Phát thanh xúc cảm của bạn !

CXAN 249: Tôi thấy hồn mình trong cát bụi

2015-05-02 01:00

Tác giả: Giọng đọc: Hằng Nga

blogradio.vn - Quên đi quá khứ, tôi lãng mạn thả hồn vào “Cát bụi”mà đâu biết rằng tiếng nhạc đã vãn từ rất lâu. Lắc lư theo giai điệu của dòng hiện tại , tôi như thể say mê một cái gì đó vô cùng vô tận. Tôi say đời. Say cuộc sống bình yên lúc này. Quá bình thường cho những cảm xúc dại khờ chăng? Không! Đó là một ước ao nhỏ lắm trong tâm hồn này: tôi khát khao mình là cát bụi.

***

“Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi
Để một mai vươn hình hài lớn dậy
Ôi cát bụi tuyệt vời
Mặt trời soi một kiếp rong chơi.’’


Lời nhạc văng vẳng lúc gần lúc xa. Nó như cơn gió mùa hạ: bất chợt đi qua, lấn át tâm hồn tôi, làm tôi vơi đi nỗi buồn và đọng lại trong tôi nhiều suy nghĩ.

Sài Gòn ồn ào thế, náo nhiệt thế! Nhưng mỗi lúc đêm về, tôi lại thấy lòng mình vô cùng trống trải. Tôi thích đêm, thích cái màu đen lạnh lùng của bóng tối. Và như đã thành một thói quen, mỗi lúc đêm về, tôi thường dành trọn một khoảng lặng dài để suy nghĩ về cuộc sống.

Bầu trời đêm Sài Gòn tĩnh mịch, bỗng chốc đã lấp lánh hơn nhờ những vì sao đang đua nhau tỏa sáng. Tiếng nhạc đâu đó lại vang lên làm dịu đi cái mùi nặng nề của bóng tối. Tôi nghe thanh âm đang tranh nhau len lỏi vào từng mảng không gian lúc này. Từng khoảnh lặng dài đang xen vào từng nốt nhạc. Phải chăng gió đang bạo dạn giấu thanh âm đi? Để rồi tôi nghe như chính tâm tư mình đang dần đứt quãng.



Đời là thế, nó giống như một bản nhạc. Và mỗi chúng ta là một người nhạc sĩ. Bởi lẽ, mỗi người khác nhau sẽ viết cho mình những tiết tấu khác nhau nên tùy mỗi người mà tiếng nhạc vẳng xa hay trở nên vẳng lặng.

Lặng người bên khung cửa sổ, tôi nghe “Cát bụi” du dương như tiếng đời trôi. Đôi mắt thẩm thấu nhìn vào không gian, tôi cảm nhận rõ lắm sự vô cùng vô tận của cuộc đời này. Có lẽ, nó đã quá sôi nổi và bộn bề. Nó sôi nổi đến mức tôi thèm nghe đâu đó sự lặng yên. Nó bộn bề đến độ tôi khao khát ra đi tìm những phút thảnh thơi cho riêng mình.

Cuộc sống là vậy. Nó là một con đường đầy hiểm nguy và chập chờn hạnh phúc. Dù thế con người vẫn bước đi. Họ đi trong bóng tối để mong tìm được ánh sáng trong tương lai. Họ vượt qua thăng trầm để mong tìm đến được bến bờ hạnh phúc. Nhưng vô tình mải miết chạy theo những thứ vật chất vô tri vô giác, lặn lội trên con đường tìm kiếm những thứ phù phiếm xa hoa. Mà con người đâu biết rằng họ đang từng ngày ruồng bỏ đi chính tâm hồn của họ. Và cứ thế, mỗi ngày trôi qua, cuộc sống vật chất của họ ngày càng giàu vô kể. Còn tâm hồn họ thì đang phải chịu đớn đau khi bị chính người chủ của mình lấp vùi xuống hố sâu địa ngục.

Mọi thứ cứ tuần tự như thế! Và cho đến một ngày đứa con tâm hồn bị bỏ lại hẳn sau lưng. Con người chưa kịp nhận ra nên trong hang tối cuộc đời đứa con ấy phải đi thầm mà không có tia sáng dẫn đường dẫn lối. Mặc nhiên, con người cứ tiếp tục dửng dưng thả mình vào nhịp đời bề bộn mà quên đi rằng đứa con tinh thần của mình đang dần dần lạc lối.

