Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tuổi nào bất giác thấy cô đơn

2016-04-15 08:00

Tác giả: Giọng đọc: Hằng Nga

blogradio.vn - Tuổi em, tuổi tôi, mơ hồ lo lắng cho những dự định, băn khoăn cho ngã rẽ trên đường đời. Là tuổi nào cho nỗi buồn thầm lặng, tuổi nào bất giác thấy cô đơn, còn tuổi nào cho thôi hết những năm tháng mong chờ.

***

Nếu có cơ hội được trẻ lại, em sẽ yêu anh bằng thứ tuổi thanh xuân tinh khôi trong trẻo, sẽ cháy với những đam mê đã trôi vào quên lãng, sẽ thật thà bày tỏ cảm xúc không che đậy và tận hưởng cuộc sống như thể chẳng còn ngày mai.

Là một người trẻ đầy mơ mộng? Hay người đã bước qua tuổi xế chiều với đầy những ngổn ngang tiếc nuối? Là ai mới có thể cảm nhận được tiết trời se khi gió heo may về, mới ngơ ngác nhìn theo lá úa chiều rơi?

“Tuổi nào nhìn lá vàng úa chiều nay
Tuổi nào ngồi hát mây bay ngang trời
Tay măng trôi trên vùng tóc dài
Bao nhiêu cơn mơ vừa tuổi này
Tuổi nào ngơ ngác tìm tiếng gió heo may”.


Câu hỏi ấy cứ lặp đi lặp lại trong từng câu hát. Giữa chiều thu buồn, có ai ngắm nhìn màu úa vàng vu vơ trong gió, bay qua nỗi nhớ nhung, qua những tâm trạng xuyến xao vì một người, hay luyến tiếc một người. Có ai đó cất tiếng hát nhè nhẹ, trộn cả vào tâm tình của mây bay, sóng sánh như mái tóc người con gái.

Tuổi nào bất giác thấy cô đơn

Đó có thể là một cô gái trẻ, một kẻ yêu đời bằng tất cả nhịp thở, yêu bằng cả những cảm giác buồn man mác khi thu về, yêu những muộn phiền của đôi lứa, của cuộc đời, yêu vì được chìm đắm trong cơn mơ.

Hay đó là một người từng trải? Một người thấm đẫm nỗi buồn qua khung cảnh vàng úa, lưu luyến xuân xanh đã qua tự bao giờ. Bao nhiêu cơn mơ cho tuổi xuân, và bao nhiêu hồi ức cho những năm tháng ấy?

“Tuổi nào vừa thoáng buồn áo gầy vai
Tuổi nào ghi dấu chân chim qua trời
Xin cho tay em còn muốt dài
Xin cho cô đơn vào tuổi này
Tuổi nào lang thang thành phố tóc mây cài”.

Là đôi vai em gầy mỏng manh tựa sương gió, là đôi bàn tay mảnh khảnh của nét buồn, nét cô đơn đậm sâu trong tâm khảm mà tôi chẳng thể chạm vào. Tuổi em, tuổi tôi, mơ hồ lo lắng cho những dự định, băn khoăn cho ngã rẽ trên đường đời.

Tôi nhớ những con đường ấy, bước chân ấy, em và tôi lặng lẽ bên nhau, lang thang qua những góc phố nhỏ. Tương lai là chuỗi ngày mù mịt, quá khứ là cánh cửa đã khép. Chỉ có hiện tại, tôi được ở bên em, được cảm nhận nỗi buồn trên đôi mắt em, qua lọn tóc dài bay nhẹ. Tôi chỉ muốn chạm vào khuôn mặt ấy, đôi mắt ướt sâu thẳm, mái tóc dài xõa thướt tha, mà dường như chẳng được, em ngay bên tôi, mà như xa xăm lắm.

“Em xin tuổi nào còn tuổi nào cho nhau
Trời xanh trong mắt em sâu
Mây xuống vây quanh giọt sầu
Em xin tuổi nào
Còn tuổi trời hư vô
Bàn tay che dấu lệ nhòa”.

