Phát thanh xúc cảm của bạn !

Vì tôi còn sống

2016-01-21 16:36

Tác giả: Cua Đá Giọng đọc: Hằng Nga

blogradio.vn - Sự sống luôn nảy mầm từ những khổ đau. Những mầm cây sống ấy sẽ biết vươn lên trước giông tố cuộc đời nếu tất cả bởi chúng ta có một niềm tin và một niềm vui sống và mình đang sống chứ không phải chỉ tồn tại như cái bóng của số phận.

***

Có bao giờ bạn tự hỏi chính mình rằng: “Cuộc sống là gì không?”, “ Ý nghĩa của cuộc sống là gì”? “ Mình đang sống hay tồn tại?”… Thực ra, giản đơn mà nghĩ cuộc sống này giống như một cuốn sách với những trang buồn đau lẫn hạnh phúc. Chúng ta hãy sống sao cho mỗi ngày đều giống như những trang sách mới được mở ra. Buồn đau rồi cũng sẽ qua, hạnh phúc rồi cũng sẽ mỉm cười, quan trọng là gặp buồn đau chúng ta biết vượt qua, biết gấp lại những trang quá khứ để biết rằng đâu đó hạnh phúc vẫn luôn mỉm cười.

Thời gian trôi đi, đến một lúc nào đó khi nhìn lại chuỗi ngày đã qua ta sẽ thấy mình thật vô tư, hồn nhiên thậm chí là ngốc nghếch. Những sở thích giản đơn như ngồi hàng giờ trong quán cà phê chỉ để thả trôi theo cái vị bộn bề của cuộc sống những nốt trầm trong suy nghĩ, hay rong ruổi cùng bạn bè trong những chuyến đi để khám phá những miền đất xa, hay dành cả buổi đêm chỉ để đọc một cuốn sách mình thích…Những điều đó đã qua đi thì không bao giờ quay trở lại khi tuổi đời ta đang trôi xuôi theo một chiều trên trục số thời gian.



Cái thời xưa dại khờ ấy khiến ta nghĩ mình chưa đủ lớn, chưa đủ sức đứng vững trên đôi chân của mình và chưa đủ sức đương đầu với cuộc sống. Ta lạc lối giữa cuộc sống khi suy nghĩ lạc điệu với bao người, rồi ta loay hoay tìm hướng đi trong sự vô định của tâm hồn mình. Ta sống một cuộc sống tạm bợ, không biết làm gì, không biết mình muốn gì, cứ thế ta nhìn thời gian trôi đi hoài phí. Ta giam mình, tự kỷ trong những suy nghĩ riêng mình để rồi chúng cuộn lại thành một lớp vỏ cuốn chặt lấy chính bản thân mình. Cuộc sống không mục đích, không tình yêu cứ thế trôi qua tẻ ngắt mà đôi chân ta lại không thể bước qua ranh giới đó…

Nhưng sẽ đến một lúc nào đó, ta sẽ muốn thoát ra khỏi cái kén mà đã giữ chân ta suốt bao năm qua, ta sẽ phải lớn lên và bước ra khỏi vỏ bọc quẩn quanh, bế tắc kia để mở rộng đôi mắt nhìn thế giới đang chuyển động.

Trước hết ta hãy sống vì tuổi trẻ, vì cuộc đời vì tuổi trẻ qua đi sẽ không bao giờ quay trở lại, cuộc đời thì chỉ có một mà thôi. Hãy đương đầu với những thử thách và đừng bao giờ sợ sai, sợ gục ngã. Giông bão mà cuộc đời mang đến sẽ khiến ta mạnh mẽ, cứng cỏi hơn mình nghĩ. Hãy cho mình những cơ hội và thử thách để chúng ta khôn ngoan và bản lĩnh hơn. Và quan trọng là tuổi trẻ là phải luôn nghĩ, luôn làm để sau này không bao giờ hối tiếc. Sống hết mình với đam mê và ước mơ để khi thời thanh xuân nhiệt huyết qua đi, chúng ta sẽ không ngậm ngùi hoài niệm, luyến tiếc về những giấc mơ dang dở nữa.