Hóa ra những thứ mà con người đang ngày đêm xây đắp chỉ đơn thuần là những giá trị ảo thôi sao? Vì rằng họ đâu biết chính tay họ đã vô tình bỏ rơi đi cái giá trị gọi là hiện thực.

Thả hồn vào mênh mông những dòng suy nghĩ , tôi nghe tiếng nhạc vẫn miên man hòai không dứt:

“Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi
Để một mai tôi về làm cát bụi
Ôi cát bụi mệt nhoài
Tiếng động nào gõ nhịp khôn nguôi’’.


Trong cái tối mịt mờ của trời tháng sáu, tôi vẫn còn nhìn rõ lắm mọi thứ xung quanh mình. Tôi thấy rõ mồn một: gió đang khẽ nắm lấy tay hàng cây ngoài sân cho một vũ điệu hoang dã mà đằm thắm. Và có lẽ vì ghen tị nên chiếc chuông gió bên mái hiên nhà cũng khẽ rung lên từng hồi, từng hồi một.

Ngồi yên trong hiện tại, chuyến tàu mang tên “cát bụi” nhẹ đưa tôi về quá khứ. Kí ức chợt ùa về. Chúng nhiều đến vô cùng. Nhưng chung quy rằng dù hạnh phúc hay khổ đau, khó khăn hay thuận lợi thì chúng đều là sản phẩm do tôi tạo ra và tuyệt nhiên tất cả chúng được tạo ra vì chính lợi ích của riêng tôi. Sống để phục vụ bản thân, sống không vì ngừơi khác, sống tôn sùng chủ nghĩa cá nhân dường như là tuyệt đối,… Tất cả chúng nghe như thỏa đáng lắm khi gọi là mục tiêu sống. Nhưng giờ đây khi quay đầu nhìn lại, tôi thấy tất cả đều nhuốm một màu nhạt nhẽo. Từ điển cuộc sống từ đó cũng mất đi ngôn từ gọi là “ý nghĩa”.

Hì hụt chạy theo nhịp sống này và hết sức vì thể xác này mà trong một phút bất giác tôi phải rùng mình lên khi biết rằng tâm hồn mình đang dần chai sạn. Nhưng may thay, trong ngổn ngang những dòng kí ức tôi bỗng tìm ra được chính con người mình từ trong dòng “cát bụi”. “Cát bụi!” chính là “cát bụi” đã chiếm trọn phần hồn tôi và giúp tôi tìm lại mình lần nữa. Trong quá khứ tôi những tưởng cuộc đời như một chiếc lá, mãi xuôi theo dòng của tạo hóa nên tôi đâu thể ngờ rằng: sự sống và tồn tại mà lại quá khác nhau. Sống thì dễ nhưng tồn tại mới khó. Vì rằng bản thân của sự tồn tại là sống còn bản thân của sự sống không đồng nghĩa là tồn tại. Sống đơn thuần là sự sinh ra và phát triển của một cơ thể sống, còn tồn tại là cả một quá trình sống để sao cho có ý nghĩa trong cuộc đời này. Hai mươi năm! Khoảng thời gian không quá dài nhưng nó đủ để tôi cảm nhận và cho cuộc đời này một cái nhìn gọi là tương đối nhất.

cát bụi

Đã bao lần sống trong bộn bề những suy nghĩ, đã bao lần sống trong vụng về những cảm xúc. Nhưng có ai tự chấp vấn bản thân rằng: chúng ta có ý nghĩa gì khi sống và tồn tại trong cuộc đời này chưa? Và hãy nói xem có bao người trả lời được cho bản thân mình câu hỏi ấy?

Hỏi đời hay tôi đang hỏi chính tôi? Lặng thinh! Tôi chợt tỉnh giữa dòng đời đầy xô đẩy. Cảm xúc như trào dâng. Tôi nấc nghẹn khi nghe gió hạ rỉ thì thầm: Tôi ơi! Cuộc đời từ cát bụi mà nên và phút chốc thôi sẽ trở thành cát bụi. Vậy nên hãy là cát bụi có ích cho đời và mai sau khi chết đi hãy để lại cho đời cát bụi. Là tiếng gió hay tiếng lòng đã được thức tỉnh? Tôi không biết nhưng tôi chắc rằng trời đêm nay thật tuyệt diệu. Nó ấm như cái ấm cần cho một mùa đông dài dăng dẳng. Nó nóng như cái nóng đủ làm tan chảy một khối băng. Xúc cảm khỏa đầy, tôi thấy không còn buồn dù niềm vui đi đâu vô tình chưa trở lại.

