Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thơ Radio: Em về rồi tháng 11 của tôi

2017-11-10 01:30

Tác giả: Lãng Khách, Hiền, Trương Mỹ Ngọc Giọng đọc: Tuấn Anh, Việt Nho

Bạn thân mến, bạn có nghe thấy tiếng gió lách mình qua khe cửa, nghe những giá rét trở mình trên phố? Mùa đông đã về thật rồi, cùng với những ngày đầu tiên của tháng 11. Đây là một khoảng thời gian thật đặc biệt – những ngày đầu đông cũng là những ngày cuối năm, những ngày lạnh giá cô đơn cũng là những ngày khiến người ta cảm nhận được hơi ấm của tình yêu. Tháng 11 này, mời bạn cùng đến với những vần thơ ấm áp của các tác giả. Hy vọng Thơ Radio sẽ sưởi ấm cho bạn đôi chút giữa những ngày đông giá.

Thơ Radio: Em về rồi tháng 11 của tôi

Em về rồi tháng 11 của tôi (Lãng Khách)

Em về rồi! Tháng 11 chiều nay
Theo gợn gió nắm bàn tay trở lạnh
Những vàng thu cũng ngơ ngác trên cành
Vài giọt nắng chẳng làm hanh mùa nữa

Em về rồi! Tháng 11 trước cửa
Tiếng thì thầm chan chứa bờ mi ngoan
Đưa nũng nịu vừa tầm mắt đôi hàng
Nhẹ thả xuống niềm vui đang cười dỗi

Em về rồi! Tháng 11 của tôi
Chỉ là chút hoài niệm thôi rất cũ
Với tình yêu quên bao lần ngỡ đủ
Mà con tim dại khờ vẫn nhói đau

Em về rồi! Lặng lẽ thoáng qua nhau
Tháng 11 chôn sâu màu môi tím
Từng lời hứa vương vãi xưa kiếm tìm
Cuối đường trời ngân ngấn, bịn rịn mưa…

Tưởng như bài thơ là lời reo vui khi gặp lại tháng 11 trên phố, nhưng sau thoáng bỡ ngỡ ấy, là một khoảng trời thương nhớ, kỷ niệm. Có lẽ không ngẫu nhiên mà người ta chọn tháng 11 là tháng của của những kẻ cô đơn, độc thân. Giữa cái lạnh, ta thèm một hơi ấm, thèm một bờ vai... Nếu có một ai đó bước đến bên bạn và hỏi “Anh có bằng lòng đi với em không” giống như tên bài thơ của tác giả Trương Mỹ Ngọc, liệu bạn có sẵn sàng nắm lấy tay người đó – để “vượt qua một vạn mùa đông”?

Thơ Radio: Em về rồi tháng 11 của tôi

Anh có bằng lòng đi với em không? (Trương Mỹ Ngọc)

Vượt qua một vạn mùa đông
Đón anh trên đại lộ cùng chiếc xe bus cũ
Rời Sài Gòn khi phố phường còn say ngủ
Anh có bằng lòng, đi với em không?

Rời khỏi nơi làm chúng ta phiền lòng
Tìm một mảnh vườn, trồng rau, nuôi thỏ
Hay anh muốn dong thuyền biển xa căng buồm đón gió
Bất cứ nơi nào, miễn là ở cạnh nhau?

Em sẽ ngồi bên cửa sổ tô những bức tranh màu
Bếp than ấm, phiền anh, cho thêm củi
Nhặt nhạnh những hòn sỏi trong veo rải đầy hai bên suối
Bỏ vào mấy chậu cây như báu vật ngọc ngà

Thời gian trôi nhanh, chúng ta cũng sẽ già
Nhưng em không muốn già đi trong khói bụi
Da nhăn nheo cùng những bon chen không tuổi
Cả hai đứa mình, sẽ trẻ được bao lâu?

Chúng mình sẽ nuôi một con mèo có đôi mắt màu nâu
Giống màu tóc em, lần đầu anh gặp mặt
Đôi khi ta cần giữ những điều chân thật
Trong hết thảy những gì ta nghĩ nó giản đơn

Chúng mình rồi sẽ bắt đầu một cuộc sống không giận, không hờn
Không còn những lắng lo làm em phải hét toáng lên vì căng thẳng
Anh không phải ghì lưng kiếm tiền bất kể là mưa nắng
Không phải ăn mì gói cuối tuần vì lỡ cạn lương…

Sau hết thảy chông gai em chỉ muốn một cuộc sống bình thường
Ngoan như một chú mèo con cuộn tròn trong nắng
Cùng anh đếm lá rơi bên khoảng vườn yên ắng
Anh có bằng lòng, đi với em không?

Một cuộc sống bình yên, ấm áp, chẳng còn những bon chen, xô bồ, chẳng còn những giá lạnh, cô đơn. Có lẽ ai cũng ước mơ một mái nhà trong lời thơ của tác giả Trương Mỹ Ngọc. Vậy mà có khi ước mơ nhỏ bé ấy cũng thật xa xôi. “Giá có thể chúng mình đừng xa cách” – bài thơ của tác giả Hiền cũng vẽ nên một cuộc sống đáng mơ ước như vậy. Chỉ có điều, trước mỗi câu thơ, luôn là chữ giá như – đầy tiếc nuối và xa xót.

