Phát thanh xúc cảm của bạn !

Lên xe đi tôi chở về tuổi thơ

2017-11-05 01:59

Tác giả: Giọng đọc: Việt Nho

blogradio.vn - Ai mà không có tuổi thơ với những chùm ký ức, dù buồn, dù vui, tủi hờn hay hạnh phúc thì đó đều là những ký ức đã qua, khi ta vô tình nhớ lại thì thấy khóe mắt cay cay.

***

Thị thành là chốn ồn ã, con chẳng thể tìm thấy bóng dáng cây tre

Thị thành là nơi chật chội, làm sao cảm chút trưa hè

Thị thành là nơi náo nhiệt, nhưng lại thiếu vắng tiếng ve.

Ai mà không có tuổi thơ với những chùm ký ức, dù buồn, dù vui, tủi hờn hay hạnh phúc thì đó đều là những ký ức đã qua, khi ta vô tình nhớ lại thì thấy khóe mắt cay cay.

Tôi – một đứa con gái sinh ra tại một vùng quê nghèo miền Trung, thời chúng tôi đủ để nhận thức cái đói, cái no, cái đẹp, cái xấu thì quê tôi quả thực nghèo. Hồi ấy, ai có được con xe 81 là chao ôi thấy họ thật giàu có và sang chảnh, xong lên đời tý nữa là quả xe Dream chất lừ. Còn nhà tôi ấy à, có hẳn hai cái xe lận, một cái xe đạp thống nhất mà theo lời mẹ là của hồi môn của ông ngoại tôi, một cái xe đạp nam là của cha tôi đi làm tích cóp mua được để đi. Trong mắt đứa trẻ như tôi nhà mình thật giàu có biết bao, có hai cái xe, mẹ và cha đều có xe đạp riêng. Rồi có một ngày chị em tôi cũng có xe đạp riêng, đó là ngày cha đi làm người ta trả công bằng một cái xe đạp mini màu đỏ, mà nó cũng chả mới mẻ gì đâu, khung nó đã bị gỉ nhiều nhưng so với mấy đứa trong làng thì đó là điều đáng mơ ước.


Xong khi tôi lên bảy, học lớp hai, trường cách nhà đến hai cây số, thế là mùa hè mẹ cử chị gái tập xe đạp cho tôi để tự thân đi học. Hồi đấy đường đất, ngã không lo, ngã lại đứng dậy, chỉ sợ hỏng xe, nhưng cay cú cho tôi là trưa hè chị kéo ra tập xe cho thì chọn ngay chỗ lắm cây bụi chứa, ở quê tôi gọi thế, không biết các miền khác như nào nhưng chúng ta cứ hình dung là cây với ngàn cái gai chi chít. Về phần chị tôi thì chao ôi thương em lắm, khi tôi đang co cái chân lên đạp thì chị thả ngay, tôi thì nghĩ chị đang giữ phía sau cho nên cứ đạp liên tằng, ngoái đầu lại không thấy chị đâu, thế là cứ thẳng bụi chứa mà lao vào thôi. Hôm đấy tôi được nước ăn vạ, chị bị mẹ tẩn cho một trận, còn tôi thì đắc chí.

