Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thơ Radio: Tháng 5 - tôi tặng em bài thơ tình mùa hạ

2017-05-15 05:00

Tác giả: Cá Kho, Phương Trâm (Sầu Đông) Giọng đọc: Hằng Nga, Tuấn Anh

Các bạn thân mến! Những tia nắng hè đã ghé qua ô cửa sổ nhà bạn chưa? Tháng 5 về, mang theo cả những khoảnh khắc chớm hạ xao xuyến. Nắng chưa quá gắt, trời chuyển dần xanh trong, và những bông bằng lăng cùng phượng vĩ khẽ nở trong cơn mưa rào bất chợt. Đôi lúc, cảm thấy như tháng 5 tựa như một bài thơ – một bài thơ mùa hạ đầy những cảm xúc, đầy những kỷ niệm gợi nhắc. Ngày hôm nay, hãy cùng đồng hành với tháng 5 qua chùm thơ Tháng 5 – tôi tặng em bài thơ tình mùa hạ nhé.

Tháng 5, tôi tặng em bài thơ tình mùa hạ

Tôi tặng em bài thơ tình mùa hạ (Giacmo Tuyettrang)

Tôi tặng em bài thơ tình mùa hạ
Có chút lá vàng rớt nhẹ quanh sân
Nhớ về em, mà trong dạ bâng khuâng
Cảnh cũ đây mà bóng người xa mãi.

Nhiều năm rồi tôi mới quay trở lại
Đơn lối về trên con phố năm xưa
Chỉ mình tôi lặng ngắm những hạt mưa
Ướt tóc mây, kỉ niệm nào chợt đến.

Nụ cười em, nét duyên thầm dễ mến
Con đường nào in dấu gót hài sen
Bàn tay ai ve vuốt mái tóc mềm
Má ửng hồng trong chiều phai nhạt nắng.

Tôi nhớ em từng đêm thao thức trắng
Canh vắng buồn, ký ức cứ quẩn quanh
Hạnh phúc nào sao nhoà nhạt phai nhanh
Em và tôi giờ chỉ là quá khứ.

Trái tim côi, tôi nào đâu cất giữ
Trả lại người phút nồng ấm bên nhau
Nghĩ về em tim bỗng thấy đớn đau
Đành vội viết vài dòng thư trao gửi.

Một lá thư được viết bằng những vần thơ đầy cảm xúc. Có lẽ chỉ cần mỗi lần mùa hạ đến, mỗi khi tháng 5 cùng sắc hoa đỏ trở về, trong ta cũng như thể có một mùa hạ đầy kỷ niệm trở lại. Và nhắc đến mùa hạ - là mùa thi – là áo trắng – là những vụng dại đầu đời nhớ mãi. Mời các bạn cùng trở lại tháng 5 học trò với tác giả Cá Kho qua bài thơ.

Tháng 5, tôi tặng em bài thơ tình mùa hạ

Tháng 5 về xôn xao mùa nắng (Cá Kho)


Nếu một ngày em chợt hỏi tháng 5.
Nắng có về vương mình trên mái tóc.
Mang hạ về đi qua miền kí ức.
Cơn mưa chiều xóa vạt nắng phôi pha.

Tháng 5 về cho ngày tháng vội qua.
Em còn nhớ căn phòng ngày xưa ấy.
Cánh cửa phòng thi, mặt bàn cùng trang giấy.
Hòa mình vào giọt nắng phía trời cao.

Tháng 5 về những nỗi nhớ xôn xao.
Mang bao yêu thương ngày xưa chưa kịp trả.
Để tháng 5 giờ đây trôi hối hả.
Giục em về mùa ấy có còn trăng.

Tháng 5 về, gọi nỗi nhớ xa xăm.
Mùa đổ lá, xà cừ chẳng xanh nữa.
Em nghe không, mùa nắng thì thầm gõ cửa.
Xôn xao gió về, gọi hạ tiễn mùa trăng.

Tháng 5 về, mang sắc tím bằng lăng.
Loa kèn đã thôi không còn trắng nữa.
Phố hết trở mình, lặng im và bớt cựa.
Tháng năm... mưa ta xóa bóng nhau rồi.

Cũng viết về tháng 5, nhưng bài thơ Dành tặng tháng 5 của tác giả Vũ Phương Chi không phải một tháng 5 ngoái lại nhung nhớ, tiếc nuối. Tác giả đã nhìn thấy một tháng 5 vừa rực rỡ, vừa trầm lắng, vừa tinh nghịch, vừa nồng nàn. Mời bạn cùng đến với những vần thơ dành tặng tháng 5:

Tháng 5, tôi tặng em bài thơ tình mùa hạ

Dành tặng tháng 5 (Vũ Phương Chi)

Tháng 5
Người ta giận nắng buông dài phố
Tôi bảo, là những ngày vàng rực rỡ
Nắng nhuộm vàng không gian từ khi ngái ngủ
Nắng vẫn chiếu dọc ngang khi nhà nhà so đũa bữa cơm chiều.
Ngày vàng rực rỡ.
Lòng người cũng rạo rực yêu

Tháng 5.
Ngày nắng cháy hanh nồng.
Những buổi trưa oi ả, ve nỉ non trên cánh phượng hồng.
Mùi nắng nồng nàn
Ướp hương hoa.

