Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thơ Radio: Em có về nghe tháng 12?

2018-12-10 08:57

Tác giả: Ziken, Cá Kho, Hoàng Tiến Tùng, Ngọc Hạ Giọng đọc: Tuấn Anh, Việt Nho

Bạn thân mến, chúng ta đã đi qua 11 tháng của năm 2018. Và giờ tháng 12 đã trở lại với chúng ta. Bạn cảm thấy như thế nào về khoảng thời gian này? Tháng 12 vừa là thời điểm để kết thúc, cũng là lúc để bắt đầu, là lúc ta vừa hối tiếc về những điều chưa làm được, chưa có được, lại cũng là khi ta hồi hộp hy vọng cho một khởi đầu mới. Tháng 12 này, mời bạn cùng blogradio dạo qua những bài thơ – những tâm sự của các tác giả trước thời điểm chuyển giao của năm mới và năm cũ.


Tháng 12 nhuộm màu ký ức (Ziken)

Anh à, có thể buông lỏng tay em một chút không?
Đừng nắm chặt quá...
Làm như thế, đến một ngày kia khi anh rời xa...
Bỏ lại em một mình...với nỗi cô đơn cuộn tròn trong khóe mắt
Lúc ấy, chắc trái tim em sẽ đau hơn gấp vạn lần và đôi tay mềm yếu sẽ chẳng còn đủ sức để níu giữ yêu thương...

Tháng mười hai chào những góc phố trong nỗi chán chường...
Em cứ tưởng ngoài kia hạnh phúc đang mở đường cho đôi mình bước tiếp...
Anh và em đã hứa với nhau rằng sẽ bên nhau trọn đời trọn kiếp...
Nhưng rồi...chỉ mỗi em bước tiếp...
Anh đưa mắt nhìn.... hờ hững.... chẳng gọi tên...

Gió làm lạnh đôi tay....chẳng còn ai sưởi ấm....cũng chẳng còn người ở bên...
Con đường thênh thang sao miên man nỗi nhớ...
Chiếc lá cuối đông rơi vội vàng bên hiên nhà bỡ ngỡ...
Tháng mười hai về, gợi lại những trăn trở khôn nguôi....

Anh đi đâu, em về đâu giữa dòng đời ngược xuôi?
Để khi những chuyến tàu đêm âm thầm rời bến cũ....
Bên kia đường ray mịt mùng sương phủ...
Có một người mòn mỏi đợi chờ...

Chuyến tàu nào sẽ mang người trở về?
Trong trăm ngàn chuyến tàu...inh ỏi lướt qua...
Khi đêm thâu ngã vào lòng, khi vầng trăng bắt đầu treo sầu muộn lên giữa không trung...
...em bất chợt nhận ra...
Tuổi trẻ khổng phải chỉ có mỗi chờ đợi, đớn đau...
Cuộc sống này còn rất nhiều gam màu để em lựa chọn....

Anh à, em sẽ quên...
... và mỉm cười đón chào tháng mười hai nhuộm màu kí ức...
Rồi một ngày kia...trái tim em lại có dịp thổn thức...
Lại biết yêu thương... nhung nhớ một người...

Anh à, em sẽ cười!

Thơ Radio: Em có về nghe tháng 12?

Không phải ngẫu nhiên mà người ta bỗng nhớ thương nhau nhiều đến thế giữa tháng 12. Bởi lẽ tháng 12 cũng là thời điểm của gió bấc mưa phùn, của giá rét, cô đơn. Đi giữa tháng 12, làm sao ngăn lòng mình thôi nhớ đến một ai đó. Tác giả Cá Kho cũng trải nỗi nhớ thành thơ trong bài thơ tiếp theo.

