Phát thanh xúc cảm của bạn !

CXAN 250: Những ngày nhớ anh, thật khác!

2015-05-15 15:30

Tác giả: Giọng đọc: Hằng Nga

blogradio.vn - Em thấy yêu thương của mình thênh thang như đại lộ chiều hút gió và vắng người lại qua. Một mình em loay hoay tìm cách thỏa hiệp với mình. Cái giây phút em xoay gót chân và bước về hướng ngược lại hướng anh, em chẳng nghĩ rằng sẽ có những ngày, em nhớ anh như thế. Mà giả sử có nghĩ đến thì sao? Chắc gì đã thay đổi được điều gì trong nhau.

***

Những ngày nhớ anh.

Em chẳng còn là cô gái vô tư ngồi gác chéo chân trong quán café và bô bô với đám bạn rằng “Tình yêu là cái gì vậy? Có ăn được không? Tao không cần”. Ừ thì là không cần trong những ngày em đủ mạnh mẽ và thừa kiêu ngạo để đối diện với những yếu đuối của chính mình. Còn những lúc nhớ anh thế này, em khác lắm. Em ước mình có anh, có một người để em kể những câu chuyện chả có bắt đầu cũng chả có kết thúc, lửng lơ như anh, như em, như chuyện đôi mình.

Em thèm có một người bảo em ngủ đi, thức cho lắm vào rồi sưng mắt bây giờ. Em vùng vằng không ngủ được. Anh nói là nhắm mắt để đó đi, rồi sẽ ngủ. Mãi đến những ngày tháng sau này, khi anh xem em là người lạ, còn em xem anh là người lạ còn thương, em chờ mãi ai đó nhắn tin bảo em ngủ đi. Chờ mãi, em cố tình để nick online đến 2, 3 giờ sáng chỉ vì nick anh còn sáng. Em đang chờ đợi điều gì vậy? Chờ điều gì mà bắt gặp bản thân thở dài khi âm thanh báo tin nhắn Facebook chẳng đến từ anh. Nhiều lúc em thấy mình thật tội nghiệp và tự hứa rằng, qua ngày mai, em sẽ không vậy nữa. Và rõ ràng là em làm được, em tự biết cách thỏa hiệp với những yêu thương của chính em. Chỉ là, chỉ là có những ngày nhớ anh, em quên mất cách thỏa hiệp và treo nick đến 2, 3 giờ. Thật khác!

em nhớ anh

Những ngày nhớ anh, ra đường nhìn thấy dáng ai quen quen lại chắc mẩm đó là anh và nổi quạu với mình, ai thì có liên quan gì đâu, sao lại không liên quan? Giữa hàng ngàn loại phương tiện lưu thông trên đường lại giật mình vì một chiếc xe giống xe anh đi hồi trước, anh chở em đi qua nhiều nhiều những con đường. Dọc đường đi, có cô bé xinh xinh đứng bên đường và chờ xe quá giang, anh chạy chậm chậm và bảo em xuống xe đi, để anh chở bé xinh xinh kia về. “Thật không?”. Anh cười khì khì đưa tay ra sau nắm lấy tay em và rồ ga chạy vút. Những con đường đó, bây giờ lại thành quá rộng để em và anh gặp lại nhau. Em chỉ thấy có đôi giày của mình thôi anh ạ! Cũng chẳng có tiếng anh cười nữa, có mỗi tiếng lá cây khô lạo xạo với mặt đường. Thứ âm thanh khô khốc. Em bỏ chạy khỏi con đường. Tiếng lá lạo xạo với mặt đường nát tươm dưới dấu giày. Thứ âm thanh khô. Khốc.

Những ngày nhớ anh, em nhấp vào tường Facebook anh xem anh thế nào. Không một trạng thái nào được cập nhật. Chỉ có tấm hình anh ôm eo cô bé nào đó. Những dòng bình luận của bạn bè. Anh không nói đi nói lại gì, để mình em suy diễn. Có thật không? Em tắt máy, nằm nghiêng và thấy ướt một bên gối. Anh, em khóc, dễ dàng như một đứa trẻ. Bao nhiêu lần mệt mỏi lẫn áp lực, không khóc. Bao nhiêu lần cô đơn, cũng dặn mình không khóc. Vậy mà khóc vì một tấm ảnh. Khác quá. Không phải em đâu! Là ai đó đã từng liên quan đến cuộc đời anh thôi.

em nhớ anh

Dù nhiều lần rất muốn gọi điện cho anh thật. Có lần nhậu say, bạn em bảo gọi điện thoại cho anh đi. Em gọi cho ông anh họ. Không phải em sợ hay gì cả, chỉ là em muốn một sự dứt khoát. Vậy mà nhiều khi thấy anh ác lắm. Tự dưng thỉnh thoảng lại gọi điện thoại cho em, nhắn tin cho em. Những ngày mà em chắc mẩm với mình rằng, anh quên béng em mất rồi thì dãy số kia nhấp nháy trên màn hình và em quýnh quáng giữa nghe và tắt. Gọi chi vậy trời? Lại nói những câu quen quen. Lại dặn những câu quen quen. Anh thừa biết, anh biết rõ, một khi em đã thương ai, quý ai thì sẽ mất rất rất rất lâu để quên họ nên anh mới chơi vậy. Lâu lâu bồi cú điện thoại để nhắc em rằng, em từng thương một người như anh và làm em cảm thấy mình không quên được.

