Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chúng ta chọn chia tay, chia tay chọn nỗi nhớ, nỗi nhớ chọn em

2016-05-26 06:56

Tác giả: Trần Khánh Minh Sơn Giọng đọc: Chit Xinh

blogradio.vn - Tháng 5, “Em nhớ anh phải không?” tin nhắn của anh gửi em, hơn một ngày sau đó, em không trả lời. Liệu anh có nghĩ điều đó là thật? Liệu anh có nghĩ em đã quên, quên hết rồi sao. Liệu anh có nghĩ, người ta dễ quen và dễ quên như vậy ư. Tại sao người ta cứ buồn về đêm, vậy anh? Tại sao người ta cứ lặng lẽ chia tay mà những cồn cào nơi trái tim vẫn ngày ngày dậy sóng?Chúng ta chọn chia tay. Chia tay chọn nỗi nhớ. Nỗi nhớ chọn em. Em chọn tháng 5 của một mùa đã cũ...
 
***
 
Mình chia tay, anh đã không nói gì thêm nữa. Sau lần cuối cùng chúng ta đi bộ trên con đường nhỏ dẫn về phía nhà em. Lần cuối cùng em được cầm tay anh. Anh bảo chia tay nhưng em đừng buồn. Em không buồn vì anh đã làm tròn đầy một chữ YÊU trong mối quan hệ của chúng ta. Anh vẫn vậy, vẫn chờ em bước vào nhà rồi lặng lẽ một mình trở về. Em vẫn vậy, bước vào nhà và lặng nhìn anh qua khung cửa sổ. Lần cuối cùng mình gặp nhau, khung cửa sổ vẫn thoáng nhẹ những bông lộc vừng màu đỏ…
 
Mình chia tay, ngày thứ bảy của tuần đầu tiên em ở nhà và không ra ngoài như những ngày còn có anh. Mẹ bảo, sao anh không đến như những tuần trước. Em chỉ gượng gạo “Tụi con chia tay rồi ạ”. Mẹ không nói gì. Em im lặng. Những bông lộc vừng bên cửa màu đỏ vẫn đung đưa theo những cơn gió nhẹ của mùa hạ.
 
Mình chia tay, ngày thứ bảy của tuần thứ hai. 
 
Facebook anh bật sáng. Em chỉ nhìn vào những dòng text của những ngày đã cũ. Từ hồi chúng mình còn Yêu. Những icon mỗi sáng, những icon chúc em ngủ ngon mỗi tối. Những đoạn nhạc anh làm trên nền của lời bài hát em thích. Bao giờ cũng vậy, em là người được nghe đầu tiên. Em chẳng nhớ, em đã nghe bao nhiêu bài hát anh viết nhạc nữa. Em chẳng nhớ, bao nhiêu lần em ngủ quên trong những bài hát anh gửi. Em không muốn nhớ mà sao cứ nhớ…
 
Mình chia tay, ngày thứ bảy của tuần thứ ba. 
 
Em đi bộ một mình qua con phố mà anh vẫn đưa em về mỗi tối thứ bảy hàng tuần. Những cơn mưa mùa này đến bất chợt quá. Em một mình dưới mưa. Tháng 5, ai sẽ cùng em đi bên cạnh một ngày mưa. Ai sẽ bảo với em rằng “Những cơn mưa mùa thật đáng ghét”. Ai sẽ bảo với em rằng “Yên tâm đi, có anh là mưa sẽ mau tạnh thôi”. Em một mình dưới mưa. Chiếc ô che chẳng đủ em cảm thấy khô. Những vệt nước thi thoảng vẫn thổi vào cùng những đợt gió mát lim. Sẽ lại là một đoạn đường rất dài nữa, khi em không có ai đi cùng dưới những cơn mưa…
 
Chúng ta chọn chia tay, chia tay chọn nỗi nhớ, nỗi nhớ chọn em

Mình chia tay, ngày thứ bảy của tuần thứ tư. 
 
Ngày thứ bảy cuối cùng của tháng 5. Anh đăng status với ly coctail với một người dấu mặt. Em không nói chỉ mỉm cười trong lòng mình thôi. Anh xứng đáng được ai đó yêu thương. Anh xứng đáng được ai đó ngồi bên một ngày thứ bảy mà. Em im lặng. Mẹ nhìn thấy em bên chiếc laptop và màn hình là ảnh của anh một ngày thứ bảy lúc mình còn bên nhau. “Cậu ấy xứng đáng được yêu thương, chẳng có ai không xứng đáng cả. Con cũng vậy nữa”. Nhưng anh có biết rằng em đã khóc nhiều lắm khi mẹ bước ra ngoài không.
 
