Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nếu em không còn nói chuyện với anh nữa

2016-05-13 09:26

Tác giả: Trần Khánh Minh Sơn Giọng đọc: Hằng Nga

blogradio.vn - Nếu em không còn nói chuyện với anh nữa, em hãy tiếp tục với cuộc sống này, đừng ngừng theo đuổi đam mê của chính mình, dù anh biết, em vẫn cần một ai đó chia sẻ hay lắng nghe những điều em nói, dù người đó đã không phải là anh nữa rồi. Một người vẫn giữ thói quen xem lại những dòng text của cả hai đã không thể tự mình tìm lại cảm giác ấy.

***

Nếu em không còn nói chuyện với anh nữa, anh sẽ vẫn mạnh mẽ như những ngày không gặp em. Anh vẫn làm công việc yêu thích của một người viết thầm lặng, viết về những câu chuyện tình yêu không giống tình yêu của chúng ta. Anh vẫn im lặng như những gì anh nói vì anh tôn trọng mọi quyết định từ em.

Nếu em không còn nói chuyện với anh nữa, em hãy tiếp tục với cuộc sống này, đừng ngừng theo đuổi đam mê của chính mình, dù anh biết, em vẫn cần một ai đó chia sẻ hay lắng nghe những điều em nói, dù người đó đã không phải là anh nữa rồi. Một người vẫn giữ thói quen xem lại những dòng text của cả hai đã không thể tự mình tìm lại cảm giác ấy.

Dù biết, trái tim anh từng yếu đuối vì chẳng ai có thể tự khẳng định mình mãi mạnh mẽ vượt qua mọi muộn phiền. Yêu và xa hãy để nó trở thành những thời điểm mà trong lòng mỗi người từng tồn tại. Yêu và xa, chỉ mong em đừng để nó trở thành trạng thái thường trực trong lòng em.

Nếu em không còn nói chuyện với anh nữa

Vì đã có lúc trái tim anh từng yếu đuối
Tự cho phép mình không phải quên
Tự xem như mình vẫn gần bên
Và nếu lúc ấy thấy em vẫn còn nơi đây
Anh sẽ đến và ôm chặt em
Để thương nhớ chìm trong màn đêm không màu.

Chỉ là, cuộc sống này hình như người ta đang cố gắng từng ngày thoát ra vòng xoáy của nhớ nhớ, quên quên. Em bảo, em tìm được Facebook của anh vì sự tò mò, bằng trí thông minh và hơn hẳn tình yêu của em với một người nhưng không phải anh. Em bảo em thần tượng những gì anh làm từ rất lâu. Em bảo, chỉ là em muốn nói với anh rất nhiều điều về tất cả mọi thứ xung quanh nhưng em không thể nói với ai khác. Vậy mà, ngay cả những tổn thương về người cũ, em vẫn không thể quên. Con người ta nhiều khi phải trải qua nhiều giông gió mới có thể trưởng thành và mạnh mẽ. Anh cũng vậy nhưng đã từng có lúc, anh cảm thấy mình yếu đuối khi nói chuyện với em. Vậy mà, anh tình nguyện làm một người mới, em cũng rời xa anh.

Ngày thứ nhất, em im lặng, anh lục tung những địa chỉ mà em vẫn thường đến những lúc em buồn chỉ để thừa nhận với chính mình rằng anh không thể từ bỏ thói quen đã từng nói chuyện với một người.

Ngày thứ hai, em khóa Facebook, anh im lặng, mọi thứ chỉ dừng lại như vậy thôi ư? Anh im lặng nhìn những dòng text của chúng ta trong màn đêm mà bóng tối đang cất giữ em ở nơi đó, trong màn đêm mà bóng tối đang tràn ngập trong anh ở nơi đây. Tất cả chỉ là những khoảng cách đã từng tồn tại, yêu và xa, đã từng hòa vào nhau rất gần, rồi lại như hai người rẽ thành hai nơi.

