Phát thanh xúc cảm của bạn !

Em muốn được một lần bước vào trái tim anh

2017-11-02 01:30

Tác giả: Giọng đọc: Việt Nho

blogradio.vn - Xin lỗi vì em cố tỏ ra hiểu anh, có khi em chẳng hiểu gì cả. Nhưng thật lòng, em muốn một lần nhìn thấu trái tim anh.

***

Bạn thân mến! Yêu một người không phải là điều dễ dàng. Yêu một người đã từng trải qua nhiều tổn thương lại càng khó khăn hơn nữa. Những vết thương lòng khiến họ trở nên chai sạn, không còn muốn mở lòng với ai, không dễ rung động với người đến sau. Phải làm thế nào để chinh phục một trái tim đã từng chịu nhiều tổn thương? Mời bạn lắng nghe lá thư tâm sự được gửi đến từ bạn Nguyễn Thị Kim Thoa.

Sài Gòn đêm nay mưa rả rích.

Em chợt đọc được một câu nói rằng trên đời này sẽ có một người dù không làm gì, bạn cũng thích, như đã định bạn sinh ra chỉ để thích người đó.

Anh từng hỏi em: “Vì sao thích một người xa lạ?”

Anh lại quên rồi, vốn dĩ những người yêu nhau, trước đó cũng đã từng là người xa lạ đó thôi. Em chẳng có câu trả lời cho anh và cũng không có cho em. Em không biết vì sao. Dường như những thứ liên quan đến anh đều không có lí do, không thể giải thích. Em thích vì thích, thế thôi!

Anh cũng đừng ngạc nhiên vì sao em lại xưng hô như thế này khi bình thường lại xưng hô khác. Đơn giản vì em muốn như thế, em thích thế. Em cũng không hiểu nổi mình.

Chắc kiếp trước em nợ anh chưa trả hết, nên kiếp này, dù làm việc gì cho anh, em vẫn thấy chưa đủ. Em có cảm giác mình vẫn phải làm nhiều hơn nữa. Em cứ ngây ngô nghĩ mình phải nỗ lực để làm liền những vết thương mà người khác để lại cho anh. Em nghĩ thế, dù có khi nó đã lành lâu rồi, giờ chỉ còn là những vết sẹo nhắc anh nhớ về những người con gái đã đi qua đời anh.

Em muốn được một lần bước vào trái tim anh, blog radio

Em không biết mình nên thấy vui hay giận. Vui vì nhờ những người khác rời bỏ anh nên em có cơ hội gặp anh, nhờ những người đó mà anh của hôm nay trưởng thành hơn, thâm trầm hơn. Những người từng trải qua tổn thương, đổ vỡ có những suy nghĩ tận sâu thẳm trong tâm hồn mà người khác muốn chạm tới, có sự từng trải mà người khác muốn chiêm nghiệm.

Họ - những người con gái đó, từng chút một tạo nên anh của ngày hôm nay.

Cảm xúc bộc lộ vừa đủ.

Khó hiểu, cuốn hút.

Một vẻ cuốn hút không phải của một người đàn ông trưởng thành, già dặn kinh nghiệm, từng trải nhiều.

Những gì anh thể hiện ra không quá cay đắng, không quá phũ phàng hay chua xót, nó như những nổi buồn nhẹ nhàng, âm ỉ lan tỏa, nó không quá bi quan. Đó là những trải nghiệm anh có được, những cái nhìn đời không làm người khác quá vui hay quá buồn mà làm người ta cảm thấy như được trải lòng.

Anh chưa là đàn ông trưởng thành đúng nghĩa, cũng chẳng còn là cậu nhóc to xác với những suy nghĩ đơn giản. Anh đem đến cho người khác không phải sự tươi trẻ tràn đầy sức sống cũng không phải cái gì đó quá dày dạn phong sương.

Em nghĩ, nếu ví anh như một thứ gì đó, chắc là sự giao mùa. Mùa thu nhỉ?

Có một chút gì đó lãng mạn như anh.

Là sự chuyển giao giữa mùa thu với mùa đông.

Lòng anh thì không lạnh lẽo như mùa đông, chỉ hơi se sắt thôi.

Cánh cửa vào tim anh, anh tự mình thu hẹp, tự mình khép nhỏ, để rồi những người sau trở nên khó khăn hơn.

Em giận, giận những người đã đi trước, để lại cho anh sự cô đơn, thất vọng, đau khổ. Để rồi anh khó mở lòng đón nhận những yêu thương mới. Những khoảng trống họ để lại khi ra đi, tim anh đã thôi không yêu thương nhưng nỗi nhớ vẫn đong đầy mỗi khi cảm giác xưa ùa về.

Có lúc em nghĩ, nếu em làm cho anh thích em, vào được trong tim anh rồi, em có nên để lại cho anh một vết thương sâu, sâu hơn tất cả những vết thương trước đó cộng lại. Để em được ở trong tim anh mãi, cả đời cũng không quên, dù đó là buồn đau, thù hận hay tổn thương.

