Phát thanh xúc cảm của bạn !

Vì tôi còn sống

2016-01-21 16:36

Tác giả: Cua Đá Giọng đọc: Hằng Nga

blogradio.vn - Sự sống luôn nảy mầm từ những khổ đau. Những mầm cây sống ấy sẽ biết vươn lên trước giông tố cuộc đời nếu tất cả bởi chúng ta có một niềm tin và một niềm vui sống và mình đang sống chứ không phải chỉ tồn tại như cái bóng của số phận.

***

Có bao giờ bạn tự hỏi chính mình rằng: “Cuộc sống là gì không?”, “ Ý nghĩa của cuộc sống là gì”? “ Mình đang sống hay tồn tại?”… Thực ra, giản đơn mà nghĩ cuộc sống này giống như một cuốn sách với những trang buồn đau lẫn hạnh phúc. Chúng ta hãy sống sao cho mỗi ngày đều giống như những trang sách mới được mở ra. Buồn đau rồi cũng sẽ qua, hạnh phúc rồi cũng sẽ mỉm cười, quan trọng là gặp buồn đau chúng ta biết vượt qua, biết gấp lại những trang quá khứ để biết rằng đâu đó hạnh phúc vẫn luôn mỉm cười.

Thời gian trôi đi, đến một lúc nào đó khi nhìn lại chuỗi ngày đã qua ta sẽ thấy mình thật vô tư, hồn nhiên thậm chí là ngốc nghếch. Những sở thích giản đơn như ngồi hàng giờ trong quán cà phê chỉ để thả trôi theo cái vị bộn bề của cuộc sống những nốt trầm trong suy nghĩ, hay rong ruổi cùng bạn bè trong những chuyến đi để khám phá những miền đất xa, hay dành cả buổi đêm chỉ để đọc một cuốn sách mình thích…Những điều đó đã qua đi thì không bao giờ quay trở lại khi tuổi đời ta đang trôi xuôi theo một chiều trên trục số thời gian.



Cái thời xưa dại khờ ấy khiến ta nghĩ mình chưa đủ lớn, chưa đủ sức đứng vững trên đôi chân của mình và chưa đủ sức đương đầu với cuộc sống. Ta lạc lối giữa cuộc sống khi suy nghĩ lạc điệu với bao người, rồi ta loay hoay tìm hướng đi trong sự vô định của tâm hồn mình. Ta sống một cuộc sống tạm bợ, không biết làm gì, không biết mình muốn gì, cứ thế ta nhìn thời gian trôi đi hoài phí. Ta giam mình, tự kỷ trong những suy nghĩ riêng mình để rồi chúng cuộn lại thành một lớp vỏ cuốn chặt lấy chính bản thân mình. Cuộc sống không mục đích, không tình yêu cứ thế trôi qua tẻ ngắt mà đôi chân ta lại không thể bước qua ranh giới đó…

Nhưng sẽ đến một lúc nào đó, ta sẽ muốn thoát ra khỏi cái kén mà đã giữ chân ta suốt bao năm qua, ta sẽ phải lớn lên và bước ra khỏi vỏ bọc quẩn quanh, bế tắc kia để mở rộng đôi mắt nhìn thế giới đang chuyển động.

Trước hết ta hãy sống vì tuổi trẻ, vì cuộc đời vì tuổi trẻ qua đi sẽ không bao giờ quay trở lại, cuộc đời thì chỉ có một mà thôi. Hãy đương đầu với những thử thách và đừng bao giờ sợ sai, sợ gục ngã. Giông bão mà cuộc đời mang đến sẽ khiến ta mạnh mẽ, cứng cỏi hơn mình nghĩ. Hãy cho mình những cơ hội và thử thách để chúng ta khôn ngoan và bản lĩnh hơn. Và quan trọng là tuổi trẻ là phải luôn nghĩ, luôn làm để sau này không bao giờ hối tiếc. Sống hết mình với đam mê và ước mơ để khi thời thanh xuân nhiệt huyết qua đi, chúng ta sẽ không ngậm ngùi hoài niệm, luyến tiếc về những giấc mơ dang dở nữa.

Cứ sai đi vì cuộc đời cho phép.
Cứ đam mê dù nhiều người cười chê.



Người ta bảo: “Cuộc sống thiếu tình yêu không phải là sống mà chỉ là tồn tại”. Trái tim của những người trẻ tuổi luôn lên tiếng để được tận hưởng hương vị của tình yêu- thứ quả ngọt mà thượng đế đã ưu ái dành cho khu vườn tình ái trên mặt đất này. Những cung bậc của tình yêu sẽ giúp chúng ta thấy những hương sắc khác nhau của cuộc sống. Đau khổ khiến ta phải mạnh mẽ, hạnh phúc khiến ta biết suy nghĩ và gìn giữ chặt hơn. Một trái tim biết yêu hết mình rồi cũng sẽ nhận được một tình yêu chân thành. Khi một tình yêu qua đi thì sẽ có một tình yêu khác đến, chúng ta đừng bao giờ tự đóng cánh cửa trái tim mình để không nhìn thấy những cánh cửa khác đang mở ra. Đôi mắt ta luôn hướng về ngày mai khi được dẫn lối bởi trái tim đầy khát khao yêu thương và hy vọng vào một tình yêu mà đâu đó vẫn luôn dành cho ta.

Cứ yêu đi dù rằng mình ngu si.
Ai lừa ai, ai hờn ai, ai giận ai, ai thù ai.. cho qua đi.
Và cứ vui lên, vì ta không.. cô đơn.


