Phát thanh xúc cảm của bạn !

Bóng ma ông nội ( Cẩm Tú kỳ bào, phần 21 )

2014-05-05 11:18

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Nhím Xù, Jun

Bà nội đang thắp hương, tôi đổi sang đôi dép đi trong nhà rồi cầm áo ngủ đi vào buồng tắm. Nước nóng đã được mở đầy bồn tắm, tôi lấy chiếc khăn bông lau qua mặt rồi tháo hết nước trong bồn. Tiếng nước chảy đi róc rách, tôi thấy lòng đau đớn vô cùng.Tháo hết nước xong tôi cũng không tắm táp gì nữa, quay người ra liền thấy bà nội đang đứng ở cửa buồng tắm nhìn tôi, trên khuôn mặt đầy vẻ bị tổn thương. Tôi mặc kệ nỗi đau của bà, đi thẳng về phòng mình, sau lại chợt nhớ ra điều gì đó, bèn mở cửa đi đến bên bàn thờ phật, lấy ba nén nhang rồi bật lửa thắp. Mười ngón tay khép lại, mắt nhắm nghiền, trái tim xáo động dần dần trở nên bình ổn trong làn khói hương dịu nhẹ.

“Tiểu Ảnh, hôm nay cháu làm sao thế?”, giọng bà vang lên trong không gian vắng lặng nghe run rẩy, ngữ điệu đầy thận trọng, sợ lại khiến tôi giận dữ. Nhưng khi đó dù bà có làm gì nhiều hơn thì cũng đã không thể nào khiến tôi đối xử với bà như trước kia được nữa rồi.Tôi mở mắt ra, nhìn bức tượng Quan âm trên bàn thờ, nụ cười nhàn nhạt trên môi Phật bà trông an tường song lại cao thâm khó đoán. Tôi khẽ giọng hỏi:

“Bà ơi, bà nói Quan âm bồ tát có thể nhìn thấu hết mọi tội ác trên thế gian này đúng vậy không? Bồ tát trong sạch như vậy, song người trần lại đầy tội lỗi, chúng ta đã làm vấy bẩn cả Phật bà rồi. Chúng ta luôn cầu xin Phật bà che chở, chúng ta hối lỗi trước Phật bà một cách chân thành, nhưng những tội ác khi đã thành hình, có thật là chỉ cần hối hận thì sẽ rửa sạch được tất cả mọi thứ không? Có thật là chúng ta sẽ cởi bỏ được gông xiềng trong tâm hồn mình hay không? Nếu như quả thật có thể tháo gỡ được, vậy thì sự hối hận cũng chỉ là giả tạo”.

“Tiểu Ảnh…”

“Suỵt! Bà nội, đừng nói gì, Quan âm bồ tát đã ngủ rồi. Chúng ta không thể làm kinh động đến Phật bà. Bà ạ, chỉ là cháu mệt mỏi quá thôi, muốn đi ngủ sớm một chút, thực sự xin lỗi bà”.

Audiobook cẩm tú kỳ bào
Đối mặt với sự bất lực của bà, tất cả sự lạnh nhạt của tôi gần như bay đi hết, tảng băng đóng cứng trong tim cũng tan thành nước. Dù gì thì hai bà cháu tôi cũng đã gắn bó cuộc đời mình với nhau suốt hai mươi mấy năm qua. Lòng tôi đau đớn không biết phải làm sao, thật khó mà chọn lựa. Tôi ôm lấy bà, mùi thảo dược thân quen trên người bà xộc vào mũi khiến tôi thấy đầu choáng váng.

Tôi nằm thẳng trên giường, một mùi hương đậm đặc xuyên qua tấm màn lụa nơi cửa sổ, ập đến bên tôi…Ánh trăng như nước, tấm màn vật mình nhảy múa như bất cứ lúc nào cũng có thể bức lên để bay đi mất vậy. Trong khung cửa sổ với tấm rèm bay phần phật ấy, tôi nhìn thấy một người đứng ngược sáng, khuôn mặt chìm trong bóng tối. Người đó đưa đôi tay về phía tôi, những ngón tay gầy gò nhưng mạnh mẽ. Tôi đặt tay mình vào lòng bàn tay đó, thấy lạnh ngắt.

