Phát thanh xúc cảm của bạn !

CXAN 251: Vì mất đi ánh mặt trời

2015-05-21 15:07

Tác giả: Cua Đá Giọng đọc: Hằng Nga

blogradio.vn - Trong lúc bão tố cuộc đời ập đến em tìm thấy anh, tìm thấy ánh mặt trời của mình nhưng cũng chính bão tố lại mang ánh mặt trời đó rời xa em. Em biết, một hàng triệu ngôn từ cũng không thể mang anh lại, vì em đã thử. Một triệu giọt nước mắt cũng không mang anh quay về vì em cũng đã khóc rất nhiều. Và em biết giờ đây, chỉ còn lại riêng mình em trong mùa đông lạnh giá nơi đây khi ánh mặt trời của em là anh đã tắt từ lâu…

***

Ai đó đã nói rằng: “Tình yêu bắt đầu với nụ cười, lớn lên với nụ hôn, và kết thúc bằng giọt nước mắt”. Có lẽ đó là quy luật trong tình yêu thì phải.

Đã có khi em từng nghĩ trên đời này không có gì là vĩnh viễn ngoài tình yêu, nhưng rồi lại nhận ra mình đã sai, em dừng bước trên chính con đường mình đang đi và khi nhìn sang bên cạnh thì không còn anh bước cùng em nữa. Ta đã từng hứa sẽ đi cùng nhau trên cả con đường dù nó có dài hay khó khăn đến đâu nhưng giờ đây lại lạc mất nhau trên chính đoạn đường ta mới bước đi chưa được lâu.

Em vùi mình vào công việc để trôi đi cùng thời gian, để quên hết ngày hôm qua, quên đi anh cùng miền ký ức xưa. Nhưng bất chợt một lúc nào đó nỗi nhớ trong em lại trở mình thức giấc khi bỗng nhận ra :

“Đường về nhà hôm nay như dài thêm
Đường về nhà hôm nay sao lặng im”

buông tay, ánh mặt trời

Trong những lúc bóng đêm lặng lẽ tràn khắp mọi nẻo con phố vốn đã rất quen thuộc, em nhận ra mình đang cô đơn lẻ bóng đi trên chính con đường chúng ta đã từng nắm tay nhau bước qua. Giờ đây chỉ còn bóng đêm ôm trọn lấy em cùng nỗi buồn em mang trong lòng. Vô thức em cất tiếng hát theo khúc nhạc quen thuộc mà ta hay tay trong tay bước đi cùng nhau và nghe, và nghe đâu đó những giọt nước mắt em đang âm thầm rơi nơi sâu thẳm trái tim đang run lên của mình. Bài hát ấy chẳng còn là khúc hát hạnh phúc nữa mà chỉ ngập đầy nỗi buồn đang lan tỏa trong bóng đêm và bao trọn tâm hồn lạnh buốt của em. Em nhớ những khoảnh khắc chúng ta bên nhau, nhớ nụ cười hiền của anh nhìn em khi em cứng đầu hay nhõng nhẽo, nhớ vòng tay anh ôm thật chặt từ phía sau khi anh bất ngờ trở về từ chuyến công tác dài, nhớ những lúc tựa đầu vào vai anh mà quên đi hết những muộn phiền của cuộc sống phức tạp, nhiều giông tố…

Trong lúc bão tố cuộc đời ập đến em tìm thấy anh, tìm thấy ánh mặt trời của mình nhưng cũng chính bão tố lại mang ánh mặt trời đó rời xa em. Tất cả nhẹ nhàng như cơn gió cuốn anh rời xa em mãi mãi. Em đứng lại ngẩn ngơ giữa dòng người, hạnh phúc trên tay rơi vỡ từ khi nào không hay.

“Để bây giờ nhìn anh xa rất xa
thì em mới biết em mất những gì”


Nếu biết trước sẽ dừng lại ở hai lối rẽ khác nhau thì em muốn thời gian quay ngược trở lại để ôm anh thật chặt, không buông tay anh dù ngày mai có ra sao, dù lòng người có đổi thay thế nào. Tấm ảnh xưa đã cũ màu thời gian đưa em về với ký ức giản đơn nhưng hạnh phúc- ngày em gặp anh giữa cơn mưa mùa thu. Đôi tay em lạnh giá trong cơn mưa chiều ấy và anh đã đến ôm em, ôm những tổn thương đầy vết xước trong trái tim vào lòng. Hình ảnh nụ cười anh như ánh nắng ấm áp sưởi ấm cho em qua mùa đông giá lạnh… Giờ thì tất cả chỉ còn là kỷ niệm của một thời để em biết mình đã yêu, yêu rất nhiều, rất thật.

“Nếu như ngày nào anh biết trước được
thì anh vẫn sẽ giữ chặt em
những tấm hình ngày ta vẫn có nhau
giờ chỉ mang cho anh những nỗi đau”


Khi giờ đây chúng ta đã buông tay nhau, lạc nhau giữa cuộc đời, những ngày tháng hạnh phúc xưa đó giờ chỉ còn là kỷ niệm mà em chôn chặt nơi trái tim mình, để khi nào em biết mình đang yếu đuối, mình đang muốn gục ngã em sẽ lại dựa vào hơi ấm ngày xưa ấy để quên đi thực tại cô đơn, trống trải trong lòng bấy lâu. Đôi khi ai đó nhắc tên anh, và hỏi em có biết anh không. Em quay đi, nhớ về thời gian chúng ta bên nhau với những hạnh phúc, buồn vui …nhưng kết thúc tất cả lại là hình ảnh anh quay lưng không một lời dành cho em để em bơ vơ đứng lại khóc thầm hàng đêm.