Thương nhớ Mười hai (Cá Kho)

Mười hai về, cơn gió lạnh đi hoang
Chạm hiên cửa, lao xao mùa lá đổ
Mây buồn thương, trôi mãi không bến đỗ
Thành phố già nua, một góc u sầu

Anh có về cùng tháng mười hai đau
Nỗi niềm em đong đầy mùa giá buốt
Mái ngói rêu phong, chiều buông lả lướt
Ánh hoàng hôn hờ hững góc sân ga

Tháng mười hai, những khoảng trống bao la
Ngăn trái tim em giữa chiều sương lạnh giá
Con đường quen bỗng chốc thành xa lạ
Vành khăn len hờ hững phút giao mùa

Sao mùa đông vẫn cứ mãi trêu đùa
Ru cây cỏ những chiều sương tế tái
Ướt xơ xác những cánh hoa cúc dại
Chờ mùa xuân khắc khoải đến cháy lòng

Em có còn mang nỗi nhớ ra hong?
Gặm nhấm chúng bên ly cà phê đắng
Và nhớ anh tháng mười hai thầm lặng
Tình ca mùa đông tha thiết tự bao giờ.

Thơ Radio: Em có về nghe tháng 12?

Tình yêu ngày ấy như một giấc mơ đẹp mà ta chẳng muốn thức dậy – một giấc mơ ấm áp giữa mùa lạnh giá. Khi ta không còn chút hơi ấm nào trong thực tại, ta trở lại tháng 12 của quá khứ để kiếm tìm lại những kỷ niệm còn ấm. Ngọc Hạ đã níu giấc mơ tháng mười hai với một bài thơ thể ngũ ngôn

Níu giấc mơ tháng mười hai (Ngọc Hạ)

Năm năm rồi anh nhỉ
Kể từ khi chia tay
Tháng mười hai gió lay
Cánh hồng rơi trước ngõ

Vườn nhà em trăng tỏ
Soi sáng cả trang thơ
Em viết còn dang dở
Nên kỷ niệm phai mờ

Từ dạo đó xa nhau
Tháng mười hai ưu sầu
Tình ta đã phai màu
Mưa thấm từng giọt lạnh

Biết khi nao mưa tạnh
Để em được bên anh
Chuyện tình có mong manh
Người về đem hạnh phúc

Biết là không phải lúc
Vì ta đã xa rồi
Tháng mười hai rối bời
Bởi tim mình tan vỡ

Tháng mười hai đã về
Em ngồi níu giấc mơ

Tháng Mười Hai về rồi, thời gian chẳng ngừng trôi. Khi ta nhận ra rằng thời gian đang đẩy chúng ta ngày càng xa nhau, ta lại càng muốn tìm lại, băng qua thời gian để tìm lại nhau. Em có về nghe tháng mười hai? Lời thơ của Hoàng Tiến Tùng vẫn ẩn chứa một niềm hy vọng

Thơ Radio: Em có về nghe tháng 12?

Em có về nghe tháng mười hai (Hoàng Tiến Tùng)

Em có về nghe tháng mười hai
Ai cũng bảo nồng nàn hơi thở
Ai cũng bận vùi mình trong nỗi nhớ
Không biết ngày mai ai gửi nắng cho người?

Tôi bới tìm một chút xanh tươi
Của mùa thu, vàng trong màu lá
Trong những ly cocktail đam mê mùa hạ
Một câu ca ai hát tặng mùa xuân

Một bước chân lang thang con phố nhỏ
Mong hơi ấm của ngày xưa còn đó
Để tôi gom đừng để gió mang đi

Giọng đọc: Tuấn Anh, Việt Nho
Thực hiện: Tuấn Anh

Ziken

"Đêm. Thành phố lên đèn. Sài Gòn khóc ròng giữa những cơn mưa dầm dề ủ dột. Tuổi trẻ của tôi là những tháng ngày bồng bột. Khóc cũng nhọc nhằn, mà cười cũng khó khăn"

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Đời người, tuyệt đối đừng cúi đầu trước 4 điều sau

Đời người, tuyệt đối đừng cúi đầu trước 4 điều sau

Ngày hôm qua đã trở thành dĩ vãng, ngày mai cũng chẳng thể biết trước điều chi. Mỗi ngày chẳng thể đều là một ngày vui, thuận lòng như ý, nhưng mỗi ngày chúng ta đều phải có một tâm trạng thật tốt.

Nếu một ngày cảm thấy mệt mỏi, cho con về nhà với mẹ nhé!

Nếu một ngày cảm thấy mệt mỏi, cho con về nhà với mẹ nhé!