Cứ sai đi vì cuộc đời cho phép.
Cứ đam mê dù nhiều người cười chê.



Người ta bảo: “Cuộc sống thiếu tình yêu không phải là sống mà chỉ là tồn tại”. Trái tim của những người trẻ tuổi luôn lên tiếng để được tận hưởng hương vị của tình yêu- thứ quả ngọt mà thượng đế đã ưu ái dành cho khu vườn tình ái trên mặt đất này. Những cung bậc của tình yêu sẽ giúp chúng ta thấy những hương sắc khác nhau của cuộc sống. Đau khổ khiến ta phải mạnh mẽ, hạnh phúc khiến ta biết suy nghĩ và gìn giữ chặt hơn. Một trái tim biết yêu hết mình rồi cũng sẽ nhận được một tình yêu chân thành. Khi một tình yêu qua đi thì sẽ có một tình yêu khác đến, chúng ta đừng bao giờ tự đóng cánh cửa trái tim mình để không nhìn thấy những cánh cửa khác đang mở ra. Đôi mắt ta luôn hướng về ngày mai khi được dẫn lối bởi trái tim đầy khát khao yêu thương và hy vọng vào một tình yêu mà đâu đó vẫn luôn dành cho ta.

Cứ yêu đi dù rằng mình ngu si.
Ai lừa ai, ai hờn ai, ai giận ai, ai thù ai.. cho qua đi.
Và cứ vui lên, vì ta không.. cô đơn.


Sự sống luôn nảy mầm từ những khổ đau. Những mầm cây sống ấy sẽ biết vươn lên trước giông tố cuộc đời nếu tất cả bởi chúng ta có một niềm tin và một niềm vui sống và mình đang sống chứ không phải chỉ tồn tại như cái bóng của số phận.

Hãy sống, hãy vui để biết cuộc đời này luôn là một món quà bất ngờ dành cho ta. Hãy hát lên bài ca về sự sống, tình yêu và tuổi trẻ - những điều đáng để ta trân trọng và mang đi theo suốt cuộc đời này.

Vì tôi còn sống.
Mai đây khi tôi dần dần quên đi mình là ai.


© Cua Đá – blogradio.vn

Giọng đọc và techmix: Hằng Nga

Gửi những tâm sự, sáng tác của các bạn đến với các độc giả của blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn

Cua Đá

Không có hoàn cảnh nào tuyệt vọng, chỉ có con người tuyệt vọng trước hoàn cảnh

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Giờ chúng ta chỉ còn có nhau

Replay Blog Radio: Giờ chúng ta chỉ còn có nhau

Cô rơi nước mắt. Ngẩng đầu nhìn trời, từng vết nắng chiều nhạt nhòa ôm trọn lấy cô và anh như chở che, bao bọc. Bao nhiêu năm qua cô đã sống trong khổ sở, tự ti, là anh đã đến mang cho cô chút nắng ấm cuối ngày, là anh đã cùng cô trải qua những ngày tháng cuối cùng bên người thân duy nhất.

Blog Radio 683: Cho dù duyên ngắn ngủi cũng đừng bỏ lỡ nhau

Blog Radio 683: Cho dù duyên ngắn ngủi cũng đừng bỏ lỡ nhau

Từ duyên đến phận là cả một quãng đường dài nhưng đôi khi lại bắt đầu từ những lần gặp gỡ tình cờ, vu vơ như vậy. Nếu cuộc đời đưa ta gặp lại nhau một lần nữa, liệu bạn sẽ nắm tay họ thật chặt hay vẫn để hai người đi lướt qua nhau?

Replay Blog Radio: Anh sẽ cầu hôn em chứ?

Replay Blog Radio: Anh sẽ cầu hôn em chứ?

