Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thơ Radio: Chúng ta nợ tình yêu một lời xin lỗi

2017-12-15 01:30

Tác giả: Mỹ Nhiên, Ruby Vân Anh Giọng đọc: Titi, Tuấn Anh

blogradio.vn - Tôi nhìn những giọt cà phê đen chầm chậm, chầm chậm rơi xuống, vỡ tan - hòa vào những giọt cay đắng trong ly. Từng câu hát vang lên cũng như những giọt cà phê nọ, chậm rãi nhưng đắt đót, tan vào trong tôi, khuấy lên đủ thứ cảm xúc hỗn độn. Những kỷ niệm ngọt ngào, ấm nóng. Những hiểu lầm, cãi vã đắng nghét. Vị khét của những giấc mơ. Sự thao thức của hối tiếc… 


Có lẽ sau chừng ấy thời gian, tôi chỉ muốn gặp lại cô ấy - để nói lời xin lỗi mà tôi chưa kịp nói ra. Đôi khi, để nói được một lời xin lỗi, cũng thật khó biết bao. Có lẽ chúng ta đều có những lời xin lỗi chưa kịp nói ra như vậy. Thơ Radio hôm nay, sẽ là những lời xin lỗi trong tình yêu.

Thơ Radio: Chúng ta nợ tình yêu một lời xin lỗi

Xin lỗi anh (Ruby Vân Anh)

Xin lỗi anh vì em đã dối lừa
Rằng chúng mình chẳng thể ở bên nhau được nữa
Rằng tình yêu đã một lần tan vỡ
Thì níu kéo làm gì thêm đau đớn trái tim.

Xin lỗi anh vì em đã lặng im
Cố thản nhiên tỏ ra mình không nhớ
Cố quay lưng giấu đi niềm trăn trở
Để đêm về khóc trong cả cơn mơ.

Xin lỗi anh nếu ta gặp tình cờ
Anh thấy em đi qua như hai người xa lạ
Bước chân em có gấp cuồng vội vã
Cũng bởi vì em trốn chạy trái tim thôi.

Xin lỗi anh em lại khóc nữa rồi
Tự dặn lòng mình hãy quên mà không thể
Em trách mình sao dỗi hờn mãi thế
Để bây giờ anh thật sự xa xôi.



Chúng ta đều nợ tình yêu một lời xin lỗi. Vì đã bỏ rơi tình cảm của mình. Vì đã không đi hết những tháng ngày như lời hẹn hứa. Một lời xin lỗi khác trong bài thơ của tác giả Mỹ Nhiên lại gửi đến người thứ ba, trong một tình cảnh thật khó xử…

Anh nợ em một lời xin lỗi (Mỹ Nhiên)

Em nói gì đi, đừng cứ mãi lặng im
Em mắng anh đi, thậm chí cào cấu anh cũng được
Anh đáng nhận lấy những lời trách than, điều mà anh lường trước
Khi chọn yêu em như một kẻ qua đường.

Em đừng chọn cách một mình hứng chịu những tổn thương
Là anh sai khi kéo em vào cuộc tình không lối thoát
Là anh sai khi dành cho em những lời ngon ngọt
Để rồi sớm mai này, anh bỏ lại em mà trở lại bên người.

Em nói gì đi, em đau mà, sao lại nở nụ cười?
Mà nước mắt lại lưng tròng, mặn đắng!
Anh chẳng biết nói gì khi nhìn em im lặng
Bởi anh là một kẻ chẳng đáng được thứ tha.

Em đừng trách mình khi lại làm kẻ thứ ba
Bởi ngày ấy, em vẫn tin rằng - với anh em là mối tình duy nhất
Ngày em gặp cô ấy đi cùng anh, anh biết em như rơi tận cùng đáy vực
Anh là kẻ đớn hèn khi gieo vào em những giả dối yêu thương.

