Phát thanh xúc cảm của bạn !

Dạ khúc – Phải chăng sinh mệnh có điểm dừng, còn tình yêu thì không?

2016-05-20 01:00

Tác giả: Giọng đọc: Hằng Nga

blogradio.vn - Ca khúc cứ thế mà kết thúc, kết thúc bằng nỗi hối hận và một hình ảnh tình yêu buồn nhưng tuyệt đẹp. Phác họa nên hình ảnh một đêm trăng sáng cô liêu, một chàng trai chìm vào bóng tối, ngón tay nhẹ lướt trên những phím đàn đen trắng, đàn lên bản Dạ khúc của Chopin. Ánh trăng cứ cô liêu như thế…Dạ khúc cứ da diết như thế…Chàng trai, cứ cố chấp như thế…Phải chăng, như người ta nói: Sinh mệnh luôn có điểm dừng, còn tình yêu thì không bao giờ có?

***

Điều đáng buồn nhất trong tình yêu là gì? Có phải là sự chia tay? Có những điều khiến chúng ta còn buồn hơn cả sự chia tay, đó là sự chia cách sinh ly tử biệt, không bao giờ có thể gặp lại một bóng dáng đã từng thân thương với mình. Chia tay, ít ra chúng ta vẫn còn biết rằng, ở đâu đó người kia đang sống thật bình yên và hạnh phúc. Nhưng khi người đó đã vĩnh viễn mất đi thì chẳng thể nào gặp lại được nữa. Mời bạn lắng nghe bài cảm nhận của Tiêu Dao về bài hát Dạ khúc (Châu Kiệt Luân) trong chương trình của tuần này.

Ngay từ khi những nốt nhạc đầu tiên của bản Dạ khúc vang lên, tôi đã biết bài hát này sẽ kể cho tôi nghe một câu chuyện – không những thế, đó còn là một câu chuyện đau thương. Linh cảm là một thứ rất lạ, nó có thể nghe thấu một mùi hương, nhìn thấu một cảm giác cũng như cho ta cảm nhận được những giọt nước mắt lấp lánh trong từng thanh âm da diết của khúc nhạc dạo đầu.

Lần đầu tiên tôi nghe Dạ khúc, không xem hình ảnh, không hiểu tiếng Trung, tôi hoàn toàn không hiểu Châu Kiệt Luân đang hát gì. Thứ đập vào tai tôi chỉ có thanh âm và nhịp điệu, nhưng những thanh âm và nhịp điệu hoàn toàn lạ lẫm ấy lại đủ sức khiến tôi bất thần rơi nước mắt. Là bởi vì, tôi biết, thanh âm da diết ấy, âm điệu u uất ấy dường như đang kể cho tôi nghe một câu chuyện – một câu chuyện buồn…

Dạ khúc – Phải chăng sinh mệnh có điểm dừng, còn tình yêu thì không?

“Mây đen đang dần che phủ. Đêm tối đã bị vẩn đục.
Nơi công viên, những dư âm của đám tang đang lan tỏa khắp bầu trời
Đóa hồng bạch tôi tặng em tàn lụi trong đêm thẳm
Lũ quạ trên cây bỗng nín thinh một cách kỳ lạ
Lặng lẽ lắng nghe chiếc áo choàng của tôi.
Muốn sưởi ấm em, sưởi ấm những hồi ức đang dần băng giá

Cuộc sống ấy đã xa rồi, đã đi khuất xa rồi
Sương mù bao phủ khắp mọi nơi
Tôi đứng giữa nơi nghĩa địa mênh mông
Dẫu đến già, tôi vẫn sẽ yêu em."

Theo từng nốt, từng nốt nhạc, tâm tư của chàng trai dường như đang tuôn chảy giữa bóng đêm cô liêu. Chàng không khóc, không kêu thét, không vùng vẫy, chàng chỉ như đang đơn giản kể cho người con gái vừa yên vị dưới nấm mồ một câu chuyện – bằng một giọng điệu tự sự nhẹ bẫng dường như chẳng chút liên quan đến hai người.

Nhưng không.

Bên dưới những dòng tâm sự nhẹ bẫng ấy là cả một trái tim đang tan vỡ, là một hồi ức đã đóng băng, là một tâm hồn đã lạc lối, là một câu ước hẹn trọn đời trọn kiếp của một kẻ vẫn còn cả một đời đang trao cho một người vừa mới tận kiếp này!

Dạ khúc – Phải chăng sinh mệnh có điểm dừng, còn tình yêu thì không?

"Vì em mà tấu lên bản Dạ khúc của Chopin
Để khắc ghi tình yêu đã ra đi
Hòa cùng cơn gió đêm, tiếng trái tim tan vỡ nghe sao thật hay!
Như tiếng xào xạc của làn gió đêm nay
Ngón tay nhẹ lướt trên những phím đàn
Cẩn thận gửi vào đó nỗi nhớ về em".