Trời hôm nay không trăng nhưng đầy gió. Từng cơn gió thổi nhẹ mơn man. Không dữ dội như bất kì cơn gió nào, gió hạ nhẹ nhàng, uyển chuyển như một cô vũ công đang trình diễn. Khuây! Tôi thấy lòng mình như “hạt nắng vàng phai” nhưng sâu tận trong hồn tôi lại có cái có gì âm ĩ lắm. Nó không phải cái gì đó quá to lớn, tôi hiểu và chắc rằng cái âm ĩ đó rất bình thường nhưng không tầm thường. Tôi đã tìm thấy phần hồn nơi tôi-đứa con mà bao ngày qua tôi vô tình đánh mất.

Gió ngoài trời vẫn thổi, đôi lúc vẫn rít lên nhè nhẹ. Như một người khách không mời mà đến và như một người rất yêu thương tôi .Gió đến bên tôi cuốn đi trong tôi những buồn thương vấn vương, lo toan và mệt mỏi. Lặng lẽ như lúc đến gió nhẹ thổi vào hồn tôi một sức sống mới như chưa từng. Với tôi, cuộc sống thực là đâylà khi tôi hiểu ra mình là gì trong cuộc đời đầy bừa bộn này. Là cát bụi, tôi là cát bụi. Gió đã rỉ vào tai tôi như thế .

Lặng! Tôi biết rằng cuộc đời này luôn đầy biến động. Nó là một bộ phim dài không thấy được hồi kết và có thể đêm nay ngồi viết những dòng này chợt sáng mai đây tôi đã không còn nữa. Thật vậy, đời là cát bụi, là gì đó nhìn như thật. Nhưng hãy nhìn lại đi! Nó dường như hư vô lắm.

Tích tắc! Tích tắc! Đồng hồ vẫn miệt mài với những vòng quay định mệnh. 12 giờ … 1 giờ… Và thoắt cái đã tầm 2 giờ sáng. Nhanh quá! Thời gian lặng lẽ trôi đi. Và vô tình lắm! Nó không đợi chờ bất kì ai cả. Bầu không gian bây giờ rất tĩnh lặng, có lẽ sự vật đã chìm vào giấc ngủ sâu , rất sâu rồi. Gío không còn thổi nữa, tiếng nhạc buồn vì thế cũng lặng thinh. Nhưng ai ơi biết không! Đâu đó trong tôi mọi thứ dường như đang tiếp diễn.

Du dương và sâu lắng , dòng nhạc Trịnh không giống như bất kì dòng nhạc nào. Lặng và khuây thôi! Nó đủ mê hoặc lòng tôi, làm tôi lâng lâng, ru hồn tôi vào “lãng du” nhưng không là “quên lãng”.

Quên đi quá khứ, tôi lãng mạn thả hồn vào “Cát bụi”mà đâu biết rằng tiếng nhạc đã vãn từ rất lâu. Lắc lư theo giai điệu của dòng hiện tại , tôi như thể say mê một cái gì đó vô cùng vô tận. Tôi say đời. Say cuộc sống bình yên lúc này. Quá bình thường cho những cảm xúc dại khờ chăng? Không! Đó là một ước ao nhỏ lắm trong tâm hồn này: tôi khát khao mình là cát bụi.

© Phương Linh - blogradio.vn
  • Giọng đọc và tech mix: Hằng Nga
Mời bạn chia sẻ những bài cảm nhận về những bài hát, bản nhạc tâm đắc đến blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn

yeublogradio


Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tôi 30 đã tự hỏi rằng mình có đang hạnh phúc không?

Tôi 30 đã tự hỏi rằng mình có đang hạnh phúc không?

Tôi 30, vẫn ôm nỗi đau xưa cũ, sự trống trải đến cùng cực. Những năm tháng thanh xuân sống vội, rồi rời nhau cũng vội, để rồi tuổi 30 mang đầy những hoài niệm, những tổn thương, những day dứt mà chỉ khẽ chạm vào thôi, tim cũng thấy nhói đau.

