Phát thanh xúc cảm của bạn !

Giá như có thể ôm ai đó và khóc

2016-04-22 11:10

Tác giả: Trần Khánh Minh Sơn Giọng đọc: Hằng Nga

blogradio.vn - Tháng 4, một mùa nữa lại về để người với người yêu thương. Dù chỉ là những khoảnh khắc rất đỗi bình thường, yêu là giản đơn, như cần một tin nhắn ta dành cho nhau để hiểu về sự tồn tại trong lòng người này có người kia. Một cái ôm thật chặt để yêu, là sở hữu dù chỉ một thời gian ngắn, ta cũng can tâm. Một chút nước mắt để lấp đầy những mệt mỏi khó khăn. Ta chỉ cần vậy thôi.

***

Tháng 4, những nhịp sống vẫn quay đều theo quỹ đạo mà chẳng níu lại được những gì đã mất. Cũng chỉ là những điều đã xảy ra và rồi ta tình cờ gặp lại. Hóa ra những người tưởng chừng thân thuộc lại bỗng thành xa lạ như chưa từng chạm mặt hay những người nhiều năm rồi không gặp bỗng dưng lại thấy cồn cào đến lạ. Nhiều năm chẳng gặp lại mà bỗng dưng dạt vào một góc thương nhớ cũng thật ngẫu nhiên.

Tình cờ đôi khi ta thấy mình lạc lõng giữa đám đông mà ngỡ như ai nhìn thấy cũng như đang có vẻ hạnh phúc lắm. Hạnh phúc khi ôm khư khư vào lòng mình, nhận hết đắng cay, im lặng và bỏ đi.

Tháng 4, gió vẫn thốc mạnh vào lồng ngực, mặc cho dòng thời gian của chiều trôi trôi vào quá khứ. Ngày của hôm nay sẽ trôi vào quá khứ của ngày mai. Ánh nắng yếu ớt của chiều hôm nay rồi cũng lụi tắt theo những ngày mùa chạm ngõ đang đến. Người sẽ không còn cô đơn vì vẫn còn niềm tin vào một ai đó khác. Một người đã ra đi vào tháng 4 năm ấy, một người biết đâu sẽ lại đến cùng với những thương yêu.

Giá như có thể ôm ai đó và khóc

Tháng 4, nhuộm thời gian bằng màu của lá non và màu xanh mướt của những thảm cỏ đương thì, nhuộm mòn lối đi bằng những nụ hôn rực rỡ của ai đó bên ai đó. Người dù không nhớ cũng mặc nhiên vẫn nhớ, đủ để biết rằng không phải hết yêu là hết nhớ, không phải hết yêu là có quyền cho phép mình từ bỏ những thói quen nhớ về một người giờ đã không là một nửa của một người.

Tháng 4 rồi đó, khi lòng người chộn rộn đến nặng trĩu, có cảm giác như ngừng thở hay muốn dừng lại. Đôi lúc vẫn thường suy nghĩ như vậy, con người mà đâu phải gỗ đá vô tri.

Giá như có ai ngồi ở đằng sau xe
Ôm thật lâu, tựa đầu vào lưng của tôi
Giá như có ai cùng dạo quanh phố xá
Tôi sẽ vui, sẽ hạnh phúc biết bao
Hẹn hò với những cô đơn riêng tôi, một chiều lang thang
Hẹn hò với những mênh mang trong tôi, tình yêu vỡ nát

Bỗng chốc, cảm giác như đang trôi về những dòng thức cảm một thời đã xa. Như người ta vẫn tìm về quá khứ mỗi khi cô đơn. Bỗng chốc, đôi bàn tay như đang run lên một cảm giác mang nhiều thương tổn về một người đã buông tay một người. Bỗng chốc, thấy đời chưa hề an yên như cảm giác hằng mong muốn. Bỗng chốc, thấy ta nhìn lại trong ta và thấy ta trong một kẻ khác ở đâu đó.

Rồi cuộc đời này cũng chỉ là giành giật hết những thương yêu vì lòng ích kỷ của nhau, có phải vậy không? Rồi cuộc đời này cũng bảo với nhau hãy dành dụm những điều đã cũ, góp nhặt thương yêu hàng ngày và chờ cho đủ đầy để đem ra hong phơi vậy thôi. Đôi khi cố bám đuổi thương yêu để nhận lấy nỗi cô đơn thường xuyên đeo bám. Chỉ là cô đơn, như ta muốn… Giá như…



Giá như có người đợi tôi đâu đó giữa cuộc đời
Giá như có người ôm tôi mỗi tối
Giá như có người ngồi nghe tôi kể bao vui buồn
Giá như có thể ôm lấy ai và khóc lên

Tháng 4, những cơn mưa như cơn mưa ủ mê tất cả để người đem về những tháng năm vội vã, để những con người đi dưới mưa ngoài kia, sợ hãi chạy trốn, bao nhiêu người trong số họ sẽ đi lướt qua nhau và bao nhiêu người trong số họ sẽ chẳng bao giờ gặp lại nhau nữa? Người hiểu mình từng đánh mất những cơ hội như thế vì một người từng nằm trọn trong ký ức đã xa xôi.

Tháng 4, một mùa nữa lại về để người với người yêu thương. Dù chỉ là những khoảnh khắc rất đỗi bình thường, yêu là giản đơn, như cần một tin nhắn ta dành cho nhau để hiểu về sự tồn tại trong lòng người này có người kia. Một cái ôm thật chặt để yêu, là sở hữu dù chỉ một thời gian ngắn, ta cũng can tâm. Một chút nước mắt để lấp đầy những mệt mỏi khó khăn. Ta chỉ cần vậy thôi.

