Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chùm thơ: Tháng 12 về cần lắm một bàn tay!

2016-12-15 01:00

Tác giả: Cá Kho, Nguyễn Công Tậu, Trần Thị Luyện Giọng đọc: Hằng Nga, Tuấn Anh

“Sao em chưa về…tháng mười hai
Để mùa đông cứ tần ngần ngoài cửa
Ngày dài thế và đêm đi vội vã
Em chưa về viết cho tháng mười hai”
(Dũng Ngô)

Hẳn các bạn vẫn còn nhớ những dòng thơ này trong số Blog Radio 315: Sao em chưa về…tháng mười hai? Một tháng mười hai nữa lại về bên ô của với nhiều cảm xúc bâng khuâng. Tháng mười hai với những người con xa xứ là những nỗi nhớ miên man về cái tiết trời se lạnh, hanh hao nơi quê nhà. Tháng mười hai có một người đi xa, tháng mười hai có một người mong ai đó trở về để ủ ấm một bàn tay trong những ngày đông giá rét. Ngay sau khi Blog Radio số 315 phát sóng, đã có những bài thơ gửi đến chương trình như những lời đồng vọng tri âm.

Tháng 12 em có về không? (Cá Kho)

Tháng 12 em có về không?

Nghe gió rét thì thầm ngoài hiên cửa
Ngày vội xa, và đêm qua thật chậm
Sao em chưa về tháng 12?

Sao em chưa về tháng 12?
Ngắm lòng phố đang mùa bông tuyết nở
Mây trắng đan một vùng trời thương nhớ
Góc phố buồn thương, ngóng bước em về

Chùm thơ: Tháng 12 về cần lắm một bàn tay!

Sao em chưa về, để đông dài lê thê
Anh lạc bước giữa chiều đông hoang hoải
Cơn gió cuối ngày, vô tình thổi mãi
Chạm mái hiên nhà, nứt nẻ những nhớ mong

Tháng 12, em có về nữa không?
Để hàng cây, ngóng chờ buồn xơ xác
Chiếc lá mùa đông trở mình xào xạc
Đợi em về, ủ ấm những bàn tay.


Tháng mười hai về, có cô gái đứng chông chênh giữa hai bờ quên nhớ. Mùa Giáng sinh năm trước, còn có những lời hẹn ước nhưng Giáng sinh năm nay chỉ còn hai bàn tay lạnh ngắt vì yêu thương năm nào đã trôi tuột qua những kẽ tay. Tháng 12, chở em về với nỗi nhớ, còn anh, anh có trở về không?

Tháng 12 chở em về nỗi nhớ (Gà Con)

Tháng mười hai gõ cửa rồi đó anh
Gió thêm phần hanh hao, se sắt
Tháng mười hai, bàn tay em lạnh ngắt
Anh có về nắm chặt, sưởi ấm không?

Tháng mười hai, má em bớt ửng hồng
Bước chân nhỏ chông chênh, lo sợ
Tháng mười hai chở em về nỗi nhớ
Có nỗi nhớ nào rơi qua kẽ tay.

Tháng mười hai chẳng còn gió heo may
Chẳng còn tay đan tay, chân cùng nhau sóng bước
Tháng mười hai nhắc em nhớ mùa Giáng sinh năm trước
Có anh, có em, có hẹn ước đôi mình.

Chùm thơ: Tháng 12 về cần lắm một bàn tay!

Tháng mười hai em cố xóa bóng hình
Đã ăn sâu vào trong tâm linh, tiềm thức
Tháng mười hai em chợt thấy đau nhói nơi lồng ngực
Có thứ nước mặn chát nức nở ứa ra.

Tháng mười hai, anh và em chẳng còn là “chúng ta”.

Tháng 12, cuối đông, có một mùa hoa cải, có tấm áo sờn vai của mẹ, có những lời ru ầu ơ thuở bé, có những điều thân thương để người ta có thể viết nên những vần thơ giản dị. Anh sẽ về viết tiếp tháng 12, để mùa đông chẳng còn tần ngần bên hiên cửa.

Anh sẽ về viết tiếp tháng 12 (Cá Kho)

Anh sẽ trở về tháng 12
Để mùa đông chẳng tần ngần bên hiên cửa
Ngày chẳng xa và đêm qua chẳng vội
Anh sẽ về viết tiếp tháng 12.

Anh sẽ trở về tháng 12
Để được ôm vai gầy áo mẹ
Nghe những lời ru ầu ơ thủa bé
Khúc ca dao cổ tích nhiệm màu

Anh sẽ về con đường đôi lứa đợi chờ nhau
Mãi chạy dài trong tận cùng kí ức
Về một mùa hoa cải bên sông
Có cô gái đợi ai chưa lấy chồng

Anh sẽ về ngang ngõ mùa đông
Để tìm về thời ấu thơ trẻ dại
Buổi chiều hôm ngóng trông mẹ đầu ngõ
Dáng liêu xiêu, mong manh tấm áo sờn

Chùm thơ: Tháng 12 về cần lắm một bàn tay!