Tháng 5.
Bằng lăng nở bung dài những ngả đường lớn nhỏ
Ai chờ gió về, đón những khoảng không màu tím?
Tím thuỷ chung lòng
Hoạ chăng như tình yêu đôi lứa?

Tháng 5.
Ngày dài lắm!
Tôi được kể rằng, ai sinh ra trong tháng 5 sẽ được sống dài,
Cùng nắng, cùng gió, cùng những loài hoa ngào ngạt hương.
Rồi ôm trọn lòng mình…như ngày tháng năm.

Tháng 5.
Tôi ấp ủ một ước mơ.
Một ước mơ tự tách vỏ mà thành.
Về một miền xa xăm đầy gió.
Thổi bung tâm sự.
Để nơi đây trở thành miền hạnh phúc.

Nhắc đến mùa hạ, làm sao quên được sắc tím từng in trong mắt bao lứa học trò – sắc tím hoa bằng lăng. Và cũng tựa như màu tím thủy chung ấy – có một cô gái mang trong mình nỗi nhớ tha thiết, say đắm như loài hoa bằng lăng. Để mỗi độ tháng 5 về - dường như cả loài hoa nọ cũng nhớ thương cùng cô. Hãy đến với những vần thơ tím ngát của tác giả Lê Thị Thu Lang.

Tháng 5, tôi tặng em bài thơ tình mùa hạ

Tháng 5 về bằng lăng tím nhớ anh (Lê Thị Thu Lang)

Bằng lăng nở rồi sao chẳng thấy anh đâu
Em đã ngồi đây đợi bao mùa hoa nở
Có biết những đêm em cựa mình trăn trở
Tự dối lòng mình là anh có yêu em

Trang nhật kí ngày ấy giờ đã cũ mèm
Cũng như tháng 5 nhạt nhòa trong kí ức
Em lãng quên trong hai miền hư - thực
Vẫn mãi một lòng, vẫn mãi đợi anh

Trời tháng 5 quá đỗi trong xanh
Càng tô đậm màu thêm nhành hoa bằng lăng tím
Em ủi an mình rồi cười trên môi ngọt lịm
Có cuộc tình nào mà chẳng phai phôi

Giọt nước mắt mặn nồng chảy tới vành môi
Em tự lau đi và giả vờ mạnh mẽ
Em hi vọng một ngày rồi chúng ta cũng sẽ
Tìm được hạnh phúc vẹn tròn trong những thứ giản đơn.

Trang nhật ký đã cũ, bao mùa bằng lăng đã nở rồi tàn, vậy mà vẫn có một người còn nguyên nhớ thương. Với bài thơ Hẹn hò với tháng Năm – dường như tác giả Phương Trâm muốn nhắn nhủ đến những nhớ thương: Đừng ngủ trong những tháng ngày cũ thêm nữa, cuộc đời còn rất rộng và rất dài. Hãy mở lòng ra để đón nhận yêu thương.

Tháng 5, tôi tặng em bài thơ tình mùa hạ

Hẹn hò với tháng năm (Phương Trâm)

Tháng năm có buồn như màu mắt của em?
Mà sao chiều tím cả lối về trên phố
Nắng đã dừng chân cho hoàng hôn loang lổ
Một vạt nắng cuối ngày có hong khô được nỗi nhớ em?

Tháng năm có e ấp như cô gái sau rèm
Len lén nhìn trộm rồi vờ như không có
Cũng như mưa vô tình đi qua ngõ
Bỗng giật mình gọi nắng đến thật nhanh

Tháng năm có đợi chờ những quá khứ mong manh
Có hoài cổ, có lắng lòng trong một giây kỷ niệm?
Ta vơ vào, ngoái nhìn rồi tự mình tìm kiếm
Tháng năm vô tình nên chẳng hiểu phải không?

Có phải tháng năm hẹn hò với những vũ công
Mà sao nỗi nhớ cứ nhảy múa hoài trong miên man tiềm thức
Tháng năm kéo người ta đi dọc miền kí ức
Nhớ lại một thời với những tháng năm xưa...

Tháng năm về rồi em đã thức dậy chưa?
Hay còn đang ngủ giữa bộn bề quá khứ?
Cuộc đời này dài vẫn còn vô số thứ
Em còn phải hẹn hò với cả tháng năm...

Tháng năm buồn và vạt nắng ghé thăm!

Giọng đọc: Tuấn Anh, Hằng Nga
Biên tập và sản xuất chương trình: Tuấn Anh

Cá Kho

Cuộc sống không có thất bại, chẳng qua chỉ là cách nhìn nhận của mỗi người. Hay tin rằng mình luôn là người may mắn và phía trước luôn có một con đường ...

