Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đến bao giờ người mới trở lại như hôm qua?

2017-02-03 00:01

Tác giả: Trần Khánh Minh Sơn Giọng đọc: Tuấn Anh

blogradio.vn - Bình yên là một ngày người đặt ra câu hỏi cho chính mình "Đến bao giờ người mới trở lại như hôm qua" chỉ để nhắc mình về một ngày trong những ngày mai sẽ có một người ở bên cạnh, sẽ không phải là người của ngày hôm qua, không phải người đã rời bỏ mình bên cạnh những vết thương rất lâu và rất sâu.

***

Bình yên là một ngày người đặt ra câu hỏi cho chính mình "Đến bao giờ người mới trở lại như hôm qua" chỉ để nhắc mình về một ngày trong những ngày mai sẽ có một người ở bên cạnh, sẽ không phải là người của ngày hôm qua, không phải người đã rời bỏ mình bên cạnh những vết thương rất lâu và rất sâu.

Bình yên là một ngày, người nằm xuống im lặng mà nước mắt vẫn ướt đẫm hàng mi, không phải khóc cho một người đã rời bỏ mình mà khóc cho chính mình. Chẳng ai có thể níu giữ mãi thanh xuân đẹp đẽ đã dành cho một người. Và giờ chỉ còn là những ký ức của nhớ nhớ, quên quên. Mình im lặng, mình khóc. Chẳng ai có quyền lấy đi nước mắt ấy cho một cuộc tình chia xa nhưng chúng ta cần và rất cần được khóc để sau khoảnh khắc này là mạnh mẽ, sẽ mạnh mẽ dù chỉ là cho chính trái tim mình mà thôi.

Đến bao giờ người mới trở lại như hôm qua?

Bình yên là một ngày, cuốn sách về những ký ức đã lật giở từng trang và đến trang cuối cùng người tự phải nhắc mình. Sẽ chẳng có điều gì là mãi mãi, một cuốn sách không có trang cuối cùng là không thể. Một cuộc đời đâu có mãi những thanh xuân. Một người đâu có mãi những nỗi buồn trong ánh mắt…Và một cuộc tình như cuộc tình của chúng ta không thể tồn tại mãi những mượn vay, níu kéo.

Bình yên để gió đưa em về
Bình yên ta chờ nghe
Chờ nghe tình vỗ lên tim mình
Chờ nghe tình lung linh
Bình yên để nắng soi môi thơm
Bình yên ta mừng
Mừng em đã hết đau thương về đây ấm cúng
Mừng em đã biết xót thương tình yêu.


"Đến bao giờ người mới trở lại như hôm qua" như câu nói chỉ để tha thứ cho nhau vì niềm thương kia đã từng làm người mệt mỏi. Vì người đã từng tháo những buộc trói, dù chẳng thể dễ dàng nói thứ tha. Và người sẽ gọi “người kia” là ngày hôm qua – một ngày không phải cô đơn còn nhiều hơn lầm lạc, tình yêu còn nhiều hơn đổi trác. Và người sẽ gọi “người kia” là người của những năm tháng tươi đẹp, tươi đẹp đến mức thật sự khó phai.

Bình yên là một ngày, người mỉm cười về điều đã cho mà không lời nhận lại. Ai cũng từng cho đi những đẹp tươi của thời tuổi trẻ ở bên cạnh một người mà lúc ấy chẳng cần suy nghĩ quá nhiều về những thiệt hơn. Không cần nhận lại, không phải là không muốn nhận những điều mình xứng đáng được nhận, mà bởi vì mình đã làm, đã tin, đã dành hết cho một người mà mình từng thương và từng tin tưởng.

Chúng ta, dù chưa từng được “nhận” thì “cho đi” cũng là điều đáng tự hào, đáng khắc ghi, trân trọng và giữ gìn như một báu vật, một báu vật ở trong lòng mỗi người. Và chúng ta tự hiểu với nhau rằng mỗi người đều có những bí mật được cất giấu như những báu vật mà theo thời gian năm tháng vẫn cứ tồn tại ở đó, vẹn nguyên như lúc ban đầu. Như thể cuộc đời này ai cũng có một kho báu về ký ức, về tình cảm, về nỗi niềm thương và nhớ.

Đến bao giờ người mới trở lại như hôm qua?

Bình yên là một ngày, chúng ta còn nhìn thấy nhau ở hiện tại, không cần suy nghĩ nhiều về ngày sẽ chia xa bởi tự chúng ta đã biết xót thương tình yêu.

Và tất cả vẫn cần lắm một người sẽ cùng thắp sáng những vì sao đêm.

Và tất cả vẫn cần lắm một người sẽ ngồi đây, cùng tôi ngắm nhìn những khoảnh khắc của tuổi trẻ. Ngồi đây dù im lặng, nằm nghe tiếng thở thật chậm của mùa đông vẹn nguyên trong đôi tay lạnh buốt, dù như vậy cũng là đủ và vừa đủ để người cảm nhận được tình yêu.

Và như thành phố này trong những ngày cuối cùng của năm dương lịch, dòng thời gian chẳng ngừng chảy về phía trước. Cuộc đời đôi khi cũng là những lằn ranh trên những chặng marathon đầy khắc nghiệt nhưng trái tim thì khác. Trái tim đâu cần phải đuổi bắt mới thấy hạnh phúc và con người đâu cần chạy tìm mới thấy mình lẻ loi.

Những ngày cuối cùng của năm cũ, tôi biết rằng trong bạn đang tồn tại những được và mất, những nghĩ suy của tuổi trẻ, công việc và tình yêu. Hơn tất cả những điều đã từng tồn tại trong suốt một năm, hy vọng bạn sẽ an yên với những điều đang có như những câu hát trong bài hát này.

