Phát thanh xúc cảm của bạn !

Xuân này con sẽ về!

2016-01-29 01:00

Tác giả: Nhung Nhái Giọng đọc: Hằng Nga

blogradio.vn - Chỉ cần trời có mưa phùn, cái lạnh cắt da cắt thịt là lại nhớ đến quặn lòng tiếng củi nổ bên nồi bánh chưng ngày tết. Nhìn khói bay nhớ điên đảo mùi hương trầm cha thắp mỗi sáng xuân. Nghe pháo rực trời nơi phố phường lại nhớ những phút hò reo ở sân đêm 30 chờ pháo giao thừ. Những “ thuở trời yên vui” ấy cứ thế trôi qua.

***

Ai qua là bao chốn xa
Thấy đâu vui cho bằng mái nhà.


Những ngày cuối năm dường như trôi chậm hơn bao giờ hết. Cái rét miền Bắc cùng với tiếng nhạc bên nhà làm đêm nay như lạnh hơn, con chẳng thể nào ngủ nổi. Đứa bạn cùng phòng con đang khóc. Nó biết Tết nay sẽ chẳng được về nhà. Con định ra an ủi nó một chút rồi cuối cùng chẳng biết cất lời ra sao. Đến bên nó ngồi, chắc con cũng khóc.

Bản nhạc hòa vào cơn mưa phùn ngoài kia da diết, làm đêm mênh mang kì lạ.

“Con biết bây giờ mẹ chờ tin con
Khi thấy mai đào nở vàng bên nương
Năm trước con hẹn đầu xuân sẽ về
Nay én bay đầy trước ngõ mà tim con vẫn xa ngàn xa.”



Con nghe bản nhạc này qua bao mùa xuân, chỉ cần lời hát cất lên là mắt đã cay xè. Con đã từng đến phòng những đứa bạn con năm trước đi làm ngày tết, cũng mong tìm chút an ủi nơi xứ lạ. Chúng nó gan lỳ là thế, cứng cỏi là thế.. vậy mà khi nghe bài hát này đứa nào cũng quay mặt đi rơi nước mắt. Con biết, cũng như con, những người xa nhà đều hiểu cái cảm giác thổn thức khi nhắc đến quê hương, khi chạm vào nổi đau của những trái tim lạc lõng nơi xứ người.

Chỉ cần trời có mưa phùn, cái lạnh cắt da cắt thịt là lại nhớ đến quặn lòng tiếng củi nổ bên nồi bánh chưng ngày tết. Nhìn khói bay nhớ điên đảo mùi hương trầm cha thắp mỗi sáng xuân. Nghe pháo rực trời nơi phố phường lại nhớ những phút hò reo ở sân đêm 30 chờ pháo giao thừ. Những “ thuở trời yên vui” ấy cứ thế trôi qua.

“Bên mái tranh nghèo ngồi quanh bếp hồng
Trông bánh chưng chờ trời sáng
Đỏ hây hây những đôi má đào.”

Những năm còn thơ, nếu biết sẽ có một ngày ở phương xa tiếc nuối những giây phút đã qua đến thế, hẳn vào những giây phút ấy con sẽ trân trọng đến nhường nào. Đã hai mùa xuân không trở về, những ngày xuân làm việc một nửa hồn con như lạc mất. Công trình còn giang dở, những dự án còn gấp rút hoàn thành. Nghe giọng mẹ lạc đi qua điện thoại mà trái tim như muốn vỡ òa. Chỉ muốn bỏ hết tất cả để về nhà với mẹ.

Con biết, tết là để sum họp. Tết là để trở về.

Ngày đứng trên công trình chỉ huy anh em làm việc, một người công nhân của con mở bài hát lên, mọi người lặng im cúi mặt, có người đưa tay lau nước mắt.Mỗi người đều có một câu chuyện riêng, một nỗi niềm riêng. Nhưng tất cả đều có ao ước được về bên gia đình, để những niềm vui xuân trở nên trọn vẹn. Người phương xa lau nước mắt, người ở nhà cũng lệ rơi...

