Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mong ngày đừng có gió để nỗi đau của mẹ chẳng trở mình

2017-11-26 01:13

Tác giả: Giọng đọc: Lan Phương

blogradio.vn - Người ta thường nói rằng thời gian là liều thuốc màu nhiệm để chữa lành mọi vết thương. Nhưng với mẹ, thời gian chính là điều âm thầm nuôi dưỡng nỗi đau khiến nó cứ day dứt và rỉ máu mỗi lần trở mình. Mẹ cứ như thế, cứ tự mình khiến mình đau, khiến mình tổn thương mà không biết chính điều đó cũng khiến tôi đau lòng biết bao. Càng lớn, nhìn mẹ càng day dứt như thế, tôi càng ăn năn.

***

Ngày bé, tôi chẳng hiểu vì sao mọi người trong làng vẫn nhìn mẹ con tôi bằng ánh mắt ái ngại và xa lánh. Thậm chí có vài người còn quá quắt không cho lũ trẻ con chơi cùng tôi hay đi học cùng tôi nữa. Thế nên ngoài giờ học, tôi chỉ có thể chơi tha thẩn một mình trước sân nhà và tôi có rất ít bạn.

Mẹ tôi lầm lì, ít nói và có phần khó tính. Người ta thường nói rằng những người đàn bà phải trải qua nhiều va vấp trong cuộc đời sẽ khiến họ trở nên trầm mặc và cau có hơn. Và mẹ tôi cũng vậy. Có lẽ nỗi đau mất chồng vào tay một người đàn bà xa lạ và lăng loàn khiến mẹ đau khổ và trở nên nghi hoặc tất cả cuộc đời. Thậm chí là đanh đá và hoài nghi cuộc đời.

Mẹ vẫn thường đánh tôi mỗi lần không vừa ý hay tôi mắc lỗi gì đó. Vài lần tôi mải chơi mà quên mất về nhà ăn cơm, hay vì chơi khiến quần áo bị bẩn hơn bình thường. Mỗi lần như thế, mẹ đều đay nghiến, đều đánh, đều mắng tôi liên hồi không thôi. Lúc đầu mới bị đánh, tôi khóc lóc và sợ sệt chạy trốn. Nhưng sau dần thành quen, tôi lì lợm đứng chịu đòn nhất định không chịu khóc. Mẹ càng tức, càng đau đòn. Thế nhưng tôi một mực không chịu khóc, tôi không muốn yếu đuối mãi như thế nữa. Tôi muốn mạnh mẽ để có thể bảo vệ mẹ, chứ không muốn để mẹ tự mình gồng gánh những đau khổ ấy mãi. Nhưng mẹ chẳng dễ dàng khuất phục trước đứa con gái nhỏ lì lợm là tôi.

Đôi lần trong lúc đánh tôi, mẹ hét lên giận dữ rằng tại sao tôi lại giống bố tôi đến thế. Người đàn ông bội bạc ấy đã khiến mẹ đau khổ và tổn thương như thế nào chứ, đã khiến cuộc đời mẹ bước sang những ngày thăng trầm đến mức nào chứ, đã khiến cuộc đời mẹ thất bại và đáng thương biết bao? Tôi thầm nghĩ như thế khi mẹ cứ nuôi nấng tổn thương bằng sự hận thù và cố gắng khiến bản thân mình mạnh mẽ, đanh đá, ghê gớm hơn.


Mẹ vẫn đánh, vẫn mắng tôi thường xuyên như thế. Vậy mà mỗi lần tôi bị bọn trẻ con trong làng bắt nạt hay bị ai mắng mỏ, mẹ đều xông vào mà lu loa lên, mà giằng co với đám người đó. Dường như chỉ có mỗi mình mẹ mới có quyền đánh mắng tôi, bởi vì mẹ mới là người sinh ra và nuôi nấng tôi. Còn người khác, chẳng ai có quyền bắt nạt tôi khi họ chẳng nuôi tôi lấy một ngày hay cho tôi một xu bánh. Mẹ cứ chua ngoa mà giành lại công bằng cho tôi.

Mẹ chỉ cố gắng làm mọi việc để lo cho tôi cuộc sống tốt đẹp hơn mà không cần nhận một xu nào từ người đàn ông bội bạc kia. Sáng sớm, mẹ dậy từ khi còn tờ mờ sớm rồi đi ra đồng làm việc. Xong việc nhà, mẹ đi làm thuê, khi thì bắt cua đồng, khi thì bắt ốc đem đi bán. Mỗi chiều về, mẹ đều ngồi đếm đi đếm lại số tiền kiếm được, vuốt ve phẳng phiu rồi cất trong một cái ví, giấu biệt. Mẹ có tiền nhưng chẳng bao giờ mua đồ ăn ngon hay quần áo đẹp cho chính mình. Đôi khi tôi tự hỏi mẹ dành dụm như thế để làm gì chứ, chỉ dám ăn những thứ rẻ tiền nhất. Mỗi bữa cơm tôi đều chán ngán với rau và rau. Dù chỉ thái độ không thích hay bỏ bữa, mẹ tôi lập tức mắng mỏ tôi như một đứa không biết tiết kiệm và quý trọng sức lao động.

