Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cám ơn người đã rời xa tôi

2016-12-09 01:30

Tác giả: Trần Khánh Minh Sơn Giọng đọc: Tuấn Anh

blogradio.vn - Những ngày mùa đông, khi bầu trời một màu trầm xám, chẳng có những tia nắng. Tôi dừng lại những dòng thư của một người bạn gửi đến, nói rằng làm thế nào để quên đi một người mà mình từng yêu. Tôi bảo rằng hãy cảm ơn họ, hãy cảm ơn người đã rời bỏ ta trong một ngày mùa đông rất lạnh…

***

Bạn có nghĩ rằng được nếm trải khổ đau cũng là một dạng hạnh phúc ở đời? Những ai chưa từng trải qua đau khổ sẽ không bao giờ thấu hiểu được sự đau khổ. Khổ đau sẽ giúp ta biết trân trọng hơn những gì mình đang có. Vì thế, dẫu cho bạn đã từng trải qua tổn thương đi chăng nữa thì vẫn hãy cứ dành cho người cũ một lời cảm ơn. Cảm ơn người đã đi cùng ta suốt những năm tháng ấy, cảm ơn người đã ra đi để ta đến bên một người thật sự dành cho mình.

Những ngày mùa đông, khi bầu trời một màu trầm xám, chẳng có những tia nắng. Tôi dừng lại những dòng thư của một người bạn gửi đến, nói rằng làm thế nào để quên đi một người mà mình từng yêu. Tôi bảo rằng hãy cảm ơn họ, hãy cảm ơn người đã rời bỏ ta trong một ngày mùa đông rất lạnh…


Bởi vì bản thân mình không thể níu kéo mãi một người mà mãi mãi không thuộc về mình. Chỉ là những gì thuộc về quá khứ, muốn quên nói vậy thôi, khó lắm hoặc là sẽ mất thời gian rất lâu.

Suy cho cùng cuộc sống là vậy, đơn giản khi gặp nhau, đơn giản bước vào cuộc đời của nhau ở một giai đoạn nào đó và đơn giản là dừng lại, bước đi khi không còn cảm giác dành cho nhau.

Cám ơn người đã rời xa tôi

Bởi vì, con người thực ra tàn nhẫn một cách khốc liệt với chính trái tim của mình, làm trái tim mình thương tổn cũng bởi chính những suy nghĩ của mình xuất phát từ khối não. Buông bỏ rồi đấy, sao vẫn làm trái tim mình đau. Chia tay rồi đấy, sao vẫn để trái tim mình như rung lên loạn nhịp mỗi lần hình ảnh của người ấy, một vài món đồ của người ấy vẫn hiện hữu quanh ta.

Có những khoảnh khắc người ta từng muốn quên, rõ ràng là muốn làm điều đó nhưng không dễ dàng bởi tình yêu thực ra là si mê dù ngắn hay dài. Việc si mê sẽ dẫn đến sự tồn tại và chiếm hữu ở sâu trong lòng mỗi người. Si mê một thời gian dài, càng làm người ta chẳng thể nguôi ngoai lòng mình khi mỗi lần việc dây thần kinh “nhớ” cứ va chạm vào những dây thần kinh “quên” ở xung quanh. Còn nếu bạn từng trải qua việc si mê một thời gian ngắn thì điều đó thực sự là một ngẫu nhiên cảm xúc là thật, cảm giác ấy là thật. Và tất cả đều đáng được trân trọng như nhau.

Bởi vì, tất cả mọi thứ cuộc sống sẽ chẳng có gì là trọn vẹn. Đôi khi người ta cần chấp nhận những khắc nghiệt vốn có, những được mất của vật chất cũng như những được mất trong tình cảm đều cần được suy nghĩ một cách “tùy duyên”.

Để làm gì ư? Nếu mình biết buồn, biết vui thì tại sao mình không biết chấp nhận. Yêu ai đó, đó là điều đáng được trân trọng dù đã chia tay, dù đã coi nhau như những người xa lạ, dù ta chẳng thể quên, dù ta cố gắng cần phải vì mình đừng làm thương tổn trái tim.

Vì cuộc sống là vậy, trân trọng những gì từng thuộc về cả hai để thời gian của cuộc sống sau này chúng ta biết trân quý những tình cảm sắp tới, tình yêu sắp tới.

Để một ngày, sẽ biết ơn người đã rời bỏ ta để ta sống mạnh mẽ hơn lúc trước, sống an yên với những điều đang còn ở chờ đón ở tương lai.

Vì hạnh phúc đâu phải là điểm dừng và hạnh phúc đâu phải là từng có với người này thì sẽ không có nữa với người khác – một người chân thành với tình cảm của ta.

Cám ơn người đã rời xa tôi

Từ đó về sau, đôi mình chẳng nói với nhau câu gì
Từ đó về sau, đôi chúng ta thôi thấy nhau để làm chi nữa
Người đã đến cạnh em và quan tâm
Sưởi ấm con tim gầy làm chi
Rồi người đi và rời bỏ mất, thổn thức trong em
Lời cảm ơn sau cùng.

Tôi ngồi lặng lẽ bên ô cửa. Một ngày mùa đông sắp chìm khuất phía bên ngoài ô kính. Những vô thức trong ánh mắt được khắc sâu và gói gém trong nỗi cô đơn của người bạn và của chính tôi.

Tình yêu, lời hẹn và những lần chia li thực sự đã không còn quan trọng. Mùa đông đã ngập tràn trên những con ngõ nhỏ, những khu nhà và trong lòng của mỗi người. Nhiều khi không cần điều gì quá lớn lao chỉ cần bàn tay của một ai đó, ngồi bên cạnh mình thở những nhịp thở thật chậm, đủ để ta cảm nhận hơi ấm, chỉ như vậy cũng là quá đủ.

