Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tháng 5: Chưa đi qua hết mùa nắng mình đã xa nhau

2012-05-16 14:04

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team

Nắng kìa anh!

Nắng đầu tháng 5 hanh hao gió, cái nắng đủ chói chang làm người ta đổ mồ hôi, đủ gay gắt làm người ta mệt mỏi, và đủ quay quắt để em nhớ anh!

Mình yêu nhau vào 1 ngày đầy nắng anh nhỉ ?

Cái ngày mà nắng trải dài khắp con đường ta đi, nắng đùa nghịch cùng gió mặn mòi của biển. Nắng chạy nhaỷ trên tóc em buông dài, và nắng tỏa rạng trên nụ cười của anh. Cái nắm tay đầu tiên của hai đứa có mùi hương của nắng, vòng ôm đầu tiên của hai đứa có nhịp run của sóng biển, có anh và có em.

Chưa đi qua hết mùa nắng mà chúng mình đã xa nhau. Thôi đừng nhắc nữa lý do chia tay vì muôn thuở người ta cũng đều đổ lỗi cho hai chữ “ không hợp”. Uh thì không hợp, uh thì “Anh muốn em hạnh phúc”. Hạnh phúc của em là gì anh biết không?

Tác giả : Phạm Quỳnh Trang - Người đọc: Mèo Mun- Kỹ Thuật : Đức Thụy

Ảnh minh họa

Hạnh phúc với em là nụ cười nơi anh, là cái nắm tay thật chặt khi đưa em sang đường giữa phố đông, để em biết rằng mình chẳng còn gì phải lo, đã có anh bên em rồi.

Hạnh phúc với em là những khoảng trống mà em điền hai chữ “bình yên” trên bờ vai anh. Bờ vai ấy rộng quá, chắc quá mà có lúc em đã nghĩ đến hết cuộc đời em cũng không dựa hết vào bờ vai ấy được! Nó trải dài, nghe bao tâm sự của em, hiểu em bằng cách im lặng. Em đã tự cho mình là chủ sở hữu , nhưng giờ nó đâu còn là của riêng em!

Hạnh phúc với em còn là những con đường mình qua, góc nhỏ mình hay ngồi, là những lần 2 đứa đi tăm tia xem các đôi khác đang làm gì. Là công viên, ghế đá, là cầu Long Biên lộng gió những lần em giận dỗi chẳng thèm nói câu gì. Hai đứa ngồi cạnh nhau mà sao khoảng cách cứ xa dần đến vậy?

Hạnh phúc với em còn là gì nữa nhỉ, anh biết không? Anh muốn em hạnh phúc, muốn em tìm được người hơn anh yêu em. Nhưng anh đâu có biết rằng hạnh phúc với em là có anh, bên anh , và yêu anh. Em không cần ai hơn anh, chỉ cần một người cho em cảm giác bình yên và an toàn. Là anh thôi! Vậy mà anh đâu có hiểu ! Anh àh “Hạnh phúc đôi khi nhẹ như gió bay” . Là em để hạnh phúc bay qua đời mình hay hạnh phúc tự đi qua em?

Chuếnh choáng, vô vọng, tủi thân, mất phương hướng, giận chính bản thân mình... Em đã trải qua tất cả những cảm xúc đó đấy anh. Một mình quẩn quanh trong nhớ - quên để rồi em nhận ra rằng mình đang kiếm tìm bóng hình anh trong ký ức một thời. Đã bao lần tự dằn vặt trong mớ bòng bong câu hỏi “Em phải làm gì”, “Tại sao lại như thế”, “Đây có phải là sự thật không” ... mà cuối cùng câu trả lời chỉ là dấu chấm hết. Anh đặt dấu chấm cho cuộc tình của hai đứa. Thế là hết những mơ mộng của tình đầu vụng dại, hết những yêu thương của một miền xa ngoái. Em trở lại là em. Nhưng anh ơi, ngây thơ xưa đã đánh mất, nụ cười đã vỡ tan. Trên gương mặt của con bé 21 tuổi đã không còn nét tròn trịa của trái tim non. Ánh mắt ấy không còn đong đầy nét trong veo đam mê tuổi trẻ, mà luẩn quất 1 điều gì xa lắm!


Ảnh minh họa

Em đã tự thu mình vào vỏ bọc để không 1 lần nữa cho ai động đến nỗi đau của mình. Giống như vỏ ốc, có ai biết được là bên trong ốc rất mềm. Có lẽ chính anh cũng không hiểu hết được em, em cứ thế, cứ giấu tất cả chỉ để riêng mình em biết, mình em hiểu thôi, vì em sợ. Em sợ nói ra anh sẽ buồn, sẽ lại lo cho em. Phải chăng bao dung quá, phải chăng vì chính em mà mình đã xa nhau?

Bây giờ em biết chỉ còn lại mình em. Chẳng còn ai lo cho em mỗi khi gió về kẻo lạnh, chẳng còn ai nhắc em phải ăn cơm đầy đủ không lại ốm. Chẳng còn ai nhắn tin ru giấc ngủ ngoan. Em phải tập quen với thói quen “không anh”. Tập quen những chiều 1 mình dạo phố.

Uh thì không anh!

Không anh!

Không còn hẹn hò!

Không còn vòng ôm thật chặt!

Không còn nụ hôn thật khẽ!

Không còn lo Bố mắng mỗi khi lén lút gọi điện, nhắn tin.