Tháng 4, cho một nụ cười dành cho một người đi bên cạnh mình. Cho một thoáng những ngại ngùng nơi ánh mắt mà người từng quen và quên. Cho một lần nghĩ là sẽ chẳng còn nhiều lần khác để nói...Hãy thứ tha và nhận lỗi. Hãy mềm lòng và giữ chặt đừng buông.

Ta chỉ cần vậy thôi.

© Trần Khánh Minh Sơn – blogradio.vn
Thực hiện: Hằng Nga và nhóm sản xuất blogradio.vn

Trần Khánh Minh Sơn

Tôi là tổng thể của rất nhiều thứ không liên quan đến nhau nhưng luôn nhắc mình sống chân thành, trung thực và mọi thứ sẽ đến theo cách tự nhiên nhất.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

7 điều cha dạy, muốn nên người thì đừng bao giờ quên

7 điều cha dạy, muốn nên người thì đừng bao giờ quên

Bức tâm thư sau đây chứa đựng những bài học của một người cha đúc kết cả đời dựa trên kinh nghiệm và vấp ngã của mình, hi vọng giúp con trưởng thành mà không mất quá nhiều thời gian để đi đường vòng.

Blog Radio 618: Ta là gì bên cuộc đời nhau?

Blog Radio 618: Ta là gì bên cuộc đời nhau?

Có một nghịch lý là những người quá giống nhau khó có thể ở bên nhau. Có thể vì quá hiểu nhau nên trong trái tim họ không có chỗ cho một thứ tình cảm khác len lỏi. Họ cứ lặng lẽ bên cuộc đời nhau như thế cho đến khi giật mình tự hỏi “Ta là gì bên cuộc đời nhau?”

Tận cùng nỗi cô đơn là gì ai có thấu chăng?

Tận cùng nỗi cô đơn là gì ai có thấu chăng?

Thật ra cô đơn không hề đáng sợ như cách mà mọi người vẫn thường nói với bạn đâu. Chỉ cần bạn đủ dũng cảm và bản lĩnh để nhận ra rằng, lúc nào mới là thời điểm thích hợp để bạn có thể dành thời gian để yêu một ai đó một cách chân thành nhất có thể, thì hãy sẵn sàng rời bỏ nỗi cô đơn đẹp đẽ của bản thân đang có, để bắt đầu mối quan hệ mới.

Replay Blog Radio: Mình còn nợ nhau một duyên phận

Replay Blog Radio: Mình còn nợ nhau một duyên phận

Liệu giữa người với người cần bao nhiêu duyên mới đủ để gặp nhau? Em và anh cần nợ nhau thêm bao nhiêu ân tình mới có thể bên nhau đến cuối đời?

Đừng ai hỏi vì sao tôi vẫn cô đơn

Đừng ai hỏi vì sao tôi vẫn cô đơn

Tôi quen với việc lạc lõng giữa con phố đông người, quen với việc những người mình tưởng là thân quen nhưng lại luôn lạnh nhạt với mình, quen cả với việc đi chơi một mình và tâm sự một mình.

Ai cũng từng có một mối tình đơn phương như thế?

Ai cũng từng có một mối tình đơn phương như thế?

Thanh xuân tớ đã bỏ lỡ điều gì? Có hối tiếc điều gì không? Tớ không chắc nữa. Đôi lúc tớ tự hỏi bản thân? Liệu ngày xưa nếu đủ mạnh mẽ tớ nói tớ thích cậu, liệu bây giờ mọi chuyện có khác không? Giữa hàng trăm vạn người, sao chỉ có mỗi cậu khiến tớ rung động? Giữa hàng nghìn hàng triệu thời gian, tại sao tất cả thời gian tớ chỉ suy nghĩ về mỗi mình cậu?

Ở tuổi 30, đừng chỉ coi tiền là giá trị duy nhất để đánh giá con người

Ở tuổi 30, đừng chỉ coi tiền là giá trị duy nhất để đánh giá con người

Đa phần những người đạt thành tựu đều là những người có ý thức về thời gian. Họ biết sử dụng thời gian vào những việc có ý nghĩa, học hỏi và phát triển bản thân. Bởi thêm một kỹ năng, cuộc sống sẽ có thêm lựa chọn.

Hãy sống như nữ hoàng, đừng chỉ biết dựa dẫm vào hoàng tử nhé con gái

Hãy sống như nữ hoàng, đừng chỉ biết dựa dẫm vào hoàng tử nhé con gái

Khi con mạnh mẽ, thì con tự biết cách biến mình thành một nữ hoàng, mà chẳng cần phải đánh rơi chiếc giày để chờ một chàng hoàng tử nào đó nhặt được.

Blog Radio 617: Kết thúc nào cho người thứ ba?

Blog Radio 617: Kết thúc nào cho người thứ ba?

Sẽ không có một cái kết tốt đẹp nào cho người thứ ba cả, rằng cô mãi mãi chỉ là người thừa trong tổ ấm đẹp đẽ của họ, rằng người như cô không xứng đáng có được hạnh phúc, mãi mãi cũng không được hạnh phúc.

Sự thật về cuộc đời Lệnh phi – phi tần được vua Càn Long sủng ái nhất

Sự thật về cuộc đời Lệnh phi – phi tần được vua Càn Long sủng ái nhất

Thanh sử biên triều cũng nhận định: “Người Càn Long yêu nhất là hoàng hậu đời thứ nhất, Hiếu Hiền hoàng hậu. Người ông tin cậy nhất là Lệnh Phi”

back to top