Tháng 5, Có một tháng năm đã đi qua là ngày chúng ta chia tay. Một năm sau đó, mọi thứ cũng dần khép lại. Anh cũng đã có người thương và em không còn quên và nhớ nữa. Mẹ bảo em đã trưởng thành hơn. Mẹ bảo em đã cứng rắn hơn. Mẹ bảo anh sẽ vui khi thấy em như vậy. Anh có tin điều đó không?
 
Tháng 5, “Em nhớ anh phải không?” tin nhắn của anh gửi em, hơn một ngày sau đó, em không trả lời. Liệu anh có nghĩ điều đó là thật? Liệu anh có nghĩ em đã quên, quên hết rồi sao. Liệu anh có nghĩ, người ta dễ quen và dễ quên như vậy ư. Em gửi lại tin nhắn “ Em ổn, Em quên anh rồi, đừng nhắn cho em nữa”.
 
Tháng 5, Ở một thành phố xa lạ, em vẫn làm những công việc yêu thích của mình ở quán cà phê mà mọi người lạ vẫn thường ghé đến. Sẽ chẳng có ai biết em là ai, sẽ chẳng có ai đọc được những suy nghĩ của em. Sẽ chẳng có ai để em phải lưu nhớ quá nhiều.
 
Vậy mà, những giấc mơ ở thành phố này chẳng thể làm em thôi nhớ. Dù giờ này, em biết mọi thứ chẳng thể thay đổi. Anh chẳng thể thay đổi lựa chọn của mình. Những lựa chọn đã trở thành quá khứ của ngày hôm qua để rồi ngày hôm nay, em biết rằng, anh đã rời xa em thật sự. Lựa chọn người này mà không phải người kia cũng là điều dễ hiểu. Vậy mà, giữa nhớ và quên, em chẳng thể lựa chọn được. Giữa giận và thương, em chẳng thể lựa chọn.
 
Chúng ta chọn chia tay, chia tay chọn nỗi nhớ, nỗi nhớ chọn em
 
Em biết anh trách em vì em đã đi theo con đường mà ta chẳng thể đến với nhau. Em biết anh trách em vì em đã lựa chọn cho chính mình mà chẳng nghĩ đến những suy nghĩ của anh. Em biết anh trách em vì ích kỷ với chính bản thân mình phải không anh?
 
Ngày anh ra đi, em chẳng buồn đến thế bởi tình yêu của chúng ta chẳng như thiên đừơng mà mọi người vẫn nghĩ. Chỉ là đêm hôm đó, em đã khóc. Chỉ là một vài đêm nữa, chợt buồn em đã khóc.
 
Tại sao người ta cứ buồn về đêm, vậy anh?
 
Tại sao người ta cứ lặng lẽ chia tay mà những cồn cào nơi trái tim vẫn ngày ngày dậy sóng?
 
Tại sao người ta cứ hết nhớ là vẫn còn thương vậy anh?
 
Những câu hỏi em chẳng thể trả lời. Những bản vẽ mà em đang thực hiện cũng chẳng có màu nào nói lên tất cả những suy nghĩ của chính mình. Còn nếu màu sắc nhạt dần, em sẽ vẽ anh với màu nỗi nhớ…
Có những tháng 5 đã từng đi qua, người không còn quên và nhớ nữa. Chỉ là một cảm giác mong muốn có một ai đó ở bên em mà thôi. Dù người đó không phải là anh…
 
Một vài tháng 5 đã từng đi qua chúng ta và để lại những ký ức khó có thể phai mờ. Chúng ta chọn chia tay. Chia tay chọn nỗi nhớ. Nỗi nhớ chọn em. Em chọn tháng 5 của một mùa đã cũ.
 
©Trần Khánh Minh Sơn 
 
- Love Letter thực hiện bởi Chit Xinh - phát triển bởi blogradio.vn - 
 

Trần Khánh Minh Sơn

Tôi là tổng thể của rất nhiều thứ không liên quan đến nhau nhưng luôn nhắc mình sống chân thành, trung thực và mọi thứ sẽ đến theo cách tự nhiên nhất.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 741: Ai rồi cũng sẽ hạnh phúc

Blog Radio 741: Ai rồi cũng sẽ hạnh phúc

Khi bên cạnh một người và ta được sống là chính mình, đó là “hạnh phúc”... “Hạnh phúc” vẫn luôn tồn tại trong vô vàn hình dáng như thế. Điều ta cần làm không phải là vội vàng tìm kiếm, hãy cứ sống hết mình và kiên nhẫn đợi chờ. Vì ai rồi cũng sẽ hạnh phúc.

