Phát thanh xúc cảm của bạn !

Bật khóc khi xem “The way home”

2016-05-22 01:00

Tác giả: Giọng đọc: Hằng Nga

blogradio.vn - The Way Home là một bộ phim của những điều như vậy. Ở đó có một tình yêu lặng thầm mà sâu sắc, có một tình yêu thơ ngây mà xúc động. Và hẳn với nhiều khán giả, bộ phim này sẽ làm bạn nhớ đến bà của mình. Bao lâu rồi bạn chưa gọi điện hay về thăm bà? Rất có thể bạn sẽ muốn làm điều đó ngay khi xem xong phim. Bởi có lẽ bạn cũng biết rằng, thời gian của người già không là mãi mãi...

***

The Way Home không phải là một bộ phim kịch tính, hoàn toàn không có cao trào, tình tiết chậm rãi cũng y như câu chuyện của người già trong phim, thế nhưng đây lại là bộ phim khiến bạn phải cười, phải khóc, và chắc chắn là phải nhớ.

The Way Home mở đầu bằng cảnh mẹ con Sang Woo trên chuyến xe buýt "cà tàng" đi về vùng quê xa xôi hẻo lánh, nơi có căn nhà lụp xụp và bà ngoại 77 tuổi đang sống một mình. Ly dị chồng, thất nghiệp, nợ nần chồng chất, mẹ Sang Woo đã buộc phải gửi cậu bé cho bà ngoại chăm nom một thời gian.


Bật khóc khi xem “The way home”

Đang quen với cuộc sống thành thị hiện đại, tiện nghi đủ đầy, cậu bé Sang Woo gần như "sốc nặng" khi phải làm quen với cuộc sống ở vùng quê nghèo lạc hậu, tivi thì hỏng, máy chơi điện tử hết pin cũng không tìm được chỗ mua.

Thói chảnh chọe của trẻ em thành thị khiến Sang Woo vô cùng hỗn láo và coi thường bà ngoại. Cậu bé không cho bà đụng vào người vì sợ... bẩn. Khi ăn cơm, Sang Woo cũng ăn đồ mang từ thành thị về chứ không ăn thức ăn bà nấu. Sang Woo cũng hỗn xược gọi bà bằng những biệt danh như bà già ngốc nghếch, đần độn. Chẳng những vậy, cậu cháu hư còn liên tục bày ra những trò nghịch ngợm tai quái để "phá" bà.


Bật khóc khi xem “The way home”

Bà ngoại Sang Woo bị câm nên chỉ có thể ra hiệu bằng cử chỉ. Trước những hành động nghịch ngợm vô lễ của cậu cháu, bà vẫn âm thầm như chẳng có chuyện gì xảy ra. Hàng ngày bà đi gánh nước, nấu cơm, giặt đồ, may vá... bằng đôi lưng còng hằn in những dấu vết tảo tần.

Cứ như vậy, bộ phim tái hiện lại cuộc sống của hai bà cháu giữa miền quê hẻo lánh và buồn tẻ, ngày này qua ngày khác trong sự im lặng có phần đáng thương của người bà và thói "ác độc" trẻ thơ của người cháu.

Dù cả phim không nói lấy một câu thoại nào nhưng nhân vật bà ngoại vẫn khiến khán giả xúc động đến nghẹn lời. Bà không thể nói, nhưng những hành động của bà luôn đong đầy tình yêu dành cho cháu. Nhỏ nhặt nhất như việc đắp chăn, kê gối cho cháu ngủ, hay lớn hơn là việc bà vượt trời mưa, đường xa mang mấy thứ đồ quê ra chợ đổi lấy gà vì cháu bảo muốn ăn gà rán Kentucky.

Bật khóc khi xem “The way home”

Về phía Sang Woo, các nhà làm phim đã vô cùng tinh tế khi xây dựng nhân vật này theo đúng mô típ một đứa trẻ thành thị quen được nuông chiều nên trở thành khó ưa, ích kỷ. Trong nửa đầu phim, tính cách khó ưa của Sang Woo khiến khán giả phải ghét, thậm chí chỉ muốn... đánh cho nó một trận vì thói hỗn xược. Cuộc sống với bà ngoại dần dần cũng thay đổi tính cách của Sang Woo, nhưng sự thay đổi này cũng được thể hiện rất tinh tế, chân thật chứ không hề khiên cưỡng.

Sự thay đổi ấy cũng đến rất từ tốn, bắt đầu từ những điều nhỏ nhặt, vừa đáng yêu vừa hài hước như khi Sang Woo đi chạy quần áo lúc trời mưa. Sang Woo đang nằm ngủ thì trời đổ mưa. Nó đã định phớt lờ đám quần áo bà vừa giặt phơi ở trên dây ngoài kia. Thế nhưng phớt lờ không được, nó lồm cồm bò dậy đi cất quần áo.