Anh sẽ về để cảm nhận chút cô đơn
Tìm thấy mình trong bộn bề nỗi nhớ
Nỗi nhớ thời gian trong từng hơi thở
Để hiểu thế nào là hạnh phúc, niềm vui

Anh sẽ trở để tìm lại bấy nhiêu thôi
Của một thời, ai đi rồi tiếc nuối
Để viết về những bộn bề kí ức
Anh sẽ về để viết tháng 12.

Tháng 12, có cô gái run rẩy trong từng cơn gió lạnh vẫn lo cho người ở nơi ấy liệu có lạnh hay không? Bàn tay ấy đã ấm áp bên bàn tay khác hay vẫn lạnh tanh mỗi độ gió đông về. “Xa nhau rồi, trăn trở lắm ai ơi. Tuyết rơi đầu đông người có trở mình cảm lạnh? Sức khỏe của người là điều tôi lo lắng nhất, dẫu bây giờ tôi chẳng quyền gì để thăm hỏi, quan tâm. Nơi trời xa có bao giờ tôi là người được nhớ, có ngấn lệ nào người đã rớt cho tôi?” (Thanh Tần).

Tháng mười hai về nơi ấy lạnh không anh (Trần Thị Luyện)

Tháng mười hai về nơi ấy lạnh không anh
Gió có hanh hao mơn man ngoài cửa sổ
Bàn tay ngày nào đã có người thế chỗ
Hay vẫn lạnh tanh mỗi độ gió đông về?

Chẳng còn lại gì ngoài kí ức ngủ mê
Những lời quan tâm hóa dư thừa cũ kĩ
Ai từng bên ai nói đôi lời thủ thỉ
Bây giờ có còn nhớ những dư vị của một mùa đã qua?

Chùm thơ: Tháng 12 về cần lắm một bàn tay!

Cũng bởi mùa đông khiến chúng mình chia xa
Cũng bởi mùa đông mà nỗi nhớ nào bỗng trở nên ngây dại
Nhờ cơn gió kia nhắn tới người ở lại
Hãy giữ nụ cười mãi mãi ở trên môi

Khung trời ngày nào giờ cũng đã chia phôi
Một người nghĩ về là đủ rồi ai ạ
Câu chuyện hôm nào giờ ngỡ xa xôi quá
Ngậm ngùi ngang nhau như người lạ qua đường.


Tháng 12, thời tiết chùng chình, đỏng đảnh, có gió sắt se, có mưa dầm ủ dột, có những cơn gió mùa và cả nắng giữa trời đông. Tháng 12 đem đến cho người ta bao cảm xúc và cứ đi vào thơ một cách tự nhiên, đầy thi vị như thế. Để khép lại chương trình hôm nay, mời bạn lắng nghe bài thơ:

Tháng 12 về có nắng giữa gió đông? (Nguyễn Công Tậu)

Tháng 12 về mang theo cả mùa đông
Có gió sắt se, có mưa dầm ủ dột
Có nỗi cô đơn cứ lớn từng chút một
Theo mỗi đợt gió mùa ngang qua cửa từng đêm...

Tháng 12 về, một nỗi nhớ không tên
Cũng về theo, gieo vào lòng thổn thức
Xa, dẫu rằng xa mà không sao quên được
Ngồi nhớ một mình lạnh lẽo có ai hay...

Tháng 12 về cần lắm một bàn tay
Ủ ấm một bàn tay trong những ngày mưa lạnh
Tháng 12 về chẳng còn ai bên cạnh
Chẳng ai đem nắng về xua cái rét đi xa...

Tháng 12 về, gác vắng chỉ mình ta
Với nỗi nhớ, cô đơn trong những chiều ảm đạm
Cố gắng với tay vén những vầng mây xám
Liệu có thấy nắng vàng rực rỡ giữa gió đông?


Chùm thơ: Tháng 12 về cần lắm một bàn tay! được gửi đến từ các tác giả Cá Kho, Gà Con, Trần Thị Luyện và Nguyễn Công Tậu.

Giọng đọc: Tuấn Anh, Hằng Nga
Biên tập: Hằng Nga
Sản xuất: Tuấn Anh

Cá Kho

Cuộc sống không có thất bại, chẳng qua chỉ là cách nhìn nhận của mỗi người. Hay tin rằng mình luôn là người may mắn và phía trước luôn có một con đường ...

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 671: Ngày đi, tháng chạy, năm bay, hoa trôi nước chảy chẳng quay trở về

Blog Radio 671: Ngày đi, tháng chạy, năm bay, hoa trôi nước chảy chẳng quay trở về

Thời gian sẽ mang đi tất cả, chỉ trừ một bóng hình luôn hiện hữu trong trái tim mình. Nhưng dù nhớ thương thế nào, luyến lưu đến mấy cũng chẳng thể ngược dòng thời gian để sống lại những ngày tháng cũ.

