Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thơ Radio: Con trở về nhưng thầy đã ra đi

2017-11-20 08:00

Tác giả: timbuondoncoi Giọng đọc: Titi, Tuấn Anh

Bạn có nhận ra sắp đến một ngày vô cùng quan trọng? 20.11 – ngày tri ân và tôn vinh nhà giáo Việt Nam. Đây là ngày để các thế hệ học trò tri ân, gửi đến thầy cô những lời chúc, những bó hoa tươi thắm nhất... Có lẽ ai trong đời cũng có những người thầy đặc biệt – người không chỉ truyền dạy tri thức mà còn giúp ta trưởng thành, dìu dắt ta qua những vụng dại, để lại trong ta thật nhiều kỷ niệm. Với Tuấn Anh – đó là cô giáo dạy Văn cấp hai – người đã thắp lên tình yêu văn chương trong cậu học trò nhỏ. Còn bạn, người thầy đặc biệt trong bạn là ai? Hãy cùng chia sẻ với blogradio nhé!
Để tri ân những người thầy người cô – những người lái đò vẫn miệt mài với bao lứa học trò qua năm tháng, Thơ Radio ngày hôm nay xin gửi đến các thính giả, các thầy cô kính yêu những bài thơ về nhà giáo. Mở đầu chương trình là hồi ức của tác giả timbuondoncoi về những người thầy đầu tiên.



Những người thầy đầu tiên (timbuondoncoi)

Có những người thầy thầm lặng không tên
Mà tôi vô tình lãng quên từ lâu lắm
Trên đỉnh vinh quang hay bên bờ vực thẳm
Người vẫn âm thầm dõi mắt theo tôi

Có những người thầy vĩ đại nhất đời
Người dạy cho tôi biết đi biết nói
Dạy tôi biết đâu là điều lầm lỗi
Dạy tôi đứng ngồi, lễ phép, dạ thưa

Có những người thầy từ thuở ban sơ 
Định hình trong tôi yêu thương, nhân cách
Lúc tôi sai chỉ nhẹ nhàng quở trách
Tôi thành tài, mắt người đượm niềm vui

Có những người thầy dù muôn nẻo ngược xuôi
Dù thất bại - thành công, dù đỉnh cao - vấp ngã
Dù tôi lạc bước giữa cuộc đời hối hả
Người như cội tùng già vẫn rộng tán chở che

Có những người thầy dù năm tháng đi qua
Dù mỗi mùa hiến chương tôi chưa từng nhớ đến
Vẫn tận tụy dìu tôi đến chân trời bờ bến
Có những người thầy vẫn thầm lặng không tên

Là cha, là mẹ... những người thầy đầu tiên...



Ngày đầu tiên đi học, lớp học đầu tiên, những người thầy đầu tiên – tất cả những thứ đầu đời ấy luôn khiến ta bâng khuâng mỗi khi nhớ về. Và dù năm tháng qua đi, ta vẫn thật khó quên lớp học ấy – người thầy ấy. Trở lại mái trường xưa - tác giả Đặng Thu Phong đã có những vần thơ thật cảm động về một thuở học trò. Hy vọng bài thơ Lớp học đầu tiên sẽ đưa bạn trở lại những kỷ niệm thuở ban sơ.

Lớp học đầu tiên (Đặng Thu Phong)

Tạt qua con đường cũ
Kỷ niệm xưa tràn về.

Anh dắt em trở về thăm lớp học ngày thơ
Trong giấc mơ...
Của một thời anh còn con nít
Trần nhà mạng nhện mắc đầy chi chít.

Những ô bàn, nuôi con mối vò ve
Lớp học xưa không có lấy một cành me
Bởi đó là...
Cái chòi không bỏ dở,
Những mặt bàn xước xơ khắc khổ,
Những mặt tường than vẽ loang lổ đến dại khờ.


Em ơi !
Ngày thơ...
Cô giáo ôm chồng vở bốn dòng li kẻ
Cầm tay anh dạy viết những chữ đầu đời
Rồi những ngày mưa gió trở trời
Nền nhà thành những vết lầy nhão nhoẹt
Tiếng chân bàn cót két
Tan trong cõi hư không.

Có những khi hoa cỏ may trổ bông
Găm hết cả áo quần thời con trẻ
Anh thương cô và anh thương mẹ
Ngồi suốt buổi khở những nhánh may già.

Những gì đã đi qua
Giờ chỉ là giấc mơ của một thời hạnh phúc
Những gì mà trước đây rất thực
Giờ chỉ tìm thấy trong mỗi giấc mơ
Ôi lớp học ngày thơ...