Bật khóc khi xem “The way home”

Ban đầu, nó chỉ định cất quần áo của mình và để mặc quần áo của bà ngoại. Nhưng rồi nửa như áy náy, nửa chẳng yên lòng, nó lại một lần nữa lao ra giữa cơn mưa để cất nốt quần áo của bà. Ai dè vừa cất xong quần áo thì mưa lại tạnh, Sang Woo "khó ưa" một lần nữa mang đám quần áo ra phơi. Phơi xong, vẫn chưa yên lòng, nó còn chỉnh lại đám quần áo trên dây cho đúng thứ tự như bà phơi lúc trước. Chỉ khi trả mọi thứ lại nguyên trạng ban đầu, nó mới hớn hở nở một nụ cười tươi rói...

Nếu là Sang Woo của ngày xưa, hẳn nó đã chẳng thèm bận tâm đến đám quần áo, thậm chí chắc nó còn tỏ ra sung sướng vì mưa làm quần áo ướt để "hành" bà nội phải đi giặt lại. Sự thay đổi của Sang Woo bắt đầu từ nhỏ đến lớn như thế. Thậm chí ngay cả khi đã thay đổi, bản tính ngông nghênh của đứa trẻ ấy cũng khiến cho nó khó lòng thừa nhận rằng mình đã thay đổi. Có đôi khi, nó cố gắng hành động cho giống một Sang Woo láo xược, bất cần trước kia, nhưng càng trở nên như vậy thì nó lại càng áy náy, bất an, tội lỗi.

Cuộc sống với bà ngoại không chỉ thay đổi tính cách của Sang Woo mà còn giúp đứa trẻ nhận ra tình cảm của nó với người bà mà trước đó nó đã khinh rẻ. Tình cảm ấy cũng lớn dần lên theo năm tháng và bất chợt vỡ òa vào cái ngày mà Sang Woo phải chia tay bà ngoại để trở về thành phố. Nhưng Sang Woo không phải là đứa trẻ dễ bộc lộ tình cảm. Nó xấu hổ. Nó yêu bà nhưng chẳng dám nói, càng chẳng dám thể hiện.

Bật khóc khi xem “The way home”

Hành động của thằng bé 7 tuổi chia tay bà mà chẳng nói chẳng rằng, leo lên xe rồi lại chạy xuống đưa cho bà tập giấy vẽ; lúc ở trên xe thì nhất quyết không thèm nhìn ra cửa sổ nơi bà ngoại đang gọi nó như muốn nói tạm biệt lần nữa; chỉ đến khi xe lăn bánh mới hốt hoảng chạy lại phía cửa kính rối rít vẫy tay chào bà...

Tất cả những điều ấy giản dị, chân thật, đáng yêu mà cảm động muốn khóc.

The Way Home là một bộ phim của những điều như vậy. Ở đó có một tình yêu lặng thầm mà sâu sắc, có một tình yêu thơ ngây mà xúc động. Và hẳn với nhiều khán giả, bộ phim này sẽ làm bạn nhớ đến bà của mình. Bao lâu rồi bạn chưa gọi điện hay về thăm bà? Rất có thể bạn sẽ muốn làm điều đó ngay khi xem xong phim. Bởi có lẽ bạn cũng biết rằng, thời gian của người già không là mãi mãi...

Theo Hải Anh – Afamily/Trí Thức Trẻ
Thực hiện: Hằng Nga và nhóm sản xuất blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 671: Ngày đi, tháng chạy, năm bay, hoa trôi nước chảy chẳng quay trở về

Blog Radio 671: Ngày đi, tháng chạy, năm bay, hoa trôi nước chảy chẳng quay trở về

Thời gian sẽ mang đi tất cả, chỉ trừ một bóng hình luôn hiện hữu trong trái tim mình. Nhưng dù nhớ thương thế nào, luyến lưu đến mấy cũng chẳng thể ngược dòng thời gian để sống lại những ngày tháng cũ.

Blog Radio: Dù em có quên anh (Bản Full)

Blog Radio: Dù em có quên anh (Bản Full)

Thì ra, thời gian có thể bào mòn mọi thứ, kể cả tình yêu sâu đậm của thời thanh xuân. Thì ra, yêu càng sâu, tổn thương lại càng đậm, tới khi trái tim vụn vỡ mới nhận ra thứ tình cảm tưởng lâu bền, nồng nhiệt ấy cũng có ngày chết lặng.

