Phát thanh xúc cảm của bạn !

Gom nhặt cô đơn giữa lòng thành phố

2016-04-15 05:33

Tác giả: Lệ Đào Giọng đọc: Hằng Nga

blogradio.vn - Tôi muốn làm một cơn gió đi hoang, để có thể vươn lên trời cao và chạm tới bầu trời xanh thẳm. Để không có những cảm xúc nhớ nhung, hay những lưu luyến giữa trời xanh Hà Nội.

***

Tôi chỉ muốn lang thang một mình, dạo quanh Hà Nội bởi lục tìm mãi chẳng biết gọi cho ai, chẳng biết đi về đâu, dựa chân vào chốn nào.

Tôi chợt sợ cảm giác cô đơn, cảm giác đi xuyên qua tôi một cách thầm lặng, những để lại cho tôi một dấu chấm than nơi cõi lòng.

Tôi thường chọn những con phố tĩnh lặng, không ồn ào hay hòa mình vào đám đông, tôi sợ cảm giác lẻ loi mà trong khi đó ai cũng có đôi có cặp.

Tôi thích bến xe, những chuyến xe dạo quanh Hà Nội, nhìn dòng người ngược xuôi giữa ngã tư đèn xanh đèn đỏ. Nhìn những con người lạc nhau, lạc mất một chuyến đi để rồi nuối tiếc mơ hồ và sợ hãi.

Và rồi, có những người ngang qua đời tôi, vẽ một nốt nhạc to tướng trong cuộc đời nhỏ bé của tôi. Những con người mộc mạc và dản dị.

Những con người chạm đến trái tim tôi, dẫn tôi qua những con phố lấp lánh ánh đèn.

Để tôi không còn cô đơn một bóng.

Gom nhặt cô đơn giữa lòng thành phố

Tôi muốn làm một cây xanh Hà Nội, an nhiên trong gió, không có nỗi buồn, chỉ có bụi bặm của thành phố

Tôi muốn làm một cơn gió đi hoang, để có thể vươn lên trời cao và chạm tới bầu trời xanh thẳm. Để không có những cảm xúc nhớ nhung, hay những lưu luyến giữa trời xanh Hà Nội.

Tôi muốn làm một con phố, nhẹ ngắm dòng người qua lại hay ngủ vùi giữa Hà Nội về đêm, ngăm bình minh phía Đông thành phố, hay mặt trời lặn phương Tây chiều tà.

Tôi cũng có ước mơ, có những người bên cạnh, nghe chuyện tào lao của tôi, để rồi những lúc mệt mỏi, tôi có thể tựa đầu vào và nói “Tao mệt quá! Dựa vào một chút nha?”

Rồi chiều nay, Hà Nội có mưa bay. Tôi ngả người vào tháng 3 giữa lòng thành phố.

Một giai điệu cũ kỹ vang lên, một bản tình ca ùa về

Cô đơn!

Gom nhặt cô đơn giữa lòng thành phố

Tôi mỉm cười nhớ về người xưa cũ, những mái ngói đỏ còn lốm đốm những rêu phong.

Hà Nội vươn mình, chạnh lòng theo hơi thở

Cuộc tình ngày đó còn mặn nồng theo cơn say

Và tôi cũng ngà ngà say trong men tình ấy.

Từ cô đơn đến hạnh phúc?

Tôi lặng lẽ hỏi

Khi những giọt sương buông lời thì thầm bên lá

Khi những con phố cất tiếng hỏi gió đi qua

Tôi vẫn lặng lẽ hỏi

Rồi tôi tự trả lời, những câu trả lời do mình tự suy diễn.

Tôi từng bỏ lỡ một vài hạnh phúc nho nhỏ trong đời. Vẻ đẹp của những tán cây rộng giữa lòng Hà Nội hay những chuyến xe sớm của thủ đô.

Tôi đang ở giữa ranh giới giữa trưởng thành và con trẻ, chẳng bé, chẳng dại và cũng chẳng khôn.

Tôi nhận ra, hạnh phúc của mình ngắn ngủi lắm.

Tôi chọn lúc cô đơn để đi khắp phố phường. Ngắm những hàng quán xưa cũ và hiện đại. Bước chân trần trên những nền gạch lát đá hoa văn.

Hay ôm những cơn gió như những người tôi yêu dấu. Gom hết nồng nàn đọng lại trên đôi vai vào người.

Hôn những tán lá cây cao và xanh, sừng sững bao đời…

… Và tôi dậy sớm hơn để đón chuyến xe bus cũng bình minh phía Đông Hà Nội.

Tôi biết hạnh phúc của tôi gom nhặt từ những nỗi cô đơn giữa lòng thành phố … một mình đứng giữa lòng thủ đô.

© Lệ Đào – blogradio.vn

Thực hiện: Hằng Nga và nhóm sản xuất blogradio.vn

Lệ Đào

“Giai điệu cũ kỹ nhất là ký ức sâu đậm nhất”

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 671: Ngày đi, tháng chạy, năm bay, hoa trôi nước chảy chẳng quay trở về

Blog Radio 671: Ngày đi, tháng chạy, năm bay, hoa trôi nước chảy chẳng quay trở về

Thời gian sẽ mang đi tất cả, chỉ trừ một bóng hình luôn hiện hữu trong trái tim mình. Nhưng dù nhớ thương thế nào, luyến lưu đến mấy cũng chẳng thể ngược dòng thời gian để sống lại những ngày tháng cũ.