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Đời người, tuyệt đối đừng cúi đầu trước 4 điều sau

Đời người, tuyệt đối đừng cúi đầu trước 4 điều sau

Ngày hôm qua đã trở thành dĩ vãng, ngày mai cũng chẳng thể biết trước điều chi. Mỗi ngày chẳng thể đều là một ngày vui, thuận lòng như ý, nhưng mỗi ngày chúng ta đều phải có một tâm trạng thật tốt.

Nếu một ngày cảm thấy mệt mỏi, cho con về nhà với mẹ nhé!

Nếu một ngày cảm thấy mệt mỏi, cho con về nhà với mẹ nhé!

Mẹ biết không? Hà Nội đông vui và tấp nập thật đấy, nhưng những khi thành phố lên đèn, khi mọi người đã trở về với tổ ấm của mình sau một ngày dài lăn lộn với công việc, đứng một mình trên cầu Long Biên, con thấy chạnh lòng và lạc lõng biết nhường nào.

Blog Radio 622: Tình yêu năm 17 tuổi như gió cuốn mây trôi

Blog Radio 622: Tình yêu năm 17 tuổi như gió cuốn mây trôi

Năm mười bảy, mọi cô gái đều muốn mình sẽ là duy nhất trong mắt người đó. Có những khoảng cách, dù nhỏ đến mấy, chẳng hạn là khoảng cách giữa hai bàn tay nhưng mãi mãi họ vẫn không thể chạm đến được.

Trưởng thành là khi đừng bao giờ gục ngã giữa cuộc đời

Trưởng thành là khi đừng bao giờ gục ngã giữa cuộc đời

Ai sinh ra cũng có những trách nhiệm của riêng mình, đâu chỉ riêng bạn, đâu chỉ riêng tôi. Hãy nhớ, đừng bao giờ để bản thân gục ngã, giữa cuộc đời!

Replay Blog Radio: Xin em đừng lạc bước!

Replay Blog Radio: Xin em đừng lạc bước!

Em đa cảm, mà những người đa cảm sẽ dễ bó buộc mình vào những suy nghĩ vẩn vơ, rồi em sẽ khổ. Khổ rất nhiều. Điều tôi mong muốn, là em sống hạnh phúc mỗi ngày. Là mỗi ngày trôi qua, em lại thấy cuộc đời này thật đáng sống.

Ngày mình buồn nhất là ngày trời đổ mưa

Ngày mình buồn nhất là ngày trời đổ mưa

Tôi cảm nhận mình yếu đuối lạ thường và vô cùng nhỏ bé. Cho dù mạnh mẽ kiên cường thế nào thì trong tôi vẫn có một trái tim yếu đuối của một người phụ nữ, và khi mưa xuống mọi thứ xung quanh nhạt nhòa u tối, cũng là lúc trái tim tôi thổn thức, bơ vơ.

Sulli tuổi 25: Khi đóa hoa lê trong tuyết xinh đẹp lặng lẽ rời cành

Sulli tuổi 25: Khi đóa hoa lê trong tuyết xinh đẹp lặng lẽ rời cành

Nhiều người bật khóc vì sự ra đi của Sulli, không hẳn chỉ vì tiếc thương cho đóa hoa chóng tàn, mà còn vì, họ bắt gặp chính mình trong cô gái ấy.

Có nỗi buồn nào bằng cô đơn trong chính cuộc tình

Có nỗi buồn nào bằng cô đơn trong chính cuộc tình

Có quá nhiều lý do khiến tình yêu của đôi lứa nguội lạnh. Nhưng đau lòng nhất có thể chính là sự cô đơn của người con gái trong chính mối quan hệ yêu đương của họ. Họ hiểu rằng dù có bỏ công sức cố gắng đến đâu, chờ đợi đến đêu đi chăng nữa thì cũng chẳng có ý nghĩa gì đối với một người chẳng hề chịu vì họ mà thay đổi.

Vì sao người hiền lành vẫn gặp đau khổ?

Vì sao người hiền lành vẫn gặp đau khổ?

Vì sao người hiền lành vẫn gặp đau khổ, còn kẻ gian ác vẫn ăn sung mặc sướng? Câu hỏi này chắc nhiều bạn vẫn băn khoăn. Hãy lắng nghe lời Phật dạy về cuộc sống để hiểu hơn về nhân tình thế thái.

Khi hối hận thì đã muộn màng

Khi hối hận thì đã muộn màng

Giá như được trở lại ngày ấy tôi sẽ không nghe theo lý trí, mà nghe theo con tim mình, tôi sẽ nghe lời anh để con tôi được khỏe mạnh, chạy nhảy tung tăng như những đứa trẻ khác. Ngoài kia từng cơn gió lạnh tràn về như thấu hiểu tâm can, chúng nô đùa trên những tán lá như có bao điều muốn nói. Và tôi ước chỉ một lần ước thôi!

back to top