Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tuổi nào bất giác thấy cô đơn

2016-04-15 08:00

Tác giả: Giọng đọc: Hằng Nga

blogradio.vn - Tuổi em, tuổi tôi, mơ hồ lo lắng cho những dự định, băn khoăn cho ngã rẽ trên đường đời. Là tuổi nào cho nỗi buồn thầm lặng, tuổi nào bất giác thấy cô đơn, còn tuổi nào cho thôi hết những năm tháng mong chờ.

***

Nếu có cơ hội được trẻ lại, em sẽ yêu anh bằng thứ tuổi thanh xuân tinh khôi trong trẻo, sẽ cháy với những đam mê đã trôi vào quên lãng, sẽ thật thà bày tỏ cảm xúc không che đậy và tận hưởng cuộc sống như thể chẳng còn ngày mai.

Là một người trẻ đầy mơ mộng? Hay người đã bước qua tuổi xế chiều với đầy những ngổn ngang tiếc nuối? Là ai mới có thể cảm nhận được tiết trời se khi gió heo may về, mới ngơ ngác nhìn theo lá úa chiều rơi?

“Tuổi nào nhìn lá vàng úa chiều nay
Tuổi nào ngồi hát mây bay ngang trời
Tay măng trôi trên vùng tóc dài
Bao nhiêu cơn mơ vừa tuổi này
Tuổi nào ngơ ngác tìm tiếng gió heo may”.


Câu hỏi ấy cứ lặp đi lặp lại trong từng câu hát. Giữa chiều thu buồn, có ai ngắm nhìn màu úa vàng vu vơ trong gió, bay qua nỗi nhớ nhung, qua những tâm trạng xuyến xao vì một người, hay luyến tiếc một người. Có ai đó cất tiếng hát nhè nhẹ, trộn cả vào tâm tình của mây bay, sóng sánh như mái tóc người con gái.

Tuổi nào bất giác thấy cô đơn

Đó có thể là một cô gái trẻ, một kẻ yêu đời bằng tất cả nhịp thở, yêu bằng cả những cảm giác buồn man mác khi thu về, yêu những muộn phiền của đôi lứa, của cuộc đời, yêu vì được chìm đắm trong cơn mơ.

Hay đó là một người từng trải? Một người thấm đẫm nỗi buồn qua khung cảnh vàng úa, lưu luyến xuân xanh đã qua tự bao giờ. Bao nhiêu cơn mơ cho tuổi xuân, và bao nhiêu hồi ức cho những năm tháng ấy?

“Tuổi nào vừa thoáng buồn áo gầy vai
Tuổi nào ghi dấu chân chim qua trời
Xin cho tay em còn muốt dài
Xin cho cô đơn vào tuổi này
Tuổi nào lang thang thành phố tóc mây cài”.

Là đôi vai em gầy mỏng manh tựa sương gió, là đôi bàn tay mảnh khảnh của nét buồn, nét cô đơn đậm sâu trong tâm khảm mà tôi chẳng thể chạm vào. Tuổi em, tuổi tôi, mơ hồ lo lắng cho những dự định, băn khoăn cho ngã rẽ trên đường đời.

Tôi nhớ những con đường ấy, bước chân ấy, em và tôi lặng lẽ bên nhau, lang thang qua những góc phố nhỏ. Tương lai là chuỗi ngày mù mịt, quá khứ là cánh cửa đã khép. Chỉ có hiện tại, tôi được ở bên em, được cảm nhận nỗi buồn trên đôi mắt em, qua lọn tóc dài bay nhẹ. Tôi chỉ muốn chạm vào khuôn mặt ấy, đôi mắt ướt sâu thẳm, mái tóc dài xõa thướt tha, mà dường như chẳng được, em ngay bên tôi, mà như xa xăm lắm.

“Em xin tuổi nào còn tuổi nào cho nhau
Trời xanh trong mắt em sâu
Mây xuống vây quanh giọt sầu
Em xin tuổi nào
Còn tuổi trời hư vô
Bàn tay che dấu lệ nhòa”.

