Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thơ Radio: Đông về để ta biết mình cần nhau

2017-12-01 01:30

Tác giả: Phương Trâm (Sầu Đông), Huy Thọ Giọng đọc: Titi, Tuấn Anh

blogradio.vn - Mùa đông mang theo cô đơn gieo trên phố. Dường như trong tim gió khẽ lùa. Từ độ em đi, dường như mùa càng lạnh hơn nữa. Anh chỉ còn lại những tấm ảnh, những đoạn ghi ngắn ngủi giọng nói của em, những dòng em từng viết cho anh... tất cả những thứ đó như ngọn lửa le lói, mỏng manh, giữ cho anh chút hơi ấm giữa thành phố mùa đông này. Anh biết, rồi thời gian như ngọn gió bấc, sẽ thổi tắt cả đốm lửa hồi ức nọ. Nhưng anh vẫn ấp iu đốm lửa ấy, bởi khi nó tắt đi, có thể anh sẽ chẳng còn tìm thấy điều gì khác sưởi ấm được trái tim mình!

Bạn thân mến, mùa đông thường được coi là mùa cô đơn, mùa của nỗi buồn, nhưng có lẽ, mùa đông cũng là mùa yêu. Đó là khi người ta cần nhau hơn, đôi lứa cảm nhận rõ hơn hơi ấm giữa lạnh giá. Mùa đông này, đừng làm một kẻ cô đơn nữa, “hãy để đông này gõ cửa mùa yêu” – để ai đó đến và sưởi ấm trái tim mình. Thơ Radio ngày hôm nay xin gửi đến các bạn những bài thơ về mùa đông – mùa yêu.

Thơ Radio: Đông về để ta biết mình cần nhau

Thành phố của anh mùa này lạnh lắm không? (Nguyễn Phương Trâm)

Thành phố của anh giờ này lạnh lắm không?
Trời đã chớm đông mưa có giăng khắp lối?
Chiều tan tầm bước chân anh có vội
Có nhớ một người như em đang nhớ anh?

Thành phố em mùa này ngập trong những mong manh
Đến vạt nắng cũng hanh hao rồi nhạt màu tắt lịm
Đóa cúc họa mi nhắc khung trời kỉ niệm
Một khúc ru tình em tự vẽ riêng em...

Thành phố anh giờ này có lẽ đã dịu êm,
Chắc hẳn đã bình yên bên một tình yêu khác
Phố em vẫn thế, vẫn nỗi buồn man mác
Của mưa mùa đông và rêu phủ lạnh lùng

Góc phố kể với em chuyện hội ngộ tương phùng
Em khẽ mỉm cười nhủ mình xa xôi quá
Hai thành phố gần nhau mà lòng người trăm ngả
Biết rẽ ngả nào để lại được gặp nhau?

Giá có ai đó quan tâm đến ta như lời thơ của Phương Trâm, dù ở phương xa giá lạnh, ta cũng thấy ấm lòng. Cuối bài thơ, tác giả bâng khuâng về một ngày gặp lại, một duyên hội ngộ. Đôi khi, chính ta phải tạo ra duyên hội ngộ ấy, giống như lời thơ của Huy Thọ trong bài thơ “Đông đến rồi mình hò hẹn đi em”.

Thơ Radio: Đông về để ta biết mình cần nhau

Đông đến rồi mình hò hẹn đi em (Huy Thọ)

Đông đến rồi, mình hò hẹn đi em
Gió mùa về ai cũng thèm hơi ấm
Nhìn xem này, bờ vai anh thật rộng
Thử tựa vào, đỡ trống trải hơn không

Gió cuối Thu để se sắt môi hồng
Vui lên em, cho ấm nồng tuổi trẻ
Cuộc đời này mấy hơi mà lặng lẽ
Cứ yêu đi, chúng ta được phép mà

Hãy mỉm cười rạng rỡ tựa đóa hoa
Cứ hát ca, làm những điều em thích
Có anh rồi, đời không còn cô tịch
Xích lại gần trao hơi ấm yêu thương

Anh muốn nắm tay em, bước xuống đường
Ngắm ánh dương tan vào trong đáy mắt
Cần gì tin chuyện duyên trời sắp đặt
Chỉ cần mình nắm chặt hạnh phúc, đúng không em?

