Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cám ơn người đã rời xa tôi

2016-12-09 01:30

Tác giả: Trần Khánh Minh Sơn Giọng đọc: Tuấn Anh

blogradio.vn - Những ngày mùa đông, khi bầu trời một màu trầm xám, chẳng có những tia nắng. Tôi dừng lại những dòng thư của một người bạn gửi đến, nói rằng làm thế nào để quên đi một người mà mình từng yêu. Tôi bảo rằng hãy cảm ơn họ, hãy cảm ơn người đã rời bỏ ta trong một ngày mùa đông rất lạnh…

***

Bạn có nghĩ rằng được nếm trải khổ đau cũng là một dạng hạnh phúc ở đời? Những ai chưa từng trải qua đau khổ sẽ không bao giờ thấu hiểu được sự đau khổ. Khổ đau sẽ giúp ta biết trân trọng hơn những gì mình đang có. Vì thế, dẫu cho bạn đã từng trải qua tổn thương đi chăng nữa thì vẫn hãy cứ dành cho người cũ một lời cảm ơn. Cảm ơn người đã đi cùng ta suốt những năm tháng ấy, cảm ơn người đã ra đi để ta đến bên một người thật sự dành cho mình.

Những ngày mùa đông, khi bầu trời một màu trầm xám, chẳng có những tia nắng. Tôi dừng lại những dòng thư của một người bạn gửi đến, nói rằng làm thế nào để quên đi một người mà mình từng yêu. Tôi bảo rằng hãy cảm ơn họ, hãy cảm ơn người đã rời bỏ ta trong một ngày mùa đông rất lạnh…


Bởi vì bản thân mình không thể níu kéo mãi một người mà mãi mãi không thuộc về mình. Chỉ là những gì thuộc về quá khứ, muốn quên nói vậy thôi, khó lắm hoặc là sẽ mất thời gian rất lâu.

Suy cho cùng cuộc sống là vậy, đơn giản khi gặp nhau, đơn giản bước vào cuộc đời của nhau ở một giai đoạn nào đó và đơn giản là dừng lại, bước đi khi không còn cảm giác dành cho nhau.

Cám ơn người đã rời xa tôi

Bởi vì, con người thực ra tàn nhẫn một cách khốc liệt với chính trái tim của mình, làm trái tim mình thương tổn cũng bởi chính những suy nghĩ của mình xuất phát từ khối não. Buông bỏ rồi đấy, sao vẫn làm trái tim mình đau. Chia tay rồi đấy, sao vẫn để trái tim mình như rung lên loạn nhịp mỗi lần hình ảnh của người ấy, một vài món đồ của người ấy vẫn hiện hữu quanh ta.

Có những khoảnh khắc người ta từng muốn quên, rõ ràng là muốn làm điều đó nhưng không dễ dàng bởi tình yêu thực ra là si mê dù ngắn hay dài. Việc si mê sẽ dẫn đến sự tồn tại và chiếm hữu ở sâu trong lòng mỗi người. Si mê một thời gian dài, càng làm người ta chẳng thể nguôi ngoai lòng mình khi mỗi lần việc dây thần kinh “nhớ” cứ va chạm vào những dây thần kinh “quên” ở xung quanh. Còn nếu bạn từng trải qua việc si mê một thời gian ngắn thì điều đó thực sự là một ngẫu nhiên cảm xúc là thật, cảm giác ấy là thật. Và tất cả đều đáng được trân trọng như nhau.

Bởi vì, tất cả mọi thứ cuộc sống sẽ chẳng có gì là trọn vẹn. Đôi khi người ta cần chấp nhận những khắc nghiệt vốn có, những được mất của vật chất cũng như những được mất trong tình cảm đều cần được suy nghĩ một cách “tùy duyên”.

Để làm gì ư? Nếu mình biết buồn, biết vui thì tại sao mình không biết chấp nhận. Yêu ai đó, đó là điều đáng được trân trọng dù đã chia tay, dù đã coi nhau như những người xa lạ, dù ta chẳng thể quên, dù ta cố gắng cần phải vì mình đừng làm thương tổn trái tim.

Vì cuộc sống là vậy, trân trọng những gì từng thuộc về cả hai để thời gian của cuộc sống sau này chúng ta biết trân quý những tình cảm sắp tới, tình yêu sắp tới.

Để một ngày, sẽ biết ơn người đã rời bỏ ta để ta sống mạnh mẽ hơn lúc trước, sống an yên với những điều đang còn ở chờ đón ở tương lai.

Vì hạnh phúc đâu phải là điểm dừng và hạnh phúc đâu phải là từng có với người này thì sẽ không có nữa với người khác – một người chân thành với tình cảm của ta.

Cám ơn người đã rời xa tôi

Từ đó về sau, đôi mình chẳng nói với nhau câu gì
Từ đó về sau, đôi chúng ta thôi thấy nhau để làm chi nữa
Người đã đến cạnh em và quan tâm
Sưởi ấm con tim gầy làm chi
Rồi người đi và rời bỏ mất, thổn thức trong em
Lời cảm ơn sau cùng.

Tôi ngồi lặng lẽ bên ô cửa. Một ngày mùa đông sắp chìm khuất phía bên ngoài ô kính. Những vô thức trong ánh mắt được khắc sâu và gói gém trong nỗi cô đơn của người bạn và của chính tôi.