Tôi đi theo ông đến bên cửa sổ, nhìn lên mặt trăng. Ánh trăng chiếu lên khuôn mặt ông nhợt nhạt đến mức dị thường, các đường nét mờ nhạt đến nỗi khó lòng nhìn rõ được, chỉ có chiếc mụn ruồi trên lông mày là nổi bật đến kinh người. Tôi tựa đầu vào vai ông, khẽ hỏi:

“Ông ơi, lâu như vậy rồi ông đã đi đâu thế? Tiểu Ảnh nhớ ông lắm!”.

Ông không trả lời, chỉ không ngừng vuốt ve mái tóc tôi, bàn tay nhẹ nhàng dịu dàng ẩn chứa đầy vẻ yêu chiều. Tôi nói tiếp:

“Ông ơi, ông còn sống không? Ông vẫn còn sống đúng không?”.

Bàn tay đang vuốt ve trên đầu đột nhiên biến mất, tôi mất thăng bằng loạng choạng va lưng vào khung cửa. 

 ...

Tác giả: Chu Nghiệp Á

Được thể hiện qua giọng đọc: Nhím Xù, Kính Cận

Kỹ thuật: Nhím xù

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn


Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Có khi đi thật xa người ta mới nhật ra nơi bình yên nhất lại là nơi bắt đầu. Tìm lại những tinh khôi thuở ấy, khi mà những tình cảm trong trẻo chưa nhuốm màu thời gian và nỗi lo cơm áo gạo tiền.

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Đối với chúng ta mà nói, trầm cảm chưa được nhận thức là một căn bệnh nguy hiểm. Nó không giết người bệnh nhanh như như ung thư hay những khối u ác tính. Nó cũng không khiến người bệnh chảy máu, đau đớn rên rỉ rằng: “Ôi, trầm cảm đau quá.” Nó chỉ là một vết thương không thấy máu thôi

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Bỗng một ngày đi ra đường và chợt nhận ra mùa thu đã về, bầu trời cao và xanh hơn, khí trời trong lành dịu mát hơn, chợt nhớ những mùa thu trước, có thể tung tăng ra đường đón thu vào lòng.

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Tôi phì cười, tạm biệt nhé Bangkok, hẹn một ngày gặp lại tôi đã là một tôi vui tươi và hạnh phúc hơn lần này.

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Anh rất muốn giữ em lại, nhưng anh biết mình không nên, và không thể làm như thế. Người cần em, không chỉ có anh. Bởi vậy, nhất định phải thật cẩn thận và khỏe mạnh nhé!

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Tôi thầm nghĩ, chả có vận rủi nào lại khiến tôi gặp lại người dưng khó ưa như gã hoài, nhất là khi tôi quyết định đi xa khu KhaoSan kém duyên này hết mức. Nhưng vào giây phút đó, tôi không biết rằng vận xui lại thích đeo bám tôi.

Replay Blog Radio: Hàn gắn một trái tim

Replay Blog Radio: Hàn gắn một trái tim

Có một điều rất đơn giản trong tình yêu, đừng chạy theo một người cứ mải chạy theo người khác hoặc những thứ khác mà không bao giờ ngoảnh lại nhìn mình.

Replay Blog Radio: Có phải mùa thu giấu em

Replay Blog Radio: Có phải mùa thu giấu em

Một chiếc lá vàng trên vòm cây đậu xuống vai tôi. Tôi nhặt chiếc lá cho vào túi áo. Dường như chiếc lá đang thủ thỉ điều gì đó với trái tim tôi. Em chỉ trốn tôi đâu đó trong mùa thu thôi, phải không cô bé?

Tình yêu luôn có khởi đầu đẹp nếu bạn trân trọng chính mình

Tình yêu luôn có khởi đầu đẹp nếu bạn trân trọng chính mình

Khi bạn tìm thấy một người yêu bạn thật lòng, bạn sẽ không phải trưởng thành, sẽ không phải mỗi ngày tìm cách làm cho anh ấy vui còn bạn thì buồn. Chúc bạn sớm ngày tìm được một người như vậy nhé, tình yêu luôn có khởi đầu đẹp nếu bạn yêu thương và trân trọng chính mình.

 Replay Blog Radio: Đừng yêu ai đó quá nhiều và đợi chờ người tình quá lâu

Replay Blog Radio: Đừng yêu ai đó quá nhiều và đợi chờ người tình quá lâu

Việc yêu và chờ đợi một người đôi khi giống như đánh cược, được thì ăn cả mà ngã thì trắng tay. Những năm đằng đẵng đợi chờ có khi đổi lại bằng những giọt nước mắt khóc thầm trên vai một người.

back to top