Phát thanh xúc cảm của bạn !

Hoàng tử bé – khi những điều thật sự chỉ được nhìn thấu bằng trái tim

2016-01-21 16:20

Tác giả: Nhung Nhái Giọng đọc: Hằng Nga

blogradio.vn - “Người ta chỉ nhìn thấy rõ ràng bằng trái tim, cái cốt yếu thì mắt thường không thấy được”. Bộ phim truyền thông điệp đến người xem, rằng đừng để sự trưởng thành lấy đi những niềm vui và quên đi giá trị thực sự của cuộc sống chúng ta. Vì sự quên lãng mang những niềm vui đi rất xa, mà trong quá trình kiếm tìm, không phải ai trong chúng ta cũng có thể quay trở lại.

***

Nếu ai đã từng yêu những bộ phim hoạt hình nước Pháp, hẳn không thể không biết tới đạo diễn Mark Osborne với những bộ phim bom tấn như Cậu bé bọt biển, Kungfu panda... đã từng chinh phục trái tim hàng triệu khán giả toàn thế giới. Ông nổi tiếng với khả năng luôn đưa được những giá trị rất nhân văn vào những thước phim của mình, và khẳng định lại một lần nữa con đường của những nhà làm phim hiện đại: “Phim hoạt hình không chỉ dành cho trẻ thơ và những câu chuyện cổ tích cũng có thể xoa dịu trái tim người lớn”.

Ra mắt năm 2015, bộ phim hoạt hình “Hoàng tử bé” của đạo diễn Mark Osborne chuyển thể từ tác phẩm vĩ đại cùng tên đã mang một luồng gió mới đến ngành công nghiệp sản xuất phim hoạt hình, là bộ phim hoạt hình Pháp dành được nhiều trông đợi nhất trong năm qua.

Hoàng tử bé, The little Prince

Ai cũng từng là một đứa trẻ

Bộ phim có một cách kể chuyện thật sự độc đáo và gần gũi. Trước khi kể về cô bé, đạo diễn đã kể một chút về tuổi thơ của Ngài phi công, khi ông cố gắng vẽ hình con trăn còn những người lớn chỉ nghĩ nó là chiếc mũ. Bao nhiêu năm trôi qua, tuổi thơ của cô bé cũng lại nằm trong những vòng luật lệ quy tắc mà người lớn đề ra từ trước. Không thay đổi, không kháng cự. Tấm bảng chi chít những dự định kế hoạch của người mẹ với lời khẳng định như đinh đóng cột: “Đây là cuộc đời con”

Cô bé hẳn sẽ tiếp tục sống bằng những vỏ bọc và khuôn mẫu như thế cho đến khi gặp được người bạn đặc biệt – Ngài phi công ở căn nhà kế bên. Ngài phi công kể cho cô nhóc về một thế giới kì lạ, một thế giới đầy màu sắc của cỏ hoa, của lấp lánh những vì sao và của bao hành tinh huyền diệu mà cô chưa từng biết đến. Rồi bằng những tưởng tượng của mình, cô gặp Hoàng tử bé,bắt đầu cuộc phiêu lưu bất tận tìm lại những niềm vui và giá trị của bản thân mình.

Những nhân vật trong bộ phim được đạo diễn Mark Osborne xây dựng một cách hết sức sáng tạo, phần hình ảnh được đầu tư rất công phu và ấn tượng từ những kĩ năng và tâm huyết của nhà làm phim thiên tài. Những phần về hoàng tử Bé nằm trong câu chuyện của ngài Phi công đều được sử dụng kỹ thuật stop-motion song song bên cạnh những hình ảnh bằng lối vẽ 3D thông thường. Không thanh thoát và sắc sảo như hình vẽ 3D nhưng những tạo nhân vật được tạo hình đất sét đã toát hết cái mộc mạc, giản đơn dung dị như những thông điệp mà tác giả muốn truyền đến cho khán giả.

Cuộc sống trên tiểu hành tinh cùng với đóa hồng, rồi những cuộc phiêu lưu bằng bầy chim đến những hành tinh khác và Trái Đất, mọi thứ đều hiện lên một cách tự nhiên và trong sáng chạm vào những ký ức sâu thẳm nhất của người xem. Những cánh chim bay lên, những chiếc máy bay ra ngoài vũ trụ, những vì sao lấp lánh lơ lửng trên đầu, đến những hành tinh xa xôi bí ẩn... tất cả những đứa trẻ đều từng nuôi những giấc mơ như thế. Nên khi nhìn những hình ảnh ấy, người xem lặng đi như thấy tuổi thơ mình. Trước khi trở thành những người trưởng thành với những lo lắng và bon chen vất vả, chúng ta không phải đều là những đứa trẻ sao.

