Phát thanh xúc cảm của bạn !

Giá như có thể ôm ai đó và khóc

2016-04-22 11:10

Tác giả: Trần Khánh Minh Sơn Giọng đọc: Hằng Nga

blogradio.vn - Tháng 4, một mùa nữa lại về để người với người yêu thương. Dù chỉ là những khoảnh khắc rất đỗi bình thường, yêu là giản đơn, như cần một tin nhắn ta dành cho nhau để hiểu về sự tồn tại trong lòng người này có người kia. Một cái ôm thật chặt để yêu, là sở hữu dù chỉ một thời gian ngắn, ta cũng can tâm. Một chút nước mắt để lấp đầy những mệt mỏi khó khăn. Ta chỉ cần vậy thôi.

***

Tháng 4, những nhịp sống vẫn quay đều theo quỹ đạo mà chẳng níu lại được những gì đã mất. Cũng chỉ là những điều đã xảy ra và rồi ta tình cờ gặp lại. Hóa ra những người tưởng chừng thân thuộc lại bỗng thành xa lạ như chưa từng chạm mặt hay những người nhiều năm rồi không gặp bỗng dưng lại thấy cồn cào đến lạ. Nhiều năm chẳng gặp lại mà bỗng dưng dạt vào một góc thương nhớ cũng thật ngẫu nhiên.

Tình cờ đôi khi ta thấy mình lạc lõng giữa đám đông mà ngỡ như ai nhìn thấy cũng như đang có vẻ hạnh phúc lắm. Hạnh phúc khi ôm khư khư vào lòng mình, nhận hết đắng cay, im lặng và bỏ đi.

Tháng 4, gió vẫn thốc mạnh vào lồng ngực, mặc cho dòng thời gian của chiều trôi trôi vào quá khứ. Ngày của hôm nay sẽ trôi vào quá khứ của ngày mai. Ánh nắng yếu ớt của chiều hôm nay rồi cũng lụi tắt theo những ngày mùa chạm ngõ đang đến. Người sẽ không còn cô đơn vì vẫn còn niềm tin vào một ai đó khác. Một người đã ra đi vào tháng 4 năm ấy, một người biết đâu sẽ lại đến cùng với những thương yêu.

Giá như có thể ôm ai đó và khóc

Tháng 4, nhuộm thời gian bằng màu của lá non và màu xanh mướt của những thảm cỏ đương thì, nhuộm mòn lối đi bằng những nụ hôn rực rỡ của ai đó bên ai đó. Người dù không nhớ cũng mặc nhiên vẫn nhớ, đủ để biết rằng không phải hết yêu là hết nhớ, không phải hết yêu là có quyền cho phép mình từ bỏ những thói quen nhớ về một người giờ đã không là một nửa của một người.

Tháng 4 rồi đó, khi lòng người chộn rộn đến nặng trĩu, có cảm giác như ngừng thở hay muốn dừng lại. Đôi lúc vẫn thường suy nghĩ như vậy, con người mà đâu phải gỗ đá vô tri.

Giá như có ai ngồi ở đằng sau xe
Ôm thật lâu, tựa đầu vào lưng của tôi
Giá như có ai cùng dạo quanh phố xá
Tôi sẽ vui, sẽ hạnh phúc biết bao
Hẹn hò với những cô đơn riêng tôi, một chiều lang thang
Hẹn hò với những mênh mang trong tôi, tình yêu vỡ nát

Bỗng chốc, cảm giác như đang trôi về những dòng thức cảm một thời đã xa. Như người ta vẫn tìm về quá khứ mỗi khi cô đơn. Bỗng chốc, đôi bàn tay như đang run lên một cảm giác mang nhiều thương tổn về một người đã buông tay một người. Bỗng chốc, thấy đời chưa hề an yên như cảm giác hằng mong muốn. Bỗng chốc, thấy ta nhìn lại trong ta và thấy ta trong một kẻ khác ở đâu đó.

Rồi cuộc đời này cũng chỉ là giành giật hết những thương yêu vì lòng ích kỷ của nhau, có phải vậy không? Rồi cuộc đời này cũng bảo với nhau hãy dành dụm những điều đã cũ, góp nhặt thương yêu hàng ngày và chờ cho đủ đầy để đem ra hong phơi vậy thôi. Đôi khi cố bám đuổi thương yêu để nhận lấy nỗi cô đơn thường xuyên đeo bám. Chỉ là cô đơn, như ta muốn… Giá như…



Giá như có người đợi tôi đâu đó giữa cuộc đời
Giá như có người ôm tôi mỗi tối
Giá như có người ngồi nghe tôi kể bao vui buồn
Giá như có thể ôm lấy ai và khóc lên

Tháng 4, những cơn mưa như cơn mưa ủ mê tất cả để người đem về những tháng năm vội vã, để những con người đi dưới mưa ngoài kia, sợ hãi chạy trốn, bao nhiêu người trong số họ sẽ đi lướt qua nhau và bao nhiêu người trong số họ sẽ chẳng bao giờ gặp lại nhau nữa? Người hiểu mình từng đánh mất những cơ hội như thế vì một người từng nằm trọn trong ký ức đã xa xôi.

Tháng 4, một mùa nữa lại về để người với người yêu thương. Dù chỉ là những khoảnh khắc rất đỗi bình thường, yêu là giản đơn, như cần một tin nhắn ta dành cho nhau để hiểu về sự tồn tại trong lòng người này có người kia. Một cái ôm thật chặt để yêu, là sở hữu dù chỉ một thời gian ngắn, ta cũng can tâm. Một chút nước mắt để lấp đầy những mệt mỏi khó khăn. Ta chỉ cần vậy thôi.

