Phát thanh xúc cảm của bạn !

Gom nhặt cô đơn giữa lòng thành phố

2016-04-15 05:33

Tác giả: Lệ Đào Giọng đọc: Hằng Nga

blogradio.vn - Tôi muốn làm một cơn gió đi hoang, để có thể vươn lên trời cao và chạm tới bầu trời xanh thẳm. Để không có những cảm xúc nhớ nhung, hay những lưu luyến giữa trời xanh Hà Nội.

***

Tôi chỉ muốn lang thang một mình, dạo quanh Hà Nội bởi lục tìm mãi chẳng biết gọi cho ai, chẳng biết đi về đâu, dựa chân vào chốn nào.

Tôi chợt sợ cảm giác cô đơn, cảm giác đi xuyên qua tôi một cách thầm lặng, những để lại cho tôi một dấu chấm than nơi cõi lòng.

Tôi thường chọn những con phố tĩnh lặng, không ồn ào hay hòa mình vào đám đông, tôi sợ cảm giác lẻ loi mà trong khi đó ai cũng có đôi có cặp.

Tôi thích bến xe, những chuyến xe dạo quanh Hà Nội, nhìn dòng người ngược xuôi giữa ngã tư đèn xanh đèn đỏ. Nhìn những con người lạc nhau, lạc mất một chuyến đi để rồi nuối tiếc mơ hồ và sợ hãi.

Và rồi, có những người ngang qua đời tôi, vẽ một nốt nhạc to tướng trong cuộc đời nhỏ bé của tôi. Những con người mộc mạc và dản dị.

Những con người chạm đến trái tim tôi, dẫn tôi qua những con phố lấp lánh ánh đèn.

Để tôi không còn cô đơn một bóng.

Gom nhặt cô đơn giữa lòng thành phố

Tôi muốn làm một cây xanh Hà Nội, an nhiên trong gió, không có nỗi buồn, chỉ có bụi bặm của thành phố

Tôi muốn làm một cơn gió đi hoang, để có thể vươn lên trời cao và chạm tới bầu trời xanh thẳm. Để không có những cảm xúc nhớ nhung, hay những lưu luyến giữa trời xanh Hà Nội.

Tôi muốn làm một con phố, nhẹ ngắm dòng người qua lại hay ngủ vùi giữa Hà Nội về đêm, ngăm bình minh phía Đông thành phố, hay mặt trời lặn phương Tây chiều tà.

Tôi cũng có ước mơ, có những người bên cạnh, nghe chuyện tào lao của tôi, để rồi những lúc mệt mỏi, tôi có thể tựa đầu vào và nói “Tao mệt quá! Dựa vào một chút nha?”

Rồi chiều nay, Hà Nội có mưa bay. Tôi ngả người vào tháng 3 giữa lòng thành phố.

Một giai điệu cũ kỹ vang lên, một bản tình ca ùa về

Cô đơn!

Gom nhặt cô đơn giữa lòng thành phố

Tôi mỉm cười nhớ về người xưa cũ, những mái ngói đỏ còn lốm đốm những rêu phong.

Hà Nội vươn mình, chạnh lòng theo hơi thở

Cuộc tình ngày đó còn mặn nồng theo cơn say

Và tôi cũng ngà ngà say trong men tình ấy.

Từ cô đơn đến hạnh phúc?

Tôi lặng lẽ hỏi

Khi những giọt sương buông lời thì thầm bên lá

Khi những con phố cất tiếng hỏi gió đi qua

Tôi vẫn lặng lẽ hỏi

Rồi tôi tự trả lời, những câu trả lời do mình tự suy diễn.

Tôi từng bỏ lỡ một vài hạnh phúc nho nhỏ trong đời. Vẻ đẹp của những tán cây rộng giữa lòng Hà Nội hay những chuyến xe sớm của thủ đô.

Tôi đang ở giữa ranh giới giữa trưởng thành và con trẻ, chẳng bé, chẳng dại và cũng chẳng khôn.

Tôi nhận ra, hạnh phúc của mình ngắn ngủi lắm.

Tôi chọn lúc cô đơn để đi khắp phố phường. Ngắm những hàng quán xưa cũ và hiện đại. Bước chân trần trên những nền gạch lát đá hoa văn.

Hay ôm những cơn gió như những người tôi yêu dấu. Gom hết nồng nàn đọng lại trên đôi vai vào người.

Hôn những tán lá cây cao và xanh, sừng sững bao đời…

… Và tôi dậy sớm hơn để đón chuyến xe bus cũng bình minh phía Đông Hà Nội.

Tôi biết hạnh phúc của tôi gom nhặt từ những nỗi cô đơn giữa lòng thành phố … một mình đứng giữa lòng thủ đô.

