Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tôi đi tìm khoảng lặng của riêng mình

2017-12-13 01:30

Tác giả: Nguyễn Trang Hạ Vy Giọng đọc: Hằng Nga

blogradio.vn - Tôi đi tìm khoảng lặng của riêng tôi, một bầu trời trong xanh trong đôi mắt ngây ngô chẳng muộn phiền, một dòng sông trên bờ vai, một thế giới trong con tim nhỏ bé.

***

Dòng đời cứ thế chảy trôi vội vã, cuốn theo cả những yên bình xưa ấy. Cứ mải miết chạy theo những điều “tấp nập” ấy khiến tôi thật mệt mỏi. Và tôi đi tìm, tìm về với khoảng lặng của riêng tôi...

Tôi tìm về với khoảng lặng của riêng tôi giữa một chiều hoàng hôn ngày muộn. Tiếng loa phát thanh hát lên tiếng ca cho những mùa gió trở. Tôi lặng lẽ lắng nghe tiếng gọi từ một miền nhớ xa xôi thẳm sâu trong tâm hồn.

Tôi đi tìm khoảng lặng của riêng tôi, chiều tà ngả nắng cho một ngày buồn tẻ. Có một người bị kỉ niệm đi qua… Tôi đã từng có một thuở ấu thơ vui đùa cùng một người bạn tri kỉ nhưng bây giờ đã xa cách tận phương trời. Những luống hoa mười giờ đã xế sao còn rộ? Những dư âm của buổi ban đầu đã qua lâu rồi sao mãi vẫn còn mơ?

Tôi đi tìm khoảng lặng của riêng tôi, những ngày lập đông trời trở gió. Đêm mưa, Hội An về khuya như một nàng thơ ngủ quên giữa rừng già vào một ngày vắng nắng. Những tiếng thanh trầm của bản Trịnh ca vang lên trong căn phòng của bố đầy cô quạnh. Giờ đây, bố vẫn còn thói quen nghe nhạc Trịnh, dẫu không còn nghiện như xưa nữa. Và chẳng biết tự khi nào, tôi đã thuộc lòng những bài mà bố vẫn thường hay mở…




Tôi đi tìm khoảng lặng của riêng tôi, những con đường mòn không bóng người đi, bụi bặm đùa vui vai người viễn khách, những áng mây bẻ cong vạt nắng tinh nghịch leo trèo khắp các nẻo chân trời.

Tôi đi tìm khoảng lặng của riêng tôi, một bầu trời trong xanh trong đôi mắt ngây ngô chẳng muộn phiền, một dòng sông trên bờ vai, một thế giới trong con tim nhỏ bé. Lớn lên, bước chân đã trải qua nhiều nơi trên mọi miền tổ quốc, đôi lúc thiết nghĩ, liệu có nơi nào yên bình hơn quê hương?

Tôi đi tìm khoảng lặng của riêng tôi, một cõi thu hoang chưa từng vàng lá. Trưa trưa lại nghe tiếng mẹ ru hời. Đã có một thời tôi yêu lắm tiếng mẹ ru con, tiếng đời êm dịu lăn tròn vào giấc ngủ. Để rồi sau này, lớn lên, bất chợt giật mình khi thấy cánh cò bay ra từ câu hát. Thời đại này, tôi cứ mãi lắng tai cũng khó mà nghe thấy được một tiếng ru dịu dàng như một thuở nào.

Tôi đi tìm hoài một chốn thanh yên những chẳng biết tìm đâu, cứ quanh quẩn đuổi theo tiếng gọi của hoàng hôn, của những mùa hoa, của một thời vụng dại. Nghĩ cũng nực cười thay cho chính mình, lớn rồi mà cứ mơ mộng mãi về một thời của những câu chuyện cổ tích. Mẹ bảo, ai đôi lúc lại chẳng bâng khuâng với mớ kỷ niệm đầu đời. Ừ cũng phải, tôi chẳng biết mình có phải là một người hay mơ mộng không, nhưng sao cứ mỗi lúc cuộc sống chẳng có điều gì bận rộn, tôi lại cứ hay quay về với một miền kí ức khắc khoải…

Để thương…

Để nhớ…

Cho một thời đã qua đi…

© Nguyễn Trang Hạ Vy – blogradio.vn

Giọng đọc: Hằng Nga
Thực hiện: Hằng Nga
Minh họa: Hương Giang


Nguyễn Trang Hạ Vy

Life is a story... makes yours the best seller

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chia tay rồi đừng làm mình tổn thương thêm nữa

Chia tay rồi đừng làm mình tổn thương thêm nữa

Điều tốt nhất sau khi chia tay là hãy sống tích cực lên, hãy yêu lấy bản thân và trân trọng những gì mình đang có. Đời là vô thường. Nếu ta không biết trân trọng và gìn giữ những người xung quanh thì đến khi đánh mất sẽ rất đau.

