Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chị tôi là thợ vá hạnh phúc

2018-12-09 04:23

Tác giả: Giọng đọc: Hà Diễm

Tôi nhớ mãi lời hứa nghẹn buồn của chị tôi trong buổi tối định mệnh ba năm về trước…

Tôi đứng chết trân bên giường bệnh, nhìn ga giường loang lổ máu mà tim như vỡ nát, nhịp thở rối bung và co thắt dữ dội. Hai chân tôi tê liệt, không nhấc nổi một bước nào rồi bỗng nó xụi lơ, queo quắp. Tôi quỵ xuống, nước mắt ròng rã tự bao giờ đã thô ráp trên mặt và một cảm giác khô khan chiếm dần máu thịt tôi.

Những chiếc áo blouse trắng toát vây quanh, tôi chỉ kịp nhìn mẹ qua kẽ hở. Đôi mắt mẹ nhắm nghiền, máu trào lên mũi bê bết đỏ thẫm và những ngón tay, ngón chân tím tái… tôi ngồi bất động, nức nở và nấc lên thành tiếng đau xót trong vòng tay ôm của chị. Chị siết chặt tôi vào lòng, kéo vạt áo chùi nước mắt cho tôi: “Nín! Đừng khóc! Mẹ không còn thì còn anh chị… Chị sẽ lo cho mày ăn học, không bắt mày nghĩ học đâu. Đừng… khóc… nữa…”. Mấy từ cuối cùng chị gào lên yếu ớt, hơi sức chị đã rệu rã và chị ôm víu lấy tôi, hai hàng nước mắt lăn dài…


Ôi, hình ảnh ấy… cũng xảy ra khi tôi vừa tròn 4 tuổi, khóc rống đòi ba giữa cái đêm trống nhạc dồn dập: “Họ khiêng ba mình đi đâu vậy chị…?”. Chị bồng tôi lên, sửa lại vành tang và lặng lẽ không một lời nào. Năm đó, chị mười chín tuổi. Thì ra quá khứ mịt mờ, ảo não xưa lại lần nữa phủ lên hiện tại, biến hiện tại thành một quá khứ đau buồn khác.

Bác sĩ bảo cần nói chuyện riêng với chú tôi. Mắt tôi chằm chằm nhìn hai người đàn ông đó bước ra cửa, chẳng nghe ngóng được gì nhưng tôi cảm thấy sợ hãi vô cùng. Tôi nghe loáng thoáng lời của ông bác sĩ: “Lo cho cháu bé ấy…”. Ông quay nhìn tôi, một ánh nhìn chua chát và đầy thương tiếc… Rồi tôi ngờ nghệch hiểu ra. Tay tôi đè lên ngực, cổ họng tê cứng… tôi ú ớ không phát ra được từ nào. Trái tim nấn ná trong lồng ngực chắp nối từng nhịp đập khổ sở…trời không có tuyết mà lòng tôi rét căm căm. Mãi sau này chú tôi mới kể lại tận tường lời bác sĩ đêm hôm đó: “Bà ấy không qua khỏi... Hãy chuyển về để bà ấy ra đi thanh thản trong ngôi nhà của mình. Thiết bị trong bệnh viện chỉ giúp bà ấy sống thêm vài tiếng nữa thôi nhưng phải chịu đau đớn rất nhiều…”

Hai tuần trước khi mẹ nhập viện, mẹ và anh chị rất vui mừng khi tôi báo tin đỗ đại học. Tôi sao quên nụ cười rạng rỡ của mẹ, tôi sao quên niềm vui khi anh chị hứa sẽ tổ chức sinh nhật 18 tuổi cho tôi… Tôi sao quên nhiều thứ tươi đẹp kia, niềm vui nhân lên bội lần thì mọi thứ lại bội lần sụp đổ trong tích tắc và lần đầu tiên tôi tin “Tôi biết tôi mất mẹ/ Là mất cả bầu trời” nhưng đã là lần thứ hai tôi mất đi người thương quý nhất trong cuộc đời. Phải đó, tôi từng là đứa mồ côi cha, bây giờ mồ côi cả mẹ nữa… Từ đây về sau mọi thủ tục giấy tờ liên quan đến tôi đều có ghi như thế. Lúc đó, tôi đau lắm.