Anh phải về thôi em bởi cô ấy cũng rất đáng thương
Bởi con anh cũng cần một người cha kề bên sớm tối
Vợ anh mấy hôm rồi mặt buồn mà anh đau đến tội
Cô ấy cũng khóc nhiều, gầy rộc và đáng thương.

Anh về nghe em, kể từ giờ mình đừng gọi nhau hai chữ “người thương”
Em đừng tìm gặp anh giữa những miền thương nhớ
Anh không làm gì được đâu, bởi suốt đời này anh mang nợ
Đừng chờ anh về, anh không ghé vào bên mâm cơm nóng hổi cùng em.

Rồi mai này anh tin chắc có người sẽ yêu em
Thật lòng mình, chứ không phải những lời đùa vui như anh từng nói
Anh không làm được gì cho em, ngoài việc nói câu xin lỗi
Ngoài kia mưa rồi, anh phải về, cô ấy chắc đợi chờ anh



Khi một lời xin lỗi được nói ra, chúng ta thừa nhận rằng mình đã sai, mình thật sự có lỗi. Điều quan trọng là, ta sẽ cố gắng để không phải nói những lời xin lỗi đáng tiếc như vậy nữa. Để kết thúc chương trình thơ radio hôm nay, và cũng để kết thúc câu chuyện tình trái ngang nọ, mời bạn cùng đến với bài thơ: Em lỗi lầm khi là người thứ ba của tác giả Tiểu Thanh

Em lỗi lầm khi là người thứ ba (Tiểu Thanh)

Trở về đi
Chị ấy đang ngóng anh
Đàn con nhóc nheo một mình chị sao mà gồng gánh
Em chỉ túp lều tranh qua đường anh tạm lánh
Cơn mưa tạnh rồi
Anh hãy về đi.

Em chấp nhận là kẻ thứ ba lỡ thì
Tình yêu có thật nhưng em lầm lỗi
Lũ trẻ kia vô tội
Tối nay anh về chúng vẫn sẽ gọi ba.

Em sẽ bị coi là con đàn bà
Dỡ từng viên gạch căn nhà xưa hạnh phúc
Trăm lần cắn răng trăm lần hậm hực
Kết thúc trái ngang em giờ ngại thác ghềnh.

Em sợ chông chênh
Khi danh phận mình chẳng có
Họ đang nhìn cười khinh em như cỏ
Nát dưới chân giầy trăm kẻ bước qua.

Trở về đi anh nơi ấy mới là nhà
Bão gió mưa giông dừng sau cánh cửa
Có chị ấy anh chọn làm một nửa..
Đời anh.

Ngày mai bầu trời sẽ trong xanh
Em và anh thành hai kẻ xa lạ
Đừng nói gì thêm cả
Chị ấy và con đang rất cần anh. 



Bạn thân mến, bạn vừa lắng nghe Thơ Radio: Chúng ta nợ tình yêu một lời xin lỗi. Điều quan trọng sau một lời xin lỗi không phải lời tha thứ mà là sự trưởng thành – về cảm xúc và trách nhiệm. 

Giọng đọc: Tuấn Anh, Titi
Thực hiện: Tuấn Anh
Minh họa: Tuấn Anh

Mỹ Nhiên

Tôi thích viết, viết về những nỗi buồn, những câu chuyện tình yêu không màu mè nhưng nhiều cảm xúc...!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tình yêu năm 17 tuổi của bạn bây giờ ra sao

Tình yêu năm 17 tuổi của bạn bây giờ ra sao

Khi 17 tuổi, ta nghĩ rằng ta phải rời xa một người để người đó được hạnh phúc hơn; nhưng ta không biết rằng, những gì ta cần làm, chỉ là ở lại bên người đó.

Replay Blog Radio: Người dưng mang duyên thầm

Replay Blog Radio: Người dưng mang duyên thầm

Ngày ấy, tôi thích em bởi nụ cười duyên dáng tôi bắt gặp trên phố thị ồn ào. Tôi như kẻ không kiểm soát được lí trí theo em chỉ để ngắm mãi “kẻ dưng mang duyên thầm” làm trái tim ngây dại này say nắng.