"Nếu con không về chắc mẹ buồn lắm
Mái tranh nghèo không người sửa sang
Khu vườn thiếu hoa vàng mừng xuân
Đàn trẻ thơ ngây, chờ mong anh trai
Sẽ đem về cho tà áo mới.. Mà ngày xuân đi khoe xóm giềng.”



Con thấy những cánh én đang bay ngoài trời, hẳn chúng cũng đang tìm về tổ. Mùa xuân năm nay con gọi về, nghe giọng mẹ buồn buồn mà trái tim như có bàn tay bóp chặt. Mẹ muốn con về nhà sum họp, nhưng lại sợ con không hoàn thành công việc của mình nên đành chẳng hỏi nhiều. Con là con lớn trong nhà, là trụ cột của cả gia đình, con không dám để mẹ biết rằng mình đang khóc. Cái náo nhiệt những ngày tết nơi phố đông càng làm con nhớ nao lòng cái bình yên mà chộn rộn ở quê mình. Con nhớ những đứa em mặt mũi lấm lem, mỗi lần thấy con về là ùa ra bám lấy chân như ong vỡ tổ. Con nhớ mái tranh nghèo mẹ nuôi con lớn chưa bao giờ thiếu vắng tiếng cười. Cả một tuổi thơ gom góp những mùa xuân sum vầy ở đó.

“ Mẹ ơi con xuân này vắng nhà...”

Câu hát cuối cùng cất lên rồi bỏ lại cả một khoảng không chênh vênh giữa đêm. Cái cảm giác đau lòng khi chạm vào những gì thân thương nhất làm con như muốn vỡ òa. Thằng bạn con bỏ ra khỏi phòng, chắc nó không muốn con nhìn thấy nó khóc như đứa trẻ. Nhắc đến quê hương, nhắc đến gia đình, tụi con có lớn khôn bao nhiêu thì vẫn chỉ là những đứa nhóc chẳng hơn.

Tết này, con sẽ trở về.

Gác lại những lo lắng mệt mỏi dọc ngang ngoài kia, con muốn về nhà và nằm yên trong vòng tay mẹ. Những cơn giông bão vẫn còn đó, những khó khăn mưu sinh vẫn còn ở đó. Nhưng trên tất cả, con người cần một nơi trú náu bình yên cho tâm hồn mình. Cho những vết thương được xoa dịu, những đau đớn được vỗ về. Cho những ấm áp những ngày tết đủ sưởi ấm cả con đường dài sóng gió đầy phía trước. Đã đến lúc cho những sum họp, cho những nụ cười, cho những niềm vui,cho những yêu thương trọn vẹn.

Ở phía trước cửa, hình như xuân đã về...

© Nhung Nhái – blogradio.vn

Giọng đọc và techmix: Hằng Nga

Gửi những tâm sự, sáng tác của các bạn đến với các độc giả của blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn

Nhung Nhái

Giới hạn là để phá bỏ. Tuổi trẻ là phải ngông cuồng

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 660: Quên anh là điều em không làm được

Blog Radio 660: Quên anh là điều em không làm được

Một trong những nghịch lý của tình yêu là người ta cứ mãi nhớ, vẫn yêu người từng làm mình đau. Người tổn thương em là anh nhưng người không quên được anh lại là em. Đến khi nào em mới bớt suy nghĩ về anh? Đến khi nào em mới có thể thoát khỏi cái bóng của quá khứ.

Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa? (Những Blog Radio hay về tình yêu học trò)

Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa? (Những Blog Radio hay về tình yêu học trò)

Bởi vì Trái đất tròn nên những người yêu nhau sẽ trở lại bên nhau, nhưng cũng bởi Trái đất rộng lớn và tấp nập người nên lạc nhau một lần là mất nhau mãi mãi. Có cô gái đã đánh rơi tình yêu đầu của mình trên hành trình đầy khắc nghiệt của tuổi trưởng thành. Liệu một ngày họ có thể gặp lại nhau? Liệu họ có thể có một cuộc hẹn đúng nghĩa thêm một lần nữa?

