Phát thanh xúc cảm của bạn !

Blog Radio 425: Ngày mai, đài báo gió mùa đông bắc về

2016-01-16 00:05

Tác giả: Giọng đọc: Chit Xinh

blogradio.vn - Ta đã từng gói ghém bản thân giữa Hà Nội đông người, vờ như quên tất cả nhưng lại nhớ hết, vờ thôi không yêu nhưng lại thương rất nhiều. Thời gian trôi qua, có những người bước ngang đời ta, cũng có những người vào đời ta rồi lẳng lặng ra đi, để lại một vài dấu chấm trong miền ký ức, để cho ta khi đêm nhớ về nhưng ta trân trọng và thầm cảm ơn sự xuất hiện của người- đã đi ngang đời ta. Người cho ta biết thế nào là yêu, là được yêu, là cho đi và không cần nhận lại. Hà Nội những ngày trở đông ta chênh vênh giữa đôi bờ nỗi nhớ...
Blog Radio 425:  Ngày mai, đài báo gió mùa đông bắc về
  • Lá thư trong tuần: Bụi lòng

Trên con đường người ta đang làm dở, xe cộ đi lại đông nghịt, giờ cao điểm đôi khi còn chẳng thấy người vì khói bụi. Ấy thế mà bên vệ đường, vẫn có một ông cụ trên tám mươi ngồi úp mặt xuống trên cánh tay phải chỉ để “xin ăn’.

Nói là xin ăn nhưng thực ra ai cho gì thì lấy đó,có khi là mấy đồng tiền lẻ, ổ bánh mỳ không, cái bánh bao…Tôi chẳng biết cụ ngồi đó từ bao lâu rồi, tôi chỉ biết khi tôi đi làm qua đó đã thấy cụ ngồi đó rất lâu rồi, nghe mấy bà hàng nước quanh đó bảo cụ ngồi “ăn xin’ ở chỗ đó cũng vài năm nay rồi. Sáng sớm khoảng tầm hơn sáu giờ sáng cụ đã ra ngồi chẳng quản trời lạnh hay trời nắng, có hôm trời mưa cụ vẫn vẫn mặc cái áo mưa mỏng rồi lại ra ngồi đấy . Nghe đến đó lòng tôi như thắt lại, tim tôi như ai bóp nghẹt. 

Cụ ngồi trên một mô đất cao người ta đắp lên để ngăn nước, con đường trước mặt cụ toàn là khói bụi của xe cộ. Người cụ gầy gò lúc nào cũng đội một chiếc mũ len đã tuột vài sợi chỉ sờn cũ kỹ, trước mặt cụ là chiếc nón lá rách vành. Cụ ngồi đấy , mặt cúi gằm xuống úp vào cánh tay còn lại đang giữ khư khư chiế nón rách kia, chẳng biết là vì cụ mệt hay vì khói bụi mà cụ phải cúi mặt xuống như thế.
Giữa khói bụi mù mịt, cụ vẫn ngồi đấy, miệng cụ lúc nào cũng lẩm bẩm câu nói “làm ơn cho tôi ít đồng lẻ”, khuôn mặt vẫn cúi gầm với đầy vẻ mệt mỏi…Tôi nghe người ta bảo nghèo thế thôi nhưng cụ lành lắm, có lần ngồi cả ngày được có hơn chục ngàn tiền lẻ nhưng thấy thằng bé tàn tật bán vé số đi qua, cụ cũng chẳng ngần ngại mua giúp nó tờ vé số. Có phải sống trong cùng cảnh nghèo người ta mới thấy cần phải yêu thương nhau nhiều hơn không? 
Blog Radio 425:  Ngày mai, đài báo gió mùa đông bắc về

Nếu như tôi không đi qua đoạn đường này liệu tôi có bao giờ biết đến cụ và nghĩ về một tương lai mù mịt để cố gắng cho một ngày mai. 
Trên khuôn mặt gầy hốc hác đôi khi lại ngước lên nhìn người qua đường rồi lại nhìn xuống chiếc nón lá rách khuôn mặt ông cụ lại thêm phần sầu não. Người đi đường mỗi lúc một đông hơn, họ chẳng có ai để ý đến ông cụ bên vệ đường trong chiếc áo len màu xanh dương đã đổi màu, ai cũng vội vã vội vã để chẳng thể nhận ra một con người nữa đang lầm lũi trong màn khói bụi.

Lâu lâu lại có vài người từ quán ăn bước ra, họ ăn mặc những bộ quần áo đắt tiền, họ để lại những đồng tiền lẻ gửi xe thừa vào chiếc nón trước mặt ông cụ. Khuôn mặt già nua héo úa vui mừng, vội ngước lên nhìn người vừa đặt vào trong chiếc nón của mình vài đồng tiền lẻ rồi lẩm bẩm gì đó hình như là cảm ơn thì phải. Đối với người này đó có thể là những đồng tiền lẻ nhưng đối với người kia là sự hi vọng, là tất cả. 

