Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cảm ơn ba vì đã để con tự mình vấp ngã rồi đứng lên

2017-12-03 01:39

Tác giả: Giọng đọc: Lan Phương

blogradio.vn - Và đương nhiên có cũng vấp ngã, ba ở đó, ba chứng kiến nhưng ba không đỡ dậy, ba cho con biết nỗi đau sau mỗi lần thử thách, sự nỗ lực đứng dậy chứng minh cho ba thấy con gái ba mạnh mẽ thế nào. Và ba chỉ đến khi con cần và thực sự cần.

***

Con luôn là một đứa con gái ngang ngạnh trong mắt ba, ba nhỉ? Tính ba cũng “rắn” khỏi chê. Và thế, con là bản sao của ba, ba nhỉ?

Con không được ở bên cạnh ba mẹ từ nhỏ. Độ một, hai tháng, ba lại về nhà Nội một lần thăm con, bởi thế ký ức về ba mờ nhạt quá… Tất cả mọi việc con đều tự quyết định lấy. Có đôi khi con thấy tủi thân, muốn có ba mẹ ở bên cạnh. Thế nhưng cuộc sống có những thứ không phải cứ muốn là sẽ được, con hiểu điều đó.

Rồi khi lớn lên, con mới cảm nhận sự hiện hữu của ba quan trọng thế nào. Ba luôn là người định hướng và cho những lời khuyên đúng lúc, đúng thời điểm. Có khi hai ba con cứ ngồi nói chuyện thâu đêm về những va chạm cuộc sống, về những vấn đề con phân vân… Chỉ là trò chuyện thôi, ý kiến của con, quan điểm của con, rồi ý kiến của ba, quan điểm của ba. Ba không áp đặt, không ép con làm theo ba. Ba chỉ nói những kinh nghiệm, vốn sống ba từng trải và cảm nhận được còn con làm theo quyết định của con. Và đương nhiên có cũng vấp ngã, ba ở đó, ba chứng kiến nhưng ba không đỡ dậy, ba cho con biết nỗi đau sau mỗi lần thử thách, sự nỗ lực đứng dậy chứng minh cho ba thấy con gái ba mạnh mẽ thế nào. Và ba chỉ đến khi con cần và thực sự cần.

18 tuổi, con thi đại học, ba chỉ nói vỏn vẹn: “Thích cái gì thi cái đó, một trường thôi cũng được, rớt ba cho học lại”.

Đương nhiên đi thi là tự vác ba lô đi, xuống nhà chú ở thành phố, ba mẹ không đưa. Có thể ba muốn đưa con đi thi, nhưng hoàn cảnh không co phép. Nhưng cũng hay, đi một mình nhưng thực sự đỡ áp lực nhiều. Từ nhỏ đến lớn vẫn vậy, học hành, thi cử con vẫn tự quyết định được ba nhỉ.

20 tuổi, được học bổng đi du học, bà con góp tiền vào, mỗi người gom 20, 30 đô cho con. Trong lòng con không muốn lấy tí nào, con nói thẳng với ba: “Sao tự nhiên trước giờ có liên lạc gì nhiều đâu, tự nhiên khi đi du học lại cho. Con không muốn nhận, mai mốt gánh nặng lắm”.
Ba chỉ nói: “Con đừng nghĩ như vậy, cứ nghĩ người ta thương mình, cho mình. Ai có bảo con đền đáp gì mà nghĩ chi cho mệt.”

blog radio, Cảm ơn ba vì đã để con tự mình vấp ngã rồi đứng lên

Đúng, cứ đơn giản hóa mọi thứ đi ba nhỉ, vốn dĩ cuộc sống là cho và nhận yêu thương mà, đúng không ba?

22 tuổi, kinh doanh một cửa hàng, ba cũng chỉ nói, sẽ có nhiều thứ để lo, nhưng nếu con muốn thì con cứ thử. Những khó khăn cứ ập đến và con ngập trong mớ hỗn độn. Đến phút chót ấy, ba đã ở bên cạnh, cùng con giải quyết những hậu quả cuối cùng. Và đúng như ba nói, một cánh cửa khép lại thì cánh cửa khác lại mở ra - Đó là cuộc sống.