Blog Radio 700: Em không đợi tôi trưởng thành

Blog Radio 700: Em không đợi tôi trưởng thành

Thật buồn khi ta đem lòng yêu một ai đó khi chưa có gì trong tay, thậm chí khi ta mới là một cậu trai mới lớn chưa trưởng thành, chưa thể bảo vệ, chở che cho họ. Ta cứ ôm mối tình si ấy mà lớn lên nhưng liệu người có chờ đợi ta không?

Replay Blog Radio: Đánh cược với cô đơn

Replay Blog Radio: Đánh cược với cô đơn

Để yêu và được yêu một lần nữa, đôi khi người ta phải đánh cược. Đánh cược với cô đơn, đánh cược với thời gian và nỗi nhớ cồn cào. Đó là lúc chợt nhận ra rằng mình đã yêu nhau từ bao giờ.

Tuổi trẻ chính là đúng người sai thời điểm

Tuổi trẻ chính là đúng người sai thời điểm

Trong một bộ phim thanh xuân vườn trường của Trung Quốc nổi đình nổi đám năm nào có một câu nói làm người ta nhớ mãi: “Cậu ấy của năm đó chính là cậu ấy tuyệt vời nhất. Nhưng tôi của mãi sau này mới là tôi tuyệt vời nhất. Giữa những con người tuyệt vời nhất của chúng tôi cách nhau một tuổi trẻ. Dù chạy thế nào cũng không thể thắng được thanh xuân.” Đúng người sai thời điểm chính là như vậy, biết rõ đó là người mình yêu, nhưng không thể thắng nổi thời gian, không thể thắng nổi khoảng cách, cũng chưa đủ trưởng thành để thắng nổi những rào cản của cuộc đời.

Đừng trên tình bạn dưới tình yêu nữa

Đừng trên tình bạn dưới tình yêu nữa

Thành càng lớn càng mang nét đẹp trưởng thành, chững chạc. Cậu ấy vẫn luôn điềm tĩnh như nước nhưng chính sự điềm tĩnh ấy lại thu hút người khác giới. Dạo gần đây, hình bóng cậu ấy cứ xuất hiện trong tâm trí khiến tôi ngại ngùng quá thể. Tôi bắt đầu không còn vô tư như trước khi tiếp xúc với Thành.

Hạnh phúc bắt nguồn từ những điều nhỏ nhất

Hạnh phúc bắt nguồn từ những điều nhỏ nhất

Tuổi trẻ này thật đáng sống và tuổi trẻ này cũng thật đẹp hãy biết giữ gìn. Hãy trân trọng niềm hạnh phúc vì hạnh phúc không ở đâu xa mà luôn rất gần ngay bên cạnh chúng ta.

Replay Blog Radio: Anh sẽ đến và lấp đầy khoảng trống tim em

Replay Blog Radio: Anh sẽ đến và lấp đầy khoảng trống tim em

Biết đâu trà là nhân duyên để anh gặp lại cô. Ở nơi nào đó. Anh vẫn tin như vậy

Blog Radio 699: Anh hạnh phúc rồi, em đành tìm bình yên khác

Blog Radio 699: Anh hạnh phúc rồi, em đành tìm bình yên khác

Mong rằng anh - người nàng từng yêu - sẽ luôn được hạnh phúc bên cô gái ấy. Còn nàng, đành đi tìm sự bình yên khác vậy!

Replay Blog Radio: Yêu một người đã từng chịu tổn thương

Replay Blog Radio: Yêu một người đã từng chịu tổn thương

Điều đáng sợ nhất ở cuộc đời này là trong khoảnh khắc nào đó, bất chợt trong đời con người ta phải đối diện với sự cô đơn trống vắng. Cô đơn không phải là không có ai để yêu, không phải không có ai yêu, mà cô đơn vì cảm thấy lạc lõng giữa những tình yêu chật chội.

back to top