Em đã từng có ý nghĩ ích kỷ và tàn nhẫn như vậy đấy.

Nhưng rồi em nghĩ lại, anh không đáng bị đối xử như vậy. Anh xứng đáng được yêu thương, được chữa lành những nỗi đau trong quá khứ, được vui vẻ sống chứ không phải để chịu đựng những thứ như vậy.

Và một điều nữa, em không thể bước vào trái tim anh, nên thôi, quên đi!

Em nghĩ mình cũng đáng được yêu thương nên không thể làm tổn thương người khác.

Xin lỗi vì em cố tỏ ra hiểu anh, có khi em chẳng hiểu gì cả. Nhưng thật lòng, em muốn một lần nhìn thấu trái tim anh.

© Nguyễn Thị Kim Thoa – blogradio.vn

Giọng đọc: Việt Nho
Thực hiện: Hằng Nga
Minh họa: Hằng Nga

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Đợi mưa

Replay Blog Radio: Đợi mưa

Tình yêu như cơn mưa lặng thầm đến khi nào không ai hay biết. Để rồi khi mưa tạnh, trái tim vẫn ngẩn ngơ nằm đấy, trải qua bao lâu chăng nữa vẫn ướt mềm chẳng thể nào được hong khô.

Blog Radio 756: Một nửa tình yêu không xứng đáng được gọi là tình yêu

Blog Radio 756: Một nửa tình yêu không xứng đáng được gọi là tình yêu

Một nửa ly cà phê vẫn là cà phê. Một nửa chiếc bánh vẫn gọi là bánh. Nhưng một nửa tình yêu thì không đáng được gọi là yêu. Cô đã yêu anh chỉ với một nửa trái tim mình, nửa còn lại dành cho sự tính toán.

Replay Blog Radio: Có những ngày cả nỗi buồn cũng bỏ ta đi

Replay Blog Radio: Có những ngày cả nỗi buồn cũng bỏ ta đi

Trong những tháng ngày cả nỗi buồn cũng rời bỏ chúng ta mà ra đi là những phút giây thật sự rất đau khổ. Khi bóng tối bủa vây cả cuộc đời mình tôi nhận ra cả cái bóng của mình cũng rời bỏ mình trong những lúc tối tăm nhất.

Replay Blog Radio: Những lá thư bay

Replay Blog Radio: Những lá thư bay

Anh nắm chặt tay cô khẽ đặt một nụ hôn dịu dàng lên trán cô - Mối tình đầu của chúng ta đã xuất hiện từ lâu, nhưng bây giờ mới thực sự bắt đầu.

Blog Radio 755: Nếu yêu anh, xin em đừng là gió

Blog Radio 755: Nếu yêu anh, xin em đừng là gió

Người ta vẫn thường nói Thiên Bình là gió, gió lãng du, không bao giờ ở yên mãi một nơi, cơn gió đi rồi đến lúc nào đó có thể sẽ quay về chốn cũ hoặc cũng có thể không. Nhưng nếu yêu anh, xin em đừng là gió.

Anh sẽ nhớ về em một lần sau cuối

Anh sẽ nhớ về em một lần sau cuối

Tháng năm vẫn thế, vội vàng qua đi trong lặng lẽ. Cả anh và em, cả những kỷ niệm của chúng ta cũng sẽ già cỗi, cũng hóa thành một câu chuyện cổ tích mà chẳng ai thèm nhớ đến hay kể lại.

Replay Blog Radio: Nơi hạnh phúc nhất

Replay Blog Radio: Nơi hạnh phúc nhất

Khi yêu một người đã ở bên cạnh mình từ rất lâu, bạn thường tự thắc mắc tại sao trước đây mình không có những cảm xúc này với người đó.

Blog Radio 754: Ngược dòng đừng quay lưng

Blog Radio 754: Ngược dòng đừng quay lưng

Chúng tôi chưa từng hứa hẹn bên nhau mãi mãi, nhưng tôi nhận ra rằng… mình vừa mới bỏ lỡ cả một đời người!

Replay Blog Radio: Lý do nào để ta cô đơn và buồn chán?

Replay Blog Radio: Lý do nào để ta cô đơn và buồn chán?

Người cô đơn chẳng nhìn thấy được, thời gian trôi đi rất vô tình, nếu cứ ngồi mãi chán chường, nghĩa là sẽ đánh mất cả ngàn điều quý giá; đánh mất phút giây trò chuyện cùng ba mẹ, đánh mất phút giây ôm đứa bạn thủ thỉ tâm tình, đánh mất cách nhìn, cách sống; đánh mất ước ao khát vọng; và có thể một ngày, đánh mất chính trái tim.

Blog Radio 753: Em có đang hạnh phúc không?

Blog Radio 753: Em có đang hạnh phúc không?

Ngước nhìn lên bầu trời, anh như thấy Huyền đang cười với mình “Em có đang hạnh phúc không?” Anh mỉm cười, nụ cười đầu tiên sau chuỗi ngày đầy đau đớn, xót xa.

back to top