Phát thanh xúc cảm của bạn !

Giá như có thể ôm ai đó và khóc

2016-04-22 11:10

Tác giả: Trần Khánh Minh Sơn Giọng đọc: Hằng Nga

blogradio.vn - Tháng 4, một mùa nữa lại về để người với người yêu thương. Dù chỉ là những khoảnh khắc rất đỗi bình thường, yêu là giản đơn, như cần một tin nhắn ta dành cho nhau để hiểu về sự tồn tại trong lòng người này có người kia. Một cái ôm thật chặt để yêu, là sở hữu dù chỉ một thời gian ngắn, ta cũng can tâm. Một chút nước mắt để lấp đầy những mệt mỏi khó khăn. Ta chỉ cần vậy thôi.

***

Tháng 4, những nhịp sống vẫn quay đều theo quỹ đạo mà chẳng níu lại được những gì đã mất. Cũng chỉ là những điều đã xảy ra và rồi ta tình cờ gặp lại. Hóa ra những người tưởng chừng thân thuộc lại bỗng thành xa lạ như chưa từng chạm mặt hay những người nhiều năm rồi không gặp bỗng dưng lại thấy cồn cào đến lạ. Nhiều năm chẳng gặp lại mà bỗng dưng dạt vào một góc thương nhớ cũng thật ngẫu nhiên.

Tình cờ đôi khi ta thấy mình lạc lõng giữa đám đông mà ngỡ như ai nhìn thấy cũng như đang có vẻ hạnh phúc lắm. Hạnh phúc khi ôm khư khư vào lòng mình, nhận hết đắng cay, im lặng và bỏ đi.

Tháng 4, gió vẫn thốc mạnh vào lồng ngực, mặc cho dòng thời gian của chiều trôi trôi vào quá khứ. Ngày của hôm nay sẽ trôi vào quá khứ của ngày mai. Ánh nắng yếu ớt của chiều hôm nay rồi cũng lụi tắt theo những ngày mùa chạm ngõ đang đến. Người sẽ không còn cô đơn vì vẫn còn niềm tin vào một ai đó khác. Một người đã ra đi vào tháng 4 năm ấy, một người biết đâu sẽ lại đến cùng với những thương yêu.

Giá như có thể ôm ai đó và khóc

Tháng 4, nhuộm thời gian bằng màu của lá non và màu xanh mướt của những thảm cỏ đương thì, nhuộm mòn lối đi bằng những nụ hôn rực rỡ của ai đó bên ai đó. Người dù không nhớ cũng mặc nhiên vẫn nhớ, đủ để biết rằng không phải hết yêu là hết nhớ, không phải hết yêu là có quyền cho phép mình từ bỏ những thói quen nhớ về một người giờ đã không là một nửa của một người.

Tháng 4 rồi đó, khi lòng người chộn rộn đến nặng trĩu, có cảm giác như ngừng thở hay muốn dừng lại. Đôi lúc vẫn thường suy nghĩ như vậy, con người mà đâu phải gỗ đá vô tri.

Giá như có ai ngồi ở đằng sau xe
Ôm thật lâu, tựa đầu vào lưng của tôi
Giá như có ai cùng dạo quanh phố xá
Tôi sẽ vui, sẽ hạnh phúc biết bao
Hẹn hò với những cô đơn riêng tôi, một chiều lang thang
Hẹn hò với những mênh mang trong tôi, tình yêu vỡ nát

Bỗng chốc, cảm giác như đang trôi về những dòng thức cảm một thời đã xa. Như người ta vẫn tìm về quá khứ mỗi khi cô đơn. Bỗng chốc, đôi bàn tay như đang run lên một cảm giác mang nhiều thương tổn về một người đã buông tay một người. Bỗng chốc, thấy đời chưa hề an yên như cảm giác hằng mong muốn. Bỗng chốc, thấy ta nhìn lại trong ta và thấy ta trong một kẻ khác ở đâu đó.