Hoàng tử bé, The little Prince

Những điều thật sự chỉ được nhìn thấu bằng trái tim

Chuyến phiêu lưu đưa ngài Phi công, Hoàng tử bé, cô nhóc và người xem qua nhiều vùng đất khác nhau và gặp gỡ nhiều người bạn mới. Những nhân vật khác dù xuất hiện không nhiều nhưng lại tạo nên những ấn tượng rất rõ rệt. Từ lão hề thích được tung hô nịnh nọt, cho đến nhà vua trị vì ở một hành tinh không người, cho đế lão đầu trọc luôn điên đầu đếm những hành tinh và muốn thao túng chúng. Những hình ảnh ấy như phác họa lại những người trưởng thành, luôn lao mình vào những bon chen hư vinh mà quên đi những giá trị thật sự của cuộc đời. Họ tự cảm thấy bản thân hơn người, nhưng trong đôi mắt trẻ thơ họ chỉ là những người ngốc nghếch.

Bài học nhân văn trong bộ phim được truyền tải một cách rõ rệt và mạnh mẽ qua từng lời của nhân vật và chạm thẳng vào trái tim của người xem. “Người ta chỉ nhìn thấy rõ ràng bằng trái tim, cái cốt yếu thì mắt thường không thấy được. Con cáo đã nhìn thấy hoàng tử Bé, nếu cháu làm được điều đó, cháu không bao giờ đơn độc”.

Một thông điệp rất rõ ràng: “Những điều thật sự chỉ được nhìn thấu khi chúng ta dùng trái tim mình”.

Cuối phim là sự xuất hiện của một hành tinh màu xám lạnh với những tòa nhà cao tầng,những ồn ào tàu xe, những dòng người chỉ biết lao đi trong vội vã. Nó đối lập hoàn toàn với những sắc màu tươi vui, những lấp lánh trong thế giới của cô nhóc và Hoàng tử bé. Người xem cũng cảm nhận được đó chính là cuộc sống của người trưởng thành mà đạo diễn muốn khắc họa, khi chỉ biết lao vào những bon chen ngoài xã hội mà quên đi những giá trị thật sự trong con người mình.

Hơn cả tình bạn, bộ phim còn tuyệt vời hơn khi mang lại những cái nhìn khác biệt về tình yêu. Đóa hoa hồng – người tình của Hoàng tử bé luôn nói với chàng rằng, nàng là duy nhất trên thế gian. Thế nhưng khi tới Trái đất, nhìn thấy hàng triệu những đóa hồng giống như nàng, chàng mới ngỡ ngàng. Đóa hồng của chàng cũng chỉ giống như muôn ngàn đóa hồng khác trên thế giới này, nhưng tình yêu của chàng mới làm nó trở nên đặc biệt. Ngay khi đóa hoa hồng tan biến đi ở cuối bộ phim, nó vẫn tạo nên vầng hào quang bao bọc lấy chàng. “Nàng vẫn luôn ở bên ta” . Tình yêu giản đơn,mộc mạc và lớn lao đến thế.


Hoàng tử bé, The little Prince

Điều đáng buồn nhất không phải là sự trưởng thành mà là sự lãng quên

Bộ phim như đưa thế giới huyền diệu về ngay trước mắt khán giả. Những cảnh máy bay bay xuyên không gian, hay những cánh chim đưa Hoàng tử bé đi sang những hành tinh khác.. đều là những chi tiết không có thật. Nhưng chính vì những chi tiết không có thật đó, bộ phim giữ được những sự mơ mộng trong sáng nhất của một đứa trẻ. Và người lớn đôi khi cũng cần những cái nhìn như một đứa trẻ để giữ lại những điều trong xanh nhất của cuộc đời mình.

Cuộc phiêu lưu của ngài Phi công rồi đến cuộc phiêu lưu tìm lại hoàng tử Bé của cô nhóc, không chỉ mang đến những cảm giác vui vẻ và hào hứng mà còn lấy đi giọt nước mắt của không biết bao nhiêu người. Một câu chuyện đã hơn 70 năm qua được tái hiện lại vẫn phản ánh một cách một cách chân thực về xã hội ngày nay. Phải chăng ở thế hệ nào cũng vậy, có những niềm vui và vẻ đẹp chỉ có đôi mắt trẻ thơ mới nhìn thấy được. Vì những khuôn mẫu và phép tắc, cuộc đời của những người trưởng thành đã mất đi quá nhiều màu sắc của niềm vui.

Không làm mất đi những giá trị cao cả của tác phẩm vĩ đại, Hoàng tử bé phiên bản điện ảnh diễn đạt một cách xuất sắc những ý nghĩa mà nhà văn Antoine de Saint-Exupéry muốn truyền tải. Bên cạnh đó, bằng kinh nghiệm và khả năng tuyệt vời của mình, đạo diễn còn mang đến cho người xem một làn gió mới. Để khi những thước phim cuối cùng dừng lại, những gì đọng lại nơi độc giả không chỉ là những cảm xúc thoáng qua, mà là cả một giá trị nhân văn to lớn thấm sâu vào trái tim mỗi người.

“Điều đánh buồn nhất không phải sự trưởng thành mà là lãng quên”.

