Phát thanh xúc cảm của bạn !

Gravity – bộ phim về cảm hứng sống mà con người có thể trao cho nhau

2016-02-03 13:34

Tác giả: Giọng đọc: Hằng Nga

blogradio.vn - Điều tuyệt vời nhất mà con người có thể mang lại cho nhau là cảm hứng. Có rất nhiều người đàn ông có thể hỗ trợ phái yếu từ việc nhỏ đến việc lớn như thế. Nhưng bộ phim nâng vai trò của người đàn ông lên một tầm cao mới: là chỗ dựa tinh thần.

***

Nhân xem lại Gravity. Mình phải khẳng định một câu chắc nịch: Gravity không phải bản hùng ca về phụ nữ. Dù rằng chị Ryan là một nhà khoa học uyên bác lắp đặt máy thu được tín hiệu từ rìa dải ngân hà. Dù rằng một mình chị điều khiển kén vũ trụ hạ cánh an toàn xuống trái đất. Và cuối phim có một cảnh rất hoành tráng quay từ dưới hất lên: chị Ryan rũ bùn đứng dậy sáng loà.

Dáng đứng của Ryan khi đó như là một sự lặp lại những dấu mốc vĩ đại của loài người: từ con cá rời bỏ biển lên bờ làm động vật lưỡng cư, để dần tiến hoá thành người; cho đến tư thế đánh dấu bước chuyển sang người tinh khôn của Lucy - cô người vượn đứng thẳng đầu tiên. Và với chính bản thân Ryan, đây cũng là một bước tiến, một lần tái sinh của cô, từ một con người vật vờ giữa nhân gian, giữa những máy móc bệnh viện và tiếng radio trên xe ôtô khi trở về nhà - người đã chết về mặt tinh thần sau khi mất con gái, trở thành một người chủ động đấu tranh cho sự sống của mình, dù kết quả mong manh đến đâu.

Gravity

Chị Ryan mạnh mẽ thế. Nhưng đây không phải là cuốn phim về kỳ tích của chị. Nó là bộ phim về sức mạnh mà con người có thể trao cho con người. Nó ca ngợi sức mạnh của người đàn ông, ở đây là anh Matt. Anh Matt (Geogre Clooney) xuất hiện nhiều lắm được 1/3 thời lượng, nhưng ảnh hưởng của anh kéo dài suốt cả bộ phim. Kể cả khi chị Ryan quyết định buông tay, ngủ ngon trong tiếng ru của Aningaaq rồi, thì anh vẫn nhảy vào tiềm thức của chị, nhắc nhở chị về ý nghĩa của việc sống. Sau đây là đoạn hội thoại với mình là xúc động nhất, mà mình từng xem:

“Cô muốn trở về hay ở lại đây?
Tôi hiểu rồi. Ở trên này rất ổn.
Cô có thể tắt hết mọi thiết bị, nhắm mắt lại, cách biệt với mọi người.
Ở đây không có ai làm cô tổn thương.
Thật an toàn.
Tiếp tục sống để làm gì?
Cuộc sống có ý nghĩa gì đâu? Con gái cô đã chết. Còn gì bất hạnh hơn thế?
Nhưng điều quan trọng vẫn là những gì cô làm bây giờ. Nếu cô quyết định tiếp tục, cô phải đương đầu với nó.
Thư giãn và tận hưởng chuyến đi. Cô cần đứng vững và tiếp tục sống."


Từ lúc hi vọng gặp lại Matt chỉ còn 1%, Ryan đã trở thành một Matt phiên bản nữ. Có thể là cô cố tình copy để trấn an bản thân, nhưng cũng là sự sao chép thái độ sống một cách vô thức. Dễ thấy ở những câu nói đùa không đầu không cuối nhưng đầy niềm tin.

Gravity

Lâu rồi, mình đọc được ở trang cá nhân của một người bạn: Điều tuyệt vời nhất mà con người có thể mang lại cho nhau là cảm hứng. Điều tuyệt vời nhất mà anh Matt mang lại cho chị Ryan có thể chỉ dừng lại ở việc nhặt một con ốc, đưa chị đi hết quãng đường từ nơi va chạm đến kén thoát hiểm, và cùng lắm là hi sinh bản thân để chị Ryan có cơ hội trở về Trái đất. Có rất nhiều người đàn ông có thể hỗ trợ phái yếu từ việc nhỏ đến việc lớn như thế. Nhưng bộ phim nâng vai trò của người đàn ông lên một tầm cao mới: là chỗ dựa tinh thần. Trên thực tế, vai trò đó đã được khẳng định qua rất nhiều cảnh đời. Có những người đàn ông ốm yếu, cả đời nhờ tay vợ quán xuyến, nhưng vẫn được yêu thương và trân trọng, là vì đâu?

Tạm quên anh Matt là một người đàn ông, chị Ryan là một phụ nữ, thì vai trò của Matt vẫn được khẳng định: Con người có niềm tin vào người khác, chấp nhận ngoại cảnh ngang trái, và hiểu được bổn phận lớn lao của việc SỐNG. Đó có lẽ là con người mạnh mẽ nhất, là chỗ dựa vững chắc nhất cho bất kỳ người bạn đồng hành nào.

