Phát thanh xúc cảm của bạn !

CXAN 203: Bước qua những đêm cô đơn

2014-05-10 00:15

Tác giả: Lê Minh Trí Giọng đọc: Radio Online Team, Hằng Nga

CXAN 203 - Đêm đã qua, ngày đang đến. Đêm, ta cố níu giữ những giấc mơ để bước qua cô đơn. Ngày, ta mỉm cười, để che giấu đi nỗi cô đơn ấy. Ta vẫn luôn bước qua những đêm cô đơn như thế. Chỉ là giấc mơ thôi...

  • Bước qua những đêm cô đơn
Ta đã từng sống về đêm, như một con cú trong rừng sâu vậy. Ngày ngủ, đêm lang thang khắp nơi tìm kiếm những thông tin, những gì liên quan đến người ta yêu thương. Ta lại nhớ, nỗi nhớ cứ hoành hành trong ta mỗi khi đêm về, từ hình ảnh, nụ cười và những câu nói dí dỏm của người cứ trong suy nghĩ của ta.

Đã bao đêm, ta trằn trọc suy nghĩ. Nghĩ về tương lai, về gia đình, bạn bè, và người ta yêu thương.

Ta nghĩ ta sẽ là một ông chủ nhỏ của một nhà hàng lớn, sẽ có cả khu vui chơi giải trí cho mọi người vui vẻ và thư giản.

Ta nghĩ ba mẹ ta sẽ được an nhàn, sẽ được sung túc khi ta trưởng thành và thành công.

Ta nghĩ về những người bạn thân thương trong cuộc đời ta, từng nét mặt và nụ cười của họ, thật bình yên.

Ta nghĩ... nghĩ về một người mà ta từng yêu thương hơn chính bản thân ta, một cuộc sống vui vẻ, hạnh phúc và ấm áp tình thương cho đến già.

Ước mơ mà ! Ta có quyền được mơ ước chứ, không ai cấm cả. Nhưng quan trọng, ta đã lún sâu dần vào những giấc mơ và làm bản thân mình mất giá trị. Ta mất kiên nhẫn dần trong sự chờ đợi hiện thực, ta mất cảm xúc khi mơ tưởng về một tình yêu vĩnh cửu.

đêm

Mỗi đêm, giấc ngủ bình yên với ta là một điều không thể, luôn suy nghĩ, luôn nặng nề với những lo toan. Ta mong được bình yên, được tĩnh lặng. Ta cảm nhận được bình yên, viết về nó, nhưng chưa thật sự ta thấy bình yên. Có phải do chính ta mong ước , lo toan và quan tâm quá nhiều nên không còn cảm nhận được gì.

Ta mất đi sự tự nhiên trong những cuộc trò chuyện với bạn bè, người thân. Ta co rúc vào góc phòng mỗi khi đi làm về, đọc những cuốn sách về tâm hồn, về cách làm người và vượt qua khó khăn trong cuộc sống như thế nào, để suy nghĩ và nghiền ngẫm cho mình những điều bình dị về cuộc sống. Ta nghe những bài nhạc mà ta yêu thích, xem những bộ phim hoạt hình để nhớ về tuổi thơ đã xa. Có phải cuộc sống chỉ đơn giản là vậy!

Không! Dần dần ta đã bước vào giai đoạn tự kỷ mà chính bản thân ta không biết, ta sống ban ngày với bộ mặt vui vẻ, hòa đồng và tràn đầy hạnh phúc, lắng nghe mọi người và che giấu đi sự đau buồn. Đêm về, ta trốn mình trong bóng tối cùng chiếc máy tính làm bạn, ta nghe những bản nhạc không lời và theo dõi mọi người qua mạng cộng đồng. Ta cô đơn với chính ta, và không ai nghe ta, chỉ có trái tim ta lắng nghe thôi.

Dường như muốn quên đi thứ gì đó...mà không thể quên. Muốn giữ cánh tay ấy, nhưng càng cố níu lại càng xa. Có phải những thứ không thuộc về mình, thì mãi mãi dù có níu kéo cũng sẽ không phải của mình.

Ta mong quá một cái ôm thật chặt, mong một bàn tay sẽ nắm tay ta khi trên giường bệnh, mong khi ta nhắm mắt xuôi tay sẽ bỏ lại được trái tim tình cảm ấy.

