Phát thanh xúc cảm của bạn !

Vì tôi còn sống

2016-01-21 16:36

Tác giả: Cua Đá Giọng đọc: Hằng Nga

blogradio.vn - Sự sống luôn nảy mầm từ những khổ đau. Những mầm cây sống ấy sẽ biết vươn lên trước giông tố cuộc đời nếu tất cả bởi chúng ta có một niềm tin và một niềm vui sống và mình đang sống chứ không phải chỉ tồn tại như cái bóng của số phận.

***

Có bao giờ bạn tự hỏi chính mình rằng: “Cuộc sống là gì không?”, “ Ý nghĩa của cuộc sống là gì”? “ Mình đang sống hay tồn tại?”… Thực ra, giản đơn mà nghĩ cuộc sống này giống như một cuốn sách với những trang buồn đau lẫn hạnh phúc. Chúng ta hãy sống sao cho mỗi ngày đều giống như những trang sách mới được mở ra. Buồn đau rồi cũng sẽ qua, hạnh phúc rồi cũng sẽ mỉm cười, quan trọng là gặp buồn đau chúng ta biết vượt qua, biết gấp lại những trang quá khứ để biết rằng đâu đó hạnh phúc vẫn luôn mỉm cười.

Thời gian trôi đi, đến một lúc nào đó khi nhìn lại chuỗi ngày đã qua ta sẽ thấy mình thật vô tư, hồn nhiên thậm chí là ngốc nghếch. Những sở thích giản đơn như ngồi hàng giờ trong quán cà phê chỉ để thả trôi theo cái vị bộn bề của cuộc sống những nốt trầm trong suy nghĩ, hay rong ruổi cùng bạn bè trong những chuyến đi để khám phá những miền đất xa, hay dành cả buổi đêm chỉ để đọc một cuốn sách mình thích…Những điều đó đã qua đi thì không bao giờ quay trở lại khi tuổi đời ta đang trôi xuôi theo một chiều trên trục số thời gian.



Cái thời xưa dại khờ ấy khiến ta nghĩ mình chưa đủ lớn, chưa đủ sức đứng vững trên đôi chân của mình và chưa đủ sức đương đầu với cuộc sống. Ta lạc lối giữa cuộc sống khi suy nghĩ lạc điệu với bao người, rồi ta loay hoay tìm hướng đi trong sự vô định của tâm hồn mình. Ta sống một cuộc sống tạm bợ, không biết làm gì, không biết mình muốn gì, cứ thế ta nhìn thời gian trôi đi hoài phí. Ta giam mình, tự kỷ trong những suy nghĩ riêng mình để rồi chúng cuộn lại thành một lớp vỏ cuốn chặt lấy chính bản thân mình. Cuộc sống không mục đích, không tình yêu cứ thế trôi qua tẻ ngắt mà đôi chân ta lại không thể bước qua ranh giới đó…

Nhưng sẽ đến một lúc nào đó, ta sẽ muốn thoát ra khỏi cái kén mà đã giữ chân ta suốt bao năm qua, ta sẽ phải lớn lên và bước ra khỏi vỏ bọc quẩn quanh, bế tắc kia để mở rộng đôi mắt nhìn thế giới đang chuyển động.

Trước hết ta hãy sống vì tuổi trẻ, vì cuộc đời vì tuổi trẻ qua đi sẽ không bao giờ quay trở lại, cuộc đời thì chỉ có một mà thôi. Hãy đương đầu với những thử thách và đừng bao giờ sợ sai, sợ gục ngã. Giông bão mà cuộc đời mang đến sẽ khiến ta mạnh mẽ, cứng cỏi hơn mình nghĩ. Hãy cho mình những cơ hội và thử thách để chúng ta khôn ngoan và bản lĩnh hơn. Và quan trọng là tuổi trẻ là phải luôn nghĩ, luôn làm để sau này không bao giờ hối tiếc. Sống hết mình với đam mê và ước mơ để khi thời thanh xuân nhiệt huyết qua đi, chúng ta sẽ không ngậm ngùi hoài niệm, luyến tiếc về những giấc mơ dang dở nữa.

Cứ sai đi vì cuộc đời cho phép.
Cứ đam mê dù nhiều người cười chê.



Người ta bảo: “Cuộc sống thiếu tình yêu không phải là sống mà chỉ là tồn tại”. Trái tim của những người trẻ tuổi luôn lên tiếng để được tận hưởng hương vị của tình yêu- thứ quả ngọt mà thượng đế đã ưu ái dành cho khu vườn tình ái trên mặt đất này. Những cung bậc của tình yêu sẽ giúp chúng ta thấy những hương sắc khác nhau của cuộc sống. Đau khổ khiến ta phải mạnh mẽ, hạnh phúc khiến ta biết suy nghĩ và gìn giữ chặt hơn. Một trái tim biết yêu hết mình rồi cũng sẽ nhận được một tình yêu chân thành. Khi một tình yêu qua đi thì sẽ có một tình yêu khác đến, chúng ta đừng bao giờ tự đóng cánh cửa trái tim mình để không nhìn thấy những cánh cửa khác đang mở ra. Đôi mắt ta luôn hướng về ngày mai khi được dẫn lối bởi trái tim đầy khát khao yêu thương và hy vọng vào một tình yêu mà đâu đó vẫn luôn dành cho ta.