Rồi xong cái thời tập xe mini đỏ, tôi đi xe thuộc tay lái cừ rồi nên chấp tuốt các thể loại xe. Hay ho thế nào hôm ấy hỏng xe, mẹ hào phóng cho mượn quả xe thống nhất, tôi thì không ưng lắm vì nó cao và to, nhưng vì sự nghiệp đi học nên thôi cứ đi. Hôm đấy tôi mặc cái quần bò thô màu hồng có thêu hoa thêu bướm cơ, cái quần rõ đẹp, hí hửng đạp xe trên con đường làng và hát líu lo. Bỗng… ôi xong, cái quần tôi ống loe cho nên nó bị cái xích xe ngốn ngay vào, lúc này thì chưa được học nhưng tôi lại thấm thía hơn bao giờ hết câu nói của các cụ xưa “tiến thoái lưỡng nan”. Đấy, đạp không được, dừng lại không xong và cứ thuận theo ý trời và ngã thôi, tôi đau lắm, không đau bề ngoài đâu, đau lòng ấy. Đối với đứa con nít 7 tuổi thì áo quần là mối bận tâm hàng đầu, cái quần bị nhai nguyên ống, đen xì, còn rách nữa, cho nên coi như vứt, nguyên mấy ngày tiếc. Nhưng mẹ tôi cũng khéo cơ, cái này tôi phục, mẹ cắt phăng lên đến đầu gối, làm cho tôi thành cái quần đùi hồng chất lừ, mà kể ra để đến bây giờ còn là mốt ấy chứ. Nó có tua rua rõ đẹp, xong tôi mặc vào cười tít mắt và cứ thế sau này có cái quần nào bị xích nhai lại thành cái quần đùi thời thượng.


Còn xe đạp nam của cha, quả nhiên cha độc quyền thật, không ai đi được, mà hay là cái xe nó có cái chuông kêu “reng, reng” rất vui tai. Mỗi lần cha đi làm về ngoài ngõ là y như rằng có tiếng chuông. Xong ba chị em xếp hàng chờ. Cái cảm giác ấy mỗi ngày hạnh phúc vô cùng tận, đến bây giờ nhớ lại còn bồi hồi. Tôi cũng không phải là đứa ngoan ngoãn gì, tính hay tò mò, mà hồi ấy mẹ khéo chăm lại béo ú nu, béo hơn mấy đứa con nhà giàu kia. Tôi hớn cái mặt lên nói với tui bạn là “tau biết đi xe nam, bây có tin không?”. Để chứng minh tôi lén dắt xe của cha ra ngoài đường làng, cũng tập tành nhưng người có hạn nên ko sao lên được cái khung nam. Và đến đây chắc chúng ta hình dung ra cái đứa con gái tóc ngang tai, đúng là tóc ngang tai chứ ko phải ngang vai đâu ạ, cứ cố rướn người luồn qua khung nam và người lệch hẳn một bên để đạp xe đi. Làm được như vậy tôi lại thấy như mình thành một tay đua xe cừ khôi trong làng. Xong về cha biết, biết là sẽ ăn ngay trận đòn nhưng người ăn là chị tôi. Rõ khổ, vì cái tội không trông em, để em chạy giữa trưa nắng. Nhớ ngày ấy chị tôi hiền khô thường phải chịu biết bao nhiêu trận đòn vì tôi.

Cuộc sống của nhà tôi cứ thế yên bình trôi qua, đói có, no có, vui có buồn có nhưng tôi vẫn luôn hạnh phúc vì được ở cạnh những người thân yêu của mình. Giờ đây mỗi lần nhớ về tuổi thơ đều là những kỷ niệm của ngày hạnh phúc.

© Đào Diện – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

7 điều cha dạy, muốn nên người thì đừng bao giờ quên

7 điều cha dạy, muốn nên người thì đừng bao giờ quên

Bức tâm thư sau đây chứa đựng những bài học của một người cha đúc kết cả đời dựa trên kinh nghiệm và vấp ngã của mình, hi vọng giúp con trưởng thành mà không mất quá nhiều thời gian để đi đường vòng.

Blog Radio 618: Ta là gì bên cuộc đời nhau?

Blog Radio 618: Ta là gì bên cuộc đời nhau?

Có một nghịch lý là những người quá giống nhau khó có thể ở bên nhau. Có thể vì quá hiểu nhau nên trong trái tim họ không có chỗ cho một thứ tình cảm khác len lỏi. Họ cứ lặng lẽ bên cuộc đời nhau như thế cho đến khi giật mình tự hỏi “Ta là gì bên cuộc đời nhau?”