Sống hết mình cho ngày hôm nay

Sống hết mình cho ngày hôm nay

Thời gian là thứ quý giá nhất mà chúng ta được cuộc đời này ban tặng, tuy vậy, thời gian của mỗi người là khác nhau, và sự cảm nhận về thời gian của mỗi người cũng khác nhau trong từng thời điểm. Ngày đi, tháng chảy, năm bay, thời gian nước chảy chẳng quay được về.

Ai rồi cũng phải lớn thôi

Ai rồi cũng phải lớn thôi

Trở thành người lớn đó là quy luật, đâu ai có thể làm trẻ con mãi được. Nếu được thì trên thế giới này chắc toàn là trẻ con, chẳng ai muốn lớn, chẳng ai muốn phải gồng gánh, phải lo toan vì cuộc sống tất bật này.

Blog Radio 659: Chúng ta là những chú chim nhỏ khao khát bầu trời tự do

Blog Radio 659: Chúng ta là những chú chim nhỏ khao khát bầu trời tự do

Chúng ta đều là những chú chim nhỏ, bị nhốt trong chiếc lồng chật hẹp của tiền tài, công việc. Bầu trời xanh kia là ước mơ, ngọn gió mát kia là cảm hứng. Dù thân thể chúng ta bị xiềng xích trong áp lực củi muối gạo dầu, trong áp lực trưởng thành và thành đạt, cũng đừng bao giờ quên đi bầu trời xanh bát ngát ngoài kia.

Tớ thích cậu rồi, cứ thế có khi yêu mất thôi (Những Blog Radio hay nhất về tình yêu học trò)

Tớ thích cậu rồi, cứ thế có khi yêu mất thôi (Những Blog Radio hay nhất về tình yêu học trò)

Tình yêu ấy mỏng manh như giọt mưa, giọt nắng, len nhẹ vào tim thấm dần từng chút một cho ta quen đi để rồi ngộ nhận như một điều tất nhiên và vô tình phủ nhận nó. Có những tình yêu như thế đấy! Chỉ là ta có nhận thấy hay không, mà thôi.

Replay Blog Radio: Tình yêu năm 17 tuổi của bạn bây giờ ra sao?

Replay Blog Radio: Tình yêu năm 17 tuổi của bạn bây giờ ra sao?

Khi 17 tuổi, ta nghĩ rằng ta phải rời xa một người để người đó được hạnh phúc hơn; nhưng ta không biết rằng, những gì ta cần làm, chỉ là ở lại bên người đó.

Đèn xanh đèn đỏ, kẻ bỏ người buông

Đèn xanh đèn đỏ, kẻ bỏ người buông

Khi kết thúc một mối tình dang dở ai mà chẳng đau đớn, chẳng tiếc thương. Tình yêu vốn là chuyện hai người. Một người luôn tìm cách vun vén, người kia lại tìm cớ để bước ra. Kết cục vẫn là tan vỡ. Tận cùng của sự mỏi mệt phải chăng là mỉm cười buông bỏ?

Câu chuyện của gã trai mơ

Câu chuyện của gã trai mơ

Khi còn mới ngoài 20 tuổi, các chàng trai thường sống rất sôi nổi, đôi khi có phần bồng bột và hời hợt. Nhưng khi đến tuổi 30, thường tất cả đàn ông đều nên một lần nữa dừng lại và tự hỏi bản thân đâu là những người, những việc đáng để mình dành thời gian và tâm trí.

Blog Radio 658: Cuộc đời sẽ không vì nước mắt của bạn mà dịu dàng hơn

Blog Radio 658: Cuộc đời sẽ không vì nước mắt của bạn mà dịu dàng hơn

Cuộc đời không vì nước mắt của bạn mà dịu dàng hơn, bão giông lại càng không vì những bước chân trốn chạy của bạn mà nhường cho mặt trời hửng nắng. Cuộc đời đâu phải một giấc ngủ, để sau một đêm dài với những cơn ác mộng, bình minh sẽ rạng phía đằng đông.

back to top