Đừng băn khoăn chuyện duyên trời sắp đặt, đừng vấn vương chuyện cũ, đừng để trái tim mình lạnh giá cô đơn. Bạn có biết vì sao mùa đông lại lạnh đến vậy? “Đông lạnh để ta biết mình cần nhau!” – những vần thơ dễ thương của tác giả Nguyễn Thị Phương Thúy có thể sẽ sưởi ấm trái tim bạn.

Thơ Radio: Đông về để ta biết mình cần nhau

Đông lạnh để ta biết mình cần nhau! (Nguyễn Thị Phương Thúy)

Anh ơi anh, xin đừng ghét mùa đông
Anh đừng để mùa đông chạnh lòng như thế
Mùa đông cũng có những câu chuyện muốn kể
Rằng vì sao mùa đông lạnh, anh à!

Mùa đông lạnh là để anh nhận ra
Rằng chúng ta cần nhau hơn, anh ạ
Ngồi bên nhau cho mùa đông bớt đi những lạnh giá
Cho tình người sưởi ấm những mùa đông!

Mùa đông lạnh để ta biết đợi mong
Hết đêm đông sẽ là ngày xuân ấm
Rằng giữa mùa đông sẽ có ngày ngập nắng
Cũng như cuộc đời, anh có nhận ra không?

Để em kể anh nghe câu chuyện của mùa đông
Mùa đông đến, bàn tay ai lạnh giá
Chỉ cần có người đan tay vào bàn tay ấy
Là sẽ tan đi những lạnh giá ngay thôi...

Đông về rồi, ngón tay anh sẽ đan vào những ngón tay của một người!
Và khi đó, anh sẽ không thấy lạnh
Anh đừng ghét mùa đông nữa, anh nhé!
Đừng để nỗi buồn phủ kín một mùa đông...

Tuấn Anh cũng chẳng ưa mùa đông tẹo nào. Thứ thời tiết này dễ khiến người ta nhớ người yêu cũ, cảm thấy cô đơn. Nhưng có lẽ, khi đã yêu, ta sẽ thấy yêu mùa đông hơn cả, bởi đây mới thực sự là mùa dành cho lứa đôi. Trời hãy còn lạnh dài dài đấy, và bạn đừng để bản thân cô đơn thêm nữa nhé, “hãy để đông này gõ cửa mùa yêu” bằng bài thơ của tác giả Lai Ka.

Thơ Radio: Đông về để ta biết mình cần nhau

Hãy để đông này gõ cửa mùa yêu (Lai Ka)

Mùa đông bắt đầu bằng đợt gió chiều qua
Ta chợt nhận ra mình vẫn còn đơn độc
Liệu những ngày sau khi gió về lạnh cóng
Có vòng tay nào mang hơi ấm đến đây?

Những ngày gió về, làn tóc rối bay bay
Ai đó có hay nơi này ta đang đợi
Người mau đến gần vuốt giùm làn tóc rối
Nói muốn cùng ta qua những lối đông sang.

Những ngày gió về liệu có ngón tay đan
Đút túi áo sâu cho bàn tay luôn ấm
Ta tựa mái đầu nghe tim người khẽ đập
Chỉ bấy nhiêu thôi... hạnh phúc lắm, người ơi!

Những ngày gió về lòng có bớt chơi vơi
Khi ở bên ta có một người che chở
Nào đến đây đi đừng để ta đợi nữa
Hãy để đông này gõ cửa một mùa yêu.

Giọng đọc: Tuấn Anh, Titi
Sản xuất: Tuấn Anh
Minh họa: Tuấn Anh

Phương Trâm (Sầu Đông)

Chỉ là bỗng dưng em thấy cô đơnGiữa phố xá thênh thang đông như hộiDòng người ấy vẫn bước qua rất vộiMột nửa cuộc đời ta để lại nơi đâu?

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 762: Hạnh phúc có mỉm cười lần nữa không anh?

Blog Radio 762: Hạnh phúc có mỉm cười lần nữa không anh?