Tình yêu, lời hẹn và những lần chia li thực sự đã không còn quan trọng. Mùa đông đã ngập tràn trên những con ngõ nhỏ, những khu nhà và trong lòng của mỗi người. Nhiều khi không cần điều gì quá lớn lao chỉ cần bàn tay của một ai đó, ngồi bên cạnh mình thở những nhịp thở thật chậm, đủ để ta cảm nhận hơi ấm, chỉ như vậy cũng là quá đủ.

Và tôi hiểu rằng để được cô đơn lúc này, tôi đã từng hạnh phúc lúc trước đó và sẽ hạnh phúc với một ai đó vào những ngày mai…

© Trần Khánh Minh Sơn – blogradio.vn

Giọng đọc: Tuấn Anh
Biên tập và sản xuất: Hằng Nga

Trần Khánh Minh Sơn

Tôi là tổng thể của rất nhiều thứ không liên quan đến nhau nhưng luôn nhắc mình sống chân thành, trung thực và mọi thứ sẽ đến theo cách tự nhiên nhất.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Đợi mưa

Replay Blog Radio: Đợi mưa

Tình yêu như cơn mưa lặng thầm đến khi nào không ai hay biết. Để rồi khi mưa tạnh, trái tim vẫn ngẩn ngơ nằm đấy, trải qua bao lâu chăng nữa vẫn ướt mềm chẳng thể nào được hong khô.

Blog Radio 756: Một nửa tình yêu không xứng đáng được gọi là tình yêu

Blog Radio 756: Một nửa tình yêu không xứng đáng được gọi là tình yêu

Một nửa ly cà phê vẫn là cà phê. Một nửa chiếc bánh vẫn gọi là bánh. Nhưng một nửa tình yêu thì không đáng được gọi là yêu. Cô đã yêu anh chỉ với một nửa trái tim mình, nửa còn lại dành cho sự tính toán.

Replay Blog Radio: Có những ngày cả nỗi buồn cũng bỏ ta đi

Replay Blog Radio: Có những ngày cả nỗi buồn cũng bỏ ta đi

Trong những tháng ngày cả nỗi buồn cũng rời bỏ chúng ta mà ra đi là những phút giây thật sự rất đau khổ. Khi bóng tối bủa vây cả cuộc đời mình tôi nhận ra cả cái bóng của mình cũng rời bỏ mình trong những lúc tối tăm nhất.

Replay Blog Radio: Những lá thư bay

Replay Blog Radio: Những lá thư bay

Anh nắm chặt tay cô khẽ đặt một nụ hôn dịu dàng lên trán cô - Mối tình đầu của chúng ta đã xuất hiện từ lâu, nhưng bây giờ mới thực sự bắt đầu.

Blog Radio 755: Nếu yêu anh, xin em đừng là gió

Blog Radio 755: Nếu yêu anh, xin em đừng là gió

Người ta vẫn thường nói Thiên Bình là gió, gió lãng du, không bao giờ ở yên mãi một nơi, cơn gió đi rồi đến lúc nào đó có thể sẽ quay về chốn cũ hoặc cũng có thể không. Nhưng nếu yêu anh, xin em đừng là gió.

Anh sẽ nhớ về em một lần sau cuối

Anh sẽ nhớ về em một lần sau cuối

Tháng năm vẫn thế, vội vàng qua đi trong lặng lẽ. Cả anh và em, cả những kỷ niệm của chúng ta cũng sẽ già cỗi, cũng hóa thành một câu chuyện cổ tích mà chẳng ai thèm nhớ đến hay kể lại.

Replay Blog Radio: Nơi hạnh phúc nhất

Replay Blog Radio: Nơi hạnh phúc nhất

Khi yêu một người đã ở bên cạnh mình từ rất lâu, bạn thường tự thắc mắc tại sao trước đây mình không có những cảm xúc này với người đó.

Blog Radio 754: Ngược dòng đừng quay lưng

Blog Radio 754: Ngược dòng đừng quay lưng

Chúng tôi chưa từng hứa hẹn bên nhau mãi mãi, nhưng tôi nhận ra rằng… mình vừa mới bỏ lỡ cả một đời người!

Replay Blog Radio: Lý do nào để ta cô đơn và buồn chán?

Replay Blog Radio: Lý do nào để ta cô đơn và buồn chán?

Người cô đơn chẳng nhìn thấy được, thời gian trôi đi rất vô tình, nếu cứ ngồi mãi chán chường, nghĩa là sẽ đánh mất cả ngàn điều quý giá; đánh mất phút giây trò chuyện cùng ba mẹ, đánh mất phút giây ôm đứa bạn thủ thỉ tâm tình, đánh mất cách nhìn, cách sống; đánh mất ước ao khát vọng; và có thể một ngày, đánh mất chính trái tim.

Blog Radio 753: Em có đang hạnh phúc không?

Blog Radio 753: Em có đang hạnh phúc không?

Ngước nhìn lên bầu trời, anh như thấy Huyền đang cười với mình “Em có đang hạnh phúc không?” Anh mỉm cười, nụ cười đầu tiên sau chuỗi ngày đầy đau đớn, xót xa.

back to top