Rồi cuộc đời này cũng chỉ là giành giật hết những thương yêu vì lòng ích kỷ của nhau, có phải vậy không? Rồi cuộc đời này cũng bảo với nhau hãy dành dụm những điều đã cũ, góp nhặt thương yêu hàng ngày và chờ cho đủ đầy để đem ra hong phơi vậy thôi. Đôi khi cố bám đuổi thương yêu để nhận lấy nỗi cô đơn thường xuyên đeo bám. Chỉ là cô đơn, như ta muốn… Giá như…



Giá như có người đợi tôi đâu đó giữa cuộc đời
Giá như có người ôm tôi mỗi tối
Giá như có người ngồi nghe tôi kể bao vui buồn
Giá như có thể ôm lấy ai và khóc lên

Tháng 4, những cơn mưa như cơn mưa ủ mê tất cả để người đem về những tháng năm vội vã, để những con người đi dưới mưa ngoài kia, sợ hãi chạy trốn, bao nhiêu người trong số họ sẽ đi lướt qua nhau và bao nhiêu người trong số họ sẽ chẳng bao giờ gặp lại nhau nữa? Người hiểu mình từng đánh mất những cơ hội như thế vì một người từng nằm trọn trong ký ức đã xa xôi.

Tháng 4, một mùa nữa lại về để người với người yêu thương. Dù chỉ là những khoảnh khắc rất đỗi bình thường, yêu là giản đơn, như cần một tin nhắn ta dành cho nhau để hiểu về sự tồn tại trong lòng người này có người kia. Một cái ôm thật chặt để yêu, là sở hữu dù chỉ một thời gian ngắn, ta cũng can tâm. Một chút nước mắt để lấp đầy những mệt mỏi khó khăn. Ta chỉ cần vậy thôi.

Tháng 4, cho một nụ cười dành cho một người đi bên cạnh mình. Cho một thoáng những ngại ngùng nơi ánh mắt mà người từng quen và quên. Cho một lần nghĩ là sẽ chẳng còn nhiều lần khác để nói...Hãy thứ tha và nhận lỗi. Hãy mềm lòng và giữ chặt đừng buông.

Ta chỉ cần vậy thôi.

© Trần Khánh Minh Sơn – blogradio.vn
Thực hiện: Hằng Nga và nhóm sản xuất blogradio.vn

Trần Khánh Minh Sơn

Tôi là tổng thể của rất nhiều thứ không liên quan đến nhau nhưng luôn nhắc mình sống chân thành, trung thực và mọi thứ sẽ đến theo cách tự nhiên nhất.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tuổi thanh xuân chỉ có một lần trong đời

Tuổi thanh xuân chỉ có một lần trong đời

Thanh xuân chỉ có một lần trong đời, hãy khóc, hãy cười, dám yêu, dám làm, bạn nhé. Vì dù cuối cùng, thanh xuân có qua đi, thì kỷ niệm cũng sẽ còn mãi và vì những gì bạn đã trải qua sẽ hóa thành trải nghiệm, hun đúc nên bạn của ngày hôm nay.

Tuổi 18 và rung động đầu đời

Tuổi 18 và rung động đầu đời

Rung động đầu đời, không phải ai cũng có thể nắm tay nhau hồi tưởng lại quá khứ, đôi khi chỉ cần nhìn người ấy mỉm cười cũng đủ vui rồi, và khi thấy người ấy nắm tay ai bước qua, tim ta bỗng nhiên đau xót. Cuộc đời này có thể ta sẽ có đôi ba lần rung động, nhưng rung động đầu đời luôn là điều đặc biệt nhất, bởi đứa trẻ ngây thơ trong ta đã bắt đầu biết yêu rồi.

Replay Blog Radio: Giờ chúng ta chỉ còn có nhau

Replay Blog Radio: Giờ chúng ta chỉ còn có nhau

Cô rơi nước mắt. Ngẩng đầu nhìn trời, từng vết nắng chiều nhạt nhòa ôm trọn lấy cô và anh như chở che, bao bọc. Bao nhiêu năm qua cô đã sống trong khổ sở, tự ti, là anh đã đến mang cho cô chút nắng ấm cuối ngày, là anh đã cùng cô trải qua những ngày tháng cuối cùng bên người thân duy nhất.