“Vì em mà tấu lên bản Dạ khúc của Chopin” – bất cứ cô gái nào được nghe người yêu nói câu này sẽ đều thật hạnh phúc, và bất cứ chàng trai nào tìm được người con gái mình yêu để đàn lên khúc nhạc này cũng hạnh phúc không kém. Nhưng đôi tình nhân này, trớ trêu thay, khi trong đêm tối, đôi tay chàng lướt trên phím đàn âm dương đen trắng, lại là để “Kỷ niệm tình yêu đã chết của chúng ta”, lại là “Cẩn thận gửi vào đó nỗi nhớ về em”.

Tại sao chàng trai lại chọn Dạ khúc thay vì hàng trăm, hàng ngàn khúc nhạc tình yêu khác để đàn tặng người thiếu nữ bạc mệnh?

Phải chăng vì, chỉ trong màn đêm đen tĩnh lặng, con người mới có thể bộc lộ rất nhiều cảm xúc mà họ không cách nào phơi bày ra dưới ánh sáng mặt trời? Sự đau khổ đến câm lặng, sự tuyệt vọng đến cay đắng, sự nuối tiếc đến khốn khổ, sự bất lực đến vụn vỡ, hoặc giả, là ước mơ điên rồ khi ai đó mãi nhen nhóm hy vọng bắt gặp một bóng hình đã khuất xa?

“Giờ em đang yên nghỉ dưới chốn u minh
Vì em mà tấu lên bản dạ khúc của Chopin
Để kỷ niệm một tình yêu đã mất
Và tôi sẽ vì em mà mai danh ẩn tích, ngồi dưới ánh trăng dạo khúc đàn
Nhịp tim em sao vẫn gần gũi và nồng nàn
Anh đang hoài niệm về đôi môi đỏ thắm của em”.

Dạ khúc – Phải chăng sinh mệnh có điểm dừng, còn tình yêu thì không?

“Tôi sẽ vì em mà mai danh ẩn tích, ngồi dưới ánh trăng dạo khúc đàn” – lời ước hẹn sao mà đẹp và cay đắng, sao mà tuyệt vọng và cố chấp đến nhói tim, làm ta chợt bâng khuâng nhớ đến, cũng là Châu Kiệt Luân, trong “Hồng trần khách trạm” từng hát: “Chốn võ lâm này mặc ai muốn xưng bá chủ, ta nguyện vì nàng mà lui bước (…) Xa rời trần gian thế tục bon chen, tay trong tay cùng nàng tiêu dao khắp chốn, ngắm rợp trời hoa liễu bay bay”.

Ước nguyện trăm ngàn găm trước, ước nguyện muôn vạn năm sau vẫn chỉ có một – Vì nàng, mai danh ẩn tích, vì nàng, đánh cầm họa thư, chỉ có điều, trong tay người giờ đây không còn là tay giai nhân nữa, chỉ lưu lại một nỗi trống vắng.

"Mất em rồi, những giọt lệ vẩn đục khiến tôi chẳng thể nhìn rõ
Mất em rồi, mỗi nụ cười của tôi đều u ám
Cơn gió thổi trên mái nhà xanh rêu - như đang cười nhạo vết thương lòng tôi
Chẳng khác gì cái giếng cạn khô dòng nước.
Tôi dùng những con chữ vừa diễm lệ vừa thê lương
để miêu tả sự hối hận tột cùng trong tình yêu này."


Ca khúc cứ thế mà kết thúc, kết thúc bằng nỗi hối hận và một hình ảnh tình yêu buồn nhưng tuyệt đẹp. Kết thúc mà từng âm điệu vẫn dội lại trong tâm trí của người nghe, phác họa nên hình ảnh một đêm trăng sáng cô liêu, một chàng trai chìm vào bóng tối, ngón tay nhẹ lướt trên những phím đàn đen trắng, đàn lên bản Dạ khúc của Chopin.

Ánh trăng cứ cô liêu như thế…

Dạ khúc cứ da diết như thế…

Chàng trai, cứ cố chấp như thế…

Phải chăng, như người ta nói: Sinh mệnh luôn có điểm dừng, còn tình yêu thì không bao giờ có?

Câu chuyện tình yêu trong Dạ khúc này, có lẽ, mượn tạm câu nói của Franz Schubert thay cho lời kết là hợp hơn cả: “Khi tôi muốn ca hát về Tình yêu thì Tình yêu lại biến thành đau khổ. Nhưng khi tôi chỉ muốn hát về Đau khổ thì Đau khổ lại hoá thành Tình yêu”.

© Tiêu Dao – blogradio.vn

Thực hiện: Hằng Nga và nhóm sản xuất blogradio.vn


Bất kỳ cuộc gặp gỡ nào cũng có thể là lần gặp gỡ cuối cùng, bất kỳ một bóng dáng thân thương nào cũng có thể là hình ảnh cuối cùng còn lưu lại trong trí nhớ của ta. Vì vậy khi yêu một ai đó, bạn hãy yêu như thể ngày mai người ấy không còn nữa, để sau này nhìn lại, ta không phải hối tiếc điều gì.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 665: Mình gặp nhau từ kiếp nào? (Cửa Tiệm Lãng Quên – Phần 1)

Blog Radio 665: Mình gặp nhau từ kiếp nào? (Cửa Tiệm Lãng Quên – Phần 1)

Nếu trên đời có bán thuốc lãng quên và thuốc nhớ, bạn sẽ lựa chọn loại thuốc nào? Liệu bạn muốn quên đi ký ức buồn thương hay muốn nhớ về những đoạn kỷ niệm bạn không nỡ quên?