Có những bộ phim Oscar mình chấm 5 sao vì thích sự cực đoan mà nó miêu tả, đặc biệt về nghệ sĩ. Như Black Swan, Whiplash - đỉnh cao của nghệ thuật được đánh đổi bằng máu, nước mắt, có khi cả mạng sống. Nhưng bộ phim này, sự cực đoan ngược lại. Đó là cuộc đấu tranh đến cùng cho cuộc sống, ở một ranh giới mong manh giữa vũ trụ, một bản anh hùng ca có ý nghĩa. Không kể những cảnh phim dài choáng ngợp, thì việc kịch bản có sự tham gia chắp bút của một cậu trai 26 tuổi cũng là một điều đáng ngưỡng mộ.

© Đặng Hà Phương – blogradio.vn

Giọng đọc và Techmix: Hẳng Nga

Gửi những tâm sự, sáng tác của các bạn đến với các độc giả của blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 762: Hạnh phúc có mỉm cười lần nữa không anh?

Blog Radio 762: Hạnh phúc có mỉm cười lần nữa không anh?

Chỉ biết rằng sau tất cả em vẫn mong một lần được hạnh phúc. Chúng ta liệu có hạnh phúc bên nhau dù thiếu đi tiếng khóc cười của trẻ thơ, tình yêu có bù đắp cho tất cả, hạnh phúc có mỉm cười một lần nữa không anh?

Khi yêu đừng quay đầu nhìn lại

Khi yêu đừng quay đầu nhìn lại

Tình yêu giá như nó chỉ đơn giản là chuyện của hai người, của chỉ hai người thôi mà không chịu ảnh hưởng của một người nào khác. Giá như là như thế thì giờ đây anh và em đã không phải cần cho nhau thêm một chút thời gian.

Replay Blog Radio: Chờ em mỗi sớm mai bên cốc đen đá không đường

Replay Blog Radio: Chờ em mỗi sớm mai bên cốc đen đá không đường

Anh thích cà phê không đường nhưng anh lại uống chocolate nóng vì đó là thứ em thích nhất. Anh yêu chiều tối nhưng anh cũng nguyện ngồi chờ em mỗi sáng mai.

Blog Radio 761: Nối lại sợi tơ duyên

Blog Radio 761: Nối lại sợi tơ duyên

Một sợi dây buộc quá căng sẽ dễ đứt, sợi nhân duyên cũng vậy. Có những người, tưởng như duyên phận buộc chặt lấy nhanh, nhưng rồi họ vẫn đánh mất nhau trên con đường trưởng thành. Sợi tơ duyên đứt rồi, liệu có cách nào nối lại được chăng?

Ngày mai mình cưới, anh ở đâu sao vẫn chưa về?

Ngày mai mình cưới, anh ở đâu sao vẫn chưa về?

Em sẽ không đau nữa đâu, em sẽ không sợ những cơn mưa nữa, vì trời mưa cũng là trời đang nắng, chỉ là ánh nắng ấy tạm thời ẩn mình dưới những đám mây mà thôi.

Replay Blog Radio: Đợi chờ một tình yêu

Replay Blog Radio: Đợi chờ một tình yêu

Yêu một ai đó, có nghĩa rằng bạn nên chờ đợi. Có thể trái tim của người đó đang bị tổn thương nên nó cần thời gian để lành lại. Đừng nhầm tình yêu với những cơn say nắng, nhưng cùng đừng vì chút rung động đầu đời mà bỏ lỡ mảnh ghép của cuộc đời mình.

Blog Radio 760: Đơn phương cũng có quyền được yêu thương

Blog Radio 760: Đơn phương cũng có quyền được yêu thương

Vì tình đơn phương không thể nào trải qua những cuộc cãi vã, càng không thể nào nói ra được lời chia tay. Thứ đáng sợ chính là nó giết chết xúc cảm của chúng ta một cách từ từ và dai dẳng theo thời gian.

Đứng trước anh tôi vẫn còn rung động

Đứng trước anh tôi vẫn còn rung động

Đúng với câu người ta hay nói “Có một người tôi không muốn gặp lại, bởi gặp lại tôi sợ mình sẽ rung động”. Và tôi đã như thế, không ngờ lại rung động với một người tưởng chừng rất lạ lại hóa ra quen. Có lẽ dù anh có thay đổi như thế nào thì đứng trước anh tôi vẫn rung động.

Replay Blog Radio: Tình yêu như một hình xăm

Replay Blog Radio: Tình yêu như một hình xăm

Tình yêu giống một hình xăm. Không một ai xóa đi được ký ức, không một ai xóa đi được những yêu thương đã khắc dấu ở trong tim. Xóa nó hoàn toàn, chỉ có thể chấp nhận nỗi đau bung tràn đến không thể thở.

Blog Radio 759: Đôi bàn tay trắng biết lấy gì để yêu em?

Blog Radio 759: Đôi bàn tay trắng biết lấy gì để yêu em?

Ôm tương tư là thế, ôm hi vọng là thế, dù biết là hão huyền, là viển vông, nhưng ai có thể ngăn cản được thứ thiêng liêng gọi là tình cảm? Cũng chẳng hiểu vì sao cậu thích chị, có lẽ vì chị giàu, chị ngoan, chị dịu dàng,… hay là cả ngàn lí do khác. Thích một người đâu cần lí do đâu.

back to top