Thơ Radio: Em về rồi tháng 11 của tôi

Giá có thể chúng mình đừng xa cách (Hiền)

Giá có thể mỗi sớm mai thức dậy
Được cùng người đón những bình minh
Nghe lũ chim gác mái kể chuyện tình
Của lá và cây, của mây và gió
Và chuyện của chúng ta

Giá có thể cùng nhau trở về nhà
Em hái một nắm rau sau vườn, nấu bữa cơm ngon ngọt
Anh ngồi trước hiên nhà đàn cho lũ se sẻ sà xuống hót
Ngôi nhà của chúng mình ấm êm

Giá có thể mỗi chiều ngồi tựa vai nhau đếm lá trước thềm
Nhâm nhi tách cà phê nâu như màu mắt em từ ngày biết yêu anh say đắm
Gió lướt qua góp vui bài tình ca anh hát nhẩm
Bài tình ca dành riêng em
Rồi anh sẽ nghiêng vai hôn nhẹ môi mềm

Giá có thể chúng mình đừng xa cách
Đừng trao nhau những mùa đông giá lạnh
Cứ gần nhau và vun đắp bình yên
Những giấc mơ rất hiền
Vương trên môi và tóc
Anh thương em bao ngày thêm nữa
Mình thương nhau, bên nhau bình yên...

Một giấc mơ thật đẹp và dịu êm. Chỉ tiếc rằng đó mãi là một giấc mơ giữa mùa đông giá lạnh. Nếu đang ở bên một ai đó, đừng để bản thân phải nói những lời giá như nhé...

Giọng đọc: Tuấn Anh, Việt Nho
Thực hiện: Tuấn Anh
Minh họa: Tuấn Anh

Lãng Khách

Anh vẫn cười như mùa xuân đương chín Nhưng trong lòng bịn rịn cả trời thu...

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Ngày mai rồi mọi chuyện sẽ khác

Ngày mai rồi mọi chuyện sẽ khác

Bây giờ hắn, Thanh đã có đủ dáng vẻ của một badboy thật rồi. Một gã trai hư đúng điệu. Hắn soi gương lâu hơn và chảy chuốt cho mái tóc khi vàng, khi đỏ, lúc xanh đen thật lãng tử. Đôi chân mày luôn sẵn nghe lệnh hắn nhảy múa uốn lượn khiến các cô gái trước mắt cười tít. Hắn không cao mét tám nhưng vóc dáng rất chuẩn, trên người không một lạng mỡ thừa. Hắn có tận sáu hình xăm đối ở lưng và hai bắp tay. Hắn yêu sự hoàn hảo các hình xăm cân xứng và đồng đều. Hắn không chủ động bắt chuyện trước bao giờ, hắn luôn biết cách khiến mình đặc biệt và nổi bật theo nét riêng thật nghệ. Và thu hút người đến bắt chuyện.

Blog Radio 794: Em thay đổi rồi chỉ có anh là không

Blog Radio 794: Em thay đổi rồi chỉ có anh là không

“Em thay đổi rồi.” Cô không nhìn anh, chỉ hơi ngừng lại một chút, rồi đi ra cửa. “Đúng, em đã thay đổi rồi, là vì anh không thay đổi.”

Ngày đẹp trời để cô đơn

Ngày đẹp trời để cô đơn

Chuyến xe cuối ngày đưa Lam rời thị xã, mưa ướt nhạt nhòa trong đêm. Bên ngoài chắc là lạnh, cô chẳng rõ nữa, chỉ thấy gió ngả nghiêng những ngọn cây như lòng cô đang giông bão. Lam chẳng còn nhớ buổi tối hôm ấy kết thúc thế nào. Cô chỉ biết rằng mình đã bỏ lại tất cả. Lam cất chai nước hoa hồng vào tủ, cất luôn những kỷ niệm cũ vào một góc nhỏ trái tim. Đau nào rồi cũng qua, ngày mai còn phải bước tiếp vì chính mình chứ. Người ta đổi thay thì mình thay đổi, còn cả cuộc đời dài phía trước kia mà.

Sống đơn giản liệu đời có thanh thản?

Sống đơn giản liệu đời có thanh thản?

Dù có sinh ra ở nơi đâu, trong bất cứ hoàn cảnh nào, ắt hẳn mỗi người đều sẽ chứng kiến muôn vàn thay đổi lớn nhỏ diễn ra xuyên suốt cuộc đời mình.

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Khi mùa xuân đến thì chỉ cần lòng người đón nhận thôi thì ở đâu rồi chắc chắn đất trời cũng nở hoa.

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Vậy là hắn được nghỉ Tết sớm hơn mọi năm rồi. Về nhà vẫn là hơn nhất. Đã bao nhiêu năm hắn chẳng thể về sớm để được ăn cái Tết dài ngày hơn, được ở cạnh gia đình lâu hơn.

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Đừng khóc. Em có anh mà. Ở bên anh nhé, được không? Tôi không đáp, chỉ vùi đầu vào trong ngực Kiên, vòng tay cũng nhẹ nhàng đặt lên tấm lưng to rộng của anh. Có lẽ, chim sáo đã tìm được bến đậu rồi…

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Có một buổi sáng nào đó, khi bạn ngước mặt lên nhìn bầu trời vẫn bắt gặp khoảng không màu xanh trong veo ấy, nhưng lòng bạn lại ướt mưa…Bởi lẽ Chúng ta chỉ cảm thấy giá trị thật sự của hạnh phúc cho đến khi chúng ta đã đánh mất hoặc sắp sửa mất nó.

Không dám mở lời yêu

Không dám mở lời yêu

Cũng đã lâu rồi con tim này không còn rung động. Có phải nó đã già cõi rồi không? Ai cũng có một thời thanh xuân tươi đẹp còn đối với tôi thanh xuân là một cái gì đó thật xa xỉ, bao nhiêu là lo toan.

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Người ta thường thích trêu ghẹp những bông hoa dại nhưng rồi vẫn trở về với những đóa hoa có danh, có phận được cắm ở trong bình. Những đóa hoa dại mong manh, không còn cách nào khác ngoài việc buộc phải trở nên mạnh mẽ, kiên cường.

back to top