Blog Radio: Dù em có quên anh (Bản Full)

Blog Radio: Dù em có quên anh (Bản Full)

Thì ra, thời gian có thể bào mòn mọi thứ, kể cả tình yêu sâu đậm của thời thanh xuân. Thì ra, yêu càng sâu, tổn thương lại càng đậm, tới khi trái tim vụn vỡ mới nhận ra thứ tình cảm tưởng lâu bền, nồng nhiệt ấy cũng có ngày chết lặng.

Replay Blog Radio: Thứ gọi là duyên phận cũng chỉ là món nợ phải trả cho người

Replay Blog Radio: Thứ gọi là duyên phận cũng chỉ là món nợ phải trả cho người

Có những thứ bạn muốn thế nào chăng nữa cũng không bao giờ thuộc về bạn. Có những thứ bạn lưu luyến đến mấy cũng chẳng thể giữ lại bên mình. Tình yêu là bài tình ca nhưng bạn không phải người hát. Thứ gọi là duyên phận, cuối cùng cũng chỉ là món nợ phải trả cho người.

Đừng nói lời chia tay khi chúng ta vẫn còn yêu

Đừng nói lời chia tay khi chúng ta vẫn còn yêu

Trong tình yêu, điều buồn nhất chính là hai người vẫn còn yêu nhưng lại phải chia tay. Họ không thể hiểu được lý do rời xa nhau sau đó lại tiếc nuối cả đời người. Tình yêu suy cho cùng cũng chỉ là một lời hứa hẹn sẽ ở bên nhau, lời hứa suy cho cùng cũng chỉ là lời nói, mà lời nói thì gió bay. “Có những người chia tay không phải vì hết yêu, mà vì quá mệt mỏi để tiếp tục tình yêu ấy.”. Bước qua những tháng ngày ngọt ngào khi chớm yêu, ai cũng sẽ có lúc trải qua giai đoạn "xuống dốc", giống như đồ thị hình sin, có lên đỉnh thì cũng có lúc xuống đáy.

Tuổi trẻ đừng từ chối cô đơn

Tuổi trẻ đừng từ chối cô đơn

Khi còn trẻ bạn hãy học cách chế ngự nỗi cô đơn, đó chính là phương pháp để cứu rỗi tâm hồn yếu đuối, để khi tuyệt vọng cũng không từ bỏ, để khi thất bại cũng không cảm thấy chán nản, để khi bị phản bội cũng không cảm thấy như mất cả thế giới. Những người cô đơn, đã tìm cách để sống trong cô đơn, như thế!

Blog Radio 670: Đớn đau đủ rồi thì tự khắc buông thôi

Blog Radio 670: Đớn đau đủ rồi thì tự khắc buông thôi

Muốn hạnh phúc, chúng ta phải biết buông bỏ. Buông bỏ quá khứ đau buồn, buông bỏ một người không thuộc về mình để đứng dậy tìm hạnh phúc.

Việc của em là giữ lửa, để anh đốt mình trong những cuộc vui (Message Story 8)

Việc của em là giữ lửa, để anh đốt mình trong những cuộc vui (Message Story 8)

Người ta chẳng thể làm gì khác với một người đã muốn quay lưng. Không biết những ai giống như tôi đang ở lưng chừng, chỉ biết nhen ngọn lửa sắp lụi tàn để cố sưởi ấm trái tim lạnh lẽo.

Replay Blog Radio: Đủ duyên sẽ gặp lại, đủ nợ sẽ tìm về

Replay Blog Radio: Đủ duyên sẽ gặp lại, đủ nợ sẽ tìm về

Bạn có tin rằng những người yêu nhau dẫu lạc mất nhau vẫn có thể tìm lại? Duyên phận có thể đến trễ nhưng kịp lúc, ấy mới là cái duyên cả cuộc đời.

Hạnh phúc sẽ cơ đợi bạn nơi cuối con đường

Hạnh phúc sẽ cơ đợi bạn nơi cuối con đường

Trong cuộc đời của người con gái, không cần có nhiều người đàn ông theo đuổi, họ cũng chẳng cần những người đàn ông luôn thề hứa thật nhiều. Cuộc đời này chênh vênh lắm, dẫu người ta có yêu nhau nhiều lắm nhưng vẫn nhẫn tâm làm đau nhau. Hãy tin khi ta mỏi chân, chắc chắn cuộc đời sẽ ban tặng cho ta một bến đỗ dịu dàng nhất.

Chúng ta của ngày mai sẽ hạnh phúc chỉ là không có nhau

Chúng ta của ngày mai sẽ hạnh phúc chỉ là không có nhau

Cho đến sau này, khi đã trưởng thành, bạn sẽ hiểu ra rằng không có thời điểm thích hợp nào cho cả hai cả. Chỉ là, bạn gặp người ấy ở năm tháng định sẵn là không thể bước cùng đường nhưng vẫn muốn nói lên một chữ “thương”. Sau này, ký ức vẫn sáng trên cuốn nhật ký đầy bụi, chỉ tiếc là không thể tìm thấy cả hai của năm cũ. Sau này, cả hai cũng không thể gần nhau như những ngày tháng đã từng. Thời gian, tuổi trẻ và những lời chưa thốt ra trên đầu môi chẳng thể đuổi kịp thanh xuân.

back to top