Phát thanh xúc cảm của bạn !

28 tuổi, biết cuộc sống như thế nào là đủ

2017-04-18 01:30

Tác giả: Lê Minh Trí Giọng đọc: Tuấn Anh

blogradio.vn - Có những lúc tôi nhận thấy tôi buồn do chính cảm xúc của tôi, cứ suy nghĩ lung tung và nghĩ sâu sắc quá rồi thành ra tiêu cực, rồi lại buồn khổ. Thế nên cái gì cũng do tâm và tùy vào tâm mình thôi. Tất cả những suy nghĩ tiêu cực hay tích cực, vui, buồn, hạnh phúc, khổ đau đều bắt nguồn từ suy nghĩ của bản thân.

***
28 tuổi, biết cuộc sống như thế nào là đủ


Một chút cảm nhận tuổi hai tám...

Có bao giờ bạn thử thu mình vào một góc, mở những bản nhạc không lời nhẹ nhàng sâu lắng, và rồi suy ngẫm về những chuyện đã qua...

Tôi có mấy cuốn nhật ký, nói là nhật ký chứ bao nhiêu ngày mới viết lại, hầu hết là những cột mốc quan trọng thôi, chỉ vậy thôi mà cũng được mấy cuốn đấy chứ. Mỗi ngày bao nhiêu chuyện, bao nhiêu cảm xúc đều được viết lại, để có lúc lật lại, thấy mình thật trẻ con, nông cạn, nhưng nhờ vậy mà cảm xúc được gìn giữ nhiều hơn.

Đêm nay bình yên lắm...

Thời gian này năm ngoái, hai mươi bảy tuổi đầu, chưa có việc gì ra hồn trong tay, làm việc gì cũng ì ạch, thất bại liên tục, và cảm thấy mình yếu kém trong xã hội vô vàn rộng lớn này. Nhưng ngồi lại trong góc phòng, tôi là duy nhất, và chỉ có tôi mới hiểu bản thân mình nghĩ gì, muốn gì. Người ta nói gì tôi cũng mặc kệ. Tôi phì cười, chẳng trách những câu nói cửa miệng của người ta. Cuộc sống của tôi do chính tôi lựa chọn. Có thể có những lúc tôi đưa ra quyết định sai lầm, nhưng đó cũng là tự thân tôi dám nghĩ và dám làm. Và dần dần tôi học được tha thứ cho người khác, bớt để tâm đến suy nghĩ của người khác về mình thì cảm thấy thật bình yên, thanh thản...


Giờ đã hai tám tuổi, cũng có một công việc xem như là ổn định và một cuộc sống mà mình cảm thấy hài lòng. Trước đây đề ra mục tiêu của mình, nhưng chẳng biết đi đâu, về đâu... Nhưng giờ cũng có những công việc mình làm từ "Tâm", từ tấm lòng của bản thân, cho đi và cũng không cần nhận lại dù chỉ là lời khen hay bất cứ gì... Vậy là đủ và hạnh phúc rồi.

Hai mươi tám tuổi, tôi nhận ra mọi cảm xúc và sự vui buồn của bản thân không phải do hoàn cảnh mà cũng do chính bản thân nữa. Có những lúc tôi nhận thấy tôi buồn do chính cảm xúc của tôi, cứ suy nghĩ lung tung và nghĩ sâu sắc quá rồi thành ra tiêu cực, rồi lại buồn khổ. Thế nên cái gì cũng do tâm và tùy vào tâm mình thôi. Tất cả những suy nghĩ tiêu cực hay tích cực, vui, buồn, hạnh phúc, khổ đau đều bắt nguồn từ suy nghĩ của bản thân.

Hai mươi tám tuổi, nhưng vẫn lang thang một mình cuối tuần, vẫn chạy xe một mình dạo khắp thành phố. Đôi lúc cũng muốn lắm một vòng tay ôm chặt, nắm tay nhau cùng dạo bước khu phố đi bộ. Nhưng mà giờ vẫn một mình và bước đi. Có những lúc tâm trạng cực tệ, chạy ra bờ hồ ngồi, nhìn ngắm cảnh hồ dưới đêm sương, lòng lại cảm thấy yên bình lạ thường.

Có những ngày cuộc sống vội vã đi qua, bỗng chốc sao thấy mình già cỗi, chín chắn và thực sự biết suy nghĩ hơn về mọi điều. Nhưng dường như bỏ quên mất điều gì đó bên cạnh, mất dần đi cảm giác cuộc sống của gia đình, có những đứa con và sống cùng người mình yêu thương... Hẳn như mất dần đi cái gọi là "Tình yêu" rồi.

Rồi hàng đêm, niềm hạnh phúc giản đơn là được ngồi đọc sách, mở một vài bài nhạc không lời êm dịu, và đầu óc "đi vào" sách để mở mang thế giới rộng thêm, để học hỏi, hiểu thêm về cuộc sống... và để có một điểm tựa cho chính bản thân...

Hai tám tuổi, chưa thành công, chẳng có gì trong tay... Nhưng đã biết cuộc sống thế nào là "đủ" cho chính bản thân và cũng chỉ cần một trái tim còn nhiệt huyết, còn yêu thương và biết trân trọng thời gian mỗi ngày là đủ...

"Cho đi... là còn mãi...

Hạnh phúc khi ta biết đủ..."

© Lê Minh Trí – blogradio.vn

Giọng đọc: Tuấn Anh
Biên tập và sản xuất: Tuấn Anh

28 tuổi, biết cuộc sống như thế nào là đủ

Lê Minh Trí

Cuộc sống là một đoạn đường dài muôn màu... Hãy thử sống và chiêm nghiệm vẻ đẹp của cuộc sống mọi lúc mọi nơi bạn có thể... Điều kỳ diệu sẽ đến với bạn...