Tận cùng nỗi cô đơn là gì ai có thấu chăng?

Tận cùng nỗi cô đơn là gì ai có thấu chăng?

Thật ra cô đơn không hề đáng sợ như cách mà mọi người vẫn thường nói với bạn đâu. Chỉ cần bạn đủ dũng cảm và bản lĩnh để nhận ra rằng, lúc nào mới là thời điểm thích hợp để bạn có thể dành thời gian để yêu một ai đó một cách chân thành nhất có thể, thì hãy sẵn sàng rời bỏ nỗi cô đơn đẹp đẽ của bản thân đang có, để bắt đầu mối quan hệ mới.

Replay Blog Radio: Mình còn nợ nhau một duyên phận

Replay Blog Radio: Mình còn nợ nhau một duyên phận

Liệu giữa người với người cần bao nhiêu duyên mới đủ để gặp nhau? Em và anh cần nợ nhau thêm bao nhiêu ân tình mới có thể bên nhau đến cuối đời?

Đừng ai hỏi vì sao tôi vẫn cô đơn

Đừng ai hỏi vì sao tôi vẫn cô đơn

Tôi quen với việc lạc lõng giữa con phố đông người, quen với việc những người mình tưởng là thân quen nhưng lại luôn lạnh nhạt với mình, quen cả với việc đi chơi một mình và tâm sự một mình.

Ai cũng từng có một mối tình đơn phương như thế?

Ai cũng từng có một mối tình đơn phương như thế?

Thanh xuân tớ đã bỏ lỡ điều gì? Có hối tiếc điều gì không? Tớ không chắc nữa. Đôi lúc tớ tự hỏi bản thân? Liệu ngày xưa nếu đủ mạnh mẽ tớ nói tớ thích cậu, liệu bây giờ mọi chuyện có khác không? Giữa hàng trăm vạn người, sao chỉ có mỗi cậu khiến tớ rung động? Giữa hàng nghìn hàng triệu thời gian, tại sao tất cả thời gian tớ chỉ suy nghĩ về mỗi mình cậu?

Ở tuổi 30, đừng chỉ coi tiền là giá trị duy nhất để đánh giá con người

Ở tuổi 30, đừng chỉ coi tiền là giá trị duy nhất để đánh giá con người

Đa phần những người đạt thành tựu đều là những người có ý thức về thời gian. Họ biết sử dụng thời gian vào những việc có ý nghĩa, học hỏi và phát triển bản thân. Bởi thêm một kỹ năng, cuộc sống sẽ có thêm lựa chọn.

Hãy sống như nữ hoàng, đừng chỉ biết dựa dẫm vào hoàng tử nhé con gái

Hãy sống như nữ hoàng, đừng chỉ biết dựa dẫm vào hoàng tử nhé con gái

Khi con mạnh mẽ, thì con tự biết cách biến mình thành một nữ hoàng, mà chẳng cần phải đánh rơi chiếc giày để chờ một chàng hoàng tử nào đó nhặt được.

Blog Radio 617: Kết thúc nào cho người thứ ba?

Blog Radio 617: Kết thúc nào cho người thứ ba?

Sẽ không có một cái kết tốt đẹp nào cho người thứ ba cả, rằng cô mãi mãi chỉ là người thừa trong tổ ấm đẹp đẽ của họ, rằng người như cô không xứng đáng có được hạnh phúc, mãi mãi cũng không được hạnh phúc.

Sự thật về cuộc đời Lệnh phi – phi tần được vua Càn Long sủng ái nhất

Sự thật về cuộc đời Lệnh phi – phi tần được vua Càn Long sủng ái nhất

Thanh sử biên triều cũng nhận định: “Người Càn Long yêu nhất là hoàng hậu đời thứ nhất, Hiếu Hiền hoàng hậu. Người ông tin cậy nhất là Lệnh Phi”

back to top