Cứ yêu đi dù rằng mình ngu si.
Ai lừa ai, ai hờn ai, ai giận ai, ai thù ai.. cho qua đi.
Và cứ vui lên, vì ta không.. cô đơn.


Sự sống luôn nảy mầm từ những khổ đau. Những mầm cây sống ấy sẽ biết vươn lên trước giông tố cuộc đời nếu tất cả bởi chúng ta có một niềm tin và một niềm vui sống và mình đang sống chứ không phải chỉ tồn tại như cái bóng của số phận.

Hãy sống, hãy vui để biết cuộc đời này luôn là một món quà bất ngờ dành cho ta. Hãy hát lên bài ca về sự sống, tình yêu và tuổi trẻ - những điều đáng để ta trân trọng và mang đi theo suốt cuộc đời này.

Vì tôi còn sống.
Mai đây khi tôi dần dần quên đi mình là ai.


© Cua Đá – blogradio.vn

Giọng đọc và techmix: Hằng Nga

Gửi những tâm sự, sáng tác của các bạn đến với các độc giả của blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn

Cua Đá

Không có hoàn cảnh nào tuyệt vọng, chỉ có con người tuyệt vọng trước hoàn cảnh

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 636: Tết nơi thành phố lạ

Blog Radio 636: Tết nơi thành phố lạ

Chẳng bao giờ cô nghĩ rằng, cô lại ngồi đây, đón năm mới với một người xa lạ, ở một thành phố xa lạ chẳng phải quê hương, tâm sự với một người xa lạ, và cảm thấy bình thản, ấm áp, bên một người xa lạ.

Tết chỉ thật sự đến khi bạn trở về nhà

Tết chỉ thật sự đến khi bạn trở về nhà

Nhớ rằng Tết là để về nhà, Tết là để đoàn viên.

Bắt được tình yêu giữa trời đông (Những Blog Radio hay nhất về mùa đông P1)

Bắt được tình yêu giữa trời đông (Những Blog Radio hay nhất về mùa đông P1)

Bắt được tình yêu bởi vì tình yêu luôn đến theo cái cách bất ngờ nhất.

Replay Blog Radio: Những ngày cuối đông

Replay Blog Radio: Những ngày cuối đông

Tôi chẳng thể tìm lại tôi của ngày nào. Có lẽ cả anh cũng vậy. Dù có khắc khoải nhìn về quá khứ bao nhiêu, cảm xúc đó cũng chẳng thể quay trở lại, tình yêu đó đã ra đi rồi.

Tết chỉ về khi bạn trở về

Tết chỉ về khi bạn trở về

Tôi vẫn nhớ trong một bài giảng thầy giáo tiếng anh của tôi đã dạy, đối với từ “home” chúng ta dùng “go home” mà không dùng “to” như khi dùng đối với những địa điểm khác. Vì đó là nơi chúng ta trở về. Điều này làm tôi nhớ đến một câu nói: "Người ta có rất nhiều nơi để đi nhưng chỉ có một chốn để về".

Gió chướng gọi Tết về

Gió chướng gọi Tết về

Cơn gió Tết miên man thổi quyện nhẹ khói nhang nhà ai, có chút gì man mác buồn như nuối tiếc thời gian đã qua. Không khí chuẩn bị Tết đã theo ngọn gió len lỏi vào từng căn nhà, ngõ vắng, tôi cũng háo hức mừng thầm. Tết sắp về đến rồi.

Cuối năm ngồi ngẫm lại: chúng ta đã có bao nhiêu ngày dành cho bản thân mình?

Cuối năm ngồi ngẫm lại: chúng ta đã có bao nhiêu ngày dành cho bản thân mình?

Trong 365 ngày qua chúng ta có lúc hối hả tất bật, có lúc lại chợt thấy thanh thản bình yên sau những ngày tháng bận rộn. Dường như hôm nay mọi lo toan, mọi gánh nặng đều được trút bỏ, để thấy những khoảnh khắc là yên ắng, là chan chứa, là bình yên...

Blog Radio 635: Cho tôi tấm vé tìm về Tết đoàn viên

Blog Radio 635: Cho tôi tấm vé tìm về Tết đoàn viên

Hy vọng tết đến nụ cười sẽ nở trên môi mỗi người và nỗi buồn tạm dừng chân ngoài cửa.

Replay Blog Radio: Lưng chừng mùa đông

Replay Blog Radio: Lưng chừng mùa đông

Nếu em thích cappuccino thì em sẽ thấy nó giống như những ngày ta đang sống, thực chất là có những khoảnh khắc dù rất ngắn, nhưng em sẽ không bao giờ quên được, nhất là khi em nhận ra một người nào đó có ý nghĩa đặc biệt với mình.

Tết này con lại nợ mẹ một chàng rể

Tết này con lại nợ mẹ một chàng rể

Những ngày cuối năm, không biết sao nghe tiếng gió cũng vội vàng, gấp rút, chẳng mấy nữa mà Tết cũng sẽ về, con lại bộn bề trong đống câu hỏi của họ hàng mà con biết mỗi lần như thế con biết tim mẹ lại buồn, mẹ thương con gái mẹ vẫn chưa yên bề gia thất. Và con, con lại nợ mẹ một chàng rể mà năm trước con hứa sẽ tìm cho mẹ.

back to top
logo left
logo right
banner bottom