“Mày lại ra dáng tiểu thư con nhà giàu đi. Mày chẳng phải nhà giàu đâu con ạ. Có cơm mà ăn là tốt rồi!”

Mẹ cứ mắng mãi cho đến khi xong bữa cơm. Và rồi tiếp cả những ngày hôm sau, hôm sau và hôm sau nữa. Thế nên tôi chẳng dám bỏ bữa hay cố tình khảnh ăn để được mẹ chiều chuộng một chút. Vậy mà cũng thật lạ, dù có mắng tôi đến thế nào, bữa cơm hôm sau bỗng chốc xuất hiện vài con cá, khi thì vài quả trứng rán hay bát thịt kho. Mắt tôi sáng rực, còn mẹ thì lườm lườm tôi như một kẻ tội đồ nhưng tay không ngừng gắp vào bát tôi chút ít thức ăn ngon ấy.

Mẹ dành dụm, chắt bóp từng đồng, nhịn ăn nhịn mặc là thế, vậy mà một lần trong đêm khuya, tôi thấy mẹ trở mình rồi cất giọng buồn buồn:

“Cứ thế này bao giờ mới đủ tiền mua cho con bé cái xe đạp để nó đi học cho đỡ khổ.”

Bỗng chốc, mẹ khiến tôi thấy hối hận vô cùng.


Càng lớn, tôi càng giống bố tôi. Dường như điều đó càng làm mẹ tổn thương nhiều hơn. Thế nhưng mẹ chẳng đánh mắng tôi nhiều như ngày còn bé nữa. Thay vào đó là gương mặt thoảng thốt và ánh mắt dại đi mỗi lần tôi bất chợt thấy mẹ nhìn tôi thật lâu. Tôi biết mẹ từng yêu bố tôi thật nhiều, bởi vì càng yêu nhiều càng bị tổn thương sâu sắc, càng đau khổ. Nên mẹ chẳng thế nào buông bỏ được gánh nặng trong lòng mà chấp nhận sự thật rằng người ấy đã phản bội mẹ.

Người ta thường nói rằng thời gian là liều thuốc màu nhiệm để chữa lành mọi vết thương. Nhưng với mẹ, thời gian chính là điều âm thầm nuôi dưỡng nỗi đau khiến nó cứ day dứt và rỉ máu mỗi lần trở mình. Mẹ cứ như thế, cứ tự mình khiến mình đau, khiến mình tổn thương mà không biết chính điều đó cũng khiến tôi đau lòng biết bao. Càng lớn, nhìn mẹ càng day dứt như thế, tôi càng ăn năn.

Tôi từng ước giá như tôi đừng giống bố tôi như thế.

Tôi từng ước giá như tôi đủ mạnh mẽ để bảo vệ mẹ trước những lời nói độc địa và cái nhìn soi mói của người đời.

Tôi từng ước giá như cánh tay tôi đủ rộng để có thể ôm chặt mẹ mỗi lần nỗi đau trở mình.


Nhưng không, điều duy nhất tôi có thể làm đó là cùng mẹ đi qua những tháng ngày đó, luôn ở cạnh mẹ và lặng lẽ nắm tay mẹ. Đôi bàn tay gầy gầy ấy đã vất vả chăm lo cho tôi từng li từng tí một, đã không ngại ngần nắng mưa gió rét mà cật lực làm việc để cho tôi cuộc sống đủ đầy hơn. Chỉ là bao giờ đôi bàn tay ấy mới được nhẹ nhõm chẳng còn vương vấn muộn phiền hay nỗi đau…


Tôi chỉ mong những ngày đừng có gió, để nỗi đau của mẹ chẳng trở mình nữa…

© Đoàn Hòa – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 665: Mình gặp nhau từ kiếp nào? (Cửa Tiệm Lãng Quên – Phần 1)

Blog Radio 665: Mình gặp nhau từ kiếp nào? (Cửa Tiệm Lãng Quên – Phần 1)

Nếu trên đời có bán thuốc lãng quên và thuốc nhớ, bạn sẽ lựa chọn loại thuốc nào? Liệu bạn muốn quên đi ký ức buồn thương hay muốn nhớ về những đoạn kỷ niệm bạn không nỡ quên?