Như từ bao la ta ra đời một kiếp nữa
Như từ trong nhau lớn lên khôn lên cùng nhau
Như một câu hát ứa ra từ tim
Tặng nhau nhé tiếng nghe hồn nhiên
Để quên hết khó khăn chia lìa.


© Trần Khánh Minh Sơn – blogradio.vn

Giọng đọc: Tuấn Anh
Biên tập và sản xuất: Hằng Nga

Trần Khánh Minh Sơn

Tôi là tổng thể của rất nhiều thứ không liên quan đến nhau nhưng luôn nhắc mình sống chân thành, trung thực và mọi thứ sẽ đến theo cách tự nhiên nhất.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Lời hồi âm của trời xanh

Replay Blog Radio: Lời hồi âm của trời xanh

Chúng tôi tuy đã là người lớn, nhưng vẫn ngồi uống coca trong công viên như trẻ con. Chúng tôi vừa uống, vừa ngắm nhìn bầu trời xanh. Chỉ đơn thuần là ngắm nhìn mà chẳng hề mong nhận được một lời hồi âm.

Blog Radio 709: Yêu là sợ em tổn thương

Blog Radio 709: Yêu là sợ em tổn thương

Yêu chính là cố gắng và nỗ lực. Yêu chính là sự cam kết, yêu chính là sợ người ấy vì mình mà tổn thương, yêu chính là sợ mất đi. Và những ngày xa cô ấy tôi hiểu, yêu còn là vì người ấy mà không ngừng hoàn thiện.

Replay Blog Radio: Em giữ mùa hè của tôi đi nhé! Còn tôi sẽ giữ em trong trái tim mình

Replay Blog Radio: Em giữ mùa hè của tôi đi nhé! Còn tôi sẽ giữ em trong trái tim mình

Thời gian có thể trôi đi nhưng nhớ thương vẫn đứng đấy. Dường như, mùa hè của tôi, em đã giữ lại mất rồi. Ngày em đi cũng đã mang theo nó ra đi. Nhưng không sao đâu, em giữ lấy mùa hè của tôi đi nhé. Còn tôi, tôi sẽ giữ lấy em… mãi mãi trong tim mình.

Replay Blog Radio: Mong manh nhất là tình yêu

Replay Blog Radio: Mong manh nhất là tình yêu

Trong cuộc đời, có thể nói thứ mạnh mẽ nhất là tình yêu nhưng dường như thứ mong manh nhất cũng là tình yêu. Trong tình yêu không thể nói trước điều gì. Hãy cứ hết mình với hạnh phúc ta đang nắm giữ, nhưng nếu một mai tình yêu thay đổi, ta sẽ phải làm gì để đối mặt và vượt qua nó?

Blog Radio 708: Gái lỡ thì

Blog Radio 708: Gái lỡ thì

Bạn thân mến! Mặc dù ngày nay quan niệm về hôn nhân của phụ nữ không còn quá khắt khe như trước nhưng những cô gái muộn chồng vẫn bị xem là gái lỡ thì. Bản thân họ vẫn độc lập, tự chủ về kinh tế, cũng khao khát một mái ấm gia đình nhưng hôn nhân rõ ràng là trò chơi may rủi.

Replay Blog Radio: Mở lòng và yêu người đến sau

Replay Blog Radio: Mở lòng và yêu người đến sau

Tôi vẫn giữ thói quen pha cafe cho mình. Nhưng rồi tôi luôn nghĩ về Nhi, về cuộc sống bình yên chỉ có em, về khoảng thời gian cùng em đi qua, giờ chỉ còn gọi tên bằng nỗi nhớ. Mở điện thoại, tôi gửi đến Nhi một tin nhắn trống không, tôi tin em sẽ hiểu. Vì mùa gió đã thôi lưng chừng.

Replay Blog Radio: Ngày mai nắng lên anh sẽ về

Replay Blog Radio: Ngày mai nắng lên anh sẽ về

Trái tim con người ta thường yêu trước khi lí trí kịp nhận thấy. Để rồi, một sớm mai thức giấc, khi lí trí kịp nhận ra, thì con tim đã yêu quá nhiều.

Blog Radio 707: Nghe nói người cũ kết hôn rồi

Blog Radio 707: Nghe nói người cũ kết hôn rồi

Có bao giờ bạn tưởng tượng nếu vô tình gặp lại người cũ, khoảnh khắc ấy sẽ như thế nào? Liệu có thể nói với nhau một lời chào hay lướt qua nhau như chưa hề quen biết?

Replay Blog Radio: Hôm nay chúng ta vẫn yêu nhau

Replay Blog Radio: Hôm nay chúng ta vẫn yêu nhau

Ngày hôm nay, nếu có cơ hội yêu thì bạn hãy cứ yêu, hãy cứ yêu khi còn có thể, đừng lo sợ ngày mai. Nếu bạn luôn lo sợ rằng ngày mai bạn còn được hạnh phúc trong tình yêu không thì chính là bạn đang lãng phí tình yêu của hôm nay.

Thanh xuân đi trốn để tình yêu đi tìm

Thanh xuân đi trốn để tình yêu đi tìm

Những năm tháng đẹp nhất của thanh xuân hãy dũng cảm đi tìm cho mình những tình yêu thật đẹp, bên nhau đủ lâu để ta được là một trong những điều đặc biệt nhất trong đời nhau và hãy dừng lại ở nơi mình cảm thấy bình yên nhất, chỉ cần may mắn gặp được đúng người thì mọi sự chờ đợi trong bạn đều xứng đáng. Hạnh phúc vốn là một cuộc hành trình và cuộc đời này nhiều lắm những chông gai, hãy tin rằng chỉ là do tắt đường nên hạnh phúc đến muộn một chút thôi.

back to top