23 tuổi, dự định kết hôn, mọi người bàn tán về việc lấy chồng ngoại quốc. Ba chỉ nói: “Nhiều người gả con xong, không có cơ hội gặp lại luôn, gả con chứ không bán con, kệ ai nói gì nói, xin miễn con ba khỏe mạnh, hạnh phúc. Lấy chồng Việt Nam, ba biết còn nhìn thấy mặt con, biết con sống ra sao.” Ba vẫn vậy, luôn cho con một sự lựa chọn.

24 tuổi, quyết định kết hôn. Ba vẫn chỉ nói rằng: “Tùy con, nhưng con kết hôn, con phải chấp nhận bị ràng buộc, bởi chồng con, bởi nhà chồng và rất rất nhiều thứ nữa. Có thể những dự định, ước mơ sẽ phải hy sinh, cuộc sống hôn nhân sẽ phải hoàn thiện và thay đổi mình nhiều. Khi con quyết định thì hãy chịu trách nhiệm với quyết định của mình”.

Và con vẫn kết hôn. Khi những sóng gió đến, những lúc mệt mỏi, ba chỉ bảo con kiên trì với con đường mình đã chọn, ba và gia đình vẫn sẽ luôn ở bên cạnh con.

blog radio, Cảm ơn ba vì đã để con tự mình vấp ngã rồi đứng lên

25 tuổi, đi làm những va chạm đến, mạnh mẽ, nhiều hơn, ba vẫn là người lắng nghe và chia sẻ cùng con.

26 tuổi, đã có những bước ngoặt, phải lựa chọn, đi làm hay ở nhà chăm con? Những trăn trở trong cuộc sống, sự nghiệp, ước mơ, hoài bão… ba vẫn chỉ phân tích cho con một sự hỗ trợ hợp lý và để tự con là người quyết định cuối cùng.

Con biết trong số những quyết định ấy cũng có những lần con sai. Con đã từng đôi lần ước gì đã nghe theo lời khuyên của ba. Thế nhưng ba nói đúng, mọi thứ đều cho con những bài học đáng giá. Sau một sai lầm sẽ luôn có một bài học đúng.

Cảm ơn vì ba luôn cho con lựa chọn, cho con tự quyết định và tự thay đổi chính mình vững vàng hơn. Con sẽ không hối hận vì những chuyện đó ba ạ, con phải làm để vấp ngã, và tập đứng lên để vững vàng hơn, phải không ba?

© Tram Le – blogradio.vn

Các bạn vừa lắng nghe bài chia sẻ Cảm ơn ba vì đã để con tự mình vấp ngã rồi đứng lên được gửi về từ bạn thính giả Tram Le. Và nếu bạn có những tình cảm, những câu chuyện xin mời bạn chia sẻ cùng chúng tôi qua địa chỉ email blogradio@vnnplus.vn.

Chương trình Family radio được thực hiện bởi giọng đọc Lan Phương và nhóm sản xuất blog Radio, được phát trực tuyến trên chuyên trang blogradio.vn. Xin chào và hẹn gặp lại.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 715: Chỉ vì thương nên cho qua hết những mập mờ

Blog Radio 715: Chỉ vì thương nên cho qua hết những mập mờ

Tình yêu là sự rung động của trái tim trước khi lý trí kịp lên tiếng. Ngoảnh đầu nhìn lại, biết rằng mọi thứ hồ nghi đều đã phơi bày ra trước mắt, nhưng chỉ vì đó là người mình thương mà chấp nhận lao vào vòng tay ấy, bỏ qua hết những mập mờ.

Replay Blog Radio: Để anh là tình cuối của em

Replay Blog Radio: Để anh là tình cuối của em

Đối với nhiều người, mối tình đầu luôn là mối tình khiến người ta nhớ nhất, nuối tiếc và day dứt nhiều nhất. Nhưng tình cuối mới là tình yêu chúng ta cần trân trọng nhất. Bởi người đó chính là hiện tại và tương lai của mình, là người sẽ đồng hành cùng mình trong suốt chặng đường còn lại của cuộc đời.