Nấm mồ mẹ tôi còn đang xây dở, thì anh trai tôi nhập viện vì căn bệnh cũ hành hạ. Tôi lầm lũi đem đốt mớ quần áo vắng hơi mẹ, còn chị tôi nước mắt lưng tròng, ngồi bệt ở ngạch cửa sốt sắng, lo âu… Tình hình sức khỏe anh tôi khá ổn nên bác sĩ cho về nhà. Chị tôi sớm hôm săn sóc cho anh, tất bật lo cho chồng con, tính toán những khoản tiền chạy vạy trong đám tang mẹ và chuẩn bị đồ đạc cho tôi nhập học. Chị hứa cho tôi học đại học thật đàng hoàng… Năm đó, chị ba mươi ba tuổi.

Sau ngày thứ 21 mẹ mất, tôi giã từ căn nhà yêu quý qua Cần Thơ nhập học. Chị đưa tôi vào ký túc xá, sắp xếp chăn màn và dặn dò đủ điều: “Ở đây học lâu lâu rồi về thăm nhà nghe chưa, chị về lo cho anh và cháu…”. Chị nhét cho tôi tờ 500.000 rồi vội vã ra về, dường như chị khóc… Tôi đứng đó nhìn bóng chị mất hút trong dòng xe xuôi ngược… lòng tôi bỗng nhiên chật chội, một nỗi lạc lõng bơ vơ chen vào. Ngay phút giây đó tôi cũng có hứa từ sâu thẳm trái tim mình: “Em phải học thật tử tế và sống thật mạnh mẽ. Có thể em sẽ khóc vì những đau buồn đã giáng xuống nhưng chốc lát thôi, em sẽ tự lau nước mắt cho mình vì em biết trên thế gian này còn nhiều người bất hạnh hơn em, chị yên tâm nhé!”

Tháng ngày rủng rỉnh trôi nhanh, thì nhật ký của tôi cũng dày thêm những trang buồn, vui lẫn lộn. Đôi lúc ngồi một mình, tôi ngậm ngùi nhớ lại lời hứa của chị. Tôi thương chị, chỉ biết thương chị bằng tình yêu vị kỷ của mình: “ Tôi nhát nghĩ đến chuyện bỏ học. Tôi thèm được học như kẻ khát miền yên tĩnh giữa phố người đông nghẹt. Chị đã khổ nhiều vì tôi”. Suốt cuộc đời này tôi mang ơn chị biết nhường nào! Có lẽ vì tôi ương bướng không chịu bỏ học nên chị nhọc sức gồng gánh, chắt góp từng đồng lo cho tôi.


Căn nhà quê quạnh quẽ, thiếu vắng ba mẹ nhưng vẫn còn bóng hình kỷ niệm được bọc kỹ trong trái tim, tình thương yêu giữa mấy anh chị em tôi càng thêm chặt, thêm sâu. Cũng bởi, chị tôi khéo vá những mảnh hạnh phúc tưởng chừng như vụn nát, hư hao thành nên liền lặn…dẫu còn vết tì, nhưng hạnh phúc mãi tươi xanh dưới bầu trời có chị. Năm nay, chị ba mươi sáu tuổi… gương mặt nám sạm, đôi tay chai sạn, gót chân nứt nẻ và những ngón chân đóng phèn ám ảnh tôi, ám ảnh suốt chuỗi ngày dài phía trước trong cuộc đời tôi: “Xin lỗi chị, em ích kỷ sợ mình dốt nát. Em mắc nợ chị, người chị yêu quý còm cõi mưu sinh vì hạnh phúc được đi học của đứa em thơ…”.

Tôi không có may mắn sinh ra trong một gia đình có đầy đủ tình yêu của ba mẹ, tôi không có cuộc đời hạnh phúc như bao đứa trẻ khác…Nhưng, tôi hạnh phúc vì những người thân luôn che chở tôi, tôi hạnh phúc vì bạn bè hay giúp đỡ, yêu quý tôi và tôi hạnh phúc vì có chị- người thợ vá hạnh phúc cho cuộc đời tôi mà chẳng màng hạnh phúc riêng mình.

Rất nhiều khi tôi tưởng Hạnh phúc là hai từ không có thật trên tinh cầu này, nhưng rồi tôi phát hiện ra Hạnh phúc có khắp mọi ngõ ngách, thôn xóm, có trong lòng bàn tay của bé sơ sinh, của thanh niên, của người già… Hạnh phúc chỉ chơi trốn tìm với kẻ nghĩ mình là người bất hạnh nhất trần thế!

© Chuông Mây-Hồ Bé Linh – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Từ bây giờ em sẽ sống vì em

Từ bây giờ em sẽ sống vì em

Có những người vì quá yêu ai đó mà quên mất bản thân mình. Tình yêu phải lớn đến mức nào mới có thể bên một người không yêu mình suốt 7 năm trời mà không đòi hỏi gì. Cho đến khi kết thúc, cả thế giới dường như sụp đổ.