Replay Blog Radio: Đợi mưa

Replay Blog Radio: Đợi mưa

Tình yêu như cơn mưa lặng thầm đến khi nào không ai hay biết. Để rồi khi mưa tạnh, trái tim vẫn ngẩn ngơ nằm đấy, trải qua bao lâu chăng nữa vẫn ướt mềm chẳng thể nào được hong khô.

Blog Radio 756: Một nửa tình yêu không xứng đáng được gọi là tình yêu

Blog Radio 756: Một nửa tình yêu không xứng đáng được gọi là tình yêu

Một nửa ly cà phê vẫn là cà phê. Một nửa chiếc bánh vẫn gọi là bánh. Nhưng một nửa tình yêu thì không đáng được gọi là yêu. Cô đã yêu anh chỉ với một nửa trái tim mình, nửa còn lại dành cho sự tính toán.

Replay Blog Radio: Có những ngày cả nỗi buồn cũng bỏ ta đi

Replay Blog Radio: Có những ngày cả nỗi buồn cũng bỏ ta đi

Trong những tháng ngày cả nỗi buồn cũng rời bỏ chúng ta mà ra đi là những phút giây thật sự rất đau khổ. Khi bóng tối bủa vây cả cuộc đời mình tôi nhận ra cả cái bóng của mình cũng rời bỏ mình trong những lúc tối tăm nhất.

Replay Blog Radio: Những lá thư bay

Replay Blog Radio: Những lá thư bay

Anh nắm chặt tay cô khẽ đặt một nụ hôn dịu dàng lên trán cô - Mối tình đầu của chúng ta đã xuất hiện từ lâu, nhưng bây giờ mới thực sự bắt đầu.

Blog Radio 755: Nếu yêu anh, xin em đừng là gió

Blog Radio 755: Nếu yêu anh, xin em đừng là gió

Người ta vẫn thường nói Thiên Bình là gió, gió lãng du, không bao giờ ở yên mãi một nơi, cơn gió đi rồi đến lúc nào đó có thể sẽ quay về chốn cũ hoặc cũng có thể không. Nhưng nếu yêu anh, xin em đừng là gió.

Anh sẽ nhớ về em một lần sau cuối

Anh sẽ nhớ về em một lần sau cuối

Tháng năm vẫn thế, vội vàng qua đi trong lặng lẽ. Cả anh và em, cả những kỷ niệm của chúng ta cũng sẽ già cỗi, cũng hóa thành một câu chuyện cổ tích mà chẳng ai thèm nhớ đến hay kể lại.

Replay Blog Radio: Nơi hạnh phúc nhất

Replay Blog Radio: Nơi hạnh phúc nhất

Khi yêu một người đã ở bên cạnh mình từ rất lâu, bạn thường tự thắc mắc tại sao trước đây mình không có những cảm xúc này với người đó.

Blog Radio 754: Ngược dòng đừng quay lưng

Blog Radio 754: Ngược dòng đừng quay lưng

Chúng tôi chưa từng hứa hẹn bên nhau mãi mãi, nhưng tôi nhận ra rằng… mình vừa mới bỏ lỡ cả một đời người!

Replay Blog Radio: Lý do nào để ta cô đơn và buồn chán?

Replay Blog Radio: Lý do nào để ta cô đơn và buồn chán?

Người cô đơn chẳng nhìn thấy được, thời gian trôi đi rất vô tình, nếu cứ ngồi mãi chán chường, nghĩa là sẽ đánh mất cả ngàn điều quý giá; đánh mất phút giây trò chuyện cùng ba mẹ, đánh mất phút giây ôm đứa bạn thủ thỉ tâm tình, đánh mất cách nhìn, cách sống; đánh mất ước ao khát vọng; và có thể một ngày, đánh mất chính trái tim.

back to top