Đôi khi, ta chỉ muốn trở lại mái trường bình yên ấy, với thầy cô, bạn bè và những tháng ngày bận rộn bài vở. Thuở ấy, ta nào hiểu hết những lắng lo, những quan tâm của thầy cô, cứ mải mê với những trò nghịch ngợm... Nỗi niềm người thầy, có mấy ai biết... Tác giả Ly Nguyễn đã viết những vần thơ nói thay nỗi niềm của những người đứng trên bục giảng và cả của những lứa học trò “nhất quỷ nhì ma”.



Nỗi niềm người thầy (Ly Nguyễn)

Trường xưa ơi cho tôi về thăm lại
Hơn năm mùa xa nhớ thầy tôi
Mỗi lần về quê qua đường trung học cũ
Ngó sân trường xem bóng thầy đâu

Thầy cô của tôi có người không còn nữa
Tuổi xuân qua, người gác mái chèo đưa
Thầy tôi đó vẫn mái đầu nửa bạc
Vầng trán cao, nhăn lại lúc sang mùa.

Bạn bè của tôi có người theo nghiệp
Lại chở đò ngang nơi chốn quê nghèo
Đứa lại tha hương tới miền đất hứa
Những ngày này có ai nhớ thầy xưa.

“Đời sư phạm hồi vinh cũng lắm
Tủi cũng nhiều âu cũng tự nhiên
Trò cũ qua sông trò mới lại
Năm lại qua năm ta mỏi mòn.”

Bao giờ em mới quên ngày cũ: 
Ngót mấy mươi cây đi thăm thầy
Cút kít đạp xe, băng đồng lội
Hồ hởi đứa cười, đứa kêu xa…

Xa xôi ngày ấy mà gần gũi
Gần gũi ngày này mà xa xôi
Trò đi - đi mãi thầy ở lại
Ngóng mãi trò yêu thêm ngày dài

Kết thúc bài thơ là buổi gặp mặt của thầy và trò. Mỗi lần đến thăm thầy, thấy tóc thầy bạc thêm những tháng năm, ta không khỏi có chút gì đó xa xót. Để rồi, khi cuộc sống riêng với những lo toan mải mê cuốn ta theo, ta chợt nhận ra, đã lâu lắm rồi ta chẳng còn đến thăm lại thầy cô. “Con trở về thầy đã ra đi” – bài thơ của tác giả Bích Thoa sẽ là bài thơ khép lại chương trình Thơ Radio ngày hôm nay.



Con trở về thầy đã ra đi (Bích Thoa)

Con trở về
Thầy đã ra đi!
Thương một mùa thu một mùa thu trở lại
Tà áo tinh khôi, con một thời trẻ dại
Vung bút bên chiều vẽ mãi tím bằng lăng

Con trở về nơi ấy thuở xa xăm
cánh phương ngây ngô thắp từng góc nhớ
Con bước đi bên dãy phòng đang mở
Một thoáng ngập ngừng
ô cửa lặng im

Thầy dạy cho con hiểu lý lẽ trái tim
Hiểu nghĩa yêu thương hiểu ngôn từ đẹp đẽ
Hiểu những vần thơ cung trắc bằng mới mẻ
Có lăng kính cuộc đời muôn vẻ thẳm tim soi 

Con từng ví bầu trời giông bão tựa vệt roi
Nỗi buồn là mưa long lanh nước mắt
Thơ là gió chở nỗi niềm trong vắt
Áng mây trời xõa tóc tuổi thần tiên

Thầy dạy cho con một tiếng cười hiền
Bài học đầu tiên mở trên trang sách
Có vai mẹ cong vênh đôi gánh thóc .
Bước chân cha bên luống cày cọc cạch
Có ánh đèn dầu in trên sách lặng đêm

Con trở về chạm gót bên thềm
Thầy ra đi và vần thơ để lại
Chiếc lá bên chiều vẽ gió miền xa ngái
Con vẽ cung trầm cung bổng nhớ người xưa!

Bài thơ để lại thật nhiều tiếc nuối và nhớ thương. Người thầy đã ra đi, di sản để lại chính là những lứa học trò. 20.11 này, dù bận rộn, hãy cố gắng sắp xếp để dành thời gian ghé thăm những thầy cô của chúng ta nhé.

Giọng đọc: Tuấn Anh, Titi
Thực hiện: Tuấn Anh
Minh họa: Tuấn Anh

timbuondoncoi

Một trái tim đa cảm - Mọi người thường nuôi dưỡng cô đơn để duy trì cảm hứng sáng tác. Riêng đối với mình, cô đơn lại chính là bản năng. Chỉ có thơ mới có thể khiến mình trải lòng tâm sự và cũng chỉ có thơ mới khiến mình cô đơn đến kiệt cùng.Bút danh khác: Thái Hà

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nếu một ngày cảm thấy mệt mỏi, cho con về nhà với mẹ nhé!