Sự sống luôn nảy mầm từ những khổ đau. Những mầm cây sống ấy sẽ biết vươn lên trước giông tố cuộc đời nếu tất cả bởi chúng ta có một niềm tin và một niềm vui sống và mình đang sống chứ không phải chỉ tồn tại như cái bóng của số phận.

Hãy sống, hãy vui để biết cuộc đời này luôn là một món quà bất ngờ dành cho ta. Hãy hát lên bài ca về sự sống, tình yêu và tuổi trẻ - những điều đáng để ta trân trọng và mang đi theo suốt cuộc đời này.

Vì tôi còn sống.
Mai đây khi tôi dần dần quên đi mình là ai.


© Cua Đá – blogradio.vn

Giọng đọc và techmix: Hằng Nga

Gửi những tâm sự, sáng tác của các bạn đến với các độc giả của blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn

Cua Đá

Không có hoàn cảnh nào tuyệt vọng, chỉ có con người tuyệt vọng trước hoàn cảnh

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tháng 12 con trở về nhà

Tháng 12 con trở về nhà

Tôi vẫn hay khóc khi nghe một điệu nhạc buồn, chẳng hiểu sao lúc ấy tôi lại dễ khóc đến thế. Dù đã cố gắng kiềm nén nhưng nước mắt vẫn trào ra. Những giọt nước mắt mặn mặn, chan chát chứa đựng biết bao la nỗi niềm của kẻ xa quê. Mỗi lúc như thế tôi lại thấy nhớ nhà, nhớ bố mẹ và các em tôi quá!

Blog Radio 629: Tình yêu sẽ đến vào lúc bất ngờ nhất

Blog Radio 629: Tình yêu sẽ đến vào lúc bất ngờ nhất

Đợi chờ một ai đó sẽ yêu mình là một hành trình dài đầy mỏi mệt. Nhưng tình yêu đôi khi lại ập xuống cuộc đời chúng ta theo cái cách bất ngờ nhất, để rồi ta chẳng thể chống đỡ trước sự ngọt ngào của nó.

Replay Blog Radio: Sao em chưa về… tháng 12

Replay Blog Radio: Sao em chưa về… tháng 12

Nhất định sẽ có một khoảnh khắc mà ta biết trước rằng ta sắp mất đi một ai đó rất quan trọng trong cuộc đời mình. Tất cả còn lại chỉ là ta sẽ lựa chọn ôm lấy họ hay ôm lấy nỗi thương nhớ về họ trong phần đời phía sau

Từ ngày đó em ngừng hỏi thăm anh

Từ ngày đó em ngừng hỏi thăm anh

Từ ngày đó em ngừng hỏi thăm anh Những câu chuyện cũng dần trôi vào quên lãng Ngày đầu gặp nhau dưới cơn mưa lãng mạn Em thôi nhắc về kĩ niệm cũ ngày xưa.

Nợ cha nợ mẹ một tấm chồng biết bao giờ mới trả được

Nợ cha nợ mẹ một tấm chồng biết bao giờ mới trả được

Và dường như, càng già, thì người ta thường phát triển theo hai xu thế, một là cuống cà kê lên nhờ người này người kia mai mối để được leo lên xe bông về nhà chồng.

Tạm biệt người chưa kịp nói lời thương

Tạm biệt người chưa kịp nói lời thương

Giá như có thể quay lại. Tôi sẽ không cao lãnh nữa, không tỏ vẻ cao giá nữa. Vứt hết sĩ diện vớ vẩn gì đó đi, tôi sẽ lấy hết dũng cảm tỏ tình với cậu, nói cho cậu biết tôi rất thích cậu, thích rất lâu rồi. Nói cho cậu biết cậu rất đẹp trai, rất nam tính.

Đạo lý ai cũng nên biết để tránh có ngày rước họa vào thân

Đạo lý ai cũng nên biết để tránh có ngày rước họa vào thân

Trong cuộc sống này có một số người, bạn giúp họ cả trăm lần họ không có được một lời cảm ơn. Nhưng chỉ một lần không giúp, họ quay ra hận bạn. Bao nhiêu cố gắng nỗ lực bỏ ra vì người khác, thứ bạn nhận lại được không phải là sự chân thành mà chỉ là nỗi cay đắng.

Có phải lớn lên là thay nụ cười bằng những tiếng thở dài?

Có phải lớn lên là thay nụ cười bằng những tiếng thở dài?

Trưởng thành khiến người ta mệt ngoài với những cô đơn và bộn bề của cuộc đời. Đó là khi ta biết giấu nhẹm đi cảm xúc của mình, chẳng còn vui thì cười thật to hay buồn thì khóc thật lớn như ngày bé nữa. Thế nhưng, mạnh mẽ đến mấy cũng muốn được về bên mẹ để được yêu thương…

Blog Radio 628: Trái tim anh thuộc về ai?

Blog Radio 628: Trái tim anh thuộc về ai?

Ai cũng có một người trong trái tim, hễ nhắc đến là sẽ khiến cho bạn hoặc sẽ hạnh phúc, hoặc sẽ đau lòng. Có khi là cả hai thứ cùng tồn tại.

Mất đi những người bạn thân còn buồn hơn cả thất tình

Mất đi những người bạn thân còn buồn hơn cả thất tình

“Hai chữ đã từng trong tình bạn còn đáng buồn hơn cả trong tình yêu”, câu nói đó đã thật sự làm trái tim tôi hẫng đi một nhịp, một nhịp hẫng mà có lẽ bất kì ai từng mất đi một người bạn, đều có thể hiểu được.

back to top