Và tôi hiểu rằng để được cô đơn lúc này, tôi đã từng hạnh phúc lúc trước đó và sẽ hạnh phúc với một ai đó vào những ngày mai…

© Trần Khánh Minh Sơn – blogradio.vn

Giọng đọc: Tuấn Anh
Biên tập và sản xuất: Hằng Nga

Trần Khánh Minh Sơn

Tôi là tổng thể của rất nhiều thứ không liên quan đến nhau nhưng luôn nhắc mình sống chân thành, trung thực và mọi thứ sẽ đến theo cách tự nhiên nhất.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 645: Anh có từng thương em thật lòng?

Blog Radio 645: Anh có từng thương em thật lòng?

Anh có từng thương em chút nào không, hay chỉ vì mưa làm anh yếu lòng?

Replay Blog Radio: Những ngày xanh ở lại

Replay Blog Radio: Những ngày xanh ở lại

Ngày ấy, bước đi như vậy, em biết mình là một kẻ hèn và cũng biết rằng, như thế là chẳng công bằng với anh. Suốt những năm qua, điều luôn khiến em canh cánh trong lòng, chính là lời xin lỗi này.

Tình yêu có thể đến muộn, chỉ cần chân thành là đủ

Tình yêu có thể đến muộn, chỉ cần chân thành là đủ

Việc bước qua đau thương là điều không dễ dàng nhưng có hề gì nếu bạn không ngừng cố gắng và thẳng thắn với chính cảm xúc của mình. Bạn có quyền yếu đuối và bạn cũng có quyền được người khác yêu thương, che chở. Đừng bao giờ cố gồng mình lên gánh lấy mọi thứ một mình trong khi bên cạnh có người sẵn sàng đưa vai gánh cùng bạn những điều đó. Việc gì thì việc nhưng nếu có hai người chẳng phải sẽ tốt hơn là một mình sao?

Bạn ơi giữ lấy nụ cười để khi gục ngã là người đứng lên (Cafe Radio)

Bạn ơi giữ lấy nụ cười để khi gục ngã là người đứng lên (Cafe Radio)

Ở cuộc sống tấp nập ngoài kia, khi bạn ngã, chưa chắc đã có một bàn tay nâng bạn dậy. Bạn có thể vấp ngã nhưng hãy tự đứng dậy và bước tiếp. Bạn có thể vấp ngã chứ đừng bao giờ gục ngã. Chúng ta ai cũng mang trên vai đủ thứ trách nhiệm, càng nhiều tuổi thì trách nhiệm càng cao. Khi đó, chúng ta không còn sống cho riêng mình mà sẽ có nhiều thứ phải chăm lo. Vì thế, đừng bao giờ để bản thân gục ngã. Khi thấy mệt, hãy bước chậm lại, nghỉ ngơi một chút chứ đừng bao giờ dừng lại. Bởi phía trước là bầu trời, và ngoài kia là nắng.

Thương nhưng lại là đơn phương (Love Radio)

Thương nhưng lại là đơn phương (Love Radio)

Tôi đã từng đọc đâu đó câu nói: "Cảm giác đau lòng nhất là yêu đơn phương một người đơn phương", và hóa ra tôi lại đang mắc kẹt trong chính cái vòng luẩn quẩn ấy.

Blog Radio 644: Anh có đánh rơi nhịp nào không?

Blog Radio 644: Anh có đánh rơi nhịp nào không?

Vào một ngày đẹp trời, trái tim chợt lỡ một nhịp vì một nụ cười nào đó. Băn khoăn tự hỏi trái tim của người ấy có rơi một nhịp nào để mình bắt lấy không? Khi tình yêu bắt đầu, đâu ai mong ngày sau sẽ đơn phương.

Replay Blog Radio: Thương là thương thế thôi

Replay Blog Radio: Thương là thương thế thôi

Thương là thương vậy thôi. Ai lí giải nổi lí do vì sao. Thương nhiều quá, nói chẳng đặng. Phải không?

Buông bỏ những thứ không thuộc về mình (Love Radio)

Buông bỏ những thứ không thuộc về mình (Love Radio)

Người ta vẫn nói rằng đừng bao giờ cố gắng giữ lấy điều gì không phải của mình. Đặc biệt là trong tình yêu, càng cố giữ càng khiến bản thân mình đau hơn mà thôi. Đừng chỉ vì thấy bông hồng đẹp mà cứ muốn nó là của riêng mình, bởi vì sẽ có một ngày gai hoa hồng khiến bạn chảy máu đấy.

Đi nhầm đường thì quay đầu lại, yêu sai người phải nhớ buông tay (Love Radio)

Đi nhầm đường thì quay đầu lại, yêu sai người phải nhớ buông tay (Love Radio)

Thời gian có thể không xóa đi được vết sẹo trong lòng chúng ta, nhưng nó là phương thuốc hữu dụng nhất, nó sẽ làm mọi thứ trở nên mờ nhạt, khiến chúng ta có thể sống vì bản thân thay vì chạy theo một ảo vọng tình yêu.

Đủ gió chong chóng sẽ quay, đủ thương hạnh phúc sẽ đong đầy (Love Radio)

Đủ gió chong chóng sẽ quay, đủ thương hạnh phúc sẽ đong đầy (Love Radio)

Người ta bảo có hai thứ trên đời không được bỏ lỡ là chuyến tàu cuối cùng về nhà và người thương mình. Em đã bỏ lỡ anh rồi, nhưng em hứa, em sẽ tìm một người đàn ông, người sẽ nhìn em như anh đã từng.

back to top