Nếu được một lần trở lại tuổi trẻ, tôi sẽ yêu chân thành hơn, sống chân thành hơn để không đánh mất đi những khoảnh khắc quý giá vô vàn ấy. Tiếc là thanh xuân chẳng thể nào có hai lần, đã đi qua, đã có những lần đúng và nhiều lần sai thì suốt chặng đường còn lại tôi sẽ học cách trân trọng, học cách níu giữ khi mình còn có thể.

Bỏ lỡ một người, bỏ lỡ một đời

Bỏ lỡ một người, bỏ lỡ một đời

Có những đôi chân đi đến những trời xa xôi và thỏa mãn đích đến cuối cùng. Thế nhưng khi ngoảnh đầu nhìn lại, nhận ra trên chặng đường dài cua thanh xuân, ta đã bỏ lỡ những cuộc gặp mặt, bỏ lỡ đôi lần hẹn hò và bỏ lỡ cả hai tiếng tình yêu.

Bình yên đi qua mùa bão nổi

Bình yên đi qua mùa bão nổi

Ở đâu đó trong chặng hành trình khôn lớn của đời người, ai trong chúng ta rồi cũng sẽ đôi lần phải sống trong tâm bão. Có lúc là những trận cuồng phong khi mẹ thiên nhiên nổi giận, và có khi lại là những cơn giông bão… ở trong lòng. Chỉ cần chúng ta sống với những nhiệt thành của tuổi thanh xuân, những niềm tin thật thà, chân thành vào cuộc đời và bỏ lại những nỗi cô đơn, hoài nghi khép mình sau mỗi lần đổ vỡ, chúng ta tự khắc bình yên đi qua bốn mùa, dẫu là mùa bão nổi.

Khi còn trẻ ta hãy cứ tựa vào cô đơn

Khi còn trẻ ta hãy cứ tựa vào cô đơn

Cứ tưởng rằng cô đơn sẽ khó thoát, nhưng này chúng ta ơi, hãy thử ngưng lại một chút, cô đơn cũng chẳng phải con quái vật đáng sợ đến thế đâu. Nhất là khi chúng ta còn trẻ.

Làm sao đối mặt với khủng hoảng tuổi 20?

Làm sao đối mặt với khủng hoảng tuổi 20?

Bạn không biết mình có đang hạnh phúc hay không, bạn làm được gì cho bản thân, gia đình hay là cuộc đời này, thậm chí bạn bắt đầu nghi ngờ không biết cuộc sống này nói chung có ý nghĩa gì? Bạn thân mến, đừng quá lo lắng, bởi vì bạn không cô đơn đâu.

Này cô gái, đừng mải bận lòng vì những kẻ vô tâm mà bỏ lỡ người thương mình

Này cô gái, đừng mải bận lòng vì những kẻ vô tâm mà bỏ lỡ người thương mình

Trái tim con gái đôi khi bướng bỉnh lạ lùng. Người thương mình thì mình chẳng thương, cứ mải bận lòng vì những kẻ không thương mình rồi lại tự làm mình đau.

Blog Radio 679: Người từng hứa sẽ mãi ở bên tôi, giờ đang bên ai rồi?

Blog Radio 679: Người từng hứa sẽ mãi ở bên tôi, giờ đang bên ai rồi?

Lời chia tay đau nhất là khi người quay lưng bên người khác mà không bao giờ mình biết được lý do. Người từng nói sẽ làm mình hạnh phúc, hóa ra mình chẳng thể biết, câu ấy họ đã nói với bao nhiêu người. Người từng hứa sẽ mãi ở bên mình, chẳng viết giờ này họ đang ở bên ai?

Replay Blog Radio: Xin đừng biến mất khỏi cuộc đời em!

Replay Blog Radio: Xin đừng biến mất khỏi cuộc đời em!

Tôi thấy mình đơn độc giống như mùa thu bị bỏ quên ấy. Tôi cần anh hơn bao giờ hết. Đã đến lúc tôi tự thú nhận với chính điều đó.

back to top