Ai rồi cũng sẽ tìm được một người phá vỡ những nguyên tắc của chính mình

Ai rồi cũng sẽ tìm được một người phá vỡ những nguyên tắc của chính mình

Tôi đã từng nghe đâu đó có người nói rằng: “Trong cuộc sống bạn nhất định sẽ gặp một người, người ấy phá vỡ nguyên tắc của bạn, thay đổi thói quen của bạn, trở thành ngoại lệ của bạn!” Và liệu khi gặp được người đó rồi, chúng ta có bỏ lỡ nhau lần nữa…

Đời người, tuyệt đối đừng cúi đầu trước 4 điều sau

Đời người, tuyệt đối đừng cúi đầu trước 4 điều sau

Ngày hôm qua đã trở thành dĩ vãng, ngày mai cũng chẳng thể biết trước điều chi. Mỗi ngày chẳng thể đều là một ngày vui, thuận lòng như ý, nhưng mỗi ngày chúng ta đều phải có một tâm trạng thật tốt.

Nếu một ngày cảm thấy mệt mỏi, cho con về nhà với mẹ nhé!

Nếu một ngày cảm thấy mệt mỏi, cho con về nhà với mẹ nhé!

Mẹ biết không? Hà Nội đông vui và tấp nập thật đấy, nhưng những khi thành phố lên đèn, khi mọi người đã trở về với tổ ấm của mình sau một ngày dài lăn lộn với công việc, đứng một mình trên cầu Long Biên, con thấy chạnh lòng và lạc lõng biết nhường nào.

Blog Radio 622: Tình yêu năm 17 tuổi như gió cuốn mây trôi

Blog Radio 622: Tình yêu năm 17 tuổi như gió cuốn mây trôi

Năm mười bảy, mọi cô gái đều muốn mình sẽ là duy nhất trong mắt người đó. Có những khoảng cách, dù nhỏ đến mấy, chẳng hạn là khoảng cách giữa hai bàn tay nhưng mãi mãi họ vẫn không thể chạm đến được.

Trưởng thành là khi đừng bao giờ gục ngã giữa cuộc đời

Trưởng thành là khi đừng bao giờ gục ngã giữa cuộc đời

Ai sinh ra cũng có những trách nhiệm của riêng mình, đâu chỉ riêng bạn, đâu chỉ riêng tôi. Hãy nhớ, đừng bao giờ để bản thân gục ngã, giữa cuộc đời!

Replay Blog Radio: Xin em đừng lạc bước!

Replay Blog Radio: Xin em đừng lạc bước!

Em đa cảm, mà những người đa cảm sẽ dễ bó buộc mình vào những suy nghĩ vẩn vơ, rồi em sẽ khổ. Khổ rất nhiều. Điều tôi mong muốn, là em sống hạnh phúc mỗi ngày. Là mỗi ngày trôi qua, em lại thấy cuộc đời này thật đáng sống.

Ngày mình buồn nhất là ngày trời đổ mưa

Ngày mình buồn nhất là ngày trời đổ mưa

Tôi cảm nhận mình yếu đuối lạ thường và vô cùng nhỏ bé. Cho dù mạnh mẽ kiên cường thế nào thì trong tôi vẫn có một trái tim yếu đuối của một người phụ nữ, và khi mưa xuống mọi thứ xung quanh nhạt nhòa u tối, cũng là lúc trái tim tôi thổn thức, bơ vơ.

Sulli tuổi 25: Khi đóa hoa lê trong tuyết xinh đẹp lặng lẽ rời cành

Sulli tuổi 25: Khi đóa hoa lê trong tuyết xinh đẹp lặng lẽ rời cành

Nhiều người bật khóc vì sự ra đi của Sulli, không hẳn chỉ vì tiếc thương cho đóa hoa chóng tàn, mà còn vì, họ bắt gặp chính mình trong cô gái ấy.

Có nỗi buồn nào bằng cô đơn trong chính cuộc tình

Có nỗi buồn nào bằng cô đơn trong chính cuộc tình

Có quá nhiều lý do khiến tình yêu của đôi lứa nguội lạnh. Nhưng đau lòng nhất có thể chính là sự cô đơn của người con gái trong chính mối quan hệ yêu đương của họ. Họ hiểu rằng dù có bỏ công sức cố gắng đến đâu, chờ đợi đến đêu đi chăng nữa thì cũng chẳng có ý nghĩa gì đối với một người chẳng hề chịu vì họ mà thay đổi.

back to top