Tuổi nào bất giác thấy cô đơn

Nỗi u sầu cứ thăm thẳm trong tâm trí, là khát khao trưởng thành hay ước muốn trở về tuổi thơ tươi trẻ. Sóng gió dòng đời đưa đẩy ta đi thật xa, tình yêu có khi nào đã chìm khuất, để những giọt sầu vây quanh mà rơi vào hư vô. Mải miết như thế, hối hả chen vào dòng người xô bồ nhộn nhịp, nước mắt chỉ còn cách nuốt ngược vào trong, cảm xúc chỉ còn biết cất sâu vào góc. Người vô cảm không? Hay bởi ta không chịu hiểu người?

Run lên một chữ buồn. Một chữ buồn của ai đó đã đi quá nửa đời. Chữ buồn mang nặng nuối tiếc của cuộc tình dang dở, là những kỉ niệm đẹp đã lui vào dĩ vãng. Năm tháng dần trôi, ta mải miết đi tìm bản ngã trong những cuộc phiêu du bất tận. Ngoảnh đi ngoảnh lại, tuổi đời chồng chất, tưởng chừng ta đã chai sạn mà hóa ra, ta vẫn lưu luyến một “người xưa”. Đó là ảo ảnh, là hồi ức thấm đượm nét kì ảo của làn sương mù, là bước chân mềm thướt tha màu áo lụa. Người ta cứ mong chờ đâu đó một cơ hội, chỉ để bày tỏ nỗi niềm với ai đó thôi, ai đó của ngày xưa anh thầm nhớ, của ngày nào ta lỡ hẹn, của sự hối tiếc muộn màng.

“Ôi buồn!
Tuổi nào ngồi khóc tình đã nghìn thu
Tuổi nào mơ kết mây trong sương mù
Xin chân em qua từng phiến ngà
Xin mây xe thêm mầu áo lụa
Tuổi nào thôi hết từng tháng năm mong chờ...”


Nếu có cơ hội được trẻ lại một lần nữa, như thước phim trên màn ảnh kia, bạn sẽ làm những gì? Bạn có dũng cảm để yêu thật chân thành, để sống với những khát khao hoài bão? Bạn sẽ thực hiện nốt những điều dang dở, những dự định còn bỏ ngỏ, những cảm xúc đã vô tình quên lãng? Bạn sẽ cháy hết mình với những đam mê bỏ quên góc nào đó, bằng một tâm hồn thực thà nhất đúng không?

Nhưng đời là thật, là quá thật để từ bỏ hi vọng đâu đó sẽ xuất hiện phép màu. Là thời gian đã trôi thì sẽ chẳng bao giờ níu kéo. Cuộc đời có bao giờ là không phải hối tiếc, sầu muộn càng nhiều, tiếc nuối càng sâu, đời vốn cứ sóng sánh cảm xúc và thử thách con người nhiều như vậy.

Nghe tiếng hát Miu Lê, ta như cảm nhận một làn gió mới thổi vào dòng nhạc Trịnh. Dù đã được thể hiện rất thành công bởi những giọng ca nổi tiếng nhưng dường như nết trẻ trung,mới mẻ qua giọng hát Miu Lê lại làm ca khúc đến với người nghe ở một góc cạnh mới. Những chiêm nghiệm sầu muộn qua giọng ca trẻ, vừa tươi mới mà cũng đầy hoài niệm, làm những tâm hồn lãng mạn biết cảm thứ âm nhạc tinh hoa, biết chìm đắm trong bể suy tư, biết buông tiếng thở dài cho cuộc đời trôi chóng vánh, biết cả những trân trọng cần dành trọn cho yêu thương.

Nhạc Trịnh du dương với ca từ nhẹ nhàng bay bổng mà mơ hồ rắc rối. Tình yêu và tuổi nào cho em cũng chẳng thể lí giải. Em còn trẻ đầy nhựa sống và hoài bão, hay em trong nét già dặn trưởng thành, là tuổi nào cho nỗi buồn thầm lặng, tuổi nào bất giác thấy cô đơn, còn tuổi nào cho thôi hết những năm tháng mong chờ…

“Xin chân em qua từng phiến ngà
Xin mây xe thêm mầu áo lụa
Tuổi nào thôi hết từng tháng năm mong chờ...”