Những cơn gió lạnh mùa đông như táp thẳng vào mặt tôi đến lạnh toát ấy thế mà ông cụ vẫn ngồi co ro trên mô đất cao trong chiếc áo len cũ, nhìn hình ảnh đó ám ảnh tôi mỗi lần đi qua.

Cuộc sống này còn nhiều nghèo khó, kém may mắn vậy mà tôi, bạn cứ than van chế trách ông trời đã không công bằng và không biết trân trọng chính bản thân mình.

Ngày mai, nghe đài báo gió mùa đông bắc về, một tiếng thở dài khe khẽ tôi chợt nghĩ “ngày mai cụ còn ngồi đấy không?”.

  • Ny
Blog Radio 425:  Ngày mai, đài báo gió mùa đông bắc về
  • Hà Nội những ngày trở đông ta chênh vênh giữa đôi bờ nỗi nhớ...

Hà Nội, những đêm đông hơi lạnh. Cũng đã rất lâu rồi, rất rất lâu rồi tôi không viết về một Hà Nội đầy nắng, đầy gió, đầy những hơi thở: cổ kính, bình dị. Tôi bon chen giữa cuộc sống bộn bề, lo việc học, việc làm thêm, và vô số những việc nhỏ nhặt giữa Hà Nội đông người. Hà Nội những ngày trở đông, cơn gió đìu hiu không khác nào lời ru dìu dặt nỗi nhớ, đêm đen và những kỷ niệm, yên bình. Những hàng cây và góc phố, một hình ảnh của người- ta gọi là người tình và gió là ta.

Cũng đi qua bao thăng trầm trong cuộc sống, vui có buồn có. Ta biết ta vẫn còn nguyên vẹn những thứ thuộc về người, về những phút giây người bước qua cuộc đời ta và gieo vào đấy không ít buồn, ít thương. Nỗi nhớ người ta giấu nơi vùng trời của những ngày xưa ấy, những con đường quen thuộc, những hàng cây ven đường, không gian tĩnh lặng , những cảm xúc một thời từng làm trái tim ta xao xuyến, rồi đạp nát nó tan tành.
Blog Radio 425:  Ngày mai, đài báo gió mùa đông bắc về

Cũng đã từng đau, dằn vặt trái tim trong quá khứ về mình và người. Có lẽ ta ngờ nghệch, có lẽ ta ngốc nghếch. Nhưng ta trân trọng và thầm cảm ơn sự xuất hiện của người- đã đi ngang đời ta. Người cho ta biết thế nào là yêu, là được yêu, là cho đi và không cần nhận lại,... Rồi người để ta đau và vượt qua nỗi đau như một kỳ tích, để ta biết yêu thêm những gì của hiện tại, chân thành.

Ta đã từng gói ghém bản thân giữa Hà Nội đông người, trốn vào một hàng cây nghe gió chơi trò đuổi bắt, vờ như quên tất cả nhưng lại nhớ hết, vờ thôi không yêu nhưng lại thương rất nhiều. Ta quấn mình trong bàn tay lạnh lẽo, không dám siết mạnh, không dám thở dài. Ta sợ hình ảnh người ta biến giữa hư không. 

Blog Radio 425:  Ngày mai, đài báo gió mùa đông bắc về

Có khi thi thoảng, bắt gặp một cơn gió khẽ thoáng qua, ta bỗng lại nhớ nhung cồn cào, bàn tay lớn ấy khẽ bao bọc tay ta, khiến ta trào nước mắt. Nối nhớ, có khi nhẹ nhàng, mông lung kỳ ảo không nắm bắt. Có khi lại thổn thức nhẹ xoáy bên trong những kỷ niệm ngủ quên hàng dài. Đêm, vạn vật chìm trong bóng tối, ta hòa mình làm một con đom đóm nhỏ,du đãng trong đêm tìm kiếm, rồi để gió đưa xa, nghe gió tạt vào , thổi tan cái khoảnh khắc cô đơn đến não lòng.

Thời gian trôi qua, có những người bước ngang đời ta, cũng có những người vào đời ta rồi lẳng lặng ra đi, để lại một vài dấu chấm trong miền ký ức, để cho ta khi đêm nhớ về. Ta lại trải mình với cơn gió chơi vơi.

Ai chẳng muốn một tình yêu nguyên lành, nhưng có giấc mơ nào là viên mãn, chỉ thế thôi…

Hà Nội, chỉ còn những mùa nhớ...

  • Lệ Đào 
Blog Radio chuyển thể từ những lá thư trong tuần - Blog Radio được thực hiện bởi Chit Xinh - phát triển bởi blogradio.vn - VNNPLUS! 