Blog Radio 683: Cho dù duyên ngắn ngủi cũng đừng bỏ lỡ nhau

Blog Radio 683: Cho dù duyên ngắn ngủi cũng đừng bỏ lỡ nhau

Từ duyên đến phận là cả một quãng đường dài nhưng đôi khi lại bắt đầu từ những lần gặp gỡ tình cờ, vu vơ như vậy. Nếu cuộc đời đưa ta gặp lại nhau một lần nữa, liệu bạn sẽ nắm tay họ thật chặt hay vẫn để hai người đi lướt qua nhau?

Replay Blog Radio: Anh sẽ cầu hôn em chứ?

Replay Blog Radio: Anh sẽ cầu hôn em chứ?

Nếu được một lần trở lại tuổi trẻ, tôi sẽ yêu chân thành hơn, sống chân thành hơn để không đánh mất đi những khoảnh khắc quý giá vô vàn ấy. Tiếc là thanh xuân chẳng thể nào có hai lần, đã đi qua, đã có những lần đúng và nhiều lần sai thì suốt chặng đường còn lại tôi sẽ học cách trân trọng, học cách níu giữ khi mình còn có thể.

Bỏ lỡ một người, bỏ lỡ một đời

Bỏ lỡ một người, bỏ lỡ một đời

Có những đôi chân đi đến những trời xa xôi và thỏa mãn đích đến cuối cùng. Thế nhưng khi ngoảnh đầu nhìn lại, nhận ra trên chặng đường dài cua thanh xuân, ta đã bỏ lỡ những cuộc gặp mặt, bỏ lỡ đôi lần hẹn hò và bỏ lỡ cả hai tiếng tình yêu.

Bình yên đi qua mùa bão nổi

Bình yên đi qua mùa bão nổi

Ở đâu đó trong chặng hành trình khôn lớn của đời người, ai trong chúng ta rồi cũng sẽ đôi lần phải sống trong tâm bão. Có lúc là những trận cuồng phong khi mẹ thiên nhiên nổi giận, và có khi lại là những cơn giông bão… ở trong lòng. Chỉ cần chúng ta sống với những nhiệt thành của tuổi thanh xuân, những niềm tin thật thà, chân thành vào cuộc đời và bỏ lại những nỗi cô đơn, hoài nghi khép mình sau mỗi lần đổ vỡ, chúng ta tự khắc bình yên đi qua bốn mùa, dẫu là mùa bão nổi.

Khi còn trẻ ta hãy cứ tựa vào cô đơn

Khi còn trẻ ta hãy cứ tựa vào cô đơn

Cứ tưởng rằng cô đơn sẽ khó thoát, nhưng này chúng ta ơi, hãy thử ngưng lại một chút, cô đơn cũng chẳng phải con quái vật đáng sợ đến thế đâu. Nhất là khi chúng ta còn trẻ.

Làm sao đối mặt với khủng hoảng tuổi 20?

Làm sao đối mặt với khủng hoảng tuổi 20?

Bạn không biết mình có đang hạnh phúc hay không, bạn làm được gì cho bản thân, gia đình hay là cuộc đời này, thậm chí bạn bắt đầu nghi ngờ không biết cuộc sống này nói chung có ý nghĩa gì? Bạn thân mến, đừng quá lo lắng, bởi vì bạn không cô đơn đâu.

Này cô gái, đừng mải bận lòng vì những kẻ vô tâm mà bỏ lỡ người thương mình

Này cô gái, đừng mải bận lòng vì những kẻ vô tâm mà bỏ lỡ người thương mình

Trái tim con gái đôi khi bướng bỉnh lạ lùng. Người thương mình thì mình chẳng thương, cứ mải bận lòng vì những kẻ không thương mình rồi lại tự làm mình đau.

back to top