Replay Blog Radio: Ai còn đứng lại nơi này?

Replay Blog Radio: Ai còn đứng lại nơi này?

Đời người vô thường. Giấc mộng phù du. Tháng năm thoi đưa, hoa trôi nước chảy. Ai còn đứng lại nơi này?

30 chưa phải là hết (Nothing but thirty)

30 chưa phải là hết (Nothing but thirty)

Ba mươi tuổi, có thể bạn còn những trăn trở về công việc, cũng có thể chưa tìm thấy định hướng của mình hay đôi khi vẫn ở trong những mối quan hệ không đầu không cuối. Nhưng hãy cứ tin rằng không bao giờ có gì là quá trễ, chỉ cần chúng ta có đủ sức khỏe, đủ niềm tin để bắt đầu lại. Tuổi tác không thực sự là vấn đề nếu bạn luôn mang trong mình năng lượng tích cực giúp cuộc sống tốt đẹp hơn.

Chỉ cần em mạnh mẽ, chúng ta sẽ vượt qua (Những Blog Radio hay về tinh thần chống dịch Covid-19)

Chỉ cần em mạnh mẽ, chúng ta sẽ vượt qua (Những Blog Radio hay về tinh thần chống dịch Covid-19)

Anh ước là những ngày tháng này rồi sẽ thật qua nhanh. Em có tin không, đất nước mình sẽ thắng. Mọi thứ lại hiền hoà, phố phường thôi vắng lặng. Bão giông qua đi và nắng sẽ lại về.

Tự thương mình sau những năm tháng thương người

Tự thương mình sau những năm tháng thương người

Một lời hứa vội có thể thổi bùng lên ngọn lửa đang dần lụi nhưng cũng giống như cơn mưa mùa hè, mát lạnh tức thời nhưng đi qua rồi chỉ để lại sự chơi vơi. Mấy ai dám bước qua khi vẫn cứ tồn tại lời hứa hẹn ngày cũ? Mấy ai dám đặt dấu chấm hết cho sự vô vọng của mình khi chưa có lời cuối từ người kia? Vậy nên, bắt người khác chờ đợi thực sự rất tàn nhẫn.

Blog Radio 664: Lạc nhau giữa mùa hè

Blog Radio 664: Lạc nhau giữa mùa hè

Người ta vẫn có thể lạc nhau, mất nhau ngay cả khi vẫn còn yêu nhau. Nhưng đôi khi rời xa nhau lại là cách tốt nhất để mỗi người có thể sống cuộc đời của mình và hy vọng mai sau sẽ còn gặp lại. Cứ để mùa hè dẫn lối chúng ta qua nhiều ngã rẽ khác biệt, để trái tim trưởng thành và chín chắn hơn, để biết chúng ta cần gì và cần ai.

Replay Blog Radio: Với anh em là tri kỷ còn cô ấy là hạnh phúc mai sau

Replay Blog Radio: Với anh em là tri kỷ còn cô ấy là hạnh phúc mai sau

Khi tình yêu kết thúc, mọi thứ kết thúc thì vẫn có một người bên cạnh ta, chân thành và không cần báo đáp. Có một người gọi là Tri kỷ trong đời, giống như ta đã có trong tay cả thế gian yên bình. Tuyệt vời và lạ kỳ thật!

Replay Blog Radio: Vợ, người tình, hồng nhan tri kỷ

Replay Blog Radio: Vợ, người tình, hồng nhan tri kỷ

Tay chồng nắm chặt tay vợ và người tri kỷ để ở trong tim. Thứ vợ chồng có với nhau là mái ấm, thứ tri kỷ có với nhau là một nơi cất giấu nỗi buồn không thể chia sẻ với người cùng mái ấm kia.

Gặp mặt rồi xa, thân quen rồi lạ

Gặp mặt rồi xa, thân quen rồi lạ

"Lời hứa thanh xuân vốn dĩ là bi kịch. Ước hẹn thời niên thiếu chính là bi thương. Vĩnh viễn dành cả thời gian trưởng thành cũng không thực hiện được".

Vấp ngã đủ đau tự khắc sẽ trưởng thành

Vấp ngã đủ đau tự khắc sẽ trưởng thành

Đừng vì sợ tổn thương mà vờ xem thường tình yêu. Cũng đừng vì sai sót nhỏ mà muốn bỏ cuộc. Vì trên đời này chẳng có gì là chính xác tuyệt đối cả, sai số sẽ luôn xảy ra. Đừng “tạm dừng” lâu quá nhé, đã đến lúc nhấn “tiếp tục” rồi!

back to top