Replay Blog Radio: Thứ gọi là duyên phận cũng chỉ là món nợ phải trả cho người

Replay Blog Radio: Thứ gọi là duyên phận cũng chỉ là món nợ phải trả cho người

Có những thứ bạn muốn thế nào chăng nữa cũng không bao giờ thuộc về bạn. Có những thứ bạn lưu luyến đến mấy cũng chẳng thể giữ lại bên mình. Tình yêu là bài tình ca nhưng bạn không phải người hát. Thứ gọi là duyên phận, cuối cùng cũng chỉ là món nợ phải trả cho người.

Đừng nói lời chia tay khi chúng ta vẫn còn yêu

Đừng nói lời chia tay khi chúng ta vẫn còn yêu

Trong tình yêu, điều buồn nhất chính là hai người vẫn còn yêu nhưng lại phải chia tay. Họ không thể hiểu được lý do rời xa nhau sau đó lại tiếc nuối cả đời người. Tình yêu suy cho cùng cũng chỉ là một lời hứa hẹn sẽ ở bên nhau, lời hứa suy cho cùng cũng chỉ là lời nói, mà lời nói thì gió bay. “Có những người chia tay không phải vì hết yêu, mà vì quá mệt mỏi để tiếp tục tình yêu ấy.”. Bước qua những tháng ngày ngọt ngào khi chớm yêu, ai cũng sẽ có lúc trải qua giai đoạn "xuống dốc", giống như đồ thị hình sin, có lên đỉnh thì cũng có lúc xuống đáy.

Tuổi trẻ đừng từ chối cô đơn

Tuổi trẻ đừng từ chối cô đơn

Khi còn trẻ bạn hãy học cách chế ngự nỗi cô đơn, đó chính là phương pháp để cứu rỗi tâm hồn yếu đuối, để khi tuyệt vọng cũng không từ bỏ, để khi thất bại cũng không cảm thấy chán nản, để khi bị phản bội cũng không cảm thấy như mất cả thế giới. Những người cô đơn, đã tìm cách để sống trong cô đơn, như thế!

Blog Radio 670: Đớn đau đủ rồi thì tự khắc buông thôi

Blog Radio 670: Đớn đau đủ rồi thì tự khắc buông thôi

Muốn hạnh phúc, chúng ta phải biết buông bỏ. Buông bỏ quá khứ đau buồn, buông bỏ một người không thuộc về mình để đứng dậy tìm hạnh phúc.

Việc của em là giữ lửa, để anh đốt mình trong những cuộc vui (Message Story 8)

Việc của em là giữ lửa, để anh đốt mình trong những cuộc vui (Message Story 8)

Người ta chẳng thể làm gì khác với một người đã muốn quay lưng. Không biết những ai giống như tôi đang ở lưng chừng, chỉ biết nhen ngọn lửa sắp lụi tàn để cố sưởi ấm trái tim lạnh lẽo.

Replay Blog Radio: Đủ duyên sẽ gặp lại, đủ nợ sẽ tìm về

Replay Blog Radio: Đủ duyên sẽ gặp lại, đủ nợ sẽ tìm về

Bạn có tin rằng những người yêu nhau dẫu lạc mất nhau vẫn có thể tìm lại? Duyên phận có thể đến trễ nhưng kịp lúc, ấy mới là cái duyên cả cuộc đời.

Hạnh phúc sẽ cơ đợi bạn nơi cuối con đường

Hạnh phúc sẽ cơ đợi bạn nơi cuối con đường

Trong cuộc đời của người con gái, không cần có nhiều người đàn ông theo đuổi, họ cũng chẳng cần những người đàn ông luôn thề hứa thật nhiều. Cuộc đời này chênh vênh lắm, dẫu người ta có yêu nhau nhiều lắm nhưng vẫn nhẫn tâm làm đau nhau. Hãy tin khi ta mỏi chân, chắc chắn cuộc đời sẽ ban tặng cho ta một bến đỗ dịu dàng nhất.

Chúng ta của ngày mai sẽ hạnh phúc chỉ là không có nhau

Chúng ta của ngày mai sẽ hạnh phúc chỉ là không có nhau

Cho đến sau này, khi đã trưởng thành, bạn sẽ hiểu ra rằng không có thời điểm thích hợp nào cho cả hai cả. Chỉ là, bạn gặp người ấy ở năm tháng định sẵn là không thể bước cùng đường nhưng vẫn muốn nói lên một chữ “thương”. Sau này, ký ức vẫn sáng trên cuốn nhật ký đầy bụi, chỉ tiếc là không thể tìm thấy cả hai của năm cũ. Sau này, cả hai cũng không thể gần nhau như những ngày tháng đã từng. Thời gian, tuổi trẻ và những lời chưa thốt ra trên đầu môi chẳng thể đuổi kịp thanh xuân.

back to top