Tháng 4, cho một nụ cười dành cho một người đi bên cạnh mình. Cho một thoáng những ngại ngùng nơi ánh mắt mà người từng quen và quên. Cho một lần nghĩ là sẽ chẳng còn nhiều lần khác để nói...Hãy thứ tha và nhận lỗi. Hãy mềm lòng và giữ chặt đừng buông.

Ta chỉ cần vậy thôi.

© Trần Khánh Minh Sơn – blogradio.vn
Thực hiện: Hằng Nga và nhóm sản xuất blogradio.vn

Trần Khánh Minh Sơn

Tôi là tổng thể của rất nhiều thứ không liên quan đến nhau nhưng luôn nhắc mình sống chân thành, trung thực và mọi thứ sẽ đến theo cách tự nhiên nhất.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 710: Thử mở lòng và yêu thêm lần nữa đi em!

Blog Radio 710: Thử mở lòng và yêu thêm lần nữa đi em!

Thời gian sẽ xóa nhòa ký ức, chỉ có cảm giác nhói đau và những vết sẹo là khó có thể lành. Để thích một người, ta không cần nỗ lực. Nhưng để mở lòng và yêu một người, ta cần rất nhiều cố gắng.

Lời tỏ tình mùa hạ

Lời tỏ tình mùa hạ

Mùa chia tay cận kề, có một ai đó đã kịp nhận ra mình không nên do dự, và có một ai đó cũng nhận ra chẳng cần quá nhiều can đảm cho một lời tỏ tình. Vì chỉ cần thật chân thành là đủ.

Replay Blog Radio: Lời hồi âm của trời xanh

Replay Blog Radio: Lời hồi âm của trời xanh

Chúng tôi tuy đã là người lớn, nhưng vẫn ngồi uống coca trong công viên như trẻ con. Chúng tôi vừa uống, vừa ngắm nhìn bầu trời xanh. Chỉ đơn thuần là ngắm nhìn mà chẳng hề mong nhận được một lời hồi âm.

Blog Radio 709: Yêu là sợ em tổn thương

Blog Radio 709: Yêu là sợ em tổn thương

Yêu chính là cố gắng và nỗ lực. Yêu chính là sự cam kết, yêu chính là sợ người ấy vì mình mà tổn thương, yêu chính là sợ mất đi. Và những ngày xa cô ấy tôi hiểu, yêu còn là vì người ấy mà không ngừng hoàn thiện.

Replay Blog Radio: Em giữ mùa hè của tôi đi nhé! Còn tôi sẽ giữ em trong trái tim mình

Replay Blog Radio: Em giữ mùa hè của tôi đi nhé! Còn tôi sẽ giữ em trong trái tim mình

Thời gian có thể trôi đi nhưng nhớ thương vẫn đứng đấy. Dường như, mùa hè của tôi, em đã giữ lại mất rồi. Ngày em đi cũng đã mang theo nó ra đi. Nhưng không sao đâu, em giữ lấy mùa hè của tôi đi nhé. Còn tôi, tôi sẽ giữ lấy em… mãi mãi trong tim mình.

Replay Blog Radio: Mong manh nhất là tình yêu

Replay Blog Radio: Mong manh nhất là tình yêu

Trong cuộc đời, có thể nói thứ mạnh mẽ nhất là tình yêu nhưng dường như thứ mong manh nhất cũng là tình yêu. Trong tình yêu không thể nói trước điều gì. Hãy cứ hết mình với hạnh phúc ta đang nắm giữ, nhưng nếu một mai tình yêu thay đổi, ta sẽ phải làm gì để đối mặt và vượt qua nó?

Blog Radio 708: Gái lỡ thì

Blog Radio 708: Gái lỡ thì

Bạn thân mến! Mặc dù ngày nay quan niệm về hôn nhân của phụ nữ không còn quá khắt khe như trước nhưng những cô gái muộn chồng vẫn bị xem là gái lỡ thì. Bản thân họ vẫn độc lập, tự chủ về kinh tế, cũng khao khát một mái ấm gia đình nhưng hôn nhân rõ ràng là trò chơi may rủi.

Replay Blog Radio: Mở lòng và yêu người đến sau

Replay Blog Radio: Mở lòng và yêu người đến sau

Tôi vẫn giữ thói quen pha cafe cho mình. Nhưng rồi tôi luôn nghĩ về Nhi, về cuộc sống bình yên chỉ có em, về khoảng thời gian cùng em đi qua, giờ chỉ còn gọi tên bằng nỗi nhớ. Mở điện thoại, tôi gửi đến Nhi một tin nhắn trống không, tôi tin em sẽ hiểu. Vì mùa gió đã thôi lưng chừng.

Replay Blog Radio: Ngày mai nắng lên anh sẽ về

Replay Blog Radio: Ngày mai nắng lên anh sẽ về

Trái tim con người ta thường yêu trước khi lí trí kịp nhận thấy. Để rồi, một sớm mai thức giấc, khi lí trí kịp nhận ra, thì con tim đã yêu quá nhiều.

Blog Radio 707: Nghe nói người cũ kết hôn rồi

Blog Radio 707: Nghe nói người cũ kết hôn rồi

Có bao giờ bạn tưởng tượng nếu vô tình gặp lại người cũ, khoảnh khắc ấy sẽ như thế nào? Liệu có thể nói với nhau một lời chào hay lướt qua nhau như chưa hề quen biết?

back to top