Ảnh minh họa

Không còn những quan tâm, yêu chiều dành riêng cho em nữa. Em đã quen! Đã biết tự hát ru mình mỗi đêm đi ngủ, tự biết kéo chăn khi đông về thêm lạnh, tự biết sống và đứng dậy sau mỗi bước vấp chân, tự biết yêu thương chăm lo cho chính mình.

Nhưng có quên được không? Khi quen và quên là hai điều hoàn toàn khác biệt. Em vẫn thế! Vẫn khóc 1 mình trong đêm khi nhớ về anh, những kỷ niệm nho nhỏ ùa về bắt e phải nhớ. Nụ cười, ánh mắt, bờ môi và cả giọt nước mắt lúc chiều đông tiễn biệt. Có lẽ kỷ niệm là quá ít nên người ta sẽ nhớ rất nhiều.

(...)

Bạn cũng có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn.
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn


 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nếu một ngày cảm thấy mệt mỏi, cho con về nhà với mẹ nhé!

Nếu một ngày cảm thấy mệt mỏi, cho con về nhà với mẹ nhé!

Mẹ biết không? Hà Nội đông vui và tấp nập thật đấy, nhưng những khi thành phố lên đèn, khi mọi người đã trở về với tổ ấm của mình sau một ngày dài lăn lộn với công việc, đứng một mình trên cầu Long Biên, con thấy chạnh lòng và lạc lõng biết nhường nào.

Blog Radio 622: Tình yêu năm 17 tuổi như gió cuốn mây trôi

Blog Radio 622: Tình yêu năm 17 tuổi như gió cuốn mây trôi

Năm mười bảy, mọi cô gái đều muốn mình sẽ là duy nhất trong mắt người đó. Có những khoảng cách, dù nhỏ đến mấy, chẳng hạn là khoảng cách giữa hai bàn tay nhưng mãi mãi họ vẫn không thể chạm đến được.

Trưởng thành là khi đừng bao giờ gục ngã giữa cuộc đời

Trưởng thành là khi đừng bao giờ gục ngã giữa cuộc đời

Ai sinh ra cũng có những trách nhiệm của riêng mình, đâu chỉ riêng bạn, đâu chỉ riêng tôi. Hãy nhớ, đừng bao giờ để bản thân gục ngã, giữa cuộc đời!

Replay Blog Radio: Xin em đừng lạc bước!

Replay Blog Radio: Xin em đừng lạc bước!

Em đa cảm, mà những người đa cảm sẽ dễ bó buộc mình vào những suy nghĩ vẩn vơ, rồi em sẽ khổ. Khổ rất nhiều. Điều tôi mong muốn, là em sống hạnh phúc mỗi ngày. Là mỗi ngày trôi qua, em lại thấy cuộc đời này thật đáng sống.

Ngày mình buồn nhất là ngày trời đổ mưa

Ngày mình buồn nhất là ngày trời đổ mưa

Tôi cảm nhận mình yếu đuối lạ thường và vô cùng nhỏ bé. Cho dù mạnh mẽ kiên cường thế nào thì trong tôi vẫn có một trái tim yếu đuối của một người phụ nữ, và khi mưa xuống mọi thứ xung quanh nhạt nhòa u tối, cũng là lúc trái tim tôi thổn thức, bơ vơ.

Sulli tuổi 25: Khi đóa hoa lê trong tuyết xinh đẹp lặng lẽ rời cành

Sulli tuổi 25: Khi đóa hoa lê trong tuyết xinh đẹp lặng lẽ rời cành

Nhiều người bật khóc vì sự ra đi của Sulli, không hẳn chỉ vì tiếc thương cho đóa hoa chóng tàn, mà còn vì, họ bắt gặp chính mình trong cô gái ấy.

Có nỗi buồn nào bằng cô đơn trong chính cuộc tình

Có nỗi buồn nào bằng cô đơn trong chính cuộc tình

Có quá nhiều lý do khiến tình yêu của đôi lứa nguội lạnh. Nhưng đau lòng nhất có thể chính là sự cô đơn của người con gái trong chính mối quan hệ yêu đương của họ. Họ hiểu rằng dù có bỏ công sức cố gắng đến đâu, chờ đợi đến đêu đi chăng nữa thì cũng chẳng có ý nghĩa gì đối với một người chẳng hề chịu vì họ mà thay đổi.

Vì sao người hiền lành vẫn gặp đau khổ?

Vì sao người hiền lành vẫn gặp đau khổ?

Vì sao người hiền lành vẫn gặp đau khổ, còn kẻ gian ác vẫn ăn sung mặc sướng? Câu hỏi này chắc nhiều bạn vẫn băn khoăn. Hãy lắng nghe lời Phật dạy về cuộc sống để hiểu hơn về nhân tình thế thái.

Khi hối hận thì đã muộn màng

Khi hối hận thì đã muộn màng

Giá như được trở lại ngày ấy tôi sẽ không nghe theo lý trí, mà nghe theo con tim mình, tôi sẽ nghe lời anh để con tôi được khỏe mạnh, chạy nhảy tung tăng như những đứa trẻ khác. Ngoài kia từng cơn gió lạnh tràn về như thấu hiểu tâm can, chúng nô đùa trên những tán lá như có bao điều muốn nói. Và tôi ước chỉ một lần ước thôi!

Blog Radio 621: Chúng ta không có sau này

Blog Radio 621: Chúng ta không có sau này

'Em có hạnh phúc không?' 'Dù em có trả lời thế nào thì anh cũng sẽ đau lòng thôi!'

back to top