Hôm nay, quán café lại mở bài hát đó của Dan Byrd. Em đần mặt ra như muốn nuốt từng chữ, từng chữ của bài hát. Anh phục vụ đặt ly café xuống bàn. Màu café đen như màu mắt và sóng sánh buồn. Em ngồi một mình thôi và mở laptop gõ gõ. Tự dưng em ước có bạn bè vây quanh em, em sẽ nói với chúng nó rằng, tình yêu là cái đinh gì, không cần. Ghế đối diện trống, em nhìn thẳng ra Sài Gòn phố xá kẹt cứng người xe. Bao giờ người ta cũng bận rộn như thế. Bận đến chẳng có thời gian ngoảnh lại xem, bàn tay mình có còn nắm một bàn tay khác. Đến khi trống hoác mới biết đã chẳng còn quay về được nữa đâu.

“Never knew that it would go so far
When you left me on that Boulevard
Come again you would release my pain
And we could be lovers again
Just one more chance, another dance
And let me feel it isn’t real that I’ve been losing you
The sun will rise within your eyes
Come back to me and we will be happy together”


Em thấy yêu thương của mình thênh thang như đại lộ chiều hút gió và vắng người lại qua. Một mình em loay hoay tìm cách thỏa hiệp với mình.


Cái giây phút em xoay gót chân và bước về hướng ngược lại hướng anh, em chẳng nghĩ rằng sẽ có những ngày, em nhớ anh như thế. Mà giả sử có nghĩ đến thì sao? Chắc gì đã thay đổi được điều gì trong nhau.


© Thanh Thảo – blogradio.vn
  • Bài hát sử dụng trong CXAN 250: Boulevard (Dan Byrd)
  • Giọng đọc và tech mix: Hằng Nga
Mời bạn chia sẻ những bài cảm nhận về những bài hát, bản nhạc tâm đắc đến blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn

yeublogradio




Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Đợi mưa

Replay Blog Radio: Đợi mưa

Tình yêu như cơn mưa lặng thầm đến khi nào không ai hay biết. Để rồi khi mưa tạnh, trái tim vẫn ngẩn ngơ nằm đấy, trải qua bao lâu chăng nữa vẫn ướt mềm chẳng thể nào được hong khô.

Blog Radio 756: Một nửa tình yêu không xứng đáng được gọi là tình yêu

Blog Radio 756: Một nửa tình yêu không xứng đáng được gọi là tình yêu

Một nửa ly cà phê vẫn là cà phê. Một nửa chiếc bánh vẫn gọi là bánh. Nhưng một nửa tình yêu thì không đáng được gọi là yêu. Cô đã yêu anh chỉ với một nửa trái tim mình, nửa còn lại dành cho sự tính toán.

Replay Blog Radio: Có những ngày cả nỗi buồn cũng bỏ ta đi

Replay Blog Radio: Có những ngày cả nỗi buồn cũng bỏ ta đi

Trong những tháng ngày cả nỗi buồn cũng rời bỏ chúng ta mà ra đi là những phút giây thật sự rất đau khổ. Khi bóng tối bủa vây cả cuộc đời mình tôi nhận ra cả cái bóng của mình cũng rời bỏ mình trong những lúc tối tăm nhất.

Replay Blog Radio: Những lá thư bay

Replay Blog Radio: Những lá thư bay

Anh nắm chặt tay cô khẽ đặt một nụ hôn dịu dàng lên trán cô - Mối tình đầu của chúng ta đã xuất hiện từ lâu, nhưng bây giờ mới thực sự bắt đầu.

Blog Radio 755: Nếu yêu anh, xin em đừng là gió

Blog Radio 755: Nếu yêu anh, xin em đừng là gió

Người ta vẫn thường nói Thiên Bình là gió, gió lãng du, không bao giờ ở yên mãi một nơi, cơn gió đi rồi đến lúc nào đó có thể sẽ quay về chốn cũ hoặc cũng có thể không. Nhưng nếu yêu anh, xin em đừng là gió.

Anh sẽ nhớ về em một lần sau cuối

Anh sẽ nhớ về em một lần sau cuối

Tháng năm vẫn thế, vội vàng qua đi trong lặng lẽ. Cả anh và em, cả những kỷ niệm của chúng ta cũng sẽ già cỗi, cũng hóa thành một câu chuyện cổ tích mà chẳng ai thèm nhớ đến hay kể lại.

Replay Blog Radio: Nơi hạnh phúc nhất

Replay Blog Radio: Nơi hạnh phúc nhất

Khi yêu một người đã ở bên cạnh mình từ rất lâu, bạn thường tự thắc mắc tại sao trước đây mình không có những cảm xúc này với người đó.

Blog Radio 754: Ngược dòng đừng quay lưng

Blog Radio 754: Ngược dòng đừng quay lưng

Chúng tôi chưa từng hứa hẹn bên nhau mãi mãi, nhưng tôi nhận ra rằng… mình vừa mới bỏ lỡ cả một đời người!

Replay Blog Radio: Lý do nào để ta cô đơn và buồn chán?

Replay Blog Radio: Lý do nào để ta cô đơn và buồn chán?

Người cô đơn chẳng nhìn thấy được, thời gian trôi đi rất vô tình, nếu cứ ngồi mãi chán chường, nghĩa là sẽ đánh mất cả ngàn điều quý giá; đánh mất phút giây trò chuyện cùng ba mẹ, đánh mất phút giây ôm đứa bạn thủ thỉ tâm tình, đánh mất cách nhìn, cách sống; đánh mất ước ao khát vọng; và có thể một ngày, đánh mất chính trái tim.

Blog Radio 753: Em có đang hạnh phúc không?

Blog Radio 753: Em có đang hạnh phúc không?

Ngước nhìn lên bầu trời, anh như thấy Huyền đang cười với mình “Em có đang hạnh phúc không?” Anh mỉm cười, nụ cười đầu tiên sau chuỗi ngày đầy đau đớn, xót xa.

back to top