Replay Blog Radio: Cứ yêu dẫu ngày mai có ra sao

Replay Blog Radio: Cứ yêu dẫu ngày mai có ra sao

Cả cơ thể chúng tôi đều đã run rẩy trong hạnh phúc. Cuối cùng thì tôi và cậu ấy đã để yêu thương dẫn lối, chấp nhận đánh cược với số phận. Chúng tôi rồi sẽ đi đến đâu? Tôi không rõ, nhưng ngay giây phút này kỷ niệm cũ đã không còn quan trọng nữa rồi.

Blog Radio 714: Khi người ta yêu mình đơn phương

Blog Radio 714: Khi người ta yêu mình đơn phương

Yêu một người mà không được đáp lại sẽ rất đau. Nhưng nếu ai đó yêu mình mà mình không thể đáp lại là một cảm giác thế nào?

Replay Blog Radio: Bên tôi nghĩa là luôn ở trong trái tim tôi

Replay Blog Radio: Bên tôi nghĩa là luôn ở trong trái tim tôi

Chợt nhớ một câu nói rất đúng: “Ở bên ai đó, nghĩa là ở trong tim họ”. Mà ở trong tim một người, nghĩa là mình hiện lên khi tâm thức họ cần một điểm tựa. Không phải cảm giác của bờ tường lạnh lẽo, không phải cảm giác của một người đã phũ phàng quay đi mà là một người cho họ mượn tấm lưng. Khi tựa vào nhau như thể, cả hai sẽ không chênh vênh.

Replay Blog Radio: Từ bây giờ anh sẽ không làm gì khiến em đau

Replay Blog Radio: Từ bây giờ anh sẽ không làm gì khiến em đau

Trong tình yêu, chia tay chưa phải là điều tệ nhất. Điều buồn nhất là người ấy bỗng dưng biến mất mà chẳng nói một lời nào. Cứ như họ đã bốc hơi khỏi cuộc đời ta. Cứ như thể những gì đã qua chưa từng tồn tại. Và điều tệ hơn là người bị bỏ lại, chẳng thể cảm thấy nguôi ngoai. Chờ đợi họ, đi tìm họ hay bước qua để đến với hạnh phúc mới? Liệu phải làm gì để không tiếc nuối?

Blog Radio 713: Dìu nhau qua mùa dịch

Blog Radio 713: Dìu nhau qua mùa dịch

Ai cũng mong an ổn đi qua dịch bệnh, nhưng nếu ai cũng muốn bình yên thì ai sẽ là người đương đầu với gian khó? Khi chúng ta vẫn ngồi đây, an toàn và bình yên thì tức là ngoài kia đã có ai đó kiên cường nơi đầu sóng ngọn gió.

Replay Blog Radio: Chỉ là vết thương này đủ để đau

Replay Blog Radio: Chỉ là vết thương này đủ để đau

Tình yêu có thể khiến ta cảm thấy hạnh phúc tột cùng nhưng cũng có thể mang tới những nỗi đau không thể nào nguôi ngoai. Yêu càng sâu thì lưu luyến càng lâu và chia tay sẽ càng thêm đau đớn. Người từng yêu thương, chăm sóc mình như vậy, rốt cuộc vì điều gì mà lại đổi thay?

Replay Blog Radio: Thế nào là tình yêu đích thực?

Replay Blog Radio: Thế nào là tình yêu đích thực?

Nếu như tình yêu khiến cho người ta có cảm giác như được sống trên thiên đường thì hôn nhân lại kéo họ trở lại với mặt đất. Những lo toan rất đời thường của cuộc sống khiến cho những hương vị ngọt ngào, lãng mạn của tình yêu phai nhạt dần, và người ta sống với nhau đơn giản vì trách nhiệm. Liệu sau khi kết hôn tình yêu có còn tồn tại?

Blog Radio 712: Tình yêu như một cơn cảm lạnh

Blog Radio 712: Tình yêu như một cơn cảm lạnh

Một mối tình có thể ám ảnh ta một thời gian dài nhưng cũng chỉ như một cơm cảm lạnh do ướt mưa. Cơn mưa nào rồi cũng sẽ tạnh, cơn cảm lạnh nào rồi cũng sẽ qua.

back to top