Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tuổi nào bất giác thấy cô đơn

2016-04-15 08:00

Tác giả: Giọng đọc: Hằng Nga

blogradio.vn - Tuổi em, tuổi tôi, mơ hồ lo lắng cho những dự định, băn khoăn cho ngã rẽ trên đường đời. Là tuổi nào cho nỗi buồn thầm lặng, tuổi nào bất giác thấy cô đơn, còn tuổi nào cho thôi hết những năm tháng mong chờ.

***

Nếu có cơ hội được trẻ lại, em sẽ yêu anh bằng thứ tuổi thanh xuân tinh khôi trong trẻo, sẽ cháy với những đam mê đã trôi vào quên lãng, sẽ thật thà bày tỏ cảm xúc không che đậy và tận hưởng cuộc sống như thể chẳng còn ngày mai.

Là một người trẻ đầy mơ mộng? Hay người đã bước qua tuổi xế chiều với đầy những ngổn ngang tiếc nuối? Là ai mới có thể cảm nhận được tiết trời se khi gió heo may về, mới ngơ ngác nhìn theo lá úa chiều rơi?

“Tuổi nào nhìn lá vàng úa chiều nay
Tuổi nào ngồi hát mây bay ngang trời
Tay măng trôi trên vùng tóc dài
Bao nhiêu cơn mơ vừa tuổi này
Tuổi nào ngơ ngác tìm tiếng gió heo may”.


Câu hỏi ấy cứ lặp đi lặp lại trong từng câu hát. Giữa chiều thu buồn, có ai ngắm nhìn màu úa vàng vu vơ trong gió, bay qua nỗi nhớ nhung, qua những tâm trạng xuyến xao vì một người, hay luyến tiếc một người. Có ai đó cất tiếng hát nhè nhẹ, trộn cả vào tâm tình của mây bay, sóng sánh như mái tóc người con gái.

Tuổi nào bất giác thấy cô đơn

Đó có thể là một cô gái trẻ, một kẻ yêu đời bằng tất cả nhịp thở, yêu bằng cả những cảm giác buồn man mác khi thu về, yêu những muộn phiền của đôi lứa, của cuộc đời, yêu vì được chìm đắm trong cơn mơ.

Hay đó là một người từng trải? Một người thấm đẫm nỗi buồn qua khung cảnh vàng úa, lưu luyến xuân xanh đã qua tự bao giờ. Bao nhiêu cơn mơ cho tuổi xuân, và bao nhiêu hồi ức cho những năm tháng ấy?

“Tuổi nào vừa thoáng buồn áo gầy vai
Tuổi nào ghi dấu chân chim qua trời
Xin cho tay em còn muốt dài
Xin cho cô đơn vào tuổi này
Tuổi nào lang thang thành phố tóc mây cài”.

Là đôi vai em gầy mỏng manh tựa sương gió, là đôi bàn tay mảnh khảnh của nét buồn, nét cô đơn đậm sâu trong tâm khảm mà tôi chẳng thể chạm vào. Tuổi em, tuổi tôi, mơ hồ lo lắng cho những dự định, băn khoăn cho ngã rẽ trên đường đời.

Tôi nhớ những con đường ấy, bước chân ấy, em và tôi lặng lẽ bên nhau, lang thang qua những góc phố nhỏ. Tương lai là chuỗi ngày mù mịt, quá khứ là cánh cửa đã khép. Chỉ có hiện tại, tôi được ở bên em, được cảm nhận nỗi buồn trên đôi mắt em, qua lọn tóc dài bay nhẹ. Tôi chỉ muốn chạm vào khuôn mặt ấy, đôi mắt ướt sâu thẳm, mái tóc dài xõa thướt tha, mà dường như chẳng được, em ngay bên tôi, mà như xa xăm lắm.

“Em xin tuổi nào còn tuổi nào cho nhau
Trời xanh trong mắt em sâu
Mây xuống vây quanh giọt sầu
Em xin tuổi nào
Còn tuổi trời hư vô
Bàn tay che dấu lệ nhòa”.