Ngày thứ ba, “Em ổn chứ?” – Tin nhắn của anh gửi đến từ số điện thoại mà anh tin rằng em sẽ đọc nó. Em không nhắn lại. Dù vẫn biết, mọi cố gắng cũng chỉ là những hư vô nhưng anh không bao giờ tin rằng anh đã mất em. Anh sẽ tự cho phép mình không phải quên, tự cho phép như chúng ta vẫn đang nói chuyện với nhau những câu chuyện đời thường. Để xua tan những cô đơn bấy lâu của ngày không em…

Nếu em không còn nói chuyện với anh nữa

Nhiều ngày sau nữa, anh chuyếnh choáng với những thói quen của chính mình đã tạo ra từ những ngày bên em. Anh bất giác tự hỏi phải chăng những gì đã có của cả hai, chỉ để em lấp đầy khoảng trống khi người cũ ra đi. Anh không trách người cũ, anh không trách em. Chỉ trách mình không đủ dũng cảm để nói lên tất cả.

Anh tìm lại một góc quán café mà chúng ta hẹn nhau lần đầu tiên trong một ngày mưa bão. Anh gọi ly sinh tố cho riêng mình và gọi ly sinh tố cho riêng em. Anh không thể nhớ hết những gì chúng ta đã nói với nhau trong buổi hôm ấy nhưng em đã bước vào tâm trí của anh bình yên nhẹ nhàng, như ánh mắt của một người đã thuộc về một người.

Anh hiểu không phải mọi thứ từ em dừng lại với người cũ thì có thể dễ dàng chấp nhận với người mới để khỏa lấp những vụn vỡ trong lòng. Nhưng anh còn chưa đến mà sao em đã đi. Nếu em không còn nói chuyện với anh nữa, em hãy đừng né tránh anh được không em?

Biến nỗi nhớ trong anh thành tiếng hát
Xua tan đi cô đơn bấy lâu của ngày không em
Dù vẫn biết có cố gắng cũng chỉ là hư vô thế thôi
Anh vẫn không bao giờ tin rằng anh đã mất em.


Ngoài kia, những đám mây trên bầu trời vẫn âm thầm đến bên em, những câu chuyện của chúng ta vẫn được anh giữ mãi trong lòng bởi anh vẫn không giờ tin anh đã mất em. Anh sẽ đến và ôm chặt em để thương nhớ lùi về phía màn đêm không màu của một ngày đã xa.

© Trần Khánh Minh Sơn – blogradio.vn

Thực hiện: Hằng Nga và nhóm sản xuất blogradio.vn

Trần Khánh Minh Sơn

Tôi là tổng thể của rất nhiều thứ không liên quan đến nhau nhưng luôn nhắc mình sống chân thành, trung thực và mọi thứ sẽ đến theo cách tự nhiên nhất.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Bạn biết không, vận tốc rơi của nước mắt là 5cm/s đấy!

Replay Blog Radio: Bạn biết không, vận tốc rơi của nước mắt là 5cm/s đấy!

Tôi đã đứng dưới gốc đào cổ thụ đó, tôi đã đứng ngoài hàng rào mắt cáo cao ngất đó chờ cậu ấy suốt chín mùa xuân...

Blog Radio 646: Cô gái nhỏ à, chỉ cần em đứng lên sau vấp ngã, mọi chuyện còn lại cứ để anh lo

Blog Radio 646: Cô gái nhỏ à, chỉ cần em đứng lên sau vấp ngã, mọi chuyện còn lại cứ để anh lo

Anh thương người bệnh, anh thương đồng bào và hơn ai hết anh rất thương em, thương cô gái ngày đêm lo cho anh. Hơn ai hết, anh muốn em hãy tin tưởng ở anh, có em tin anh thì đó là động lực để anh tiếp tục con đường này? Em hãy tin anh nhé, được không?