Em biết, một hàng triệu ngôn từ cũng không thể mang anh lại, vì em đã thử. Một triệu giọt nước mắt cũng không mang anh quay về vì em cũng đã khóc rất nhiều. Và em biết giờ đây, chỉ còn lại riêng mình em trong mùa đông lạnh giá nơi đây khi ánh mặt trời của em là anh đã tắt từ lâu…

© Cua Đá – blogradio.vn

  • Bài hát sử dụng trong CXAN 251: Vì mất đi ánh mặt trời (Trung Quân)
  • Giọng đọc và tech mix: Hằng Nga
Mời bạn chia sẻ những bài cảm nhận về những bài hát, bản nhạc tâm đắc đến blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn

yeublogradio

Cua Đá

Không có hoàn cảnh nào tuyệt vọng, chỉ có con người tuyệt vọng trước hoàn cảnh

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Đi qua thanh xuân nhìn lại, bạn đã thay đổi như thế nào?

Đi qua thanh xuân nhìn lại, bạn đã thay đổi như thế nào?

Có câu ai rồi cũng khác nhưng bạn có bao giờ dừng lại một chút để nhận ra mình khác như thế nào? Hàng ngày đối mặt với cái tôi của hiện tại, chính chúng ta cũng chẳng nhận ra mình đã khác xưa nhiều đến thế.

Blog Radio 732: Tạm biệt người yêu cũ, em phải kết hôn rồi

Blog Radio 732: Tạm biệt người yêu cũ, em phải kết hôn rồi

Cuối cùng tôi cũng không chịu nổi mà đứng dậy lao ra khỏi cái không gian ngột ngạt ấy, ngay khi cảm giác được những hạt mua lạnh buốt rơi trên người, tôi nhận ra mình có thể thở

Mang vết thương lòng làm bạn với màn đêm

Mang vết thương lòng làm bạn với màn đêm

Trong bóng đêm, những nỗi đau, những vết thương lòng được phơi bày ra một cách trần trụi nhất. Bạn đã bao giờ tâm sự cùng đêm?

Blog Radio 731: Cảm ơn em vì đã là người mà anh tin tưởng nhất

Blog Radio 731: Cảm ơn em vì đã là người mà anh tin tưởng nhất

Cám ơn em đã vì anh mà làm bạn, người yêu, và cả tình nhân của anh. Hãy luôn vui vẻ nhá, vì em khóc nhìn như con dở ý.

Cảm giác khi yêu người đàn ông có vợ

Cảm giác khi yêu người đàn ông có vợ

Yêu người đàn ông có vợ là phải chấp nhận tình yêu ấy luôn phải giấu giếm trong bóng tối, công khai là điều xa xỉ, càng không có chuyện họ bỏ vợ con để cưới nhân tình. Thế mà vẫn có không ít những cô gái nhẹ lòng sa ngã vào thứ tình yêu sai ngay từ lúc chưa bắt đầu ấy.

Chỉ chân thành là không đủ

Chỉ chân thành là không đủ

Có khi chỉ vì không chung đường, cùng hướng, suy nghĩ cũng khác mà dần cách xa nhau. Câu chia tay ai nói trước không quan trọng vì biết đâu đấy, kẻ nói ra câu chia tay mới là người đau nhất.

Blog Radio 730: Hạnh phúc là biết buông tay đúng lúc

Blog Radio 730: Hạnh phúc là biết buông tay đúng lúc

Sai lầm của nhiều người là để bản thân dính mắc vào tình yêu. Biết rằng trái tim người ấy không thuộc về mình mà vẫn cố giành giật bằng được cái xác rỗng. Ở bên cạnh người mình yêu và họ cũng yêu mình thì nơi đâu cũng là thiên đường.

Ai yêu nhiều hơn người đó khổ

Ai yêu nhiều hơn người đó khổ

Nếu bạn ở trong một mối quan hệ mà luôn phải giấu giếm, không thể công khai với những người xung quanh, vậy hãy tự hỏi xem người ấy có đặt bạn trong trái tim hay không, có muốn bạn bước vào thế giới của họ không?

Replay Blog Radio: Bỗng một ngày ta cảm thấy chông chênh

Replay Blog Radio: Bỗng một ngày ta cảm thấy chông chênh

Bỗng một ngày ta thấy chông chênh tới lạ, dắt xe ra khỏi nhà không biết mình muốn đi về đâu. Chỉ là đôi khi chênh chao nhớ mà thôi. Chênh chao một chút thôi.

Blog Radio 729: Để bên anh em đánh đổi cả cuộc đời

Blog Radio 729: Để bên anh em đánh đổi cả cuộc đời

Em có biết, suốt một năm qua tôi tìm kiếm em khổ sở tới mức nào không? Sao em ác thế? Cứ thế đột ngột biến mất khỏi cuộc đời tôi? Chẳng lẽ, em chưa từng thích tôi, dù chỉ một chút?

back to top