Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cảm ơn ba vì đã để con tự mình vấp ngã rồi đứng lên

2017-12-03 01:39

Tác giả: Giọng đọc: Lan Phương

blogradio.vn - Và đương nhiên có cũng vấp ngã, ba ở đó, ba chứng kiến nhưng ba không đỡ dậy, ba cho con biết nỗi đau sau mỗi lần thử thách, sự nỗ lực đứng dậy chứng minh cho ba thấy con gái ba mạnh mẽ thế nào. Và ba chỉ đến khi con cần và thực sự cần.

***

Con luôn là một đứa con gái ngang ngạnh trong mắt ba, ba nhỉ? Tính ba cũng “rắn” khỏi chê. Và thế, con là bản sao của ba, ba nhỉ?

Con không được ở bên cạnh ba mẹ từ nhỏ. Độ một, hai tháng, ba lại về nhà Nội một lần thăm con, bởi thế ký ức về ba mờ nhạt quá… Tất cả mọi việc con đều tự quyết định lấy. Có đôi khi con thấy tủi thân, muốn có ba mẹ ở bên cạnh. Thế nhưng cuộc sống có những thứ không phải cứ muốn là sẽ được, con hiểu điều đó.

Rồi khi lớn lên, con mới cảm nhận sự hiện hữu của ba quan trọng thế nào. Ba luôn là người định hướng và cho những lời khuyên đúng lúc, đúng thời điểm. Có khi hai ba con cứ ngồi nói chuyện thâu đêm về những va chạm cuộc sống, về những vấn đề con phân vân… Chỉ là trò chuyện thôi, ý kiến của con, quan điểm của con, rồi ý kiến của ba, quan điểm của ba. Ba không áp đặt, không ép con làm theo ba. Ba chỉ nói những kinh nghiệm, vốn sống ba từng trải và cảm nhận được còn con làm theo quyết định của con. Và đương nhiên có cũng vấp ngã, ba ở đó, ba chứng kiến nhưng ba không đỡ dậy, ba cho con biết nỗi đau sau mỗi lần thử thách, sự nỗ lực đứng dậy chứng minh cho ba thấy con gái ba mạnh mẽ thế nào. Và ba chỉ đến khi con cần và thực sự cần.

18 tuổi, con thi đại học, ba chỉ nói vỏn vẹn: “Thích cái gì thi cái đó, một trường thôi cũng được, rớt ba cho học lại”.

Đương nhiên đi thi là tự vác ba lô đi, xuống nhà chú ở thành phố, ba mẹ không đưa. Có thể ba muốn đưa con đi thi, nhưng hoàn cảnh không co phép. Nhưng cũng hay, đi một mình nhưng thực sự đỡ áp lực nhiều. Từ nhỏ đến lớn vẫn vậy, học hành, thi cử con vẫn tự quyết định được ba nhỉ.

20 tuổi, được học bổng đi du học, bà con góp tiền vào, mỗi người gom 20, 30 đô cho con. Trong lòng con không muốn lấy tí nào, con nói thẳng với ba: “Sao tự nhiên trước giờ có liên lạc gì nhiều đâu, tự nhiên khi đi du học lại cho. Con không muốn nhận, mai mốt gánh nặng lắm”.
Ba chỉ nói: “Con đừng nghĩ như vậy, cứ nghĩ người ta thương mình, cho mình. Ai có bảo con đền đáp gì mà nghĩ chi cho mệt.”

blog radio, Cảm ơn ba vì đã để con tự mình vấp ngã rồi đứng lên

Đúng, cứ đơn giản hóa mọi thứ đi ba nhỉ, vốn dĩ cuộc sống là cho và nhận yêu thương mà, đúng không ba?

22 tuổi, kinh doanh một cửa hàng, ba cũng chỉ nói, sẽ có nhiều thứ để lo, nhưng nếu con muốn thì con cứ thử. Những khó khăn cứ ập đến và con ngập trong mớ hỗn độn. Đến phút chót ấy, ba đã ở bên cạnh, cùng con giải quyết những hậu quả cuối cùng. Và đúng như ba nói, một cánh cửa khép lại thì cánh cửa khác lại mở ra - Đó là cuộc sống.