Tuổi nào bất giác thấy cô đơn

Nỗi u sầu cứ thăm thẳm trong tâm trí, là khát khao trưởng thành hay ước muốn trở về tuổi thơ tươi trẻ. Sóng gió dòng đời đưa đẩy ta đi thật xa, tình yêu có khi nào đã chìm khuất, để những giọt sầu vây quanh mà rơi vào hư vô. Mải miết như thế, hối hả chen vào dòng người xô bồ nhộn nhịp, nước mắt chỉ còn cách nuốt ngược vào trong, cảm xúc chỉ còn biết cất sâu vào góc. Người vô cảm không? Hay bởi ta không chịu hiểu người?

Run lên một chữ buồn. Một chữ buồn của ai đó đã đi quá nửa đời. Chữ buồn mang nặng nuối tiếc của cuộc tình dang dở, là những kỉ niệm đẹp đã lui vào dĩ vãng. Năm tháng dần trôi, ta mải miết đi tìm bản ngã trong những cuộc phiêu du bất tận. Ngoảnh đi ngoảnh lại, tuổi đời chồng chất, tưởng chừng ta đã chai sạn mà hóa ra, ta vẫn lưu luyến một “người xưa”. Đó là ảo ảnh, là hồi ức thấm đượm nét kì ảo của làn sương mù, là bước chân mềm thướt tha màu áo lụa. Người ta cứ mong chờ đâu đó một cơ hội, chỉ để bày tỏ nỗi niềm với ai đó thôi, ai đó của ngày xưa anh thầm nhớ, của ngày nào ta lỡ hẹn, của sự hối tiếc muộn màng.

“Ôi buồn!
Tuổi nào ngồi khóc tình đã nghìn thu
Tuổi nào mơ kết mây trong sương mù
Xin chân em qua từng phiến ngà
Xin mây xe thêm mầu áo lụa
Tuổi nào thôi hết từng tháng năm mong chờ...”


Nếu có cơ hội được trẻ lại một lần nữa, như thước phim trên màn ảnh kia, bạn sẽ làm những gì? Bạn có dũng cảm để yêu thật chân thành, để sống với những khát khao hoài bão? Bạn sẽ thực hiện nốt những điều dang dở, những dự định còn bỏ ngỏ, những cảm xúc đã vô tình quên lãng? Bạn sẽ cháy hết mình với những đam mê bỏ quên góc nào đó, bằng một tâm hồn thực thà nhất đúng không?

Nhưng đời là thật, là quá thật để từ bỏ hi vọng đâu đó sẽ xuất hiện phép màu. Là thời gian đã trôi thì sẽ chẳng bao giờ níu kéo. Cuộc đời có bao giờ là không phải hối tiếc, sầu muộn càng nhiều, tiếc nuối càng sâu, đời vốn cứ sóng sánh cảm xúc và thử thách con người nhiều như vậy.

Nghe tiếng hát Miu Lê, ta như cảm nhận một làn gió mới thổi vào dòng nhạc Trịnh. Dù đã được thể hiện rất thành công bởi những giọng ca nổi tiếng nhưng dường như nết trẻ trung,mới mẻ qua giọng hát Miu Lê lại làm ca khúc đến với người nghe ở một góc cạnh mới. Những chiêm nghiệm sầu muộn qua giọng ca trẻ, vừa tươi mới mà cũng đầy hoài niệm, làm những tâm hồn lãng mạn biết cảm thứ âm nhạc tinh hoa, biết chìm đắm trong bể suy tư, biết buông tiếng thở dài cho cuộc đời trôi chóng vánh, biết cả những trân trọng cần dành trọn cho yêu thương.

Nhạc Trịnh du dương với ca từ nhẹ nhàng bay bổng mà mơ hồ rắc rối. Tình yêu và tuổi nào cho em cũng chẳng thể lí giải. Em còn trẻ đầy nhựa sống và hoài bão, hay em trong nét già dặn trưởng thành, là tuổi nào cho nỗi buồn thầm lặng, tuổi nào bất giác thấy cô đơn, còn tuổi nào cho thôi hết những năm tháng mong chờ…

“Xin chân em qua từng phiến ngà
Xin mây xe thêm mầu áo lụa
Tuổi nào thôi hết từng tháng năm mong chờ...”