Bộ phim truyền thông điệp đến người xem, rằng đừng để sự trưởng thành lấy đi những niềm vui và quên đi giá trị thực sự của cuộc sống chúng ta. Vì sự quên lãng mang những niềm vui đi rất xa, mà trong quá trình kiếm tìm, không phải ai trong chúng ta cũng có thể quay trở lại.

© Nhung Nhái – blogradio.vn

Giọng đọc và techmix: Hằng Nga

Gửi những tâm sự, sáng tác của các bạn đến với các độc giả của blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn

Nhung Nhái

Giới hạn là để phá bỏ. Tuổi trẻ là phải ngông cuồng

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 762: Hạnh phúc có mỉm cười lần nữa không anh?

Blog Radio 762: Hạnh phúc có mỉm cười lần nữa không anh?

Chỉ biết rằng sau tất cả em vẫn mong một lần được hạnh phúc. Chúng ta liệu có hạnh phúc bên nhau dù thiếu đi tiếng khóc cười của trẻ thơ, tình yêu có bù đắp cho tất cả, hạnh phúc có mỉm cười một lần nữa không anh?

Khi yêu đừng quay đầu nhìn lại

Khi yêu đừng quay đầu nhìn lại

Tình yêu giá như nó chỉ đơn giản là chuyện của hai người, của chỉ hai người thôi mà không chịu ảnh hưởng của một người nào khác. Giá như là như thế thì giờ đây anh và em đã không phải cần cho nhau thêm một chút thời gian.

Replay Blog Radio: Chờ em mỗi sớm mai bên cốc đen đá không đường

Replay Blog Radio: Chờ em mỗi sớm mai bên cốc đen đá không đường

Anh thích cà phê không đường nhưng anh lại uống chocolate nóng vì đó là thứ em thích nhất. Anh yêu chiều tối nhưng anh cũng nguyện ngồi chờ em mỗi sáng mai.

Blog Radio 761: Nối lại sợi tơ duyên

Blog Radio 761: Nối lại sợi tơ duyên

Một sợi dây buộc quá căng sẽ dễ đứt, sợi nhân duyên cũng vậy. Có những người, tưởng như duyên phận buộc chặt lấy nhanh, nhưng rồi họ vẫn đánh mất nhau trên con đường trưởng thành. Sợi tơ duyên đứt rồi, liệu có cách nào nối lại được chăng?

Ngày mai mình cưới, anh ở đâu sao vẫn chưa về?

Ngày mai mình cưới, anh ở đâu sao vẫn chưa về?

Em sẽ không đau nữa đâu, em sẽ không sợ những cơn mưa nữa, vì trời mưa cũng là trời đang nắng, chỉ là ánh nắng ấy tạm thời ẩn mình dưới những đám mây mà thôi.

Replay Blog Radio: Đợi chờ một tình yêu

Replay Blog Radio: Đợi chờ một tình yêu

Yêu một ai đó, có nghĩa rằng bạn nên chờ đợi. Có thể trái tim của người đó đang bị tổn thương nên nó cần thời gian để lành lại. Đừng nhầm tình yêu với những cơn say nắng, nhưng cùng đừng vì chút rung động đầu đời mà bỏ lỡ mảnh ghép của cuộc đời mình.

Blog Radio 760: Đơn phương cũng có quyền được yêu thương

Blog Radio 760: Đơn phương cũng có quyền được yêu thương

Vì tình đơn phương không thể nào trải qua những cuộc cãi vã, càng không thể nào nói ra được lời chia tay. Thứ đáng sợ chính là nó giết chết xúc cảm của chúng ta một cách từ từ và dai dẳng theo thời gian.

Đứng trước anh tôi vẫn còn rung động

Đứng trước anh tôi vẫn còn rung động

Đúng với câu người ta hay nói “Có một người tôi không muốn gặp lại, bởi gặp lại tôi sợ mình sẽ rung động”. Và tôi đã như thế, không ngờ lại rung động với một người tưởng chừng rất lạ lại hóa ra quen. Có lẽ dù anh có thay đổi như thế nào thì đứng trước anh tôi vẫn rung động.

Replay Blog Radio: Tình yêu như một hình xăm

Replay Blog Radio: Tình yêu như một hình xăm

Tình yêu giống một hình xăm. Không một ai xóa đi được ký ức, không một ai xóa đi được những yêu thương đã khắc dấu ở trong tim. Xóa nó hoàn toàn, chỉ có thể chấp nhận nỗi đau bung tràn đến không thể thở.

Blog Radio 759: Đôi bàn tay trắng biết lấy gì để yêu em?

Blog Radio 759: Đôi bàn tay trắng biết lấy gì để yêu em?

Ôm tương tư là thế, ôm hi vọng là thế, dù biết là hão huyền, là viển vông, nhưng ai có thể ngăn cản được thứ thiêng liêng gọi là tình cảm? Cũng chẳng hiểu vì sao cậu thích chị, có lẽ vì chị giàu, chị ngoan, chị dịu dàng,… hay là cả ngàn lí do khác. Thích một người đâu cần lí do đâu.

back to top