23 tuổi, dự định kết hôn, mọi người bàn tán về việc lấy chồng ngoại quốc. Ba chỉ nói: “Nhiều người gả con xong, không có cơ hội gặp lại luôn, gả con chứ không bán con, kệ ai nói gì nói, xin miễn con ba khỏe mạnh, hạnh phúc. Lấy chồng Việt Nam, ba biết còn nhìn thấy mặt con, biết con sống ra sao.” Ba vẫn vậy, luôn cho con một sự lựa chọn.

24 tuổi, quyết định kết hôn. Ba vẫn chỉ nói rằng: “Tùy con, nhưng con kết hôn, con phải chấp nhận bị ràng buộc, bởi chồng con, bởi nhà chồng và rất rất nhiều thứ nữa. Có thể những dự định, ước mơ sẽ phải hy sinh, cuộc sống hôn nhân sẽ phải hoàn thiện và thay đổi mình nhiều. Khi con quyết định thì hãy chịu trách nhiệm với quyết định của mình”.

Và con vẫn kết hôn. Khi những sóng gió đến, những lúc mệt mỏi, ba chỉ bảo con kiên trì với con đường mình đã chọn, ba và gia đình vẫn sẽ luôn ở bên cạnh con.

blog radio, Cảm ơn ba vì đã để con tự mình vấp ngã rồi đứng lên

25 tuổi, đi làm những va chạm đến, mạnh mẽ, nhiều hơn, ba vẫn là người lắng nghe và chia sẻ cùng con.

26 tuổi, đã có những bước ngoặt, phải lựa chọn, đi làm hay ở nhà chăm con? Những trăn trở trong cuộc sống, sự nghiệp, ước mơ, hoài bão… ba vẫn chỉ phân tích cho con một sự hỗ trợ hợp lý và để tự con là người quyết định cuối cùng.

Con biết trong số những quyết định ấy cũng có những lần con sai. Con đã từng đôi lần ước gì đã nghe theo lời khuyên của ba. Thế nhưng ba nói đúng, mọi thứ đều cho con những bài học đáng giá. Sau một sai lầm sẽ luôn có một bài học đúng.

Cảm ơn vì ba luôn cho con lựa chọn, cho con tự quyết định và tự thay đổi chính mình vững vàng hơn. Con sẽ không hối hận vì những chuyện đó ba ạ, con phải làm để vấp ngã, và tập đứng lên để vững vàng hơn, phải không ba?

© Tram Le – blogradio.vn

Các bạn vừa lắng nghe bài chia sẻ Cảm ơn ba vì đã để con tự mình vấp ngã rồi đứng lên được gửi về từ bạn thính giả Tram Le. Và nếu bạn có những tình cảm, những câu chuyện xin mời bạn chia sẻ cùng chúng tôi qua địa chỉ email blogradio@vnnplus.vn.

Chương trình Family radio được thực hiện bởi giọng đọc Lan Phương và nhóm sản xuất blog Radio, được phát trực tuyến trên chuyên trang blogradio.vn. Xin chào và hẹn gặp lại.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Xếp hàng chờ hạnh phúc

Xếp hàng chờ hạnh phúc

Cuộc đời là một hành trình dài ở đó có nụ cười, có nước mắt, có vấp ngã. Và nếu chẳng may vấp ngã phải biết đứng lên để đi tiếp thôi. Vì cuộc đời này là của bạn nhưng không chỉ riêng bạn mà còn rất nhiều người đứng sau theo dõi và mong bạn hạnh phúc.

Blog Radio 660: Quên anh là điều em không làm được

Blog Radio 660: Quên anh là điều em không làm được

Một trong những nghịch lý của tình yêu là người ta cứ mãi nhớ, vẫn yêu người từng làm mình đau. Người tổn thương em là anh nhưng người không quên được anh lại là em. Đến khi nào em mới bớt suy nghĩ về anh? Đến khi nào em mới có thể thoát khỏi cái bóng của quá khứ.

Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa? (Những Blog Radio hay về tình yêu học trò)

Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa? (Những Blog Radio hay về tình yêu học trò)

Bởi vì Trái đất tròn nên những người yêu nhau sẽ trở lại bên nhau, nhưng cũng bởi Trái đất rộng lớn và tấp nập người nên lạc nhau một lần là mất nhau mãi mãi. Có cô gái đã đánh rơi tình yêu đầu của mình trên hành trình đầy khắc nghiệt của tuổi trưởng thành. Liệu một ngày họ có thể gặp lại nhau? Liệu họ có thể có một cuộc hẹn đúng nghĩa thêm một lần nữa?

Sống hết mình cho ngày hôm nay

Sống hết mình cho ngày hôm nay

Thời gian là thứ quý giá nhất mà chúng ta được cuộc đời này ban tặng, tuy vậy, thời gian của mỗi người là khác nhau, và sự cảm nhận về thời gian của mỗi người cũng khác nhau trong từng thời điểm. Ngày đi, tháng chảy, năm bay, thời gian nước chảy chẳng quay được về.

Ai rồi cũng phải lớn thôi

Ai rồi cũng phải lớn thôi

Trở thành người lớn đó là quy luật, đâu ai có thể làm trẻ con mãi được. Nếu được thì trên thế giới này chắc toàn là trẻ con, chẳng ai muốn lớn, chẳng ai muốn phải gồng gánh, phải lo toan vì cuộc sống tất bật này.

Blog Radio 659: Chúng ta là những chú chim nhỏ khao khát bầu trời tự do

Blog Radio 659: Chúng ta là những chú chim nhỏ khao khát bầu trời tự do

Chúng ta đều là những chú chim nhỏ, bị nhốt trong chiếc lồng chật hẹp của tiền tài, công việc. Bầu trời xanh kia là ước mơ, ngọn gió mát kia là cảm hứng. Dù thân thể chúng ta bị xiềng xích trong áp lực củi muối gạo dầu, trong áp lực trưởng thành và thành đạt, cũng đừng bao giờ quên đi bầu trời xanh bát ngát ngoài kia.

Tớ thích cậu rồi, cứ thế có khi yêu mất thôi (Những Blog Radio hay nhất về tình yêu học trò)

Tớ thích cậu rồi, cứ thế có khi yêu mất thôi (Những Blog Radio hay nhất về tình yêu học trò)

Tình yêu ấy mỏng manh như giọt mưa, giọt nắng, len nhẹ vào tim thấm dần từng chút một cho ta quen đi để rồi ngộ nhận như một điều tất nhiên và vô tình phủ nhận nó. Có những tình yêu như thế đấy! Chỉ là ta có nhận thấy hay không, mà thôi.

Replay Blog Radio: Tình yêu năm 17 tuổi của bạn bây giờ ra sao?

Replay Blog Radio: Tình yêu năm 17 tuổi của bạn bây giờ ra sao?

Khi 17 tuổi, ta nghĩ rằng ta phải rời xa một người để người đó được hạnh phúc hơn; nhưng ta không biết rằng, những gì ta cần làm, chỉ là ở lại bên người đó.

Đèn xanh đèn đỏ, kẻ bỏ người buông

Đèn xanh đèn đỏ, kẻ bỏ người buông

Khi kết thúc một mối tình dang dở ai mà chẳng đau đớn, chẳng tiếc thương. Tình yêu vốn là chuyện hai người. Một người luôn tìm cách vun vén, người kia lại tìm cớ để bước ra. Kết cục vẫn là tan vỡ. Tận cùng của sự mỏi mệt phải chăng là mỉm cười buông bỏ?

Câu chuyện của gã trai mơ

Câu chuyện của gã trai mơ

Khi còn mới ngoài 20 tuổi, các chàng trai thường sống rất sôi nổi, đôi khi có phần bồng bột và hời hợt. Nhưng khi đến tuổi 30, thường tất cả đàn ông đều nên một lần nữa dừng lại và tự hỏi bản thân đâu là những người, những việc đáng để mình dành thời gian và tâm trí.

back to top