hoa sữa trên phố thoảng phất cùng những gió đợt heo may qua phố. 

Phố chạm ngõ mùa thu hay mùa thu chạm ngõ phố, bờ môi chạm vùng nhớ, người chạm những ngón tay gầy của chính mình. Cảm giác ấy, con người ấy, tháng 8 năm ấy sẽ lại ùa về trong lòng người...

Tháng 8, những ánh mắt xa của một người đứng chờ em trước hiên, mùa Hà Nội rợp bóng cờ đỏ của những ngày kỷ niệm thắng lợi cách mạn. Ngày đầu tiên người đưa tay dắt người băng qua đường trong ngày lễ năm ấy, người bảo đừng buông tay khi chúng ta vẫn còn ở bên nhau. Người bảo không có gì là vô hạn, còn ta cứ chìm trong những khoảnh khắc mùa để mặc những điều vô hạn nằm trong danh giới của hàng ngàn điều hữu hạn.

Người cứ bảo như vậy, ta cứ suy nghĩ như vậy…

Tháng 8, ngày người ra đi, ta lang thang trên một góc phố ngập tràn mùi hoa sữa. Người dắt ta đến đó và để mặc những suy nghĩ của ta. Có lần ta bảo người nếu chia tay thì ngày chia tay chúng ta sẽ cùng nhau bước trên con đường ngập đầy hoa sữa của Hà Nội phố. Nhưng Hà Nội thì có bao nhiêu phố có vương mùi hoa sữa. Hà Nội có bao nhiêu con đường có trồng cây hoa sữa, biết con đường nào là con đường người rời bỏ ta?

Và ngày đó đến, ta cứ vô tư đi cùng người như những lần trước mà chẳng bận tâm những cảm thức bên cạnh chúng ta. Ta không trách người đã bỏ đi mà chẳng một lời từ biệt. Ta chỉ giận hờn một chút cảm xúc của chính mình, sao đã bao mùa tháng 8 chẳng thể quên được giây phút này…

Và cứ thế, những mùa thu tháng 8...

Và cứ thế, những mùa hoa sữa rơi trắng thềm...

Và cứ thế, người cứ lặng im trên những bước chân của ngày phía trước. Đi đến nơi đó, để hẹn cùng người băng qua những mùa hoa sữa có phải không?

© Trần Khánh Minh Sơn – blogradio.vn
Cảm giác ấy, con người ấy, tháng 8 năm ấy sẽ lại ùa về trong lòng người... Ta muốn cầm tay người, đặt yên trong tay ta một lát. Hãy để sự dịu dàng, thẳm sâu, mát mẻ làm dịu lòng ta lại. Yêu thương của mùa thu là yêu thương trong yên lặng, yêu thương bằng cả tấm lòng, bằng cả con tim. Nó bền chặt, vĩnh cửu và mãi mãi trường tồn với thời gian. Tôi yêu em như yêu mùa thu!
  • Mùa thu, mùa của những yêu thương
Mùa thu, cái mùa đẹp nhất trong năm. Ít nhất với ta là như vậy, cái mùa mà ta thích nhất. Không tươi sáng, rộn ràng, rực rỡ sắc hương như mùa xuân, nhưng cũng không ướt át, ẩm ương của mưa phùn những ngày đầu năm mới. Thu khô ráo, nhẹ nhàng, thanh thoát trong tiết heo may. Không trẻ trung, tràn đầy sức sống như mùa hạ, nhưng cũng không đỏng đảnh sớm nắng chiều mưa, dễ hờn dễ dỗi như cô gái mới lớn hạ kia. Thu chín chắn, tế nhị, có cái e ấp của người con gái dịu hiền và cả một chút kiêu sa của nàng công chúa làm say lòng bao đấng hùng anh. Thu cũng không khắc nghiệt như mùa đông, lạnh đến cắt da cắt thịt, lúc nào cũng xù xì trong những bộ quần áo dầy cộp. Thu chỉ hơi xe lạnh, đủ để cảm thấy cần có nhau trong những yêu thương, trong những cái nắm tay thật chặt và cả những cái dựa đầu vào vai nhau bên ghế đá công viên.