Tuổi nào bất giác thấy cô đơn

Nỗi u sầu cứ thăm thẳm trong tâm trí, là khát khao trưởng thành hay ước muốn trở về tuổi thơ tươi trẻ. Sóng gió dòng đời đưa đẩy ta đi thật xa, tình yêu có khi nào đã chìm khuất, để những giọt sầu vây quanh mà rơi vào hư vô. Mải miết như thế, hối hả chen vào dòng người xô bồ nhộn nhịp, nước mắt chỉ còn cách nuốt ngược vào trong, cảm xúc chỉ còn biết cất sâu vào góc. Người vô cảm không? Hay bởi ta không chịu hiểu người?

Run lên một chữ buồn. Một chữ buồn của ai đó đã đi quá nửa đời. Chữ buồn mang nặng nuối tiếc của cuộc tình dang dở, là những kỉ niệm đẹp đã lui vào dĩ vãng. Năm tháng dần trôi, ta mải miết đi tìm bản ngã trong những cuộc phiêu du bất tận. Ngoảnh đi ngoảnh lại, tuổi đời chồng chất, tưởng chừng ta đã chai sạn mà hóa ra, ta vẫn lưu luyến một “người xưa”. Đó là ảo ảnh, là hồi ức thấm đượm nét kì ảo của làn sương mù, là bước chân mềm thướt tha màu áo lụa. Người ta cứ mong chờ đâu đó một cơ hội, chỉ để bày tỏ nỗi niềm với ai đó thôi, ai đó của ngày xưa anh thầm nhớ, của ngày nào ta lỡ hẹn, của sự hối tiếc muộn màng.

“Ôi buồn!
Tuổi nào ngồi khóc tình đã nghìn thu
Tuổi nào mơ kết mây trong sương mù
Xin chân em qua từng phiến ngà
Xin mây xe thêm mầu áo lụa
Tuổi nào thôi hết từng tháng năm mong chờ...”


Nếu có cơ hội được trẻ lại một lần nữa, như thước phim trên màn ảnh kia, bạn sẽ làm những gì? Bạn có dũng cảm để yêu thật chân thành, để sống với những khát khao hoài bão? Bạn sẽ thực hiện nốt những điều dang dở, những dự định còn bỏ ngỏ, những cảm xúc đã vô tình quên lãng? Bạn sẽ cháy hết mình với những đam mê bỏ quên góc nào đó, bằng một tâm hồn thực thà nhất đúng không?

Nhưng đời là thật, là quá thật để từ bỏ hi vọng đâu đó sẽ xuất hiện phép màu. Là thời gian đã trôi thì sẽ chẳng bao giờ níu kéo. Cuộc đời có bao giờ là không phải hối tiếc, sầu muộn càng nhiều, tiếc nuối càng sâu, đời vốn cứ sóng sánh cảm xúc và thử thách con người nhiều như vậy.

Nghe tiếng hát Miu Lê, ta như cảm nhận một làn gió mới thổi vào dòng nhạc Trịnh. Dù đã được thể hiện rất thành công bởi những giọng ca nổi tiếng nhưng dường như nết trẻ trung,mới mẻ qua giọng hát Miu Lê lại làm ca khúc đến với người nghe ở một góc cạnh mới. Những chiêm nghiệm sầu muộn qua giọng ca trẻ, vừa tươi mới mà cũng đầy hoài niệm, làm những tâm hồn lãng mạn biết cảm thứ âm nhạc tinh hoa, biết chìm đắm trong bể suy tư, biết buông tiếng thở dài cho cuộc đời trôi chóng vánh, biết cả những trân trọng cần dành trọn cho yêu thương.

Nhạc Trịnh du dương với ca từ nhẹ nhàng bay bổng mà mơ hồ rắc rối. Tình yêu và tuổi nào cho em cũng chẳng thể lí giải. Em còn trẻ đầy nhựa sống và hoài bão, hay em trong nét già dặn trưởng thành, là tuổi nào cho nỗi buồn thầm lặng, tuổi nào bất giác thấy cô đơn, còn tuổi nào cho thôi hết những năm tháng mong chờ…

“Xin chân em qua từng phiến ngà
Xin mây xe thêm mầu áo lụa
Tuổi nào thôi hết từng tháng năm mong chờ...”