Nếu một ngày cảm thấy mệt mỏi, cho con về nhà với mẹ nhé!

Mẹ biết không? Hà Nội đông vui và tấp nập thật đấy, nhưng những khi thành phố lên đèn, khi mọi người đã trở về với tổ ấm của mình sau một ngày dài lăn lộn với công việc, đứng một mình trên cầu Long Biên, con thấy chạnh lòng và lạc lõng biết nhường nào.

Blog Radio 622: Tình yêu năm 17 tuổi như gió cuốn mây trôi

Blog Radio 622: Tình yêu năm 17 tuổi như gió cuốn mây trôi

Năm mười bảy, mọi cô gái đều muốn mình sẽ là duy nhất trong mắt người đó. Có những khoảng cách, dù nhỏ đến mấy, chẳng hạn là khoảng cách giữa hai bàn tay nhưng mãi mãi họ vẫn không thể chạm đến được.

Trưởng thành là khi đừng bao giờ gục ngã giữa cuộc đời

Trưởng thành là khi đừng bao giờ gục ngã giữa cuộc đời

Ai sinh ra cũng có những trách nhiệm của riêng mình, đâu chỉ riêng bạn, đâu chỉ riêng tôi. Hãy nhớ, đừng bao giờ để bản thân gục ngã, giữa cuộc đời!

Replay Blog Radio: Xin em đừng lạc bước!

Replay Blog Radio: Xin em đừng lạc bước!

Em đa cảm, mà những người đa cảm sẽ dễ bó buộc mình vào những suy nghĩ vẩn vơ, rồi em sẽ khổ. Khổ rất nhiều. Điều tôi mong muốn, là em sống hạnh phúc mỗi ngày. Là mỗi ngày trôi qua, em lại thấy cuộc đời này thật đáng sống.

Ngày mình buồn nhất là ngày trời đổ mưa

Ngày mình buồn nhất là ngày trời đổ mưa

Tôi cảm nhận mình yếu đuối lạ thường và vô cùng nhỏ bé. Cho dù mạnh mẽ kiên cường thế nào thì trong tôi vẫn có một trái tim yếu đuối của một người phụ nữ, và khi mưa xuống mọi thứ xung quanh nhạt nhòa u tối, cũng là lúc trái tim tôi thổn thức, bơ vơ.

Sulli tuổi 25: Khi đóa hoa lê trong tuyết xinh đẹp lặng lẽ rời cành

Sulli tuổi 25: Khi đóa hoa lê trong tuyết xinh đẹp lặng lẽ rời cành

Nhiều người bật khóc vì sự ra đi của Sulli, không hẳn chỉ vì tiếc thương cho đóa hoa chóng tàn, mà còn vì, họ bắt gặp chính mình trong cô gái ấy.

Có nỗi buồn nào bằng cô đơn trong chính cuộc tình

Có nỗi buồn nào bằng cô đơn trong chính cuộc tình

Có quá nhiều lý do khiến tình yêu của đôi lứa nguội lạnh. Nhưng đau lòng nhất có thể chính là sự cô đơn của người con gái trong chính mối quan hệ yêu đương của họ. Họ hiểu rằng dù có bỏ công sức cố gắng đến đâu, chờ đợi đến đêu đi chăng nữa thì cũng chẳng có ý nghĩa gì đối với một người chẳng hề chịu vì họ mà thay đổi.

Vì sao người hiền lành vẫn gặp đau khổ?

Vì sao người hiền lành vẫn gặp đau khổ?

Vì sao người hiền lành vẫn gặp đau khổ, còn kẻ gian ác vẫn ăn sung mặc sướng? Câu hỏi này chắc nhiều bạn vẫn băn khoăn. Hãy lắng nghe lời Phật dạy về cuộc sống để hiểu hơn về nhân tình thế thái.

Khi hối hận thì đã muộn màng

Khi hối hận thì đã muộn màng

Giá như được trở lại ngày ấy tôi sẽ không nghe theo lý trí, mà nghe theo con tim mình, tôi sẽ nghe lời anh để con tôi được khỏe mạnh, chạy nhảy tung tăng như những đứa trẻ khác. Ngoài kia từng cơn gió lạnh tràn về như thấu hiểu tâm can, chúng nô đùa trên những tán lá như có bao điều muốn nói. Và tôi ước chỉ một lần ước thôi!

Blog Radio 621: Chúng ta không có sau này

Blog Radio 621: Chúng ta không có sau này

'Em có hạnh phúc không?' 'Dù em có trả lời thế nào thì anh cũng sẽ đau lòng thôi!'

back to top