© Nhiên Bình – blogradio.vn
Thực hiện: Hằng Nga và nhóm sản xuất blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

30 tuổi đâu quá muộn để yêu một người

30 tuổi đâu quá muộn để yêu một người

30 tuổi đâu phải là già, bạn tôi đó, nhiều người đã 30, họ cũng đang yêu, hoặc đã yêu, hoặc chưa có người yêu nhưng họ đều có những trải nghiệm cuộc đời. Họ cũng đã chuẩn bị cho mình một hành trang để bước vào cuộc sống sắp tới

Blog Radio 424: Họ đã đi về hai hướng ngược chiều nhau

Blog Radio 424: Họ đã đi về hai hướng ngược chiều nhau

Giờ cô đã tin không ai có thể đợi chờ mãi một người. Không ai có thể dễ dàng đánh cược tuổi xuân của mình cho một cuộc tình không kết quả. Rồi anh sẽ hạnh phúc với yêu thương mà anh đã chọn. Họ đã đi về hai hướng ngược chiều nhau!

Tuổi thơ và những ngọn đèn dầu không tắt

Tuổi thơ và những ngọn đèn dầu không tắt

Hồi bé ở quê, mỗi lần mất điện là cả xóm rôm rả hẳn lên. Mọi người cùng tụ tập trên con đường lớn để hóng gió, còn đám trẻ con thì chơi chạy nhảy xung quanh. Những ngọn đèn dầu leo lét cháy tỏa sáng một khoảng không gian nhỏ nhưng soi rõ ánh rạng ngời trên từng khuôn mặt.

Liệu thời gian có làm lành mọi vết thương?

Liệu thời gian có làm lành mọi vết thương?

Thời gian cứ thế trôi đi, mọi chuyện về hai chúng mình cũng dần lắng lại, em bắt đầu bị cuốn hút vào công việc và nhiều thứ khác nữa, em hiểu rằng, khi mình không còn khoảng thời gian trống rỗng, thì hình bóng quen thuộc của anh hồi nào cũng không còn có cơ hội len lỏi trong tâm trí của em nữa.

Tạm biệt tuổi thơ đến lúc phải lớn rồi

Tạm biệt tuổi thơ đến lúc phải lớn rồi

Khi nào bạn nhận ra mình thật sự đã lớn? Ai cũng có một nơi để quay trở về, đó là nhà. Và có ít nhất một khoảng thời gian trong đời để muốn trở lại, đó chính là tuổi thơ.

Gia đình là nơi mà ai cũng muốn về

Gia đình là nơi mà ai cũng muốn về

Người ta nói, nhà là nơi chúng ta bắt đầu ra đi, cũng là nơi cuối cùng mà ai cũng ao ước được trở về. “Kết thúc chuyến đi dài và trở về nhà, bởi nơi đây, ngôi nhà này là nơi duy nhất mà tôi có thể thoải mái là chính mình, không cần lớp son phấn.”

Blog Radio 613: Chỉ cần ngoảnh lại, em sẽ thấy anh vẫn đứng ở đây

Blog Radio 613: Chỉ cần ngoảnh lại, em sẽ thấy anh vẫn đứng ở đây

'Tại sao lại giấu em chuyện anh từng đạt học bổng du học?' 'Tại sao lại không đi? Không có gì. Vì tôi nghĩ, nếu tôi cũng ra đi nữa, ai sẽ ở bên cạnh em?'

Ngày đẹp trời nhất là ngày mình còn thanh xuân

Ngày đẹp trời nhất là ngày mình còn thanh xuân

Có ai sống mà chẳng âu lo, muộn phiền nhưng đó chắc chắn không phải là lý do có thể kìm hãm bước chân của bạn. Đi nhiều hơn và dành thời gian để yêu thương bản thân. Đừng chỉ tồn tại, hãy sống!

Replay Blog Radio: Vu lan này con về với mẹ được không?

Replay Blog Radio: Vu lan này con về với mẹ được không?

Thời gian trôi nhanh như gió thổi. Đừng để một ngày nức nở, vì quá muộn để trao gửi yêu thương, anh nhé. Ngày của mẹ đang đến gần, mẹ có thể đang chờ điện thoại đổ chuông, anh nha.

Những gương hiếu thảo cảm động trong mùa Vu lan

Những gương hiếu thảo cảm động trong mùa Vu lan

Từ ngàn xưa, chữ Hiếu luôn được coi trọng và đứng đầu trong tất cả những đức hạnh của con người. Người có hiếu luôn được xã hội biểu dương và là tấm gương cho con cháu noi theo.

back to top