Mở mắt ra, ta vẫn là ta, vẫn ôm chặt gối ôm, bàn tay vẫn nắm lấy bàn tay và ánh sáng của buổi sớm mai nhỏ giọt vào mắt ta.

Đêm đã qua, ngày đang đến...

Đêm, ta cố níu giữ những giấc mơ để bước qua cô đơn...

Ngày, ta mỉm cười, để che giấu đi nỗi cô đơn ấy

Ta vẫn luôn bước qua những đêm cô đơn như thế...

Chỉ là giấc mơ thôi...

•     Lê Minh Trí
  • Đêm lặng nghe True couarage
Chẳng biết từ bao giờ cái sở thích đóng chặt cửa phòng lại rồi ngồi một mình trong góc phòng tối để nhâm nhi những điếu thuốc, tự nghe những bài hát không lời thật buồn rồi bắt đầu ngồi suy ngẫm. Suy nghĩ về những gì đã trải qua, hiện tại và quá khứ. Quá khứ bao giờ cũng thật là đẹp. Niềm vui chẳng có được bao nhiêu mà nỗi đâu thì nhiều, một từ trọn vẹn mà kiếm tìm hoài cũng chẳng thấy. Yêu thương bao nhiêu thì cho là đủ, ngày qua ngày cứ yêu và yêu. Cho đi những gì là tốt đẹp nhất nhưng đâu phải cứ cho đi thì sẽ sẽ nhận lại được.

Cuộc sống là vậy.

đêm

Có những nỗi buồn có thể nói lên thành lời nhưng có những nỗi buồn chẳng thể nói ra được. Nó cứ âm ỉ trong lòng từ ngày này qua ngày khác, đau lại thêm đau. Chuyện tình kéo dài 4 năm đối với em cũng chỉ như những gì điều gì đó là tất nhiên, không ấn tượng và sâu sắc. Vì em và tôi là hai con người sống trong hai thế giói hoàn toàn khác nhau mà. Em nói “Điều gì đã nói ra thì sẽ không thể rút lại được”, vậy những điều chưa nói ra còn có thể nói ra được nữa không em?

Lời yêu suốt kiếp không thay đổi thật là đẹp đẽ biết bao nhưng hình như là thật em ạ, thời gian có thể xóa đi tất cả. Xóa sạch những hi vọng về tương lai của hai đứa trong em.

Cũng là thời gian nhưng với tôi sao không như vậy nhỉ? Trong tôi hi vọng cứ dần lớn lên, sau này em ra trường trước tôi em sẽ xin đi làm để phụ mẹ cố gắng cho tôi học, rồi khi tôi ra trường em sẽ lại đi học tiếp và tôi sẽ đi làm, đi làm kiếm tiền để cô vợ bé nhỏ của tôi không phải suy nghĩ gì chỉ việc học thôi. Tôi sẽ cố gắng để xây một căn nhà, cố gắng để mua ô tô vì em hay ốm mà đi xe máy thì những lúc trời mưa gió em lại ốm, vì em hay ốm mà. Rồi những đứa con của chúng mình, anh muốn con mình mai sau là con gái xinh đẹp giống như mẹ nó...

True courage - Eric Chiryoku, bài nhạc mà tôi vẫn thường hay nghe mỗi khi đêm về. Sao khi nghe những nốt nhạc vang lên tim tôi lại se thắt lại, cảm giác tất cả mọi chuyện mới chỉ như vừa mới ngày hôm qua mà thôi. Yêu thương vẫn đâu đó quanh đây, ngay rất gần mà chẳng thể nào với tới được.

Đêm dần về khuya, những lời nhạc vang lên và kéo theo đó là dòng cảm xúc, suy nghĩ trong tôi lại thêm nhiều hơn. Nếu có một điều ước thì tôi sẽ ước được ở gần để cảm nhận hơi ấm của em, người con gái tôi yêu rất rất nhiều. Tôi sẽ không ôm em đâu dù rất muốn, nhưng tôi chẳng giám ước em sẽ thuộc về tôi mãi mãi. Nếu thực sự em thuộc về tôi thì giờ này em đã chẳng đối xử với tôi như vậy.

Cảm giác lúc đó tôi như mình không thể thở ra được nữa, nghẹn đắng trong cổ họng. Suốt quãng thời gian dài tôi đã cố gắng, cố gắng rất nhiều nhưng em vẫn vậy chẳng thể thay đổi. Nhưng em hãy cho tôi biết tôi đã làm sai điều gì?