Khi duyến đến trời xanh an bài, khi duyên đi thì đừng cố níu giữ

Khi duyến đến trời xanh an bài, khi duyên đi thì đừng cố níu giữ

“Trăm triệu hạt mưa rơi, không hạt nào rơi nhầm chỗ. Tất cả người ta từng gặp, không một người ngẫu nhiên, người đến bởi nợ đầy, người đi bởi duyên cạn, mọi thứ đều là duyên phận an bài, hà tất phải cưỡng cầu.”

Replay Blog Radio: Tháng tư và lời nói dối chân thành

Replay Blog Radio: Tháng tư và lời nói dối chân thành

Mỗi ngày trong cuộc sống cần có những lời nói dối đáng quý xuất phát từ con tim chân thật, để xoa dịu bao sự lo toan nặng nề.

Bao giờ cho đến tháng tư, hết thương, hết nhớ, hết tương tư người

Bao giờ cho đến tháng tư, hết thương, hết nhớ, hết tương tư người

Có phải tháng tư nên người ta vẫn hay nói dối nhau? Anh nói dối em rằng anh thích em còn em tự dối lòng mình rằng với em anh cũng chỉ là người xa lạ.

Đừng mong manh như bồ công anh trong gió hãy là xương rồng mạnh mẽ trước bão giông

Đừng mong manh như bồ công anh trong gió hãy là xương rồng mạnh mẽ trước bão giông

Khi đứng trước bão giông của ngưỡng cửa trưởng thành, bạn sẽ không ít lần thở dài mệt mỏi, muốn tạm dừng tất cả để trở về cuộc sống của một đứa trẻ vô lo, vô nghĩ. Nhưng bạn à, bạn đừng bao giờ mong manh như bồ công anh trước gió như vậy, mà hãy là xương rồng mạnh mẽ trước bão giông

Blog Radio 645: Anh có từng thương em thật lòng?

Blog Radio 645: Anh có từng thương em thật lòng?

Anh có từng thương em chút nào không, hay chỉ vì mưa làm anh yếu lòng?

Replay Blog Radio: Những ngày xanh ở lại

Replay Blog Radio: Những ngày xanh ở lại

Ngày ấy, bước đi như vậy, em biết mình là một kẻ hèn và cũng biết rằng, như thế là chẳng công bằng với anh. Suốt những năm qua, điều luôn khiến em canh cánh trong lòng, chính là lời xin lỗi này.

Tình yêu có thể đến muộn, chỉ cần chân thành là đủ

Tình yêu có thể đến muộn, chỉ cần chân thành là đủ

Việc bước qua đau thương là điều không dễ dàng nhưng có hề gì nếu bạn không ngừng cố gắng và thẳng thắn với chính cảm xúc của mình. Bạn có quyền yếu đuối và bạn cũng có quyền được người khác yêu thương, che chở. Đừng bao giờ cố gồng mình lên gánh lấy mọi thứ một mình trong khi bên cạnh có người sẵn sàng đưa vai gánh cùng bạn những điều đó. Việc gì thì việc nhưng nếu có hai người chẳng phải sẽ tốt hơn là một mình sao?

Bạn ơi giữ lấy nụ cười để khi gục ngã là người đứng lên (Cafe Radio)

Bạn ơi giữ lấy nụ cười để khi gục ngã là người đứng lên (Cafe Radio)

Ở cuộc sống tấp nập ngoài kia, khi bạn ngã, chưa chắc đã có một bàn tay nâng bạn dậy. Bạn có thể vấp ngã nhưng hãy tự đứng dậy và bước tiếp. Bạn có thể vấp ngã chứ đừng bao giờ gục ngã. Chúng ta ai cũng mang trên vai đủ thứ trách nhiệm, càng nhiều tuổi thì trách nhiệm càng cao. Khi đó, chúng ta không còn sống cho riêng mình mà sẽ có nhiều thứ phải chăm lo. Vì thế, đừng bao giờ để bản thân gục ngã. Khi thấy mệt, hãy bước chậm lại, nghỉ ngơi một chút chứ đừng bao giờ dừng lại. Bởi phía trước là bầu trời, và ngoài kia là nắng.

back to top