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Kẻ phản bội có đáng được thứ tha? (Những Blog Radio hay nhất về góc khuất kẻ ngoại tình)

Kẻ phản bội có đáng được thứ tha? (Những Blog Radio hay nhất về góc khuất kẻ ngoại tình)

Anh cứ là chồng, em cứ là vợ, ai đó cứ là tri kỷ. Tay chồng nắm chặt tay vợ và người tri kỷ để ở trong tim. Thứ vợ chồng có với nhau là mái ấm, thứ tri kỷ có với nhau là một nơi cất giấu nỗi buồn không thể chia sẻ với người cùng mái ấm kia.

Replay Blog Radio: Người yêu anh còn chia tay được, theo em thuốc lá đã là gì

Replay Blog Radio: Người yêu anh còn chia tay được, theo em thuốc lá đã là gì

Anh có hàng ngàn lý do để cai thuốc, nhưng mỗi khi cầm điếu thuốc lên, anh lại không có can đảm mà bỏ nó xuống. Cũng như tình yêu em dành cho anh, em có thể nghĩ ra hàng ngàn lý do để chia tay, nhưng em lại không có đủ dũng cảm mà bỏ đi tình yêu do mình vun đắp.

Gặp nhau là duyên, bên nhau là nợ, có sai chính là thời điểm

Gặp nhau là duyên, bên nhau là nợ, có sai chính là thời điểm

Cổ tích ngoài đời thực không phải ai cũng gặp được. Trong tình cảm, chỉ cần một yếu tố không đúng, không đúng người, không đúng thời điểm là đã chẳng thể nắm tay nhau đi đến cuối cùng.

Đừng nghĩ mình đã già bởi tuổi trẻ chưa bao giờ là muộn

Đừng nghĩ mình đã già bởi tuổi trẻ chưa bao giờ là muộn

Khi ta còn trẻ, ta dám nghĩ, dám làm và dám thất bại. Những ai đã đi qua tuổi trẻ chắc hẳn đều cảm thấy một chút gì đó nuối tiếc. Giá như tuổi trẻ có thể kéo dài hơn. Đừng để nuối tiếc và giá như luôn tồn tại trong đầu bạn. Đừng nghĩ mình đã già bởi tuổi trẻ chưa bao giờ là muộn

Blog Radio 671: Ngày đi, tháng chạy, năm bay, hoa trôi nước chảy chẳng quay trở về

Blog Radio 671: Ngày đi, tháng chạy, năm bay, hoa trôi nước chảy chẳng quay trở về

Thời gian sẽ mang đi tất cả, chỉ trừ một bóng hình luôn hiện hữu trong trái tim mình. Nhưng dù nhớ thương thế nào, luyến lưu đến mấy cũng chẳng thể ngược dòng thời gian để sống lại những ngày tháng cũ.

Blog Radio: Dù em có quên anh (Bản Full)

Blog Radio: Dù em có quên anh (Bản Full)

Thì ra, thời gian có thể bào mòn mọi thứ, kể cả tình yêu sâu đậm của thời thanh xuân. Thì ra, yêu càng sâu, tổn thương lại càng đậm, tới khi trái tim vụn vỡ mới nhận ra thứ tình cảm tưởng lâu bền, nồng nhiệt ấy cũng có ngày chết lặng.

Replay Blog Radio: Thứ gọi là duyên phận cũng chỉ là món nợ phải trả cho người

Replay Blog Radio: Thứ gọi là duyên phận cũng chỉ là món nợ phải trả cho người

Có những thứ bạn muốn thế nào chăng nữa cũng không bao giờ thuộc về bạn. Có những thứ bạn lưu luyến đến mấy cũng chẳng thể giữ lại bên mình. Tình yêu là bài tình ca nhưng bạn không phải người hát. Thứ gọi là duyên phận, cuối cùng cũng chỉ là món nợ phải trả cho người.

Đừng nói lời chia tay khi chúng ta vẫn còn yêu

Đừng nói lời chia tay khi chúng ta vẫn còn yêu

Trong tình yêu, điều buồn nhất chính là hai người vẫn còn yêu nhưng lại phải chia tay. Họ không thể hiểu được lý do rời xa nhau sau đó lại tiếc nuối cả đời người. Tình yêu suy cho cùng cũng chỉ là một lời hứa hẹn sẽ ở bên nhau, lời hứa suy cho cùng cũng chỉ là lời nói, mà lời nói thì gió bay. “Có những người chia tay không phải vì hết yêu, mà vì quá mệt mỏi để tiếp tục tình yêu ấy.”. Bước qua những tháng ngày ngọt ngào khi chớm yêu, ai cũng sẽ có lúc trải qua giai đoạn "xuống dốc", giống như đồ thị hình sin, có lên đỉnh thì cũng có lúc xuống đáy.

Tuổi trẻ đừng từ chối cô đơn

Tuổi trẻ đừng từ chối cô đơn

Khi còn trẻ bạn hãy học cách chế ngự nỗi cô đơn, đó chính là phương pháp để cứu rỗi tâm hồn yếu đuối, để khi tuyệt vọng cũng không từ bỏ, để khi thất bại cũng không cảm thấy chán nản, để khi bị phản bội cũng không cảm thấy như mất cả thế giới. Những người cô đơn, đã tìm cách để sống trong cô đơn, như thế!

Blog Radio 670: Đớn đau đủ rồi thì tự khắc buông thôi

Blog Radio 670: Đớn đau đủ rồi thì tự khắc buông thôi

Muốn hạnh phúc, chúng ta phải biết buông bỏ. Buông bỏ quá khứ đau buồn, buông bỏ một người không thuộc về mình để đứng dậy tìm hạnh phúc.

back to top