© Lệ Đào – blogradio.vn

Thực hiện: Hằng Nga và nhóm sản xuất blogradio.vn

Lệ Đào

“Giai điệu cũ kỹ nhất là ký ức sâu đậm nhất”

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Bao giờ cho đến tháng tư, hết thương, hết nhớ, hết tương tư người

Bao giờ cho đến tháng tư, hết thương, hết nhớ, hết tương tư người

Có phải tháng tư nên người ta vẫn hay nói dối nhau? Anh nói dối em rằng anh thích em còn em tự dối lòng mình rằng với em anh cũng chỉ là người xa lạ.

Đừng mong manh như bồ công anh trong gió hãy là xương rồng mạnh mẽ trước bão giông

Đừng mong manh như bồ công anh trong gió hãy là xương rồng mạnh mẽ trước bão giông

Khi đứng trước bão giông của ngưỡng cửa trưởng thành, bạn sẽ không ít lần thở dài mệt mỏi, muốn tạm dừng tất cả để trở về cuộc sống của một đứa trẻ vô lo, vô nghĩ. Nhưng bạn à, bạn đừng bao giờ mong manh như bồ công anh trước gió như vậy, mà hãy là xương rồng mạnh mẽ trước bão giông

Blog Radio 645: Anh có từng thương em thật lòng?

Blog Radio 645: Anh có từng thương em thật lòng?

Anh có từng thương em chút nào không, hay chỉ vì mưa làm anh yếu lòng?

Replay Blog Radio: Những ngày xanh ở lại

Replay Blog Radio: Những ngày xanh ở lại

Ngày ấy, bước đi như vậy, em biết mình là một kẻ hèn và cũng biết rằng, như thế là chẳng công bằng với anh. Suốt những năm qua, điều luôn khiến em canh cánh trong lòng, chính là lời xin lỗi này.

Tình yêu có thể đến muộn, chỉ cần chân thành là đủ

Tình yêu có thể đến muộn, chỉ cần chân thành là đủ

Việc bước qua đau thương là điều không dễ dàng nhưng có hề gì nếu bạn không ngừng cố gắng và thẳng thắn với chính cảm xúc của mình. Bạn có quyền yếu đuối và bạn cũng có quyền được người khác yêu thương, che chở. Đừng bao giờ cố gồng mình lên gánh lấy mọi thứ một mình trong khi bên cạnh có người sẵn sàng đưa vai gánh cùng bạn những điều đó. Việc gì thì việc nhưng nếu có hai người chẳng phải sẽ tốt hơn là một mình sao?

Bạn ơi giữ lấy nụ cười để khi gục ngã là người đứng lên (Cafe Radio)

Bạn ơi giữ lấy nụ cười để khi gục ngã là người đứng lên (Cafe Radio)

Ở cuộc sống tấp nập ngoài kia, khi bạn ngã, chưa chắc đã có một bàn tay nâng bạn dậy. Bạn có thể vấp ngã nhưng hãy tự đứng dậy và bước tiếp. Bạn có thể vấp ngã chứ đừng bao giờ gục ngã. Chúng ta ai cũng mang trên vai đủ thứ trách nhiệm, càng nhiều tuổi thì trách nhiệm càng cao. Khi đó, chúng ta không còn sống cho riêng mình mà sẽ có nhiều thứ phải chăm lo. Vì thế, đừng bao giờ để bản thân gục ngã. Khi thấy mệt, hãy bước chậm lại, nghỉ ngơi một chút chứ đừng bao giờ dừng lại. Bởi phía trước là bầu trời, và ngoài kia là nắng.

Thương nhưng lại là đơn phương (Love Radio)

Thương nhưng lại là đơn phương (Love Radio)

Tôi đã từng đọc đâu đó câu nói: "Cảm giác đau lòng nhất là yêu đơn phương một người đơn phương", và hóa ra tôi lại đang mắc kẹt trong chính cái vòng luẩn quẩn ấy.

Blog Radio 644: Anh có đánh rơi nhịp nào không?

Blog Radio 644: Anh có đánh rơi nhịp nào không?

Vào một ngày đẹp trời, trái tim chợt lỡ một nhịp vì một nụ cười nào đó. Băn khoăn tự hỏi trái tim của người ấy có rơi một nhịp nào để mình bắt lấy không? Khi tình yêu bắt đầu, đâu ai mong ngày sau sẽ đơn phương.

Replay Blog Radio: Thương là thương thế thôi

Replay Blog Radio: Thương là thương thế thôi

Thương là thương vậy thôi. Ai lí giải nổi lí do vì sao. Thương nhiều quá, nói chẳng đặng. Phải không?

Buông bỏ những thứ không thuộc về mình (Love Radio)

Buông bỏ những thứ không thuộc về mình (Love Radio)

Người ta vẫn nói rằng đừng bao giờ cố gắng giữ lấy điều gì không phải của mình. Đặc biệt là trong tình yêu, càng cố giữ càng khiến bản thân mình đau hơn mà thôi. Đừng chỉ vì thấy bông hồng đẹp mà cứ muốn nó là của riêng mình, bởi vì sẽ có một ngày gai hoa hồng khiến bạn chảy máu đấy.

back to top