© Nhiên Bình – blogradio.vn
Thực hiện: Hằng Nga và nhóm sản xuất blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Để anh đưa em vào phố thu

Replay Blog Radio: Để anh đưa em vào phố thu

Đôi khi ta yêu một thành phố không phải vì thành phố có gì mà vì ở đó có ai. Thành phố Hà Nội đang độ chuyển mùa, không còn những đợt nắng nóng gay gắt mùa hè. Bầu trời xam xám một màu ảm đạm, những cơn mưa rả rích không ngớt, từng đợt gió se lạnh đã kịp tràn về. Phố dường như đang ở một khoảng chênh vênh không mùa, khiến lòng người có cảm giác nao nao, gợi nhớ về nhiều kỷ niệm.

Blog Radio 776: Gặp lại nhưng không thể đi tiếp cùng nhau

Blog Radio 776: Gặp lại nhưng không thể đi tiếp cùng nhau

Sau cuộc gặp gỡ ngày hôm đó tôi chẳng còn điều gì để mong chờ. Hoặc những gì tôi chờ mong có lẽ chỉ là gặp lại anh một lần để biết anh có hạnh phúc hay không? Hoặc có lẽ đó cũng chỉ là chấp niệm của tôi thôi.

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Cơ bản cuộc đời là buồn, chỉ là nỗi buồn không giống nhau nên ta cứ ngỡ cười đã là vui. Cũng không biết nữa, đôi khi ta chấp nhận cười một cái dù tâm trạng đang buồn, còn hơn phải lý giải nỗi buồn của bản thân cho người khác hiểu. Có ai gánh được thay ta những hoài niệm cũ, có ai đau thay ta những tổn thương chằng chịt trong tâm hồn, có ai cho ta buồn lây với những tiêu cực của mình

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Cô không ngừng lẩm bẩm, “tại sao, tại sao anh lại đối xử tệ bạc với cô đến vậy”. Cô trách anh, rồi trách bản thân mình, sao để anh dối lừa như thế.

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Đôi khi buông bỏ một thứ gì đó, bởi vì thứ đó từ đầu đến cuối không phải là của mình và cũng là để nhận lại những điều tốt đẹp hơn.

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Con người không ai là hoàn hảo. Không có gì bảo đảm rằng bạn sẽ tìm được một người theo đúng những gì bạn đã vẽ ra cho một nửa của mình. Nếu thật sự yêu thương và trân trọng ai đó, hãy làm cho họ hiểu và ở bên bạn.

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Yêu thương rồi cũng hóa hư vô. Người bên ta rồi đến lúc cũng bỏ ta lại. Đau lòng nhất vẫn là người yêu mà chẳng biết mình được yêu hay không. Tự dối lòng yêu người không cần đáp trả nhưng sao vẫn thấy nghèn nghẹn. Tiếc cho một thời đã xa, tiếc cho một cuộc tình ấm áp nhưng mong manh.

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Mẹ đặt bàn tay tôi lên tay anh rồi mỉm cười chúc phúc cho chúng tôi. Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi sau này ắt hẳn sẽ không thể tránh khỏi những lúc cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt. Nhưng tôi nghĩ chúng tôi sẽ vượt qua được vì hạnh phúc chẳng phải của riêng chúng tôi trong mối nhân duyên này...

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Có những ngày không dám đi qua chốn cũ vì sợ kỷ niệm ủa về. Lòng tự nhủ thầm, từ ngày ấy, có khi nào người ghé ngang qua những nơi xưa ta từng hò hẹn hay không?

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Thành phố này nói to không to nhưng nói nhỏ lại chẳng nhỏ, một lần lạc mất là chẳng thể tìm thấy nhau. Đôi lần tôi thầm nghĩ, có khi tôi đang đứng trên cầu nhìn xuống, còn anh thì chen chúc giữa dòng người tan tầm dưới kia. Gần trong gang tấc nhưng chẳng thể nào chạm tới.

back to top