Thu đấy, thật khó để lột tả hết cái vẻ đẹp của thu. Thu đấy, người con gái dịu dàng dễ mến, một chút làm cao càng làm ta thêm yêu thu da diết. Chẳng biết từ bao giờ ta đã yêu thu, yêu say đắm... Hôm nay, heo may lại về, những đợt gió mùa đầu tiên đã đem thu đến gần ta hơn, ta đã cảm nhận rõ hơn mùa thu đang về bên cửa sổ. Cái xe lạnh của heo may, mùi hoa sữa nồng nàn khắp phố lại làm ta nhớ về những kỷ niệm với thu và... với em. 



Người ta nói: mùa thu là mùa của yêu thương và cũng là mùa của những nỗi buồn. 

Đúng vậy, thu yên tĩnh, có chút cô liêu gợi lên trong lòng nhiều những suy tư và những nỗi buồn man mác. Thu, chẳng nói với nhau câu nào nhưng trong lòng lại thấy xích lại gần nhau, gần gũi lạ thường. Yêu thương cũng cứ thế mà lớn dần, lớn dần... rồi gắn bó như keo sơn.

Yêu thương của mùa thu là yêu thương trong yên lặng, yêu thương bằng cả tấm lòng, bằng cả con tim. Không những lời sáo rỗng, không vật chất tầm thường mà đích thực đó là yêu thương. Nó bền chặt, vĩnh cửu và mãi mãi trường tồn với thời gian. Tôi yêu em như yêu mùa thu vậy, và yêu thương tôi dành cho em cũng như yêu thương mà thu dành cho tôi...

Cảm giác ấy, con người ấy, tháng 8 năm ấy sẽ lại ùa về trong lòng người... Ta muốn cầm tay người, đặt yên trong tay ta một lát. Hãy để sự dịu dàng, thẳm sâu, mát mẻ làm dịu lòng ta lại. Yêu thương của mùa thu là yêu thương trong yên lặng, yêu thương bằng cả tấm lòng, bằng cả con tim. Nó bền chặt, vĩnh cửu và mãi mãi trường tồn với thời gian. Tôi yêu em như yêu mùa thu!
Mùa thu, mùa của yêu thương và thu cũng thật biết chiều lòng người để yêu thương càng thêm sâu đậm. Tôi đã từng mơ được cùng em dạo bước trên con phố quen. Heo may lành lạnh, em khoác tay tôi, tựa đầu vào vai tôi, đôi mắt lim dim, đôi môi khẽ nở nụ cười để tôi dìu bước những bước nhẹ nhàng dưới tán lá vàng rơi rơi theo gió, mùi hoa sữa nồng nàn đưa cả hai vào chốn thần tiên. Không gian yên tĩnh, xào xạc một chút lá khô, giữa thiên nhiên trong lành, giũa thu lãng mạn, chỉ tôi và em, chỉ có yêu thương... chẳng nói một lời, chỉ có con tim đang cùng nhịp đập. Tôi cũng từng mơ, một tối mùa thu, cũng trong cái không gian lãng mạn ấy, một góc hồ Gươm, ăn kem Tràng Tiền để rồi xuýt xoa, để rồi khúc khích. Giữa cái lạnh của heo may nhâm nhi những cây kem mới tuyệt làm sao.

Và tôi cũng từng mơ, cũng tối mùa thu, cũng trời xe lạnh, trên cầu Long Biên, trà chanh, ngô nướng... Thật giản dị, thật đơn sơ nhưng đầy ắp những yêu thương. Thu này tôi ở nơi xa, gió heo may đã về từng đợt, mùi hoa sữa cũng đã lan tỏa khắp phố phường và tôi vẫn yêu em trong yên lặng, vẫn âm thầm theo dõi và quan tâm em. 

Chẳng biết em có nhận ra tình cảm của tôi dành cho em hay vẫn hồn nhiên như nàng thu mà tôi yêu mến. Tôi yêu em, tình yêu của mùa thu...