Chỉ biết rằng sau tất cả em vẫn mong một lần được hạnh phúc. Chúng ta liệu có hạnh phúc bên nhau dù thiếu đi tiếng khóc cười của trẻ thơ, tình yêu có bù đắp cho tất cả, hạnh phúc có mỉm cười một lần nữa không anh?

Khi yêu đừng quay đầu nhìn lại

Khi yêu đừng quay đầu nhìn lại

Tình yêu giá như nó chỉ đơn giản là chuyện của hai người, của chỉ hai người thôi mà không chịu ảnh hưởng của một người nào khác. Giá như là như thế thì giờ đây anh và em đã không phải cần cho nhau thêm một chút thời gian.

Replay Blog Radio: Chờ em mỗi sớm mai bên cốc đen đá không đường

Replay Blog Radio: Chờ em mỗi sớm mai bên cốc đen đá không đường

Anh thích cà phê không đường nhưng anh lại uống chocolate nóng vì đó là thứ em thích nhất. Anh yêu chiều tối nhưng anh cũng nguyện ngồi chờ em mỗi sáng mai.

Blog Radio 761: Nối lại sợi tơ duyên

Blog Radio 761: Nối lại sợi tơ duyên

Một sợi dây buộc quá căng sẽ dễ đứt, sợi nhân duyên cũng vậy. Có những người, tưởng như duyên phận buộc chặt lấy nhanh, nhưng rồi họ vẫn đánh mất nhau trên con đường trưởng thành. Sợi tơ duyên đứt rồi, liệu có cách nào nối lại được chăng?

Ngày mai mình cưới, anh ở đâu sao vẫn chưa về?

Ngày mai mình cưới, anh ở đâu sao vẫn chưa về?

Em sẽ không đau nữa đâu, em sẽ không sợ những cơn mưa nữa, vì trời mưa cũng là trời đang nắng, chỉ là ánh nắng ấy tạm thời ẩn mình dưới những đám mây mà thôi.

Replay Blog Radio: Đợi chờ một tình yêu

Replay Blog Radio: Đợi chờ một tình yêu

Yêu một ai đó, có nghĩa rằng bạn nên chờ đợi. Có thể trái tim của người đó đang bị tổn thương nên nó cần thời gian để lành lại. Đừng nhầm tình yêu với những cơn say nắng, nhưng cùng đừng vì chút rung động đầu đời mà bỏ lỡ mảnh ghép của cuộc đời mình.

Blog Radio 760: Đơn phương cũng có quyền được yêu thương

Blog Radio 760: Đơn phương cũng có quyền được yêu thương

Vì tình đơn phương không thể nào trải qua những cuộc cãi vã, càng không thể nào nói ra được lời chia tay. Thứ đáng sợ chính là nó giết chết xúc cảm của chúng ta một cách từ từ và dai dẳng theo thời gian.

Đứng trước anh tôi vẫn còn rung động

Đứng trước anh tôi vẫn còn rung động

Đúng với câu người ta hay nói “Có một người tôi không muốn gặp lại, bởi gặp lại tôi sợ mình sẽ rung động”. Và tôi đã như thế, không ngờ lại rung động với một người tưởng chừng rất lạ lại hóa ra quen. Có lẽ dù anh có thay đổi như thế nào thì đứng trước anh tôi vẫn rung động.

Replay Blog Radio: Tình yêu như một hình xăm

Replay Blog Radio: Tình yêu như một hình xăm

Tình yêu giống một hình xăm. Không một ai xóa đi được ký ức, không một ai xóa đi được những yêu thương đã khắc dấu ở trong tim. Xóa nó hoàn toàn, chỉ có thể chấp nhận nỗi đau bung tràn đến không thể thở.

Blog Radio 759: Đôi bàn tay trắng biết lấy gì để yêu em?

Blog Radio 759: Đôi bàn tay trắng biết lấy gì để yêu em?

Ôm tương tư là thế, ôm hi vọng là thế, dù biết là hão huyền, là viển vông, nhưng ai có thể ngăn cản được thứ thiêng liêng gọi là tình cảm? Cũng chẳng hiểu vì sao cậu thích chị, có lẽ vì chị giàu, chị ngoan, chị dịu dàng,… hay là cả ngàn lí do khác. Thích một người đâu cần lí do đâu.

back to top