© Nhiên Bình – blogradio.vn
Thực hiện: Hằng Nga và nhóm sản xuất blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Ước gì được trở về tuổi thơ

Ước gì được trở về tuổi thơ

Tuổi thơ của các bé nhà tôi bây giờ khác với thời chúng tôi nhiều quá, khoảng cách chỉ hơn 20 năm giữa hai thế hệ mà tưởng chừng như xa xôi lắm... Tự dưng lại thấy cay cay sống mũi, ước gì, ai cho tôi một vé trở về tuổi thơ.

Blog Radio 626: Hạnh phúc nào cho tuổi 30?

Blog Radio 626: Hạnh phúc nào cho tuổi 30?

Ở tuổi 30, đi qua bao chênh vênh của thời thanh xuân tươi đẹp: Anh có thể từng chọn sai ngành, sai nghề, sai bạn... Nhưng chọn yêu em, là việc làm đúng đắn nhất anh từng làm.

Blog Radio: Hãy trao cho anh (Bản Full)

Blog Radio: Hãy trao cho anh (Bản Full)

Xin em, đừng tự làm mình đau thêm. Hãy để anh có cơ hội chữa lành trái tim không lành lặn của em. Ở bên anh, được không em?

Replay Blog Radio: Em mãi là tri kỷ của anh

Replay Blog Radio: Em mãi là tri kỷ của anh

Em không yêu, nhưng cũng không thể xem anh là tri kỷ. Rốt cuộc cũng không thể gọi tên những tháng năm đã đi bên cuộc đời nhau.

Cuộc sống này an yên thì ít giông bão thì nhiều

Cuộc sống này an yên thì ít giông bão thì nhiều

Thanh bình nhất với em là những sáng đông thức dậy, khoác lấy tấm áo choàng rồi chạy xuống ngồi bên bếp củi cùng mẹ thổi cơm. Cái thứ ấm áp đó không đơn thuần là sự sưởi ấm cơ thể chóng vánh, mà là sự đầm ấm giữ nhiệt cả tấm lòng của nhiều người.

Tuổi 25 bạn thấy mình đã quá già hay quá muộn để cố gắng

Tuổi 25 bạn thấy mình đã quá già hay quá muộn để cố gắng

25 tuổi, cũng đã qua cái thời gọi là thanh xuân mộng mơ nhưng đừng vội nản chí, bạn vẫn còn một chặng đường dài phía trước phải đi nên hãy đứng dậy và bước đi, làm những điều mình thích, đi đến những nơi mà bản thân mình muốn.

4 kiểu người nên ít giao du trong cuộc đời

4 kiểu người nên ít giao du trong cuộc đời

Con người khi bước sang tuổi trung niên, sự nghiệp có thể nói là đang ở thời kỳ đỉnh cao nhất, gia đình cơ bản cũng đã an lạc. Đây là giai đoạn quan trọng không được lơ là, vậy nên đừng lãng phí thời gian, tình cảm cho những người không xứng đáng, bởi vì thời gian vô cùng quý báu, tình cảm càng đáng trân trọng.

Những ngày cô đơn nơi phố thị

Những ngày cô đơn nơi phố thị

Có những lúc mệt mỏi tôi chỉ muốn nói với mẹ rằng mình rất cô đơn. Ở đây không một người thân thích cũng chẳng có lấy một người bạn. Cảm tưởng như con đang trốn chạy cả thế giới. Nhìn dòng người tấp nập trên phố đông con lại xót xa cho chính mình.

Blog Radio 625: Bỏ lại em những ngày tháng chơi vơi

Blog Radio 625: Bỏ lại em những ngày tháng chơi vơi

Anh không cần cảm thấy áy náy, mỗi người trên đời này, tại mỗi thời điểm khác nhau, có những quyết định khác nhau. Mà mỗi lựa chọn sẽ dẫn tới mỗi kết quả khác nhau.

Blog Radio: Gặp được người, năm tháng hóa an yên (Bản Full)

Blog Radio: Gặp được người, năm tháng hóa an yên (Bản Full)

Tạo hóa luôn có sự sắp đặt diệu kỳ lắm. Có những người tưởng chừng như quen thuộc hơn tất thảy, nhưng đến cuối cùng vẫn rời đi. Và cũng có những người, tưởng chừng chỉ tình cờ va vào nhau thôi, lại ở cạnh bên ta đến cuối cùng.

back to top