Gửi những tâm sự, sáng tác của các bạn đến với các độc giả của blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn
                              

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Xếp hàng chờ hạnh phúc

Xếp hàng chờ hạnh phúc

Cuộc đời là một hành trình dài ở đó có nụ cười, có nước mắt, có vấp ngã. Và nếu chẳng may vấp ngã phải biết đứng lên để đi tiếp thôi. Vì cuộc đời này là của bạn nhưng không chỉ riêng bạn mà còn rất nhiều người đứng sau theo dõi và mong bạn hạnh phúc.

Blog Radio 660: Quên anh là điều em không làm được

Blog Radio 660: Quên anh là điều em không làm được

Một trong những nghịch lý của tình yêu là người ta cứ mãi nhớ, vẫn yêu người từng làm mình đau. Người tổn thương em là anh nhưng người không quên được anh lại là em. Đến khi nào em mới bớt suy nghĩ về anh? Đến khi nào em mới có thể thoát khỏi cái bóng của quá khứ.

Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa? (Những Blog Radio hay về tình yêu học trò)

Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa? (Những Blog Radio hay về tình yêu học trò)

Bởi vì Trái đất tròn nên những người yêu nhau sẽ trở lại bên nhau, nhưng cũng bởi Trái đất rộng lớn và tấp nập người nên lạc nhau một lần là mất nhau mãi mãi. Có cô gái đã đánh rơi tình yêu đầu của mình trên hành trình đầy khắc nghiệt của tuổi trưởng thành. Liệu một ngày họ có thể gặp lại nhau? Liệu họ có thể có một cuộc hẹn đúng nghĩa thêm một lần nữa?

Sống hết mình cho ngày hôm nay

Sống hết mình cho ngày hôm nay

Thời gian là thứ quý giá nhất mà chúng ta được cuộc đời này ban tặng, tuy vậy, thời gian của mỗi người là khác nhau, và sự cảm nhận về thời gian của mỗi người cũng khác nhau trong từng thời điểm. Ngày đi, tháng chảy, năm bay, thời gian nước chảy chẳng quay được về.

Ai rồi cũng phải lớn thôi

Ai rồi cũng phải lớn thôi

Trở thành người lớn đó là quy luật, đâu ai có thể làm trẻ con mãi được. Nếu được thì trên thế giới này chắc toàn là trẻ con, chẳng ai muốn lớn, chẳng ai muốn phải gồng gánh, phải lo toan vì cuộc sống tất bật này.

Blog Radio 659: Chúng ta là những chú chim nhỏ khao khát bầu trời tự do

Blog Radio 659: Chúng ta là những chú chim nhỏ khao khát bầu trời tự do

Chúng ta đều là những chú chim nhỏ, bị nhốt trong chiếc lồng chật hẹp của tiền tài, công việc. Bầu trời xanh kia là ước mơ, ngọn gió mát kia là cảm hứng. Dù thân thể chúng ta bị xiềng xích trong áp lực củi muối gạo dầu, trong áp lực trưởng thành và thành đạt, cũng đừng bao giờ quên đi bầu trời xanh bát ngát ngoài kia.

Tớ thích cậu rồi, cứ thế có khi yêu mất thôi (Những Blog Radio hay nhất về tình yêu học trò)

Tớ thích cậu rồi, cứ thế có khi yêu mất thôi (Những Blog Radio hay nhất về tình yêu học trò)

Tình yêu ấy mỏng manh như giọt mưa, giọt nắng, len nhẹ vào tim thấm dần từng chút một cho ta quen đi để rồi ngộ nhận như một điều tất nhiên và vô tình phủ nhận nó. Có những tình yêu như thế đấy! Chỉ là ta có nhận thấy hay không, mà thôi.

Replay Blog Radio: Tình yêu năm 17 tuổi của bạn bây giờ ra sao?

Replay Blog Radio: Tình yêu năm 17 tuổi của bạn bây giờ ra sao?

Khi 17 tuổi, ta nghĩ rằng ta phải rời xa một người để người đó được hạnh phúc hơn; nhưng ta không biết rằng, những gì ta cần làm, chỉ là ở lại bên người đó.

Đèn xanh đèn đỏ, kẻ bỏ người buông

Đèn xanh đèn đỏ, kẻ bỏ người buông

Khi kết thúc một mối tình dang dở ai mà chẳng đau đớn, chẳng tiếc thương. Tình yêu vốn là chuyện hai người. Một người luôn tìm cách vun vén, người kia lại tìm cớ để bước ra. Kết cục vẫn là tan vỡ. Tận cùng của sự mỏi mệt phải chăng là mỉm cười buông bỏ?

Câu chuyện của gã trai mơ

Câu chuyện của gã trai mơ

Khi còn mới ngoài 20 tuổi, các chàng trai thường sống rất sôi nổi, đôi khi có phần bồng bột và hời hợt. Nhưng khi đến tuổi 30, thường tất cả đàn ông đều nên một lần nữa dừng lại và tự hỏi bản thân đâu là những người, những việc đáng để mình dành thời gian và tâm trí.

back to top