Đừng bỏ mặc nỗi buồn của chính mình

Đừng bỏ mặc nỗi buồn của chính mình

Chúng ta rất giỏi an ủi người khác nhưng lại luôn bỏ mặc nỗi buồn của chính mình. Chúng ta phủ nhận cảm xúc của bản thân, gạt phăng nỗi buồn sang một bên. Điều đó chỉ khiến bạn cảm thấy bứt rứt khó chịu, không sao thoải mái được. Vậy có nên chăng một lần thử chấp nhận nỗi buồn, dỗ dành và xoa dịu nó.

Blog Radio 726: Duyên tình đứt đoạn mà niệm vẫn chưa buông

Blog Radio 726: Duyên tình đứt đoạn mà niệm vẫn chưa buông

Có những người đã lìa xa cuộc đời mà “niệm” vẫn chưa tan. Niệm khiến người ta luyến lưu, tiếc nuối những điều chưa trọn vẹn.

Replay Blog Radio: Lặng yên ta bên nhau

Replay Blog Radio: Lặng yên ta bên nhau

Giữa bộn bề lo toan vất vả của cuộc sống này, mong bạn hãy lặng yên để lắng nghe tiếng đời vọng lại trong tâm hồn mình và bạn sẽ có thêm niềm tin yêu bước tiếp hành trình mà bạn lựa chọn. Bởi hạnh phúc đơn giản đến từ những khoảng khắc lặng yên ngọt ngào như thế…

Yêu người cùng công ty

Yêu người cùng công ty

Người ta có câu con thầy, vợ bạn, gái cơ quan để chỉ những đối tượng nên tránh xa trong việc hẹn hò. Thế nhưng làm sao ngăn nổi trái tim khi đã lỡ yêu một ai đó? Làm sao có thể lựa chọn được người khiến trái tim mình xao động.

Blog Radio 725: Em có còn xứng đáng với anh?

Blog Radio 725: Em có còn xứng đáng với anh?

Trong tình yêu không chỉ yêu thôi là đủ mà cần phải có niềm tin. Sự cô đơn, lòng ghen tuông mù quáng dễ khiến người ta sa vào những sai lầm rất khó sửa chữa. Chờ đến ngày tình yêu như đóa hoa nở rộ nhưng cô ấy lại không thể đón nhận nó bằng nụ cười hạnh phúc mà bằng những giọt nước mắt nấc nghẹn.

Replay Blog Radio: Sao em không về mùa dã quỳ nở mênh mang?

Replay Blog Radio: Sao em không về mùa dã quỳ nở mênh mang?

Cuộc sống hiện đại nhiều khi người ta nghi ngờ liệu còn bao nhiêu người sẵn sàng hy sinh hạnh phúc của mình cho người khác? Câu trả lời là còn rất nhiều bởi có người sẵn sàng vượt qua những dị nghị của dư luận để cứu vớt mảnh đời bất hạnh.

Blog Radio: Va phải anh giữa dòng đời vội vã (Bản Full)

Blog Radio: Va phải anh giữa dòng đời vội vã (Bản Full)

Câu chuyện kể về một cô gái quăng mình vào chuyến đi tự túc tại nơi xa lạ, sẵn sàng xù lông, giương vuốt để che giấu đi sự ngây thơ, lạc lõng và những tổn thương của mình.

Blog Radio 724: Chỉ tình yêu ở lại

Blog Radio 724: Chỉ tình yêu ở lại

Covid càn quét qua nước ta khiến nhiều thành phố như rơi vào trầm cảm, mọi thứ như hóa thạch, đóng băng. Khi Covid qua đi, nó cũng lấy đi rất nhiều thứ, mà thứ quý giá nhất là hàng chục nghìn sinh mạng. Duy chỉ còn tình yêu là ở lại.

Tuổi 30 đừng sốt ruột, đúng duyên phận ắt sẽ tự gõ cửa trái tim

Tuổi 30 đừng sốt ruột, đúng duyên phận ắt sẽ tự gõ cửa trái tim

Trước áp lực tuổi tác và định kiến xã hội, nhiều cô gái tuổi 30 đã nhắm mắt vội vàng đưa chân vào một mối quan hệ. Nhưng đó không phải là cách để chúng ta trốn tránh thời gian, 30 có vẻ đẹp của tuổi 30 nếu chúng ta biết an nhiên tận hưởng từng phút giây trôi qua.

back to top