Replay Blog Radio: Ai còn đứng lại nơi này?

Replay Blog Radio: Ai còn đứng lại nơi này?

Đời người vô thường. Giấc mộng phù du. Tháng năm thoi đưa, hoa trôi nước chảy. Ai còn đứng lại nơi này?

30 chưa phải là hết (Nothing but thirty)

30 chưa phải là hết (Nothing but thirty)

Ba mươi tuổi, có thể bạn còn những trăn trở về công việc, cũng có thể chưa tìm thấy định hướng của mình hay đôi khi vẫn ở trong những mối quan hệ không đầu không cuối. Nhưng hãy cứ tin rằng không bao giờ có gì là quá trễ, chỉ cần chúng ta có đủ sức khỏe, đủ niềm tin để bắt đầu lại. Tuổi tác không thực sự là vấn đề nếu bạn luôn mang trong mình năng lượng tích cực giúp cuộc sống tốt đẹp hơn.

Chỉ cần em mạnh mẽ, chúng ta sẽ vượt qua (Những Blog Radio hay về tinh thần chống dịch Covid-19)

Chỉ cần em mạnh mẽ, chúng ta sẽ vượt qua (Những Blog Radio hay về tinh thần chống dịch Covid-19)

Anh ước là những ngày tháng này rồi sẽ thật qua nhanh. Em có tin không, đất nước mình sẽ thắng. Mọi thứ lại hiền hoà, phố phường thôi vắng lặng. Bão giông qua đi và nắng sẽ lại về.

Tự thương mình sau những năm tháng thương người

Tự thương mình sau những năm tháng thương người

Một lời hứa vội có thể thổi bùng lên ngọn lửa đang dần lụi nhưng cũng giống như cơn mưa mùa hè, mát lạnh tức thời nhưng đi qua rồi chỉ để lại sự chơi vơi. Mấy ai dám bước qua khi vẫn cứ tồn tại lời hứa hẹn ngày cũ? Mấy ai dám đặt dấu chấm hết cho sự vô vọng của mình khi chưa có lời cuối từ người kia? Vậy nên, bắt người khác chờ đợi thực sự rất tàn nhẫn.

Blog Radio 664: Lạc nhau giữa mùa hè

Blog Radio 664: Lạc nhau giữa mùa hè

Người ta vẫn có thể lạc nhau, mất nhau ngay cả khi vẫn còn yêu nhau. Nhưng đôi khi rời xa nhau lại là cách tốt nhất để mỗi người có thể sống cuộc đời của mình và hy vọng mai sau sẽ còn gặp lại. Cứ để mùa hè dẫn lối chúng ta qua nhiều ngã rẽ khác biệt, để trái tim trưởng thành và chín chắn hơn, để biết chúng ta cần gì và cần ai.

Replay Blog Radio: Với anh em là tri kỷ còn cô ấy là hạnh phúc mai sau

Replay Blog Radio: Với anh em là tri kỷ còn cô ấy là hạnh phúc mai sau

Khi tình yêu kết thúc, mọi thứ kết thúc thì vẫn có một người bên cạnh ta, chân thành và không cần báo đáp. Có một người gọi là Tri kỷ trong đời, giống như ta đã có trong tay cả thế gian yên bình. Tuyệt vời và lạ kỳ thật!

Replay Blog Radio: Vợ, người tình, hồng nhan tri kỷ

Replay Blog Radio: Vợ, người tình, hồng nhan tri kỷ

Tay chồng nắm chặt tay vợ và người tri kỷ để ở trong tim. Thứ vợ chồng có với nhau là mái ấm, thứ tri kỷ có với nhau là một nơi cất giấu nỗi buồn không thể chia sẻ với người cùng mái ấm kia.

Gặp mặt rồi xa, thân quen rồi lạ

Gặp mặt rồi xa, thân quen rồi lạ

"Lời hứa thanh xuân vốn dĩ là bi kịch. Ước hẹn thời niên thiếu chính là bi thương. Vĩnh viễn dành cả thời gian trưởng thành cũng không thực hiện được".

Vấp ngã đủ đau tự khắc sẽ trưởng thành

Vấp ngã đủ đau tự khắc sẽ trưởng thành

Đừng vì sợ tổn thương mà vờ xem thường tình yêu. Cũng đừng vì sai sót nhỏ mà muốn bỏ cuộc. Vì trên đời này chẳng có gì là chính xác tuyệt đối cả, sai số sẽ luôn xảy ra. Đừng “tạm dừng” lâu quá nhé, đã đến lúc nhấn “tiếp tục” rồi!

back to top