•    Thư Hoàng
  • Bài hát và sử dụng trong CXAN 203: The sound of silence ( Diêu Tư Đình) và True courage (Eric Chiryoku)
  • Cảm xúc âm nhạc được thực hiện bởi Hằng Nga và Dalink Studio Group

music for soul

Click vào đây để tham gia chương trình Music for soul

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.

 

Lê Minh Trí

Cuộc sống là một đoạn đường dài muôn màu... Hãy thử sống và chiêm nghiệm vẻ đẹp của cuộc sống mọi lúc mọi nơi bạn có thể... Điều kỳ diệu sẽ đến với bạn...

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Có lẽ em là một thói quen nhưng anh chưa bao giờ muốn bỏ

Có lẽ em là một thói quen nhưng anh chưa bao giờ muốn bỏ

Đừng tìm trong người con gái ngày hôm nay, bóng hình của người con gái ngày hôm qua. Bởi ai sinh ra cũng muốn được sống như chính mình.

Replay Blog Radio: Hãy cho anh cơ hội lau những giọt nước mắt của em

Replay Blog Radio: Hãy cho anh cơ hội lau những giọt nước mắt của em

Sau cơn mưa, lại có cầu vồng, phải không Lin, anh sẽ làm chỗ dựa cho em bước tiếp, dù anh biết khó khăn thế nào.

Blog Radio 768: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’

Blog Radio 768: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’

Là cô yêu nhiều hơn, là cô đem tất cả tấm chân tình dành cho anh, nên người đau khổ hơn cũng là cô mà thôi. Đó là tất cả những gì còn sót lại trong ký ức của cô. Mối tình 5 năm của cô chỉ đổi lại vỏn vẹn 3 chữ “Anh xin lỗi”.

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai?

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai?

“Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn đứng ở phe nào?”. “Con sẽ đứng ở giữa nhìn bố mẹ rời đi.”

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như

Hắn chỉ cảm thấy tiếc nuối, hắn tiếc những tháng ngày còn lại biết sẽ có ai sẽ bầu bạn, ai sẽ cùng hắn viết tiếp câu chuyện hai kẻ yêu nhau và tính chuyện lâu dài. Hắn cảm thấy ân hận, vì nếu như hắn biết kiềm chế bản thân, biết chọn điểm dừng đúng lúc thì có lẽ đã không cần nói nếu như.

Blog Radio 767: Bỏ lỡ nhau vì mẹ anh bắt chia tay

Blog Radio 767: Bỏ lỡ nhau vì mẹ anh bắt chia tay

Tôi hỏi “Có phải do bố mẹ của anh không chấp nhận chúng ta yêu nhau phải không?” Anh chẳng bảo gì chỉ khẽ gật đầu và cũng không giải thích thêm một điều gì.

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

Tôi mỗi ngày đang trưởng thành và hiểu hơn về chính mình, về cảm xúc của mình và những trải nghiệm trong tình cảm. Để rồi một ngày, khi tình yêu quay trở lại, tôi có thể nhẹ nhõm và vui vẻ đón nhận, có thể tình yêu đến rồi tình yêu lại đi, nó sẽ đẹp khi ta có thể cùng nhau đứng quang minh chính đại dưới ánh sáng mặt trời.

Những ngày biết đau lòng

Những ngày biết đau lòng

Tôi nhắm nghiền mắt để gió đi qua. Tiếng gió luồn qua mái tóc đưa tôi về những ngày chưa biết đau lòng.

Blog Radio 766: Khoảng cách giữa chúng ta không thu hẹp được nữa rồi

Blog Radio 766: Khoảng cách giữa chúng ta không thu hẹp được nữa rồi

Ngày đầu tiên anh gặp cô, anh bước lên một bước muốn lau đi giọt nước mắt sắp trào ra, nhưng cô lại lùi về một bước, hai người trước sau như một cách một bước chân. Dường như khoảng cách này vĩnh viễn sẽ không bao giờ thu hẹp được.

Chúng ta sau này nên yêu bằng tất cả sự trưởng thành

Chúng ta sau này nên yêu bằng tất cả sự trưởng thành

Em không biết sau này chúng ta có thể gặp được người hiểu mình như chúng ta bây giờ không. Em chỉ mong sau tình yêu này, em và anh đều học được cách yêu một người bằng tất cả sự trưởng thành mình có.

back to top