Mẹ biết không? Hà Nội đông vui và tấp nập thật đấy, nhưng những khi thành phố lên đèn, khi mọi người đã trở về với tổ ấm của mình sau một ngày dài lăn lộn với công việc, đứng một mình trên cầu Long Biên, con thấy chạnh lòng và lạc lõng biết nhường nào.

Blog Radio 622: Tình yêu năm 17 tuổi như gió cuốn mây trôi

Blog Radio 622: Tình yêu năm 17 tuổi như gió cuốn mây trôi

Năm mười bảy, mọi cô gái đều muốn mình sẽ là duy nhất trong mắt người đó. Có những khoảng cách, dù nhỏ đến mấy, chẳng hạn là khoảng cách giữa hai bàn tay nhưng mãi mãi họ vẫn không thể chạm đến được.

Trưởng thành là khi đừng bao giờ gục ngã giữa cuộc đời

Trưởng thành là khi đừng bao giờ gục ngã giữa cuộc đời

Ai sinh ra cũng có những trách nhiệm của riêng mình, đâu chỉ riêng bạn, đâu chỉ riêng tôi. Hãy nhớ, đừng bao giờ để bản thân gục ngã, giữa cuộc đời!

Replay Blog Radio: Xin em đừng lạc bước!

Replay Blog Radio: Xin em đừng lạc bước!

Em đa cảm, mà những người đa cảm sẽ dễ bó buộc mình vào những suy nghĩ vẩn vơ, rồi em sẽ khổ. Khổ rất nhiều. Điều tôi mong muốn, là em sống hạnh phúc mỗi ngày. Là mỗi ngày trôi qua, em lại thấy cuộc đời này thật đáng sống.

Ngày mình buồn nhất là ngày trời đổ mưa

Ngày mình buồn nhất là ngày trời đổ mưa

Tôi cảm nhận mình yếu đuối lạ thường và vô cùng nhỏ bé. Cho dù mạnh mẽ kiên cường thế nào thì trong tôi vẫn có một trái tim yếu đuối của một người phụ nữ, và khi mưa xuống mọi thứ xung quanh nhạt nhòa u tối, cũng là lúc trái tim tôi thổn thức, bơ vơ.

Sulli tuổi 25: Khi đóa hoa lê trong tuyết xinh đẹp lặng lẽ rời cành

Sulli tuổi 25: Khi đóa hoa lê trong tuyết xinh đẹp lặng lẽ rời cành

Nhiều người bật khóc vì sự ra đi của Sulli, không hẳn chỉ vì tiếc thương cho đóa hoa chóng tàn, mà còn vì, họ bắt gặp chính mình trong cô gái ấy.

Có nỗi buồn nào bằng cô đơn trong chính cuộc tình

Có nỗi buồn nào bằng cô đơn trong chính cuộc tình

Có quá nhiều lý do khiến tình yêu của đôi lứa nguội lạnh. Nhưng đau lòng nhất có thể chính là sự cô đơn của người con gái trong chính mối quan hệ yêu đương của họ. Họ hiểu rằng dù có bỏ công sức cố gắng đến đâu, chờ đợi đến đêu đi chăng nữa thì cũng chẳng có ý nghĩa gì đối với một người chẳng hề chịu vì họ mà thay đổi.

Vì sao người hiền lành vẫn gặp đau khổ?

Vì sao người hiền lành vẫn gặp đau khổ?

Vì sao người hiền lành vẫn gặp đau khổ, còn kẻ gian ác vẫn ăn sung mặc sướng? Câu hỏi này chắc nhiều bạn vẫn băn khoăn. Hãy lắng nghe lời Phật dạy về cuộc sống để hiểu hơn về nhân tình thế thái.

Khi hối hận thì đã muộn màng

Khi hối hận thì đã muộn màng

Giá như được trở lại ngày ấy tôi sẽ không nghe theo lý trí, mà nghe theo con tim mình, tôi sẽ nghe lời anh để con tôi được khỏe mạnh, chạy nhảy tung tăng như những đứa trẻ khác. Ngoài kia từng cơn gió lạnh tràn về như thấu hiểu tâm can, chúng nô đùa trên những tán lá như có bao điều muốn nói. Và tôi ước chỉ một lần ước thôi!

back to top