© Nguyễn Công Tậu – blogradio.vn

Blog Radio chuyển thể từ những lá thư trong tuần - Blog Radio được thực hiện bởi Chit Xinh và phát triển bởi blogradio.vn - VNNPLUS

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 769: Chúc cậu một đời hạnh phúc nhé, mặt trời nhỏ của tôi

Blog Radio 769: Chúc cậu một đời hạnh phúc nhé, mặt trời nhỏ của tôi

Mưa đầu mùa thật lạnh. Bây giờ tôi mới biết vừa ăn kem vừa đi trong mưa cũng ngon thật. Cô gái đó rất hợp với cậu ấy, chúc cậu hạnh phúc, mặt trời nhỏ của tôi.

Có lẽ em là một thói quen nhưng anh chưa bao giờ muốn bỏ

Có lẽ em là một thói quen nhưng anh chưa bao giờ muốn bỏ

Đừng tìm trong người con gái ngày hôm nay, bóng hình của người con gái ngày hôm qua. Bởi ai sinh ra cũng muốn được sống như chính mình.

Replay Blog Radio: Hãy cho anh cơ hội lau những giọt nước mắt của em

Replay Blog Radio: Hãy cho anh cơ hội lau những giọt nước mắt của em

Sau cơn mưa, lại có cầu vồng, phải không Lin, anh sẽ làm chỗ dựa cho em bước tiếp, dù anh biết khó khăn thế nào.

Blog Radio 768: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’

Blog Radio 768: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’

Là cô yêu nhiều hơn, là cô đem tất cả tấm chân tình dành cho anh, nên người đau khổ hơn cũng là cô mà thôi. Đó là tất cả những gì còn sót lại trong ký ức của cô. Mối tình 5 năm của cô chỉ đổi lại vỏn vẹn 3 chữ “Anh xin lỗi”.

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai?

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai?

“Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn đứng ở phe nào?”. “Con sẽ đứng ở giữa nhìn bố mẹ rời đi.”

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như

Hắn chỉ cảm thấy tiếc nuối, hắn tiếc những tháng ngày còn lại biết sẽ có ai sẽ bầu bạn, ai sẽ cùng hắn viết tiếp câu chuyện hai kẻ yêu nhau và tính chuyện lâu dài. Hắn cảm thấy ân hận, vì nếu như hắn biết kiềm chế bản thân, biết chọn điểm dừng đúng lúc thì có lẽ đã không cần nói nếu như.

Blog Radio 767: Bỏ lỡ nhau vì mẹ anh bắt chia tay

Blog Radio 767: Bỏ lỡ nhau vì mẹ anh bắt chia tay

Tôi hỏi “Có phải do bố mẹ của anh không chấp nhận chúng ta yêu nhau phải không?” Anh chẳng bảo gì chỉ khẽ gật đầu và cũng không giải thích thêm một điều gì.

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

Tôi mỗi ngày đang trưởng thành và hiểu hơn về chính mình, về cảm xúc của mình và những trải nghiệm trong tình cảm. Để rồi một ngày, khi tình yêu quay trở lại, tôi có thể nhẹ nhõm và vui vẻ đón nhận, có thể tình yêu đến rồi tình yêu lại đi, nó sẽ đẹp khi ta có thể cùng nhau đứng quang minh chính đại dưới ánh sáng mặt trời.

Những ngày biết đau lòng

Những ngày biết đau lòng

Tôi nhắm nghiền mắt để gió đi qua. Tiếng gió luồn qua mái tóc đưa tôi về những ngày chưa biết đau lòng.

Blog Radio 766: Khoảng cách giữa chúng ta không thu hẹp được nữa rồi

Blog Radio 766: Khoảng cách giữa chúng ta không thu hẹp được nữa rồi

Ngày đầu tiên anh gặp cô, anh bước lên một bước muốn lau đi giọt nước mắt sắp trào ra, nhưng cô lại lùi về một bước, hai người trước sau như một cách một bước chân. Dường như khoảng cách này vĩnh viễn sẽ không bao giờ thu hẹp được.

back to top