Blog Radio: Dù em có quên anh (Bản Full)

Blog Radio: Dù em có quên anh (Bản Full)

Thì ra, thời gian có thể bào mòn mọi thứ, kể cả tình yêu sâu đậm của thời thanh xuân. Thì ra, yêu càng sâu, tổn thương lại càng đậm, tới khi trái tim vụn vỡ mới nhận ra thứ tình cảm tưởng lâu bền, nồng nhiệt ấy cũng có ngày chết lặng.

Replay Blog Radio: Thứ gọi là duyên phận cũng chỉ là món nợ phải trả cho người

Replay Blog Radio: Thứ gọi là duyên phận cũng chỉ là món nợ phải trả cho người

Có những thứ bạn muốn thế nào chăng nữa cũng không bao giờ thuộc về bạn. Có những thứ bạn lưu luyến đến mấy cũng chẳng thể giữ lại bên mình. Tình yêu là bài tình ca nhưng bạn không phải người hát. Thứ gọi là duyên phận, cuối cùng cũng chỉ là món nợ phải trả cho người.

Đừng nói lời chia tay khi chúng ta vẫn còn yêu

Đừng nói lời chia tay khi chúng ta vẫn còn yêu

Trong tình yêu, điều buồn nhất chính là hai người vẫn còn yêu nhưng lại phải chia tay. Họ không thể hiểu được lý do rời xa nhau sau đó lại tiếc nuối cả đời người. Tình yêu suy cho cùng cũng chỉ là một lời hứa hẹn sẽ ở bên nhau, lời hứa suy cho cùng cũng chỉ là lời nói, mà lời nói thì gió bay. “Có những người chia tay không phải vì hết yêu, mà vì quá mệt mỏi để tiếp tục tình yêu ấy.”. Bước qua những tháng ngày ngọt ngào khi chớm yêu, ai cũng sẽ có lúc trải qua giai đoạn "xuống dốc", giống như đồ thị hình sin, có lên đỉnh thì cũng có lúc xuống đáy.

Tuổi trẻ đừng từ chối cô đơn

Tuổi trẻ đừng từ chối cô đơn

Khi còn trẻ bạn hãy học cách chế ngự nỗi cô đơn, đó chính là phương pháp để cứu rỗi tâm hồn yếu đuối, để khi tuyệt vọng cũng không từ bỏ, để khi thất bại cũng không cảm thấy chán nản, để khi bị phản bội cũng không cảm thấy như mất cả thế giới. Những người cô đơn, đã tìm cách để sống trong cô đơn, như thế!

Blog Radio 670: Đớn đau đủ rồi thì tự khắc buông thôi

Blog Radio 670: Đớn đau đủ rồi thì tự khắc buông thôi

Muốn hạnh phúc, chúng ta phải biết buông bỏ. Buông bỏ quá khứ đau buồn, buông bỏ một người không thuộc về mình để đứng dậy tìm hạnh phúc.

Việc của em là giữ lửa, để anh đốt mình trong những cuộc vui (Message Story 8)

Việc của em là giữ lửa, để anh đốt mình trong những cuộc vui (Message Story 8)

Người ta chẳng thể làm gì khác với một người đã muốn quay lưng. Không biết những ai giống như tôi đang ở lưng chừng, chỉ biết nhen ngọn lửa sắp lụi tàn để cố sưởi ấm trái tim lạnh lẽo.

Replay Blog Radio: Đủ duyên sẽ gặp lại, đủ nợ sẽ tìm về

Replay Blog Radio: Đủ duyên sẽ gặp lại, đủ nợ sẽ tìm về

Bạn có tin rằng những người yêu nhau dẫu lạc mất nhau vẫn có thể tìm lại? Duyên phận có thể đến trễ nhưng kịp lúc, ấy mới là cái duyên cả cuộc đời.

Hạnh phúc sẽ cơ đợi bạn nơi cuối con đường

Hạnh phúc sẽ cơ đợi bạn nơi cuối con đường

Trong cuộc đời của người con gái, không cần có nhiều người đàn ông theo đuổi, họ cũng chẳng cần những người đàn ông luôn thề hứa thật nhiều. Cuộc đời này chênh vênh lắm, dẫu người ta có yêu nhau nhiều lắm nhưng vẫn nhẫn tâm làm đau nhau. Hãy tin khi ta mỏi chân, chắc chắn cuộc đời sẽ ban tặng cho ta một bến đỗ dịu dàng nhất.

Chúng ta của ngày mai sẽ hạnh phúc chỉ là không có nhau

Chúng ta của ngày mai sẽ hạnh phúc chỉ là không có nhau

Cho đến sau này, khi đã trưởng thành, bạn sẽ hiểu ra rằng không có thời điểm thích hợp nào cho cả hai cả. Chỉ là, bạn gặp người ấy ở năm tháng định sẵn là không thể bước cùng đường nhưng vẫn muốn nói lên một chữ “thương”. Sau này, ký ức vẫn sáng trên cuốn nhật ký đầy bụi, chỉ tiếc là không thể tìm thấy cả hai của năm cũ. Sau này, cả hai cũng không thể gần nhau như những ngày tháng đã từng. Thời gian, tuổi trẻ và những lời chưa thốt ra trên đầu môi chẳng thể đuổi kịp thanh xuân.

back to top