Tết này, tự dưng tôi thèm nồi thịt kho mình nấu

Tết này, tự dưng tôi thèm nồi thịt kho mình nấu

Bỗng mặt gã có phần hơi đỏ ửng lên như ngày đầu khi gã gặp chị, gã nói nhỏ: “Tự nhiên tôi lại thèm nồi thịt kho tàu mình nấu vào dịp Tết, mình nấu tôi ăn nghe”.

Nếu anh vẫn cô đơn vậy có thể nắm tay em được không?

Nếu anh vẫn cô đơn vậy có thể nắm tay em được không?

Khi em đang ngồi gõ những dòng này, là khi anh đang có chuyến công tác ngắn ngày ở Hàn Quốc. Nếu anh còn độc thân, thì khi trở về Việt Nam, hãy cho em một câu trả lời: Em có thể mở lòng yêu anh được chứ, người dưng?

Blog Radio 740: Gió mang hương xuân về

Blog Radio 740: Gió mang hương xuân về

Cha mẹ nào chẳng vui khi ngày tươi ngày tết một năm chỉ có ba ngày, con cháu sum họp quay quần bên nhau, đó là hạnh phúc của gia đình nó lớn lao và quý giá biết chừng nào. Nhưng có cha mẹ nào không buồn, khi có con cháu đủ đầy nhưng ngày tết thiếu đứa này rồi lại vắng đứa kia.

Liệu em có thể mở lòng sau những tổn thương?

Liệu em có thể mở lòng sau những tổn thương?

Em mở lòng ra và yêu anh, nhé! Cho anh cơ hội cũng chính là cho bản thân mình một cơ hội. Em sẽ thôi không hoài nghi, em sẽ thôi không khép chặt lòng mình, em sẽ mở cửa trái tim để yêu và được yêu bằng tất cả niềm tin, hi vọng, sự say mê và ngọt ngào nhất như mùa yêu đầu. Cuộc sống có bao nhiêu, tuổi trẻ có bao nhiêu đâu mà cứ mãi hững hờ...

Mình đang sống hay chỉ đang tồn tại?

Mình đang sống hay chỉ đang tồn tại?

Thỉnh thoảng, tôi ngắm nhìn mình trong gương rồi tự hỏi bản thân: “Mình đang sống hay chỉ là sự tồn tại nhỏ bé?”. Nhưng rồi cũng tự cười với chính mình. Nhưng sao nụ cười ấy lại mang bao nhiêu đau khổ và tuyệt vọng đến thế.

Blog Radio 739: Em sẽ bắt đầu lại nhưng không phải cùng anh

Blog Radio 739: Em sẽ bắt đầu lại nhưng không phải cùng anh

Câu chuyện kể về cặp vợ chồng đang đứng trên bờ vực tan vỡ bởi người chồng ngoại tình. Liệu kết cục của cả hai sẽ ra sao?

Điều tiếc nuối nhất của thanh xuân là để mất em

Điều tiếc nuối nhất của thanh xuân là để mất em

Điều nuối tiếc nhất thanh xuân là đánh mất em. Vì lo lắng cho tương lai mà sơ sài hiện tại, anh đã chẳng thể thắng nổi đống lộn xộn của cuộc sống mà đẩy em ra xa. Em của năm đó là em tuyệt vời nhất, anh của mãi sau này có lẽ mới tuyệt nhất, giữa chúng ta có một khoảng cách mà nếu kiên định, mạnh mẽ hơn thì anh và em đã có thể bước tiếp cùng nhau.

Nước mắt em rơi nhưng không phải vì anh nữa

Nước mắt em rơi nhưng không phải vì anh nữa

Đến hôm nay, nước mắt em vẫn rơi, nhưng không còn rơi vì anh nữa. Nước mắt của quá khứ, của kỷ niệm. Em khóc cho một đoạn tình cảm không trọn vẹn, khóc cho những vết thương lòng đã không còn âm ỉ. Và em biết em và anh, chúng ta đều sẽ có một cuộc sống mới trọn vẹn hơn. Em sẽ ổn thôi và hy vọng anh cũng vậy. Tạm biệt anh, người từng thương.

Blog Radio 738: Bước qua một quá khứ rất đau

Blog Radio 738: Bước qua một quá khứ rất đau

Ai cũng muốn sống cuộc đời hạnh phúc nhưng hạnh phúc không tự nhiên mà có. Để có hạnh phúc, bản thân mỗi người phải cố gắng, nỗ lực và chân thành trong mối quan hệ. Hạnh phúc chỉ dành cho những ai biết trân trọng và sẽ biết mất với những người không biết gìn giữ.

back to top